Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1211: Vô Diện Phật

Thập Nhị Dực Hắc Ám Sí Thiên Sứ

01/09/2020

Huệ Ngoạn còn muốn nói điều gì, Chu Văn đã đem hắn kéo vào đi.

Mặc dù những người này hắn không để vào mắt, nhưng cũng không thể giết cho máu chảy thành sông tại địa bàn của Huệ Hải Phong.

Tiến nhập Bất Tửu phòng về sau, Chu Văn phát hiện phòng rượu này vắng ngắt, ngoại trừ một nam nhân pha rượu và một cô gái phục vụ bên ngoài, thậm chí ngay cả một người khách cũng không thấy.

- Tiểu bằng hữu, muốn uống chút gì không?

Cô gái mặc áo trang phục thỏ đi tới, cúi người xuống, cười hỏi Huệ Ngoạn.

- Ta không uống cái gì, ta tới tìm A Thải, nàng tại đây hả?

Huệ Ngoạn nói.

- Cho hắn một chén sữa bò nóng.

Người pha rượu nói.

Cô gái kia lên tiếng, rất nhanh bưng một chén sữa bò nóng đặt trước mặt Huệ Ngoạn:

- Tiểu bằng hữu, nếm thử xem, uống rất ngon nha.

- Ngài muốn uống một chút gì không?

Lúc này cô gái kia mới hỏi Chu Văn.

- Có cái gì?

Chu Văn hỏi.

- Sữa bò nóng, sữa bò lạnh và sữa chua.

Cô gái kia trả lời.

- Chỗ này không phải phòng rượu sao?

Chu Văn hơi nghi ngờ nhìn cô gái kia, làm sao nói tới nói lui đều là sữa, đây rốt cuộc là phòng rượu hay cửa hàng sữa?

- Lần đầu tiên tới nth?

Cô gái kia hỏi.

- Lần đầu tiên tới.

Chu Văn gật đầu.

- Vậy khó trách, ngươi không thấy tiệm chúng ta tên gọi là Bất Tửu phòng sao? Nghĩa chính là không bán rượu, nơi này chỉ bán sản phẩm từ bò sữa.

Cô gái kia giải thích nói.

- Ngõ Yên Hoa bán sữa bò…

Vẻ mặt Chu Văn hơi khác thường, đây là lần đầu tiên hắn nghe nói có loại cửa hàng này, hơn nữa còn mở tại loại địa phương như ngõ Yên Hoa này, có lợi nhuận mới lạ chứ, không trách bên trong quạnh quẽ như vậy.

- Vậy cũng cho ta một chén sữa bò nóng đi.

Chu Văn chỉ chén sữa bò nóng nói.

Cô gái kia vừa mới đem sữa bò nóng tới, những người phía ngoài kia đã vây lại cổng Bất Tửu phòng, đem cổng chính vây không lọt.

- Giao người ra.

Chu Văn nghe phía bên ngoài có người gọi.

Có điều không hô lung tung, chỉ có một người dẫn đầu nói chuyện.

- Giao người nào?

Người đàn ông trung niên đứng ngoài cửa lạnh giọng nói.

- Lão Yêu, ngươi đừng đánh trống lảng, ngươi cho rằng chúng ta đều mù à?

Kiểu nói này của tên đầu lĩnh kia, dẫn phát quần tình xúc động đằng sau, trong lúc nhất thời tiếng la hết chấn thiên, đám người đen kịt tựa hồ muốn xông tới.

- Chúng ta vào bên trong có được hay không?

Chu Văn nhìn về phía người pha rượu hỏi, hắn tự nhiên nhìn ra, cái Bất Tửu phòng, trên thực tế do ngườ pha rượu kia làm chủ, có lẽ hắn chính là ông chủ nơi này.

- Các ngươi đã gọi sữa bò, vậy chính là khách của ta, không ai có thể khi dễ khách nhân của ta.

Người pha rượu bình tĩnh nói.

- Nhưng người bên ngoài hình như không tốt lắm.

Chu Văn nghe phía bên ngoài nhao nhao rất lợi hại.

Người pha rượu nhìn thoáng qua cửa chính, đối bên ngoài nói một câu:

- Lão Yêu, để bọn hắn vào đi

Kiểu nói này của người pha rượu, khiến tiếng kêu gào ngoài kia yên tĩnh lại.

Một lát sau, lão Yêu dẫn người dẫn đầu tiến đến, nhưng chỉ có một mình hắn vào đây, bên ngoài nhiều người như vậy, tất cả đứng đàng hoàng bên ngoài, không ai dám tiến đến.

- Nãi ca.

Người dẫn đầu thấy người pha rượu, gạt ra nụ cười kêu lên.

- Kim ca, bọn hắn chẳng qua là hai đứa bé không hiểu chuyện, không có ác ý gì, đừng làm khó bọn hắn.

Nãi ca nói.

- Nãi ca, đây không phải làm khó ta sao? Gọi ta là lão Kim là được, ngài đã mở miệng, ta không nói cái gì, người ta có khả năng không bắt. Có điều Nãi ca ngươi cũng đừng để cho chúng ta khó xử, không thể để bọn hắn lưu lại nth.

Lão Kim nói.

Nãi ca còn chưa mở lời, Huệ Ngoạn liền nói thẳng:

- Tại sao ta không thể lưu lại ngõ Yên Hoa? Ta muốn tìm A Thải, không tìm thấy A Thải ta sẽ không đi.

- Nãi ca, ngài thấy đấy, không phải chúng ta không biết điều không cho ngài mặt mũi.

Vẻ mặt lão Kim đau khổ nói.

- Làm phiền ngươi, cho ta thêm chút thời gian.

Nãi ca nói xong, nói với Chu Văn:

- Ngươi có phải nên dẫn hắn trở về không?

- Hắn muốn tới muốn đi, ta không quả được.

Chu Văn nhún vai nói, hắn đến xem trò vui không chê chuyện lớn, hắn càng thấy chuyện này càng ngày càng thú vị.

Nãi ca nghe ngẩn ngươi, lão Kim kia hiểu chuyện, thấy loại tình huống này, liền đứng dậy nói:

- Như vậy đi Nãi ca, ta đi ra bên ngoài chờ ngài, trong vòng nửa giờ, đại nhân nhà ta hẳn không đuổi kịp tới, sau nửa giờ nữa, ta thật sự không dám chắc điều gì, ngài cũng biết tính tình đại nhân nhà ta.

- Làm phiền ngươi, lão Kim.

Nãi ca nói.

Lão Kim nói xong thối lui ra khỏi Bất Tửu phòng, có điều không rút đi, chỉ chờ bên ngoài.

- Các ngươi thật sự không đi?

Nãi ca hỏi Chu Văn.

- Cái nảy phải hỏi hắn.

Chu Văn chỉ chỉ Huệ Ngoạn.

- Ta không đi, không tìm thấy A Thải, ta không quay về.

Huệ Ngoạn một mặt kiên định nói.

- Không phải.

Chu Văn gật đầu.

Nãi ca nói:

- Không quả ngươi có phải người Huệ gia hay không, ngươi đã đem hắn tới nơi này, vậy hẳn phải có nghĩa vụ đem hắn an toàn trở về. Hiện tại ngươi đi đi, lời vừa rồi của lão Kim ngươi đã nghe rồi, sau nữa giờ, nếu như người kia thật sự tới, chỉ sợ các ngươi muốn đi cũng không còn cơ hội nữa.

- Chỉ tìm người mà thôi, cần thiết hay không? Đứa nhỏ này có thể là người Huệ gia.

Chu Văn nói.

Lão Yêu lạnh giọng nói:

- Xem ra ngươi là một người không biết gì, nhân tài Huệ gia nguy hiểm, Huệ gia làm sao có thể giao cho ngươi mang theo hài tử ra ngoài?

- Đang muốn thỉnh giáo, chuyện này rốt cuộc thế nào?

Trong lòng Chu Văn cũng tò mò.

Hiện tại Huệ Hải Phong chính là tồng thống Liên bang, hiện tại Thánh thành chính là địa bàn của Huệ gia, hắn lại nói nhân tài Huệ gia nguy hiểm, cái này quá kỳ quái.

- Ngươi thật sự không biết cái gì? Tục ngữ không nói sai, kẻ vô tri không biết sợ.

Cô gái kia đem sự tình nói lại một lần.

Chu Văn nghe xong, cái cằm nhanh rớt xuống, trăm triệu lần không ngờ tới có loại sự tình này.

Có người dám chạy đến Huệ gia đoạt một nữ nhân, mà lại Huệ gia không dám tới cứu người, mà người bị cướp chính là A Thải trong miệng Huệ Ngoạn, người tới cướp người chính là chủ nhân ngõ Yên Hoa, không biết hắn tên thật là gì, chỉ biết hắn có một cái ngoại hiệu gọi là “Vô Diện Phật”.

- Một người chạy đến nhà tổng thống cướp nữ nhân, tổng thống không dám tới cứu người, điều này có thể sao?

Chu Văn cảm thấy như đang nghe chuyện mơ giữa ban ngày.

- Đây là sự thật, các ngươi không nên xem thường ngõ Yên Hoa, nơi này chính là thị trường giao dịch ngầm của Thánh thành, mỗi ngày đồ tốt khắp Liên bang đều chảy về chỗ này giao dịch, số giao dịch thành công ngươi không thể nào tưởng tượng. Nếu như nói tổng thống là chúa tể ban ngày của Thánh thành, vậy Vô Diện Phật chính là Vương ban đêm của Thánh thành.

Lão Yêu hừ lạnh nói:

- Đám người lão Kim nể mặt Nãi ca, để cho các ngươi có cơ hội rời khỏi ngõ Yên Hoa, hiện tại các ngươi không đi, chờ Vô Diện Phật kia đến, khi đó Huệ Hải Phong đích thân đến, chưa chắc đem các ngươi toàn thây trở về.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook