Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 274: Trứng Phối Sủng

Thập Nhị Dực Hắc Ám Sí Thiên Sứ

22/08/2020

Lữ Vân Tiên quyết định thật nhanh, lập tức khởi động công kích về phía Mị đang quỳ trên mặt đất.

Trong mắt mắt Mị tràn đầy vẻ không cam lòng và khuất nhục, nhưng không thể không dập đầu lần nữa, đồng thời la lớn:

-Đại nhân tha mạng.

Sau một tiếng, thân thể Mị lập tức mất đi chế ước, lại phi thân trở ra, hóa thành một đoàn sương mù màu tím lui lại, tránh né, Hỏa diễm mãnh hổ quyền.

Lần này Mị không tiếp tục xông tới nữa, trên mặt phẫn nộ, oán hận, không cam lòng các loại cảm xúc đan vào một chỗ, hung tợn nhìn chằm chằm Chu Văn liếc mắt, sau đó chạy trốn đi thật xa trong huyết vũ, trong nháy mắt không thấy gì nữa.

-Ngươi chờ đó, ta sẽ còn trở lại.

Thanh âm Mị bên trong huyết vũ, dần dần trong huyết vũ không thể nghe thấy.

Chu Văn ngồi bên cạnh Lữ Vân Tiên, thở hồng hộc, chuyện phát sinh chốc lát vừa rồi, thật sự quá kích thích, khiến trái tim hắn lên xuống loạn nhịp, chỉ thấy huyết áp không tốt, mạch máu phảng phất như muốn bạo điệu.

-Văn thiếu gia, đây rốt cuộc là bảo bối gì? Làm sao cổ quái như vậy?

Vẻ mặt cổ quái Lữ Vân Tiên nhìn Bạch chỉ trong tay Chu Văn nói.

-Ta làm sao biết được.

Chu Văn cầm Bạch chỉ, một lần nữa vứt vào trong hộp.

Hắn không nói cho Lữ Vân Tiên biết đây là Bạch chỉ của Vương Minh Uyên cho hắn, bởi theo hắn biết, mặc dù tri thức của Vương Minh Uyên có thể xưng nhất đại tông sư, nhưng tu vi của hắn cũng chỉ xếp vào loại bình thường trong Sử thi.

Hiện tại hắn viết bốn chữ này, có thể trấn áp Dị thứ nguyên sinh vật kinh khủng Mị, để Mị không ngừng dập đầu cầu xin tha thứ, đây làm sao có thể là Sử thi cường giả bình thường, nói chung là quá đáng sợ.

Về phần tại sao Vương Minh Uyên chỉ trấn, thậm chí để lại một chút hi vọng sống, Chu Văn chỉ có thể suy đoán, Vương Minh Uyên không muốn hắn lạm dụng sức mạnh bên trong Bạch chỉ, cho nên mới lưu lại hai chữ cầu xin, khiến sinh vật bị trấn áp còn một đầu sinh lộ.

Chu Văn không biết lực lượng tứ tự rốt cuộc mạnh như thế nào, có điều lúc đối đầu với Sử thi sinh vật, cũng thêm một tấm bùa bảo mệnh.

-Lữ doanh trưởng, chúng ta đi.

Chu Văn nhẫn nhịn vết thương trên người đang đau nhức, đứng lên.

-Ngươi còn có thể đi được không?

Lữ Vân Tiên vội vàng đỡ Chu Văn.

-Không đi được cũng phải đi, lão hiệu trưởng và Âu Dương Lam vẫn phải chờ Thạch khí này cứu mạng, nhất định phải đưa qua.

Chu Văn để Hắc Ám y sư cõng hắn.

-Lão hiệu trưởng?

Lữ Vân Tiên hơi ngẩn ra, trong lúc nhất thời không biết người Chu Văn nói là ai.

-Âu Dương lão tiên sinh chắc cùng Âu Dương Lam kẹt cùng một chỗ.

Chu Văn thầm nhớ mãi không quên người hắn phải cứu là lão hiệu trưởng, người bên ngoài chỉ là phụ, vừa rồi nhất thời không chú ý, nói thẳng ra.

Lữ Vân Tiên không nghĩ quá nhiều, gật đầu nói:

-Lam phu nhân cùng Âu Dương lão tiên sinh rất có thể đều bị nhốt ở trong đường hầm, chúng ta bây giờ liền chạy tới đi.

Hiện tại sức chiến đấu của Chu Văn rất yếu, có điều hắn không quá lo lắng, bởi trước mắt bên trong Viễn cỗ chiến trường, hẳn chỉ có ba loại Dị thứ nguyên sinh vật .

Hắc Ám y sư có khả năng khắc chế Quỷ quái, hắn còn một đầu Âm Dương Tử Khí Linh Đang khắc chế được Si, còn có Bạch chỉ, không sợ Mị quấy rối.

Ít nhất trước khi đến di tích, bọn hắn sẽ không có nguy hiểm quá lớn.

Hiện tại Chu Văn lo lắng nhất, chính là không tìm thấy đám người A Sinh, vạn nhất đám người A Sinh tiến vào di tích, hắn cầm Thạch khí cũng vô dụng, chỉ sợ phải tự mình tiến vào di tích.

-Đợi một chút.

Chu Văn gọi Lữ Vân Tiên, để Hắc Ám y sư cõng hắn đi về hướng Thạch Si chết.

Vừa rồi chiến đấu kịch liệt, Chu Văn không để ý Thạch Si có tuôn ra đồ vật gì không.

Lữ Vân Tiên cũng quên chuyện này, thấy hành động Chu Văn bất tiện, vội vàng đi tới, hỗ trợ dời những hòn đá, tìm bên trong có đồ vật kết tinh nào không.

Đột nhiên, nhãn tình Lữ Vân Tiên sáng lên, phía dưới một khối đá, là có một khỏa trứng Phối sủng màu thạch xám, to bằng nắm đấm, tựa như một hòn đá cuội được đánh bóng.

-Trứng Phối sủng.

Chu Văn và Lữ Vân Tiên đều vui vẻ.

Thạch Si mạnh như vậy, trứng Phối sủng nó tuôn ra, chỉ cần vận khí không quá kém, có thể ấp ra Phối sủng không yếu.

-Văn thiếu gia, viên trứng Phối sủng này ngươi hảo hảo thu về, viên trứng Phối sủng không thể coi thường, tương lai ngài tấn thăng Sử thi, đem nó ấp ra, khẳng định nó có trợ lực cực lớn.

Lữ Vân Tiên thấy Thạch Si mạnh mẽ, biết chắc chắn Phối sủng này không thể coi thường.

Chu Văn gật đầu, nhận trứng Phối sủng, sau đó để Hắc Ám y sư cõng hắn lên đường.

Thiên địa tối tăm, ở giữa một mảnh huyết vũ, Lữ Vân Tiên cùng Hắc Ám y sư một trước một sau đi, Lữ Vân Tiên đi trước mở đường, Hắc Ám y sư một tay cõng Chu Văn, một tay che dù, thay Chu Văn chống đỡ mưa gió.

Chu Văn cẩm điện thoại thần bí, chiếu lên viên trứng Thạch Si, quả nhiên xuất hiện tư liệu.

Biến dị Thạch Si: Cấp độ Sử thi.

Mệnh cách: Thạch thú quỷ.

Mệnh hồn: Hóa thạch long tử.

Lực lượng: 40.

Tốc độ: 34.

Thể phách: 40.

Nguyên khí: 40.

Kỹ năng thiên phú: Thạch Quang nhãn, Thạch Mâu trận.

Phối hợp trạng thái: Thạch Khải.

Đây là Phối sủng rất mạnh mẽ, ba loại thuộc tính đều đạt cực hạn trong Sử thi 40 điểm, lại có song kỹ năng công kích, lại thêm Mệnh cách và Mệnh hồn, trừ phi gặp phải khắc tinh, bằng không trong cấp độ Sử thi, nó phải được coi là đỉnh cấp Phối sủng.

Có điều, hiện tại Nguyên khí Chu Văn không đủ, không thể ấp ra trứng đỉnh cấp Sử thi Phối sủng, chỉ có thể đem nó thu vào không gian hỗn độn.

Chu Văn ghé vào lưng Hắc Ám y sư, lấy điện thoại thần bí tiếp tục cày Phó bản, có Hắc Ám y sư che mưa che nắng cho hắn, Chu Văn không cảm thấy vất vả lắm.

Lực chú ý tập chung vào trò chơi, Chu Văn đỡ cảm giác đau đớn đi rất nhiều.

Hiện tại Chu Văn mong muốn làm, là tìm nơi phát ra lực lượng phát ra sức mạnh chặt đầu, phải nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề này.

Nếu như đám người A Sinh đã tiến vào di tích, hắn cũng chỉ có thể đi vào Viễn cỗ chiến trường, cầm theo Thạch khí, nếu như không thể tìm được nơi phát ra lực lượng chặt đầu, coi như liều mạng xông vào, cũng chỉ có chịu chết mà thôi, không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Lữ Vân Tiên đi trong chốc lát, không nghe thấy Chu Văn nói chuyện, quay đầu nhìn một chút Chu Văn, phát hiện hắn đang ghé vào lưng Hắc Ám y sư cầm điện thoại di động điên cuồng chơi game, không khỏi âm thầm tán thưởng:

-Văn thiếu gia quả là Văn thiếu gia, ở loại địa phương này, còn có thể buông lỏng áp lực chơi đùa, đổi thành ta là dù thế nào cũng không làm được, khó trách hắn tuổi còn nhỏ vậy, mà có thành tựu như thế này.

Lòng người là một vật hết sức kỳ quái, nếu nhận định là một người không tốt, vô luận hắn làm cái gì cũng không tốt, còn ngược lại, nếu nhận định một người hết sức ưu tú, sẽ cảm thấy hắn làm cái gì cũng tốt, tự mình nghĩ ra hàng tỉ lý do chứng minh nhận định đó.

Hiện tại Lữ Vân Tiên cũng không ngoại lệ, Chu Văn làm cái gì bây giờ, hắn đều cảm thấy hết sức cao quý, dường như thâm ý sâu sắc.

-Hi vọng A Sinh còn chưa tiến vào di tích.

Chu Văn thầm lo lắng.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook