Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 857: Một Kiếm Chém Giết

Thập Nhị Dực Hắc Ám Sí Thiên Sứ

26/08/2020

Chu Văn quan sát một chút bốn phía, lại nhìn một chút địa đồ, không phát hiện phụ cận có Dị thứ nguyên lĩnh vực nào.

Dị thứ nguyên lĩnh vực gần nơi này nhất, theo đường chim bay hẳn còn hơn mười km nữa mới đúng.

- Do Dị thứ nguyên sinh vật phá cấm sao?

Chu Văn không dám coi thường, sử dụng năng lực Đế Thính, tìm tòi một lần, không hề phát hiện được Dị thứ nguyên sinh vật nào.

- Sinh vật có thể tạo thành phá hoại như vậy, hình thể hẳn rất lớn mới đúng, tại sao không phát hiện được?

Trong lòng Chu Văn nghi hoặc.

Có điều ngẫm lại cũng đúng, phát sinh loại chuyện này, đội vận chuyển khẳng định phải kiểm tra tình huống xung quanh, nếu có Dị thứ nguyên sinh vật lớn như vậy, bọn hắn chắc chắn sẽ phát hiện, cũng không thong dong chuyển hàng giữa đêm như vậy.

- Người trẻ tuổi, ngươi có thể bay qua sao?

Sĩ quan bên cạnh hỏi Chu Văn.

- Khoảng cách như vậy hẳn không vấn đề gì?

Chu Văn gật đầu trả lời.

- Ngươi phải nắm chắc, mang theo một đứa bé, tuyệt đối không nên mạo hiểm.

Sĩ quan kia căn dặn nói.

- Tạ ơn, ta nắm chắc.

Chu Văn nói lời cảm tạ về sau, ôm Nha Nhi thả người nhảy lên một cái, đến bên vách núi đứt gãy đối diện.

- Học sinh Tịch Dương học viện quả nhiên không tầm thường, thân pháp này quả thực lợi hại, ta lúc đầu nếu thi đậu Tịch Dương học viện, cũng không học dốt thế này, đến sĩ quan trưởng cũng không làm tới.

Bình sĩ bên này đã nhận được tin tức, biết Chu Văn đã qua, thấy thân pháp của hắn, có chút hâm mộ nói.

Chu Văn chẳng qua không muốn lộ liễu, bằng không hắn trực tiếp bay qua, không cần thể hiện thân pháp này khiến binh sĩ tán thưởng.

- Thời điểm các ngươi tới, nơi này đã biến thành vậy sao?

Chu Văn hỏi một binh si bên cạnh nói.

- Đúng vậy, thời điểm khoảng cách chúng ta tới đây còn bốn năm mươi cây số, nghe được một tiếng vang thật lớn, lúc ấy còn đang kỳ quái chuyện gì xảy ra, đến nơi này mới phát hiện, đường sập.

Binh sĩ kia trả lời.

- Từ bốn năm mươi cây số tới đây, cũng không mất nhiều thời gian, nếu thật sự có Dị thứ nguyên sinh vật phá cấm, trên lý luận hẳn không đi xa mới đúng.

Chu Văn không ngừng sử dụng Đế Thính quét hình, lần này Chu Văn trọng điểm quét nhìn rừng cây dưới núi.

Mà rừng cây cũng không có dấu hiệu bị phá hư, không giống trường hợp có cự thú đi qua.

Có điều vì an toàn, Chu Văn vẫn cẩn thận quét nhìn một lần trong rừng cây.

Bởi phụ cận không có Dị thứ nguyên lĩnh vực, rừng rậm phía dưới không phát sinh biến dị quá lớn, cây cối cũng cũng không rậm rạp, Chu Văn quét hình trong chốc lát, vốn cho rằng không có thu hoạch, tuy nhiên lại đột nhiên phát hiện một sinh vật đang hướng về bên này lao tới.

Sinh vật kia thoạt nhìn như Ngô Công, hình thể to lớn, thân thể sợ lớn ngang thùng nước, mà trên nửa người của nó, lại có lồng ngực nhân loại, hai chân cùng đầu, thoạt nhìn cực kỳ quỷ dị.

Nó đang di chuyển bên trong rừng cây, đã sắp tới khu vực đứt gãy.

- Đây là Dị thứ nguyên sinh vật gì? Đường núi do nó làm sụp đổ sao?

Chu Văn không kịp nghĩ nhiều, nói với những binh sĩ kia nói:

- Hình như phía dưới rừng cây có Dị thứ nguyên sinh vật, nhanh chóng thông báo người rời khỏi, đừng đến gần.

Binh sĩ kia ngây ra một lúc, hắn cúi mặt hướng xuống nhìn một chút, cũng không có thấy phía dưới có cái gì, nửa tin nửa ngờ dùng bộ đàm, đem tin tức Chu Văn nói truyền cho sĩ quan bên kia biết.

Sĩ quan kia vội vàng để người quan sát tỉ mỉ tình huống phía dưới, thời điểm bọn hắn đang quan sát, thấy quái vật Ngô Công kia đã theo vách núi bò tới.

- Có Dị thứ nguyên sinh vật, chuẩn bị xạ kích?

Sĩ quan lập tức hạ lệnh xạ kích, từng khỏa Nguyên kim đạn như giọt mưa đập vào thân quái vật kia.

Đạn cừng rắn như bắn vào trong tấm đệm cao su, tiến vào thân thể nó, càng đáng sợ chính là, những viên đạn kia rất nhanh hòa tan trong cơ thể nó, như bị thân thể nó hấp thu.

Thấy Nguyên kim đan không đem lại hiệu quả, một Sử thi sĩ quan mệnh mệnh một đầu Phối sủng Cự ưng, từ không trung phát ra móng vuốt nhọn hoắt, công kích quái vật kia.

Quái vật kia ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Cự ưng, trong mắt bắn ra Huyết sắc quang đoán, mà Cự ưng bị quang tuyến chạm tới, lập tức từ không trung rơi xuống, thời điểm thân thể còn giữa không trung đã hòa tan thành dòng máu.

Sĩ quan kia quá sợ hãi, đội vận chuyển của bọn hắn có hai vị Sử thi cường giả, kết hợp thêm năm đầu Sử thi Phối sủng, thực lực như vậy nếu không gặp phải Thần thoại sinh vật, đủ đối phó hầu hết tình huống.

Hiện tại một đầu Sử thi Quang ưng, chẳng qua vừa đối mặt bị giết chết, thực lực như vậy, tựa hồ đã vượt ra khỏi phạm tù cấp độ Sử thi.

- Rút lui, lập tức rút lui.

Sĩ quan ra lệnh, đáng tiếc đã muộn.

Những binh lính kia còn chưa lên xe, quái vật đã vịn trên vách núi đá tới, cặp mắt của nó hiện ra hồng quang, bắn ra tia sáng, rơi trên một chiếc xe tải, khiến chiếc xe tải kia trực tiếp bị hòa tan.

Trong lòng tất cả mọi người đều phủ kín một tầng bóng ma, gặp được Dị thứ nguyên sinh vật khủng bố như vậy, chỉ sợ lần này lành ít dữ nhiều.

- Rút lui, lập tức rút lui, ta cùng Nghiêm đội trưởng yểm hộ, những người khác lập tức rút lui, không cần quản những hàng hóa kia, lập tức rút lui

Sĩ quan một bên rống to, một bên triệu hồi ra Phối sủng, muốn cuốn lấy con quái vật kia, yểm hộ những người khác rút lui.

Quái vật kia gần dài mấy chục mét, thân thể trèo trên vách núi đá, ngửa mặt lên trời phát ra tiếng gầm quái dị, hai mắt xuất hiện Hồng quang, hướng về phía sĩ quan bên kia phóng tới.

quan tốc độ cao né tránh, đồng thời trong tay cầm một thanh kiếm Sử thi Phối sủng biến thành, trảm một đạo kiếm quang, muốn trước tiên chặn đứng thế công của quái vật kia.

Nhưng thân hình của hắn mới động, đầu Ngô Công kia đã cuốn tới, mắt thấy vô số chân rết của Ngô Công sắp bắt được thân thể của hắn.

Kiếm quang của Sử thi kia trảm trên thân Ngô Công, kiếm quang lại như pha lê vỡ vụn bắn tung tóe, không thể làm bị thương nó.

- Xong!

Sắc mặt sĩ quan kia tái nhợt, hắn nỗ lực lui lại, nhưng chênh lệch tốc độ quá nhiều, không thể trốn thoát công kích của quái vật kia.

Đột nhiên một đạo Hoàng Kim kiếm quang từ trên trời giáng xuống, như một tia chớp, chiếu sáng tất cả mọi người.

Một giây sau, bọn hắn thấy Hoàng Kim kiếm quang kia trảm xuống, đem thân thể quái vật kia bổ thành hai nửa, rơi về phía vách núi.

Lúc này bọn hắn mới nhìn rõ, một thân ảnh tay cầm một thanh Hoàng Kim kiếm, một tay ôm một cô gái, huyền không đứng trên đường, dĩ nhiên chính là Chu Văn.

Sĩ quan cùng các binh sĩ đều trợn mắt hốc mồm, không thể tin nhìn Chu Văn.

- Đa tạ xuất thủ tương trợ.

Sĩ quan kia hướng về phía Chu Văn chào theo kiểu nhà binh nói.

- Nơi này hiện tại không còn an toàn nữa, còn có Dị thứ nguyên sinh vật khác, các ngươi nhanh trốn đi.

Chu Văn nói xong, triệu hoán Bạo Quân Bỉ Mông, trực tiếp để Bạo Quân Bỉ Mông Cự đại hóa.

- Bạo Quân Bỉ Mông…Bạo Quân Bỉ Mông…. Hóa ra Bạo Quân Bỉ Mông không phải Phối sủng Tây khu…

Các binh sĩ thấy Bạo Quân Bỉ Mông, lập tức kêu lên.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook