Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1297: Minh Nhật Chi Dực

Thập Nhị Dực Hắc Ám Sí Thiên Sứ

03/09/2020

Không liên lạc được Vương Minh Uyên, Chu Văn không có biện pháp gì, cảm thấy việc này hết sức kỳ quặc, nếu Tỉnh Đạo Tiên thật sự đánh cược với Vương Minh Uyên, không có đạo lý chỉ mỗi Tỉnh Đạo Tiên tìm đến mình, ngay cả Vương Minh Uyên cũng không thấy mặt.

Chu Văn chỉ có thể đặt chuyện này sang một bên, dự định thí nghiệm kỹ năng Minh Nhật Chi Dực một thoáng, xem rốt cuộc đây là kỹ năng thế nào?

Trong nội tâm Chu Văn cũng rõ ràng, Khủng Cụ cấp kỹ năng, không có khả năng xuyên qua tương lai, đừng nói một ngày, coi như một phút thôi, chỉ sợ cũng không thể.

Chu Văn sử dụng kỹ năng Minh Nhật Chi Dực, chỉ cảm thấy trong thân thể có một cỗ lực lượng từ sau lưng bắn ra, giống như tên lửa đẩy, đẩy thân thể của hắn bay lên.

Độ cao rất thấp, giống như bay lượn dưới tầng trời thấp, có điều cũng rất nhanh.

Tốc độ như vậy, coi trong Khủng Cụ cấp, cũng là tốc độ cực nhanh, không hề kém Thiên Ngoại Phi Tiên của Chu Văn.

- Chỉ vậy thôi sao?

Chu Văn hơi thất vọng, mặc dù tốc độ như vậy rất nhanh, có điều bản chất không khác Thiên Ngoại Phi Tiên của Chu Văn lắm.

Chu Văn muốn dừng lại, tuy nhiên lại kinh hãi phát hiện, vô phương đình chỉ Nguyên khí vận chuyển trong cơ thể, Minh Nhật Chi Dực tựa như mất kiểm soát, mang theo thân thể hắn bắn như đạn pháo bay lên.

- Đây rốt cuộc tình huống gì?

Trong lòng Chu Văn kinh nghi bất định, vội vàng vận chuyển Nguyên Khí quyết, muốn ngăn cản bản thân tiếp tục bay lượn.

Trong tầm mắt của hắn, xuất hiện một ngọn núi lớn, dựa theo tốc độ này, không đến một phút đồng hồ, hắn sẽ đụng phải ngọn núi kia.

Nhưng Chu Văn càng vận chuyển Nguyên khí, thân thể bay càng nhanh, tựa như cứ có Nguyên khí sẽ bị Minh Nhật Chi Dực hấp thu, không khỉ không ngăn cản nó, ngược lại biến thành trợ lực cho nó.

Chu Văn thấy vô phương dừng lại, cố gắng cải biến con đường bay lượn của mình, ít nhất không để mình đụng vào đại sơn.

Kết quả vẫn thế, Chu Văn liên tục thử mấy loại phương pháp, thân thể vẫn bay thẳng tắp về phía trước, cách đại sơn càng ngày càng gần, vách núi đã gần ngay trước mắt.

Khẽ cắn răng, Chu Văn triệu hoán Thất Hải Long Vương ra, đặt trước mặt mình, muốn để thân thể nó chặn mình lại.

Thất Hải Long Vương bắn ra dịch nhờn về phía Chu Văn, muốn cản Chu Văn tiếp tục bay lượn, mắt thấy dịch nhờn màu trắng đã rơi trên thân Chu Văn, nhưng thân thể Chu Văn lại vọt tới, không bị dính trụ nữa.

Chu Văn cắn răng chuẩn bị đâm vào thân Thất Hải Long Vương, nhưng thấy hoa mắt, thân thể lại xuyên qua thân thể Thất Hải Long Vương, trực tiếp đánh tới vách núi.

- Dừng lại cho ta!

Chu Văn vung vẩy nắm đấm, đánh về phía đại sơn.

Lại phát hiện toàn bộ Nguyên khí trong thân thể mình bị Minh Nhật Chi Dực rút đi, không có Nguyên khí cung cấp cho hắn sử dụng kỹ năng khác, thân thể vẫn lao tới.

- Xong! Chẳng lẽ ta là người đầu tiên trên thế giới sử dụng kỹ năng của mình bị đâm chết?

Trong lòng Chu Văn buồn bực cơ hồ ói máu.

Nhưng thân thể tốc độ phi hành quá nhanh, căn bản không cho hắn thời gian tiếp tục suy nghĩ, đã đâm vào vách núi đá.

Chu Văn theo bản năng nhắm mắt lại, lực lượng toàn thân ngưng tụ, chuẩn bị tiếp nhận thống khổ khi va chạm, nhưng cảm giác thống khổ không xuất hiện.

Chu Văn vừa mở mắt nhìn, phát hiện mình lại xuyên qua núi, loại hình ảnh quỷ dị kia, gần giống khi dùng Thổ Hành thú độn thổ.

Chu Văn không rõ ràng ngọn núi biến thành ảo ảnh, hay thân thể của hắn biến thành ảo ảnh, thời điểm cả hai giao nhau, không hề phát sinh va chạm, thật giống hai hình ảnh được phát từ hai máy chiếu khác nhau, chồng lên nhau, mỗi cái đều biến hóa, tuy nhiên lại không va chạm.

- Đây là chuyện gì? Lực lượng Minh Nhật Chi Dực sao?

Trong lòng Chu Văn kinh ngạc.

Thân thể của hắn không ngừng bay về phía trước, vô phương dừng lại, xông qua đại sơn, xông qua rừng rậm, thậm chí còn xuyên qua một cái đập nước.

Nhưng tất cả những thứ này, đều không cách nào đụng phải thân thể Chu Văn, thân thể Chu Văn giống như biến thành U Linh, vô luận đụng vào thứ gì, đều xuyên qua.

Rất nhanh, Chu Văn phát hiện ra chuyện kinh khủng hơn, bởi không cách nào khống chế thân thể của mình, hắn tự nhiên không có biện pháp lựa chọn con đường bay lượn, trực tiếp đâm đầu vào Dị thứ nguyên lĩnh vực.

Dị thứ nguyên lĩnh vực này nằm trong núi sâu, Chu Văn chưa tới đây lần nào, tựa hồ cũng không có người nào bên trong, hắn thấy được Dị thứ nguyên sinh vật quái dị thành đoàn.

Dị thứ nguyên sinh vật kia thoạt nhìn như mèo, nhưng hình thể lại lớn như con hổ, chúng nó tắm nắng thành đoàn trên đống cỏ, tựa hồ không phát hiện ra Chu Văn đang trên đỉnh đầu chúng.

Rất nhanh, Chu Văn bay qua Dị thứ nguyên lĩnh vực này, Dị thứ nguyên lĩnh vực cũng không cách nào hạn chế thân thể hắn lại, căn bản không cần đi cửa chính.

- Kỹ năng Minh Nhật Chi Dực này thật thú vị, chẳng lẽ đây là dùng thân thể ngày mai để làm chuyện ngày hôm nay, cho nên mới không bị ảnh hưởng?

Chu Văn suy nghĩ một chút, lại cảm thấy không đúng.

Coi như thân thể ngày mai, cũng không có khả năng xuyên qua vách núi không phát sinh va chạm, vách núi mấy trăm triệu năm ở chỗ này, sau này nó có thể tồn tại lâu hơn nữa, vô luận ngày hôm qua hay ngày mai, đều không thể đột nhiên biến mất.

- Rốt cuộc kỹ năng này có tác dụng gì? Chẳng lẽ nói, để ta bay thẳng đến ngày mai sao?

Chu Văn nghĩ đến một loại khả năng, cảm giác càng thêm phiền muộn.

Hắn không ngừng bay lượn, thân thể xuyên qua hết Dị thứ nguyên lĩnh vực này đến Dị thứ nguyên lĩnh vực khác, thời gian phi hành bên trong Dị thứ nguyên lĩnh vực rất lâu, bởi tốc độ quá nhanh, cho nên không mất nhiều thời giand dã xuyên qua, cho nên Chu Văn liên tục nhìn thấy ảo giác bên trong Dị thứ nguyên lĩnh vực.

Bên trong Dị thứ nguyên lĩnh vực kia, Chu Văn thấy được cự xà khủng bố như rồng, cự thú cao như núi, Thụ Tinh quỷ dị thành bầy.

Bản thân Chu Văn cũng am hiểu nhiều, đã trải qua rất nhiều Dị thứ nguyên lĩnh vực, gặp qua rất nhiều Dị thứ nguyên sinh vật, nhưng hôm nay thấy được Dị thứ nguyên sinh vật, so với những Dị thứ nguyên sinh vật hắn gặp nhiều năm trước cộng lại, còn nhiều hơn.

Cũng may, vô luận bên trong Dị thứ nguyên lĩnh vực gì, Minh Nhật Chi Dực đều mang Chu Văn như U Linh bay qua, không dẫn tới sự chú ý của bất kỳ sinh vật nào.

- Mặc dù không biết xảy ra chuyện gì với kỹ năng này, có điều nó rất thú vị, nếu dùng một chiêu này, ngay cả Thiên Tai cấp sinh vật cũng không phát hiện được, ta đây có thể lợi dụng chiêu này, đi bài danh tại bảng xếp hạng không?

Hiện tại Chu Văn bắt đầu trầm tĩnh lại.

Ngược lại không ai phát hiện ra hắn, hắn cũng không cần lo lắng đụng vào thứ gì, cứ bay thẳng đi, ngoại trừ vị trí đang di động bên ngoài, mọi thứ xung quanh tựa hồ không ảnh hưởng gì đối với hắn.

Thậm chí Chu Văn còn muốn lấy điện thoại thần bí ra, một bên bay lượn một bên chơi game, nhưng không đợi hắn cầm điện thoại thất, đột nhiên bịch một tiếng.

Chu Văn cảm giác đầu mình như đụng nổ, toàn bộ thân thể bật trở về, trước mắt tỏa ra đom đóm, đầu óc ông ông, kém chút ngất tại chỗ.

Thật vất vả thanh tỉnh một chút, ánh mắt vẫn mơ hồ, Chu Văn nỗ lực mở to hai mắt, muốn biết đây rốt cuộc là nơi nào?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook