Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 696: Bảo Rương Kỳ Quái

Thập Nhị Dực Hắc Ám Sí Thiên Sứ

23/08/2020

- Định chơi ta sao? Chẳng lẽ tất cả Bảo rương này đều rỗng hết sao?

Chu Văn có chút buồn bực nói.

A Sinh lại nở nụ cười:

- Văn thiếu gia không hổ là Văn thiếu gia, ta cùng Đốc Quân mở sáu cái Bảo rương, đều không thú vị bằng ngươi mở Bảo rương.

- Cái này kỳ thật không liên quan gì đến ta, do các ngươi đều chọn mấy cái Bảo rương tốt hết rồi, còn lại toàn là mấy Bảo rương kỳ quái.

Chu Văn buồn bực nói.

- Mau mở ra xem một chút đi, ta thật sự muốn biết, bên trong Bảo rương này rốt cuộc là thứ gì?

A Sinh thúc giục nói.

Chu Văn đành phải tiếp tục mở Bảo rương, bên trong Bảo rương lòng hết cái này đến cái khác, Chu Văn mở ít nhất đã hơn hai mươi cái Bảo rương lớn nhỏ, hiện tại từ Bảo rương lớn biến thành Bảo rương nhỏ bằng lòng bàn tay.

Chu Văn lại tiếp tục thử, mở Bảo rương, kết quả mặt dù Bảo rương kia rất nhỏ, nhưng cho dù Chu Văn dùng sức thế nào, lại không hề nhúc nhích.

Chu Văn đành tiếp tục mở Bảo rương, một tầng lại một tầng, hiện tại Bảo rương đã nhỏ như ngón tay, bên trong hình như lại có Bảo rương nữa.

- Hiện tại ta có thể khẳng định, chúng ta đang bị chủ nhân Mê cung trêu đùa, khẳng định Bảo rương cuối cùng không có gì.

Chu Văn cảm giác mình khẳng định bị chơi xỏ.

- Đã đến nước này, coi như trống không, cũng phải mở Bảo rương cuối cùng nhìn một chút.

A Sinh khích lệ nói.

Chu Văn im lìm không một tiếng tiếp tục mở rương, Bảo rương lớn chừng ngón tay, sau khi tiếp tục mở vài lần, đã trở nhỏ như móng tay.

- Giời A Sinh, tại sao vẫn còn, ta không tin không mở hết.

Chu Văn tiếp tục mở, lại mở nhiều tầng, hiện tại Bảo rương đã nhỏ như chiếc nhẫn.

Thời điểm Chu Văn muốn đi mở, lại phát hiện phía trên Bảo rương siêu nhỏ kia lại có một lỗ khóa cực nhỏ, tuy nhiên lại nhìn ra, đó chính là một chiếc khóa không sai vào đâu được.

- Đây không phải hố người sao? Ta mất công mở đến bây giờ, lại không nói cho ta biết cần chìa khóa…

Chu Văn hận không thể đập vỡ cái rương kia.

Nhưng không biết chiếc Bảo rương này có được nhận lực lượng quy tắc bảo hộ hay không, coi như lực lượng cấp độ Thần thoại cũng khó tồn thương nó.

- Bản thân tiểu Bảo rương này, sẽ không phải phần thường cuối cùng chứ?

A Sinh nhìn Bảo rương kia nói.

- Không thể nào?

Chu Văn hơi ngẩn ra, đưa tay cầm Bảo rương lên, hắn mở nhiều tầng Bảo rương như vậy, đều không nhúc nhích tẹo nào, lần này Bảo rương lại bị hắn lôi ra.

- Vậy mà lấy ra được!

Chu Văn lập tức ý thức được, điều này nhất định cố ý.

Chu Văn nhìn kỹ một chút, không phát hiện được phương pháp mở Bảo rương, giao cho A Sinh nhìn một chút, sau khi xem xong A Sinh trả lại Chu Văn:

- Nhìn kết cấu bên trong lỗ đút chìa khóa, cái khóa này có kết cấu khác nhân loại chúng ta, khả năng cần chìa khóa đặc thù mới có thể mở ra, Văn thiếu gia ngươi thu nó lại đi, chờ sau khi rời khỏi chỗ này lại nghĩ biện pháp mở nó ra.

Chu Văn không có biện pháp gì, chỉ có thể trước tiên thu Bảo rương mini này lại, Bảo rương nhỏ như vậy, đừng nói bên trong căn bản không có cái gì, cho dù có đồ vật bên trong, lại có thể chứa cái gì?

Liên tục mở hai Bảo rương, đều là vật kỳ quái, hiện tại Chu Văn hơi nhớ nhung Vương Lộc, nếu Vương Lộc cùng đi, để nàng hỗ trở mở Bảo rương, nhất định sẽ không đen mờ ra toàn đồ kỳ quái như vậy.

Hai người tiếp tục lên đường, bởi có vết xe đổ lần trước, A Sinh sợ tiểu Bảo rương có thể dẫn phát Mê cung dị biến, cho nên đi càng thêm cẩn thận.

Kết quả không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, chỉ cần chờ đồng hồ cát đến thời điểm an toàn, có thể thuận lợi di chuyển qua phòng đá.

Cuối cùng Chu Văn và A Sinh đã đến địa điểm Bảo rương thứ ba, Chu Văn đứng trước Bảo rương, chắp tay trước ngực, bái một cái:

- Cầu các Đại Thần phù hộ độ trì cho con, con không cầu một đêm chợt giàu, chỉ cần để ta mở ra đồ vật bình thường là được, trứng Thần thoại Phối sủng hay gì, tùy tiện một khỏa là được, ta thật sự không kén chọn…

Thời điểm khẩn cầu, Chu Văn còn triệu hoán Tiểu Lão Hổ ra, hi vọng có thể gia tăng điểm may mắn.

A Sinh nghe Chu Văn lẩm bẩm nói, có nén cười, nghiêm trang nói:

- Thiếu gia, phú quý thiên quyết định, nhanh mở đi.

Chu Văn khẽ cắn răng, mở nắp rương lên.

- Quả nhiên rất bình thường….

A Sinh nhìn vào bên trong Bảo rương xem xét, lập tức bật cười, bởi trong Bảo rương trống không.

- Thế là xong?

Chu Văn có chút buồn bực.

- Nếu không, ta lại mang ngươi tìm một cái rương khác? Vạn nhất Văn thiếu gia ngươi trời sinh bất phàm, biết đâu có thể mở được Bảo rương thứ tư?

A Sinh nói.

- Đừng phiền toái, chúng ta nên trở về đi.

Chu Văn lắc đầu nói.

Hắn quyết định, về sau không bao giờ mấy loại đồ vật như mấy cái rương quỷ này nữa, trừ phi có Vương Lộc đi cùng tới.

A Sinh mang theo Chu Văn hướng về bên ngoài, theo đường cũ trở về là điều không thể, bởi vị trí phòng đá một mực biến hóa, cho nên chỉ có thể suy tính ra con đường mới trở về.

Còn tốt trên đường trở về không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hai người thuận lợi rời khỏi Mê cung.

A Sinh dùng tấm kim loại phong kín miệng giếng cổ, rải một chút đất đá lên trên ngụy trang, nếu không phải trùng hợp, rất khó phát hiện.

Chu Văn lại phát hiện đồng hồ cát trong tay, lại giống như dừng lại, thời điểm hạt cát vẫn đang chảy bên trong lại bị dừng, thoạt nhìn bên trong đồng hồ cát như thời gian đình chỉ hoạt động, hết sức thần kỳ.

- Văn thiếu gia ngươi cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch, coi như tiểu Bảo rương kia trống không, cái đồng hồ cát này có chút thần kỳ, nói không chừng đây chính là đại bảo bối.

A Sinh an ủi.

Chu Văn không có tâm tư nghĩ nhiều, thu hết đồng hồ cát và Bảo rương mini vào, dự định trở về nghĩ một chút biện pháp mở Bảo rương mini kia ra.

Hai người một đường về tới Lạc Dương, lại phát hiện đường phố bên trong nội thành xác thực rất ít người, rất nhanh bọn hắn phát hiện, nguyên lại mọi người đang theo dõi đại chiến bảng xếp hạng trực tiếp.

- Lại có Phối sủng khiêu chiến Thái Cổ Kiếm Tiên, khó trách nhiều người đi xem truyền hình trực tiếp như vậy.

Chu Văn dùng Đế Thính tìm tòi một thoáng, phát hiện vấn đề.

- Cái này cũng không kỳ quái, thời hạn ba tháng không còn bao nhiêu, khẳng định có người không nhịn được, hiện tại tới xem ai khiêu chiến Thái Cổ Kiếm Tiên?

A Sinh nói xong lấy điện thoại di dộng, mở truyền hình trực tiếp lại có chút kinh ngạc.

Bên trong cách đấu đài, Thái Cổ Kiếm Tiên đã hiện ra Kiếm Tiên chi thân, Kiếm Tiên tay cầm thạch kiếm đứng bên trên cách đầu đài, tuy nhiên lại không nhìn thấy thân ảnh Phối sủng khiêu chiến.

Đột nhiên, Thái Cổ Kiếm Tiên như nhận trọng kích, thân thể lại bay ra ngoài.

- Vừa rồi xảy ra chuyện gì?

Chu Văn và A Sinh đều không thấy rõ chuyện gì xảy ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook