Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 308: Tứ Diệp Thảo

Thập Nhị Dực Hắc Ám Sí Thiên Sứ

23/08/2020

Tứ Diệp thảo: Truyền kỳ.

Mệnh cách: Hạnh Vận Tứ Diệp Thảo.

Lực lượng: 0.

Tốc độ: 0.

Thể phách: 3.

Nguyên khí: 20.

Kỹ năng thiên phú: Khu Ma.

Phối hợp trạng thái: Kẹp Tóc.

Đây là tư liệu Chu Văn thấy, trên thẻ ghi là Tam Diệp thảo, trên tư liệu viết đây là một Phối sủng Thực vật hệ, có tác dụng phấn chấn tinh thần, an ủi tâm linh.

Nhưng căn cứ vào tư liệu trên điện thoại thần bí, đây là Tứ Diệp thảo, mặc dù thuộc tính của nó vô cùng yếu, có thể nói là rách rưởi bên trong Truyền kỳ, kỹ năng Trừ ma là kỹ năng khá phổ biến ở Phối sủng tại Tây khu, hơn nữa đây còn là kỹ năng bị động, không có tác dụng quá lớn.

Xem toàn thể, Tứ Diệp thảo không có gì lạ, không có bất kỳ chỗ đáng giá nào, có điều Mệnh cách Hạnh Vận Tứ Diệp thảo của nó làm Chu Văn có chút giật mình.

Mệnh cách Hạnh Vận Tứ Diệp thảo: May mắn +3.

Đơn giản trực tiếp giới thiệu, Chu Văn thấy thời điểm Hạnh Vận Tiểu Hổ chưa ấp, vẫn còn là trứng Phối sủng, thấy Tiểu lão hổ +5 điểm may mắn, hơn 2 điểm so với Tứ Diệp thảo.

Cái này có thể hiểu được, dù vào Hạnh Vận Tiểu Hổ là Sử thi Dị thứ nguyên sinh vật, còn gốc Tứ Diệp thảo này chỉ là Truyền kỳ.

-Vận khí Vương Lộc thật sự là quá lợi hại đi.

Chu Văn quyết định muốn đem trứng Phối sủng Tứ Diệp thảo đấu giá xuống, thuộc tính May mắn quá hiếm thấy, thực sự quá nhiều người muốn, Chu Văn tự nhiên cũng muốn, có điều nghĩ đến vận khí Vương Lộc, nếu hắn cầm Bạo Quân Bỉ Mông, thì gốc Tứ Diệp thảo phải là của Vương Lộc, không thể cưỡng cầu.

Mà cái kẹp tóc này, Chu Văn cảm giác không thích hợp với hắn.

Lý Huyền quen biết rất nhiều người, Lý Huyền thường đi xã giao, Chu Văn không thích như vậy, cho nên vừa vặn đi xuống tầng bốn dưới lòng đất nhìn viên trứng Phối sủng bị khóa.

Có điều rất nhanh, Chu Văn phát hiện, ngoại trừ thang máy độc lập đi xuống tầng bốn, không còn đường nào khác đi xuống tầng bốn dưới mặt đất, mà thang máy trước đó hắn ngồi, bây giờ lại đóng, không có cách nào mở ra.

Chu Văn thầm nghi hoặc, hôm nay nhiều phú hào đến từ Lạc Dương và các vùng xung quanh đến đây, thậm chí có kẻ từ nơi khác đến đây, tham gia đấu giá hội, có cơ hội tốt như vậy lại không mở cửa tầng bốn, tiện thể đem bán nhưng viên trứng Phối sủng kia đi, ngược lại phong tỏa, cử động lần này của Tây Nguyên cửa hàng, thực sự kỳ quái.

Tìm một nhân viên phục vụ hỏi vài câu, nhân viên phục vụ chỉ nói muốn đi xuống tầng bốn dưới mặt đất, phải có ông chủ đi cùng, bọn hắn không thể nào mang Chu Văn xuống được.

Chu Văn đành phải từ bỏ ý định, ngay tại mấy tầng khác của tiệm, Tây Nguyên cửa hàng không hổ với danh tiếng ở Lạc Dương đã lâu, ở đây có đủ loại kết tinh và trứng Phối sủng, không ít sản phẩm độc đáo.

Đến thời điểm đấu giá hội bắt đầu, Lý Huyền đem Chu Văn dẫn đến tầng hai một cái lầu, Vương Lộc đã đứng ở bên trong, chờ ở đó.

-Lần này đều nhờ phúc của Vương Lộc, bằng không những người trẻ tuổi như chúng ta, không thể nào ngồi ở đây được.

Lý Huyền cười hì hì ngồi trên ghế sa lông.

Vương Lộc cười nói:

-Chỗ này cũng không phải dành cho ta, mà dành cho trưởng bối nhà ta, ta chẳng qua chỉ là một người đại biểu thôi.

Ba người hàn huyên vài câu, đấu giá hội đã bắt đầu, ban đầu bán đấu giá, là những viên trứng Truyền kỳ Phối sủng, như bữa khai vị, cuối cùng đồ vật liên quan đến Sử thi mới là bữa ăn chính.

Trứng Truyền kỳ Phối sủng bắt đầu đều là mười vạn, phẩm chất tương đối bình thường, có điều người tới nơi này tham gia đấu giá, đều không quan tâm đến ngần ấy tiền, chỉ thích thì mua thôi, cũng chưa xuất hiện hiện tượng lưu phách, giá tiền đấu giá thường không cao, cao nhất một cái lên tới 23 vạn.

Lúc này Chu Văn mới phát hiện, số hiệu càng lớn thì thứ tự bán đấu giá càng đến gần trước, kiện vật phẩm đấu giá thứ mười ba là số 107 Ngưu Đầu Quái, đồng dạng giá bắt đầu là mười vạn.

Vương Lộc bình tĩnh đè cái nút cạnh tranh, báo giá, tăng giá thành công lên mười một vạn.

Bởi vì bao sương phong bế độc lập, còn gắn thêm thấu thị pha lê đơn mặt, không giống phòng khách phía dưới, nhấc tay có thể nhìn thấy, cho nên người cần sử dụng đấu giá khí, bằng không đấu giá sư không biết có người tăng giá trong bao sương.

Có hai người cảm thấy hứng thú với Ngưu Đầu Quái, chỉ chốc lát số tiền đấu giá đã lên đến 16 vạn, sau đó Vương Lộc tăng giá thêm một lần nữa, đem giá tiền tăng lên 17 vạn.

Người đấu giá dưới lầu một đã bỏ đi, thời điểm tưởng Vương Lộc có thể lấy xuống, không nghĩ có người lại tăng giá, trực tiếp tăng lên hai mươi vạn.

Một khỏa trứng Phối sủng Ngưu Đầu Quái tới hai mươi vạn, đã coi như một giá trên trời, thoạt nhìn quyết tâm của đối phương đối với Ngưu Đầu Quái rất lớn.

-Xem ra có người muốn phân cao thấp đối với ngươi, hình như các ngươi ở Lạc Dương có oan gia?

Lý Huyền vừa cười vừa nói.

Vương Lộc lắc đầu, lại tăng thêm một lần giá, đem giá cả tăng lên 21 vạn.

-Tăng thêm một vạn rất tốn sức, trực tiếp tăng lên ba mươi vạn, nhìn hắn có dám tăng thêm nữa không?

Lý Huyền rất thổ hào nói.

-Tiền, tiết kiệm được đồng nào hay đồng đấy.

Vương Lộc cười nói.

Lúc này trong một cái rạp khác, một lão nam nhân hút thuốc lào cau mày lại, vốn tưởng chỉ cần hai mươi vạn có thể lấy được viên trứng Phối sủng kia, không nghĩ có người tranh giá với hắn.

-Chẳng lẽ lộ tin tức ra ngoài? Hay tên kia lưu lại một tay?

Lão nam nhân trầm ngâm một lát, cảm thấy cả hai đều có khả năng, nhưng tựa hồ có chút không quá giống.

Trong lúc nhất thời không nghĩ ra nguyên nhân, thấy phía dưới không có người ra giá, đấu giá sư đang kêu 21 vạn lần một, lão nam nhân quyết định ra giá trước lại tính sau, suy nghĩ, tiền chỉ là việc nhỏ, chỉ cần đem trứng Phối sủng mang về là được.

Không muốn làm phô trương quá mức, lão nam nhân dự định thêm một vạn nữa, thử một chút phản ứng của đối phương.

Nhưng hắn muốn nhấm nút trên đấu giá khí về sau, đấu giá khí lại không có phản ứng, giống như bị hư.

Lão nam nhân không khỏi ngẩn ngơ, vội vàng vươn tay nhấn đến mấy lần, nhưng đấu giá khí một điểm phản ứng không có, dường như thật sự bị hư, khiến mồ hôi trên trán hắn rỉ ra, khôn ngừng ấn phím, nhưng lại không có phản ứng.

-21 vạn lần ba, thành giao!

Ngưu Đầu Quái có thể đấu giá đến 21 vạn, đấu giá sư vừa lòng thỏa ý, kêu đặc biệt nhanh.

Lão nam nhân trong rạp đã tức giận nổ tung, hắn nghìn tính vạn tính, sắp xếp xong xuôi hết thảy, không nghĩ tới cuối cùng lại bị phá hủy bởi một cái đấu giá khí, không khỏi nổi giận.

Đem nhân viên công tác gọi tới mắng to một trận, nhưng nhân viên công tác đến kiểm tra đấu giá khí, phát hiện hết thảy đấu giá khí rất bình thường, không có vấn đề gì, thử sử dụng mấy lần, đều hoạt động bình thường.

-Tiên sinh, có phải vừa rồi ngài quá kích động, khiến phương tiện kỹ thuật xuất hiện sai lầm?

Thái độ nhân viên công tác cực tốt nói.

Lão nam nhân hận không thể lập tức đem tất cả nhân viên phục biến thành thuốc hút, nhưng nơi này là Lạc Dương, nếu hắn làm như vậy, khẳng định sẽ bị người ta để mắt tới, hơn nữa làm vậy cũng không, không giải quyết được vấn đề gì.

-Ai đấu giá được vật đấu giá số 107?

Lão nam nhân chỉ có thể nhẫn nhịn lửa giận trong lòng hỏi.

-Tiên sinh, thật xin lỗi, trừ khi khách hàng nguyện ý công khai, bằng không chúng ta không thể tiết lộ, nghĩa vụ của chúng ta là giữ bí mật tin tức khách hàng.

Lão nam nhân nhẫn nhịn không phát tác, chẳng qua để nhân viên kia ra ngoài, vẻ mặt âm tình bất định.

Hắn không nghĩ đấu giá khí vừa rồi mất linh là ngẫu nhiên, nên hắn nghĩ hắn bị người ta để ý tới, nếu bị người khác để mắt tới, tình huống hiện tại của hắn rất nguy hiểm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook