Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1020: Lại Xảy Ra Chuyện

Thập Nhị Dực Hắc Ám Sí Thiên Sứ

29/08/2020

Chu Văn đi xuyên qua Nữ Vu cổ bảo, thời điểm đi tới hoa viên, thấy đám người Cái Mạn đứng trong hoa viên không nhúc nhích, tựa như mê muội.

- Chuyện gì xảy ra?

Trong lòng Chu Văn âm thầm ngạc nhiên và nghi ngờ.

Mặc dù trong hoa viên có Biến Hình thú, có điều dùng năng lực của Cái Mạn, Biến Hình thú muốn giết bọn hắn cũng không dễ dàng, hắn đưa Vương Lộc trở về, trước sau chỉ mất mười mấy phút đồng hồ mà thôi.

Nhắc tới mấy mười mấy phút, đám người gặp Biến Hình thú hạ thủ, Chu Văn hoàn toàn không tin.

Mà đám người Cái Mạn chẳng qua đứng hoa viên, trên thân cũng không có phát hiện vết thương, bốn phía cũng không có dấu vết chiến đấu, thấy thế nào cũng không giống như vừa phát sinh đại chiến.

Nhưng đám người Cái Mạn đứng nơi đó không nhúc nhích, như tượng đá.

Tầm mắt Chu Văn hướng về phía trung tâm hoa viên, nơi đó cũng là phương hướng Cái Mạn đối mặt.

- Không có đại thụ…

Chu Văn lập tức giật mình.

Hoa viên này và những địa phương khác đều giống trò chơi như đúc, tuy nhiên duy nhất khác biệt chỉ không có đại thụ kia.

Vị trí đại thụ nguyên bản có một phần mộ, phía trước phần mộ có một bia mộ, mà trên mặt bia mộ lại khảm nạm chiếc mặt nạ cổ quái.

Chiếc mặt nạ như Ác quỷ, nhưng thoạt nhìn lại cùng loại với thằng hề, quỷ dị lại buồn cười, so với bất luận loại mặt nạ nào Chu Văn thấy qua cũng không giống nhau.

Đám người Cái Mạn và Lan Thi đều nhìn chằm chằm mặt nạ trên bia mộ, ngay cả con mắt đều không nháy mắt một thoáng, hô hấp giống như đỉnh chỉ.

- Thật sự có phần mộ cùng mặt nạ, Phất La Đức không hề nói dối.

Chu Văn đánh giá mặt nạ, Đế Thính cùng Thái Thượng Khai Thiên Kinh tất cả đều mở ra.

Chỗ hốc mắt mặt nạ, phảng phất như hắc động, giống như muốn hút cả linh hồn Chu Văn lại.

- Không tốt!

Trong lòng Chu Văn kinh hãi, phản ứng đầu tiên chính là muốn triệu hoán Ma Anh ra ngoài, tuy nhiên lại phát hiện, chính mình thậm chí ngay cả triệu hoán triệu hoán Phối sủng của bản thân cũng không được.

Có một lực lượng thần bí nào đó, đã cách trở tư tưởng của hắn, khiến cho hắn vô phương liên lạc với Phối sủng.

- Đáng chết, rốt cuộc có chuyện gì?

Chu Văn không để ý kinh sợ, trước nếm thử hoán đổi Nguyên Khí quyết, Nguyên Khí quyết có thể sử dụng, nhưng thân thể của hắn lại vô phương động đậy.

Vô luận sử dụng loại Mệnh hồn hoặc Mệnh cách này, hai mắt hắn đều một mực hút về phía mặt nạ, thân thể cũng không cách nào động đậy.

- Xong!

Tâm Chu Văn lạnh một nửa.

Hiện tại thật sự gọi trời không ứng gọi đất mất linh, hắn đứng ở chỗ này không làm được cái gì.

Điều duy nhất hắn vui mừng chính là cưỡng ép Vương Lộc ra ngoài, bằng không nàng cũng chết chỗ này.

Đem Mệnh hồn hoán đổi trở lại Thái Thượng Khai Thiên Kinh, tại hoa viên có thời gian hạn chế một giờ đồng hồ, hắn không thể cử động, một giờ sau không có Thái Thượng Khai Thiên Kinh, hắn hẳn phải chết không nghi ngờ.

Cho dù có Thái Thượng Khai Thiên Kinh, Chu Văn cũng không biết còn sống bao lâu.

Hắn không tin chiếc mặt nạ kia chẳng qua hấp dẫn người ta đứng chỗ này, nó nhất định còn năng lực khác, thậm chí mặt nạ có thể ăn người cũng khó nói.

- Ta có Thái Thượng Khai Thiên Kinh còn có thể kiên trì một quãng thời gian, Lan Thi bọn hắn lại không có Thái Thượng Khai Thiên Kinh, nếu như trong vòng một canh giờ không thể rời khỏi nơi này, sợ ngay lập tức sẽ chết đi.

Chu Văn đánh giá một chút, thời gian hạn chế một giờ của đám người Lan Thi đoán chừng còn lại khoảng bốn mươi phút.

- Làm sao bây giờ?

Trong lòng Chu Văn lóe lên vô số suy nghĩ, nhưng không nghĩ ra biện pháp gì.

Thân thể không thể cử động, không liên lạc Phối sủng được, mặc dù có thể sử dụng Nguyên Khí quyết, nhưng Nguyên Khí quyết không thể khiến hắn thoát khỏi khống chế của Mặt Nạ đùa dai.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mồ hôi lạnh trên trán Chu Văn tuôn ra, bởi khoảng cách một giờ càng ngày càng gần, hắn vẫn có nghĩ ra biện pháp cứu đám người Lan Thi.

Thùng thùng! Thùng thùng!

Đột nhiên, Chu Văn nghe được phần mộ bên kia truyền đến thanh âm kỳ quái, đó là tiếng va chạm vô cùng trầm muộn.

Thanh âm không ngừng truyền đến, bởi vòng tai Đế Thính một mực sử dụng, năng lực của nó vẫn còn tác dụng, khiến có khả năng nghe được, thanh âm kia trong phần mộ truyền tới.

Phần đất xung quanh phần mộ run rẩy, sau đó theo thanh âm trầm muộn kia, đống đất tự nhiên nhô lên, tựa như có đồ vật gì muốn từ bên trong chui ra ngoài.

- Ta biết rồi, mỗi lần ta trong hiện thực tiến vào Dị thứ nguyên lĩnh vực đều xảy ra chuyện, lần này không bị zombie ăn hết chứ?

Tâm tình Chu Văn vô cùng phiền muộn.

Hắn không cảm thấy sợ hãi, bởi cái thời đại này đã sớm không có quỷ thần gì hết, tất cả đều là Dị thứ nguyên sinh vật, nếu Quỷ Thần đều là Dị thứ nguyên sinh vật, vậy cái này cần gì phải sợ?

Thùng thùng! Thùng thùng!

Thanh âm trong phần mộ không ngừng truyền tới, mà càng ngày càng rõ ràng, cũng không nặng nề khó chịu như trước.

Rất nhanh, Chu Văn phát hiện, bên trong phần mộ kia, có một chiếc rương kỳ quái lộ ra, như có lực lượng thần bí nào dưới đất đẩy nó lên.

- Đó là quan tài?

Chu Văn trước kia thấy qua quan tài đều vương vức, có điều kiểu dáng quan tài này lại hơi kỳ quái, nó là một loại quan tài hình lục giác.

Thùng thùng! Thùng thùng!

Thanh âm lần nữa truyền đến, quan tài cũng theo thanh âm kia đang rung động, hiện tại có thể xác định thanh âm phát ra từ bên trong quan tài, thoạt nhìn bên trong quan tài có vật gì muốn lao ra ngoài.

Coong!

Thời điểm Chu Văn đang nghĩ ngợi, đột nhiên nghe được một tiếng vang thật lớn, nắp quan tài kia bay lên, sau đó Chu Văn liền thấy một cái tay, từ trong quan tài đưa ra ngoài, ngăn tại vách quan tài.

Đó là một bàn tay tái nhợt, ngón tay thon dài, nhưng lại rất gầy, tựa như dinh dưỡng không đầy đủ.

Móng tay cũng không dài, nhưng có màu sắc ngọc thạch quái dị, không giống chất sừng bình thường.

Rất nhanh, một cái tay còn lại cũng đưa ra ngoài, một đôi tay đẩy một bên quan tài, thoạt nhìn vô cùng cố gắng, chen mu bàn tay ra ngoài.

Sau đó Chu Văn thấy một cái đầu chậm rãi hiện lên.

Tóc thật dài, che khuất mặt của hắn, thấy không rõ lắm bộ dáng của hắn thế nào, nhìn thân hình của hắn, đây hẳn là một nam nhân.

Nam nhân kia từ trong quan tài đứng lên, xem dáng người cùng Chu Văn không sai biệt lắm, có lẽ hơi cao một chút, nhưng không cao hơn mấy centimet.

Chỉ nhìn bên ngoài thôi, trong chẳng gì nhân loại.

- Không thể nào là nhân loại, nhân loại làm sao ngủ tại địa phương như Dị thứ nguyên lĩnh vực này?

Thời điểm Chu Văn đang suy tư, người kia rẽ tóc hướng ra đằng sau, lộ ra khuôn mặt của hắn.

Thấy gương mặt kia trong tích tắc, Chu Văn kinh ngạc cơ hồ thoát khỏi mặt nạ khống chế, bởi vì gương mặt kia giống Lan Thi như đúc.

Có điều so với Lan Thi gầy hơn một chút, cảm giác dinh dưỡng không được đầy đủ.

- Hắn không thể nào là Lan Thi, vậy hắn rốt cuộc là ai?

Chu Văn xác định hắn không phải Lan Thi, bởi vì Lan Thi hiện tại giống như hắn, đang đứng ngây ngốc một chỗ không thể cử động.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook