Trang Chủ
Ngôn Tình
Sủng Thiếp Dưỡng Thành Ký
Ái Mộ

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sờ soạng đại bạch cẩu trong chốc lát, A Hạo nhìn thấy nhị cô nương Giang Bích Như một thân áo choàng thêu hoa mai đang hướng bên này đi tới.

không thể không nói, vị nhị cô nương này dung mạo quá mức xuất chúng.

Da trắng như tuyết,mái tóc đen dài lại thêm gương mặt nhỏ nhắn màu hồng nhạt. Đẹp nhất vẫn là đôi mắt biết cười kia cùng với đôi môi anh đào khiến người người yêu thích.

A Hạo vội uốn gối hành lễ.

Giang Bích Như hướng về phía Tiêu Hành thân mật gọi một tiếng ""Hành biểu ca’’.

Từ khi còn nhỏ, đối với loại cảm tình này nàng chưa bao giờ che dấu. Bất kể là dạng nam nhân nào đi nữa, bị một mỹ nhân xinh đẹp dùng loại ánh mắt như vậy nhìn mình thì tâm có thể không dao động?

Nhưng Tiêu Hành vẻ mặt vẫn như thường, khách khí gọi một tiếng ""Như biểu muội’’.

Giang Bích Như hiểu được tính tình của vị biểu ca này, lời nói có phần nhạt nhẽo nhưng nàng chính là thích như vậy. Nàng gặp qua không ít nam nhân anh tuấn, những bạn tốt của ca ca cũng không thiếu người có dung mạo cùng khí chất xuất chúng. Nhưng mặc kệ có xuất sắc như thế nào, ở trong mắt nàng đều không bằng Hành biểu ca. Giang Bích Như khóe miệng mang ý cười, đôi mắt tràn đầy tình ý, mở miệng nói với Tiêu Hành:

""Mới vừa rồi muội đi nhìn Bảo nhi, quả nhiên lớn lên thật đẹp, Thêu biểu tỷ nói Bảo Nhi rất giống Dung thế tử.’’

nói đến cháu ngoại gái, Tiêu Hành lại nhớ tới cảm giác mềm mại kia, khuôn mặt tức thì nhu hòa một chút.

Giang Bích Như hiểu được Tiêu Hành xưa nay yêu thương hai vị muội muội, yêu ai yêu cả đường đi lối về, thế nên đối với cháu cũng tự nhiên yêuthích. Nàng cũng từng nghĩ tới, mình sẽ dùng biện pháp này để lấy lòng người mình thích, nhưng khi đứng trước mặt Tiêu Hành thì có chút lo lắng, trong lòng thầm tưởng: Hành biểu ca đối với chuyện này chắc sẽ không cảm thấy hứng thú.

Chỉ là

Nàng đã đến tuổi cập kê, qua năm sau liền mười lăm.

Việc hôn nhân cũng không thể kéo dài thêm nữa.

hiện giờ Tiêu Hành đã trở về Yến Thành, chắc đây cũng là duyên phận. Nghĩ đến đây, Giang Bích Như nắm chặt túi tiền trong tay lại, tim đập liên hồi.

""Hành biểu ca, muội…Muội có chút chuyện muốn nói riêng với huynh.’’

Vị Giang nhị cô nương này thái độ quá mức lộ liễu, A Hạo cơ hồ đoán được nàng muốn nói gì. Thế tử chậm chạp không chịu cưới vợ, bọn hạ nhân ở trong phủ vẫn hay lời ra tiếng vào nên nàng cũng biết được. Thậm chí Hạnh Dao còn hoài nghi thế tử thích đàn ông, càng không biết người bên ngoài phỏng đoán đến mức nào.

A Hạo thoáng nâng mắt nhìn qua, sau đó biết điều cùng nha hoàn bên cạnh Giang nhị cô nương tránh xa một chút.

Chỉ là

A Hạo dừng lại bước chân. Theo bản năng, nàng nhịn không được giương mắt nhìn xem.

Giang Bích Như nhìn vị biểu ca trước mặt, bất giác mặt nàng nóng rang.

Nàng không phải là người có tính hay ngượng ngùng, hơn nữa từ nhỏ đã thích Hành biểu ca. Chỉ là hai người tuổi tác cách nhau có chút lớn, nếu nàng có thể lớn hơn vài tuổi thì mới có thể xứng đôi với Hành biểu ca. Cho nên nàng vẫn luôn lo lắng Hành biểu ca tới tuổi thành thân liền cưới vợ sinh con, như vậy đợi đến khi mình đến tuổi thì cũng chẳng làm gì được nữa. Ai ngờ Hành biểu ca vẫn chưa cưới vợ.

Nàng trong lòng vui mừng, trước mắt lại kìm nén không được.

Ở trước mặt dì, nàng luôn cố gắng làm tốt mọi việc. Tuy là không thể so được với tỷ tỷ nhưng ở các phương diện khác nàng cũng khiến cho dì vô cùng vui vẻ, hơn nữa nàng hiểu được tỷ tỷ có lẽ cũng thích Hành biểu ca, nếu chính mình không hành động trước chỉ sợ sẽ bỏ lỡ.

Giang Bích Như hít sâu một hơi, cử chỉ này làm cho ngực của thiếu nữ lúc lên lúc xuống. Nàng vươn tay, đem túi tiền đưa tới trước mặt Tiêu Hành, rủ mắt xuống, có hơi xấu hổ. Giang Bích Như giọng khẽ rung nói:

""Hành biểu ca, đây…Đây là túi tiền muội đã thêu rất lâu. Muội…Muội biết huynh thích cây trúc nên đã thêu nó.’’

Tiêu Hành cúi đầu nhìn nhìn.

Bàn tay trắng nõn phấn nộn như búp măng, vừa nhìn thấy là biết được nuông chiều từ bé, mà túi tiền trong tay nàng quả là được thêu rất tinh xảo cho thấy tay nghề thật tinh vi. Chỉ là hắn hoàn toàn không có để ở trong lòng, chỉ theo bản năng nhìn thoáng qua người đang lén nhìn họ.

A Hạo không nghĩ tới thế tử sẽ quay lại nhìn mình, lập tức cúi đầu. Nhưng hình ảnh vừa rồi lại khắc thật sâu trong đầu nàng…Thế tử có thể hay khôngnhận túi tiền của Giang nhị cô nương?

Nàng dừng một chút, mới nhịn không được giương mắt nhìn trộm, thấy thế tử gia không còn nhìn bên này nữa mới thở phào một hơi.

Chỉ là

Thế tử vì sao không nhận?

Giang nhị cô nương giờ phút này đã ngẩng đầu lên lộ ra cái cổ trắng nõn, trên mặt đã sớm không còn bộ dáng nũng nịu vừa nãy chỉ còn lại hai tròng mắt ươn ướt, bộ dáng nhu nhược lại đáng yêu. Tay nàng nhéo túi tiền, mở miệng chất vấn cái gì. Khoảng cách có chút xa, A Hạo chỉ thấy thế tử đangnói nhưng không nghe thấy cụ thể là gì. Chỉ hiểu được thế tử chính là cự tuyệt Giang nhị cô nương, bởi vì sau khi nói chuyện Giang nhị cô nương nước mắt liền tràn mi. Sau đó khóc lóc chạy mất.

Dù là như vậy nhưng trên mặt thế tử vẫn không có biểu tình gì.

A Hạo có chút không rõ, Giang nhị cô nương đáng yêu như vậy, chẳng những dung mạo xuất chúng, hơn nữa thân phận cũng tôn quý, nếu lấy thế tử thì cũng tính là không chịu ủy khuất---chỉ kém mười một tuổi, nếu thành thân thì xem như chồng già vợ trẻ thôi mà.

Nhưng thế tử cư nhiên như vậy mà cự tuyệt.

Giang nhị cô nương đã đi rồi, nàng tất nhiên là trở lại bên cạnh thế tử.

Lại nói tiếp, nàng vẫn rất bội phục Giang nhị cô nương, có thể công khai theo đuổi một người so với mình lớn hơn mười một tuổi, lại còn dùng túi tiền mình tự thêu để tặng. Nữ nhân ở Đại Tề chính là dùng túi tiền để đính ước---nếu nam tử chịu nhận là liền có thể tới cửa cầu hôn.

Nhìn phản ứng của tiểu cô nương bên cạnh, Tiêu Hành trong lòng có chút tức giận, hắn hiểu được vì sao mình sinh khí nhưng là cố tình không để phát tác. Nàng mới vừa đối với chính mình bỏ đề phòng, nếu hắn mà bộc phát tính tình chỉ sợ sẽ làm nàng sợ mình.

Tiêu Hành chỉ cảm thấy đau đầu, không nói gì, xoải bước đi về phía trước.

A Hạo lập tức đi theo.

Hôm nay yến hội ở Tuyên Bình Hầu phủ thập phần náo nhiệt, chỉ là nàng không nhìn thấy Giang nhị cô nương. A Hạo nghĩ thầm, Giang nhị cô nương chắc chắn là chịu ủy khuất, trước mắt không biết đang ngồi khóc ở nơi nào rồi.

Lại nhìn đến thế tử

A Hạo cảm thấy hôm nay thế tử có chút kì quái.

rõ ràng lúc trước sắc mặt còn bình thường, lúc này lại dường như tâm tình không được tốt. Bình thường thế tử không uống quá nhiều rượu nhưng hôm nay lại không như thế, cho đến khi yến hội tan đi thì khuôn mặt của thế tử đã ửng đỏ.

Lan thị cũng nhìn ra nhi tử nhà mình khác thường. Nhưng nói thật, nàng căn bản không hiểu được trong lòng nhi tử suy nghĩ cái gì, chỉ chờ đến lúc lên xe ngựa, đối với A Hạo nói:

""Ngươi chăm sóc thế tử cho tốt, lát nữa cho nó uống chén canh giải rượu.’’

A Hạo nhìn nam nhân nặng trịu bên cạnh, nghe xong Lan thị nói thì vội gật đầu:

""Nô tỳ hiểu được.’’ nói xong, liền đem người đỡ lên xe ngựa.

""Thế tử.’’ A Hạo gọi một tiếng, sau đó đổ nước ra, đem cái ly tiến đến bên miệng Tiêu Hành nói ""Uống nước đi.’’

Tiêu Hành không có tiếp, chỉ liếc mắt qua A Hạo một cái, hai tròng mắt thâm thúy, sau đó hơi mở miệng ra.

Sau khi uống hai ly, nàng mới lấy khăn lau miệng cho hắn.

Tới Ký Đường Hiên, A Hạo liền đỡ nam nhân lên giường. Cởi bỏ áo choàng trên người hắn, lại khom lưng bỏ giày hắn ra, sau đó mới đem hắn đặt xuống giường. Nàng nhìn thế tử vừa nằm xuống giường liền ngủ ngon lành, sau đó đi ra ngoài lấy nước để lau mặt cho hắn.

A Hạo bưng nước ấm tiến vào.

Đem khăn ấm cẩn thận lau mặt cho nam nhân trên giường. Từ cái trán trơn bóng, đến anh đĩnh mũi, sau đó là cánh môi hơi mỏng…Lòng yêu cái đẹp của nàng lại trỗi dậy, A Hạo có chút ngây ngốc. Nàng nghĩ, khó trách Giang nhị tiểu thư nhịn không được mà có tư tình với thế tử, nam nhân tuấn tú như vậy có cô gái nào mà không thích chứ?

Chỉ là

Thế tử đến Giang nhị cô nương còn coi thường, rốt cục sẽ thích vị cô nương như thế nào đây?

A Hạo thật sự không đoán được.

Chỉ cảm thấy vị cô nương xứng đôi với thế tử nhất định là tài mạo song toàn, gia thế hiển hách. Nhưng những cô nương như vậy, ở Yến Thành khôngít, thế tử nhiều năm như vậy cả một người cũng không lọt vào mắt sao? Lúc sau A Hạo lại nói: Qua năm sau thế tử liền hai mươi sáu, nếu đến ba mươi tuổi mới thành thân, cưới tiểu cô nương mười bốn tuổi thì có hơi không ổn.

Nhưng nàng hiểu được, nam nhân đều là tam thê tứ thiếp, hơn nữa mặc kệ là dạng nam nhân gì đều sẽ thích cô nương trẻ tuổi xinh đẹp.

Lau mặt cho thế tử xong, nàng lại xoa xoa tay cho thế tử.

Chỉ là thời điểm chạm vào tay hắn, A Hạo không nhịn được tán thưởng một phen. Nhân lúc thế tử đang ngủ, A Hạo trong lòng muốn nhéo thử xem sao. Đôi tay thon dài ấm áp này, rất là rắn chắc, hơn nữa lòng bàn tay có vết chai mỏng không mềm mại như các cô nương nhưng lại làm người ta cảm thấy hết sức kiên định.

Sờ soạng một lúc, A Hạo vội đem tay thế tử buông ra, sau đó giúp thế tử cởi áo ngoài ra. Nàng thật cẩn thận cởi bỏ thắt lưng cho thế tử, đem tay của hắn đặt lên ngực, đang định cởi áo choàng, lại không biết sờ vào cái gì. Tay nàng đi xuống vài phần, nhẹ nhàng sờ sờ, phát giác trong ngực của thế tử quả nhiên có vật gì đó.

Hình dạng này…Hình như là cái túi tiền.

A Hạo ngẩn người, thầm nghĩ: Hôm nay thế tử không có nhận lấy túi tiền của Giang nhị cô nương, chẳng lẽ vì đã có ý định chung thân với cô nương khác?

Cứ tưởng tượng như vậy, A Hạo càng thêm tò mò, bèn đem tay đi vào dò xét.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sủng Thiếp Dưỡng Thành Ký

BÌNH LUẬN FACEBOOK