Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 829: Đan Tinh

Thập Nhị Dực Hắc Ám Sí Thiên Sứ

26/08/2020

Nguyên bản cho rằng việc Trương gia yêu cần hắn làm rất nguy hiểm, nhưng nghe xong biết được, kỳ thật căn bản không cần hắn chiến đấu, chủ yếu yếu cầu Bạo Quân Bỉ Mông xuất lực.

Tại lối vào Ma Mộ phần, có một loại Ma thạch không ngừng sinh trưởng, mà những nơi Ma Thạch sinh trưởng, sinh vật bên trong Ma Mộ phần có thể lui tới.

Xử lý Ma thạch vô cùng phiền toái, cũng không thể đánh nát Ma thạch, càng không thể tùy tiện để nó chỗ khác, bởi cho dù Ma thạch có đánh vỡ thành mảnh nhỏ, vẫn tiếp tục sinh trưởng, như sinh mệnh.

Đem Ma thạch đánh nát hoặc đem đi chỗ khác, chỉ khiến Ma thạch xâm chiếm nhiều chỗ hơn.

Bản thân loại Ma thạch này không đem lại nguy hạ lớn, nhưng chỗ nào có nó, sinh vật bên trong Ma Mộ phần có thể tự do thông hành.

Đương nhiên đây là một trong những phiền toái của Ma Mộ phần, rốt cuộc Chu Văn không phải người Trương gia, đối với mấy vấn đề khác của Ma Mộ phần, cũng không nói nhiều, Chu Văn chỉ cần Bạo Quân Bỉ Mông xuất lực ăn hết đống Ma thạch kia là được.

- Yêu cầu như vậy, ta tự nhiên không thể chối từ, có điều đến lúc đó phải xem Bạo Quân Bỉ Mông có chịu ăn Ma thạch kia không, nếu nó không ăn, ta cũng thủ túc vô sách.

Chu Văn nói.

- Đương nhiên, hiện tại chỉ sợ Ma thạch quá nhiều, nó không ăn hết nổi thôi.

Trương Xuân Thu thấy Chu Văn đáp ứng, tâm tình cũng tốt một chút.

Chu Văn cũng không lo lắng cái này, sức ăn của Bạo Quân Bỉ Mông hắn biết, ăn một tòa núi nhỏ cũng không vấn đề gì.

Hai người lại hàn huyên vài câu, Trương Ngọc Trí đi đến, nhìn Chu Văn tới đây, nàng thật sự cao hứng, bởi nàng rất ít khi bạn bè đến chơi.

Trên thực tế cho dù có người muốn tìm nàng, sợ cũng không vào được Thiên Sư phủ, tính cả thành viên của Thần chi gia tộc là Mặc Tây Tư, cũng bị an bài giữa biệt viện, mà không phải tại Thiên Sư phủ.

- Long Hổ sơn có rất nhiều chỗ thú vị, để Ngọc Trí mang ngươi đi dạo đi.

Trương Xuân Thu dứt lời cáo từ.

Trương Ngọc Trí Mang theo Chu Văn rời khỏi Thiên Sư phủ, vừa đi vừa nói chuyện:

- Thấy ngươi đã đi qua không ít Dị thứ nguyên lĩnh vực gặp không ít Dị thứ nguyên sinh vật, có điều nơi này của chúng ta có một loại Dị thứ nguyên sinh vật, ngươi ở nơi khác khẳng định không gặp được.

- Dị thứ nguyên sinh vật gì?

Chu Văn tò mò hỏi.

- Đến chỗ sẽ biết.

Trương Ngọc Trí ra vẻ thần bí, không chịu nói trước.

Nàng mang theo Chu Văn cười theo một con thuyền nhỏ, theo đường sông mà đi, cảnh sắc hai bên bờ như Tiên cảnh, căn bản không thấy nơi này có Dị thứ nguyên sinh vật hung ác gì, khó trách Trương gia có thể cư trú an toàn ở đây.

Nếu nơi này có Dị thứ nguyên sinh vật tầng tầng lớp lớp, chỉ sợ Trương gia cũng khó trụ nổi.

Thuyền đi không lâu, Chu Văn thấy một loại nham thạch màu đỏ, hình dạng giống một mảnh đan hà, mà trước kia có một tòa núi nhỏ kỳ quái.

- Dị thứ nguyên sinh vật ở nơi đó.

Tòa tiểu sơn kia độc lập với mặt nước, bộ phận lộ ra khỏi mặt nước giống Đan Lô.

Trương Ngọc Trí chỉ chỉ về phía tiểu sơn nói.

- Ngươi nói Đan Lô kia chính là Dị thứ nguyên sinh vật?

Chu Văn nghi hoặc hỏi.

- Ngươi chờ một lát.

Trương Ngọc Trí nói xong, triệu hồi cung tiễn, nhắm về phía tiều sơn một mũi tên.

Mũi bay đến Đan Lô, lại thấy tiểu sơn kia phun ra một đạo linh quang, một viên đan hoàn màu đỏ bay tới, đánh về phía mũi tên, trực tiếp làm chệch hướng.

Đan hoàn lượn vài vòng, lại hướng về phía Chu Văn.

- Bên trong Đan Lô sơn này có Đan Tinh, ngươi ở nơi khác khó mà tìm được, loại Đan tinh mà đỏ chính là Truyền kỳ, còn loại Kim sắc là Sử thi, nếu ngươi nhìn thấy Đan Tinh có Long văn hoặc Hổ văn, đó là Thần thoại, có điều rất hiếm thấy.

Thời gian Trương Ngọc Trí nói chuyện, duỗi tay một trảo chộp Đan Tinh màu đỏ vào tay, nó dãy dụa thế nào cũng không thoát.

Có điều Trương Ngọc Trí cũng không định giết nó, dùng tay sờ sờ, sau đó Đan Tinh an tĩnh lại, thuận lợi nằm im trong tay nàng, ngay cả khi Trương Ngọc Trí buông tay, nó cũng không chạy thoát.

- Phối sủng Đan Tinh có lợi ích gì? Có thể chữa thương sao?

Chu Văn tò mò hỏi.

- Có một chút Đan Tinh có năng lực chữa thương, có điều Đan Tinh khác nhau, tất nhiên năng lực cũng khác. Tỉ như Độc Đan Tinh, có thể giải độc, Hồi Xuân Đan Tinh có thể trị thương. Còn có một ít loại Đan Tinh có năng lực Độc hệ.

Trương Ngọc Trí chỉ vào đan lô sơn lại tiếp tục nói:

- Nếu ngươi hứng thú, có thể đi qua thử, nếu ngươi có thể tìm được Thần thoại Hồi Sinh Đan Tinh, vậy thì quá tốt rồi.

- Thứ đó có lợi ích gì?

Chu Văn hỏi.

- Chẳng phải cái tên đã nói lên ý nghĩa của nó, cho dù người trọng thương đến thế nào, chỉ cần còn thở một hơi, vẫn có thể cứu.

Trương Ngọc Trí nói.

- Lợi hại như vậy sao?

Chu Văn tâm động.

- Đương nhiên lợi hại rồi, có điều Phối sủng Đan Tinh đều là thứ dùng một lần, ngay cả Trương gia chúng ta cũng không thu được mấy viên. Ngày thường rất ít khi xuất hiện Thần thoại Đan Tinh xuyên qua vết rách không gian ra ngoài, cho nên muốn bắt được nó, cần một chút vận khí.

Trương Ngọc Trí nói.

- Tốt, ta tới thử thời vận, nói không chừng vận khí tốt.

Chu Văn rất hứng thú, còn hỏi Trương Ngọc Trí nên làm thế nào?

- Đan Tinh thông quan vết rách Dị thứ nguyên đều bên trong Đan Lô sơn, chỉ cần ngươi dẫn dụ chúng ra ngoài là được, cũng không phức tạp, tùy tiện gây động tĩnh, có điều đừng ôm hi vọng quá lớn, Thần thoại Đan Tinh cực kỳ hiếm.

Trương Ngọc Trí nói.

- Tốt.

Chu Văn triệu hồi một đầu Bạch biên bức, để nó bay về phía Đan Lô sơn.

Quả nhiên, Bạch biên bức vừa mới tới gần Đan Lô sơn, đã kinh động Đan Tinh bên trong Đan Lô, lại có một viên Đan Tinh bay ra ngoài, nó màu đỏ đậm, thoạt nhìn là Truyền kỳ cấp.

Bản thân năng lực chiến đấu của Đan Tinh không lớn, chỉ có thể phát ra Đan khí công kích, uy lực yếu nhược,lập tức bị Bạch biên bức cào nát.

Bạch biên bức xoay trên Đan Lô sơn một hồi lâu, lại dẫn dụ một viên Đan Tinh ra ngoài, có điều phần lớn chúng đều là Truyền kỳ, ngay cả Sử thi cấp cũng rất ít, còn Thần thoại cấp càng không cần suy nghĩ.

Mãi mới giết được một viên Sử thi Đan Tinh, kết quả lại không tuôn ra cái gì?

- Ha ha, xem ra vận khí của ngươi cũng không tốt, đừng nói Thần thoại Đan Tinh, ngay cả trứng Truyền kỳ Phối sủng cũng không thu được.

Trương Ngọc Trí cười nói.

Chu Văn có chút không cam lòng, sử dụng năng lực Đế Thính, muốn nhìn bên trong Đan Lô sơn một chút, rốt cuộc bên trong có Thần thoại Đan Tinh không?

Nhưng thử nhìn một chút, phát hiện năng lực Đế Thính lại vô pháp xâm nhập Đan Lô sơn, bên trong Đan Lô sơn kia, lại là một Dị thứ nguyên lĩnh vực độc lập.

- Xem Long Hổ sơn giống Long Môn động, đều là Dị thứ nguyên lĩnh vực được tập hợp từ nhiều Dị thứ nguyên lĩnh vực nhỏ khác.

Trong lòng Chu Văn vừa động, muốn nhìn xem, rốt cuộc có đồ án nhỏ không?

Nếu có thể đem Long Hổ sơn chuyển thành Phó bản, về sau hắn không lo, có thể chậm rãi cày Thần thoại Đan Tinh.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook