Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 715: Phu Tử Bình Địa

Thập Nhị Dực Hắc Ám Sí Thiên Sứ

25/08/2020

Tiểu điểu đứng trên bờ vai Chu Văn, tò mò đánh giá bốn phía.

Linh dương lại mang bộ dáng ủ mặt ủ mày, thoạt nhìn không muốn bước đi.

Chu Văn cũng không vội lên đường, chuyến này hắn đi, cũng tính là một lần lịch duyệt, dự định đem toàn bộ Dị thứ nguyên lĩnh vực đều nhìn một chtus, xem có đồ án nhỏ, toàn bộ chụp lại, sau này tạo sự chuẩn bị cho trường hợp toàn bộ Dị thứ nguyên lĩnh vực phá cấm.

Cổ Kiếm mộ ngay tại Đế Đô, lần này Chu Văn đi, vừa vặn đến chỗ Vương Lộc, thăm nàng một chút.

Đế Đô cũng gọi là Kinh Đô, khác biệt với Thánh Thành Lục đại gia tộc anh hùng chung nhau chưởng quản, Đế Đô trên cơ bản do Hạ gia chưởng quản, có điều có điểm ngoài ý muốn, tổng bộ cục giám sát cũng cở Đế Đô, mà không phải tại Thánh Thành.

Lần này Chu Văn đến Đế Đô, cũng dự định làm một chuyến đến tổng bộ cục giám sát.

Bởi rất nhiều đường cái bị Dị thứ nguyên lĩnh vực ngăn cản, cho nên phải đi vòng qua những Dị thứ nguyên lĩnh vực kia, mặc dù thực lực Chu Văn hiện tại rất cường đại, cũng không dám xông loạn, miễn xảy ra bất trắc.

Chu Văn lựa chọn con đường, A Sinh bày cho hắn con đường, mặc dù khoảng cách hơi xa một chút, có điều an toàn đáng tin hơn.

Cẩn thận nghiên cứu tư liệu, trước hết hắn sẽ gặp phải Dị thứ nguyên lĩnh vực khá nổi danh, tên là Ngũ Long khẩu.

Nơi đó vốn là một khu du lịch, Dị thứ nguyên phong bạo về sau, Ngũ Long khẩu cũng biến thành một Dị thứ nguyên lĩnh vực phức tạp, bên trong có rất nhiều Dị thứ nguyên lĩnh vực khác nhau.

Một Dị thứ nguyên lĩnh vực nổi tiếng nhất Ngũ Long khẩu tên là Khổng sơn, tây Khổng sơn có Phu Tử bình địa, đông có Lão Quân đỉnh, truyền thuyết hai nhành Nho đạo giành thắng lợi, lưu lại nhiều truyền thuyết động lòng người ở đây.

Dị thứ nguyên phong bạo về sau, Khổng sơn trở nên quái dị, thường xuyên nghe được phía phía Phu Tử bình địa tiếng đọc sách, nhưng thời điểm đến xem, lại không thấy hình bóng nào.

Còn có Tiễn Qua đỉnh, nơi đó là chỗ cao nhất Ngũ Long khẩu, có rất nhiều truyền thuyết liên quan đến Hậu Nghệ tại đây.

Còn một số Dị thứ nguyên lĩnh vực khác, mỗi nơi đều mang đặc sắc riêng, Chu Văn dự định đến Ngũ Long khẩu nhìn một chút, nếu có thể download Dị thứ nguyên lĩnh vực giữ lại, về sau chậm rãi nghiên cứu cũng không tệ.

Sự tình Chu Văn rời khỏi Lạc Dương, Độc Cô Trùng không hay biết, sáng sớm lại đi tìm Chu Văn.

- Sư phụ, ngài rời giường hay chưa? Đệ tử đến thỉnh an ngài, ngài xem lúc nào rảnh, dạy đệ tử một chút kiến thức dưỡng Phượng Hoàng.

Độc Cô Trùng vì muốn học phương pháp nuôi Phượng Hoàng, căn bản không thèm quan tâm mặt mũi, há mồm ra sư phụ đệ tử.

- Ai vậy, sáng sớm đã tới đây làm loạn?

Lý Huyền đi từ bên trong ký túc xá Chu Văn ra ngoài.

Chu Văn trước khi đi, nhờ Lý Huyền lấy hết thức ăn trong tủ lạnh đi, miễn bị hư.

- Ngươi là ai? Sư phụ ta đâu?

Độc Cô Trùng trừng Lý Huyền liếc mắt.

- Ta làm sao biết sư phụ ngươi là ai?

Lý Huyền đánh giá Độc Cô Trùng, thấy lão đầu này cũng bảy tám mươi tuổi, lại còn có sư phụ.

- Ngươi từ bên trong ký túc xá của sư phụ ta ra ngoài, ngươi còn nói ngươi không biết sư phụ ta là ai?

Độc Cô Trùng nói.

- Chu Văn là sư phụ ngươi?

Lý Huyền há to miệng, có chút không dám tin hỏi Độc Cô Trùng.

Chu Văn chỉ mới mười bảy mười tám tuổi thôi, làm sao lại nhận lão đầu này là đồ đệ.

- Không sai, Chu Văn chính là sư phụ ta, lão nhân gia ông ta rời giường hay chưa?

Độc Cô Trùng nói.

- Chu Văn là sư phụ ngươi, vậy ta đây là đồng học của Chu Văn, vậy ngươi phải gọi ta một tiếng sư thúc rồi? Lão sư chất, ngươi không cần kêu, Chu Văn đã ra ngoài, hiện tại hắn không ở trong Tịch Dương học viện.

Lý Huyền nói đùa.

Độc Cô Trùng tròng mắt hơi híp, hắn nhận Chu Văn làm sư phụ, đó là muốn học Chu Văn phương pháp nuôi dưỡng Phượng Hoàng, điều này không có nghĩa ngươi khác có thể tùy tiện đùa giỡn hắn.

- Được, vậy phải xem ngươi có phúc phận làm sư thúc ta hay không?

Độc Cô Trùng bất động thanh sắc, lại âm thầm thả một đầu Hắc cổ ra ngoài, muốn dạy Lý Huyền một bài học.

Nhưng đầu Hắc cổ kia bò lên người Lý Huyền, lại đột nhiên đứng im không động, nằm rạp trên mặt đất run lẩy bẩy, mặc cho Độc Cô Trùng làm sao thúc giục, Hắc cổ không dám tới gần Lý Huyền.

- Oái!

Độc Cô Trùng hơi ngẩn ra, loại tình huống này, hắn chưa bao giờ gặp.

Hắn lại triệu hoán mấy đầu Cổ trùng ra ngoài, nhưng mấy mấy đầu Cổ trùng kia mới tới gần Lý Huyền, lập tức hoảng sợ co lại thành một đoàn, căn bản không dám đụng vào thân thể của hắn.

Độc Cô Trùng mặt mũi tràn đầy vẻ kinh nghi, trong lòng âm thầm buồn bực:

- Đây rốt cuộc là sao? Tại sao Cổ trùng của ta lại e ngại hắn? Chẳng lẽ hắn cũng có Phượng Hoàng?

Chu Văn một đường tiến lên, cũng không gặp phải nguy hiểm gì, trên đường còn chứng kiến không ít đội Phối sủng chuyên chở hàng hóa.

Bởi đường xá bế tắc, ô tô tô thông hành càng ngày càng khó khăn, hiện tại đã có rất nhiều công ty sử dụng Phối sủng vận chuyển hàng hóa.

Thuận lợi tới Ngũ Long khẩu, Chu Văn đi dọc theo đường núi, muốn tìm

Đồ án nhỏ, tìm hơn nửa ngày cũng không phát hiện ra đồ án nhỏ.

Mắt thấy không ít người chiến đấu cùng Dị thứ nguyên sinh vật, loại Dị thứ nguyên sinh vật như khỉ, đuôi ngắn, thoạt nhìn khá hung mãnh.

Chu Văn nhìn một chút tư liệu mới biết được, loại Dị thứ nguyên sinh vật này gọi là Hẩu tử, thường xuất hiện trong Ngũ Long khẩu, số lượng lại nhiều, bình thường chỉ là Phàm thai, tình cờ gặp phải Truyền kỳ Hầu Vương, truyền thuyết đám khỉ nơi này có huyết mạch Mỹ Hầu Vương, cũng không biết đây là thật hay giả?

Hầu Vương có chiến lực cực kỳ cưỡng hãn trong cấp độ Truyền kỳ, mà Phối hợp trạng thái của nó rất đặc biệt, cho nên giá trị liên thành, mấy thợ săn tự do thường thường xuyên đến nơi này săn giết Hầu Vương, hi vọng có thu hoạch.

Chu Văn chẳng hứng thú gì với việc săn giết Hầu Vương, chẳng qua hắn đang chuyên tâm tìm đồ án nhỏ.

Đột nhiên Chu Văn nghe được một thanh âm kỳ quái từ bên trên núi phụ cận truyền đến, thanh âm kia như tiếng trẻ con đọc sách, âm cuối kéo vô cùng dài, nghe rất kỳ quái.

Có điều những thanh âm này rõ ràng không phải thanh âm hài đồng, thấy giống thanh âm người trưởng thành.

Chu Văn nhìn một chút địa phương truyền đến, lại nhìn địa đồ một chút, lập tức biết đó là Phu Tử bình địa trong truyền thuyết.

- Truyền thuyết không giả, giữa ban ngày mà Phu Tử bình địa lại có tiếng đọc sách.

Chu Văn hứng thú, hướng về Phu Tử bình địa đi tới, muốn nhìn một chút Phu Tử bình địa rốt cuộc có chỗ gì huyền diệu.

Nhưng Chu Văn leo lên Phu Tử bình địa, cảnh tượng trước mắt lại khiến hắn không khỏi ngẩn người.

Chỉ thấy bên trên Phu Tử bình địa lại có rất nhiều người ngồi, bọn hắn đều ở nơi đó gật gù đắc ý đọc sách, nguyên lai thanh âm vừa rồi Chu Văn nghe được hóa ra không phải dị tượng, mà thật sự có người đọc sách trong đây. leo lên Phu Tử bình địa.

Những người này đọc như si như say, gật gù đắc ý lớn tiếng đọc chậm, tựa như học sinh tiểu học nghiêm túc học thuộc bài cô giáo giao, lại có điểm giống người xưa đọc sách, tiếng đọc sách đặc biệt có ý vị, âm cuối kéo đặc biệt dài.

- Chẳng lẽ nơi này có lực lượng gì đó thúc dục họ làm vậy?

Chu Văn thầm nghĩ, người đã leo lên Phu Tử bình địa.

Nhưng hắn vừa bước chân lên Phu Tử bình địa, lại thân bất do kỷ há hốc miệng ra, phát ra thanh âm giống hệt những người kia, nhưng nội dung Chu Văn đọc, chính hắn lại chưa bao giờ nghe qua.

- Nơi này thật cổ quái!

Trong lòng Chu Văn lập tức giật mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook