Sử Thượng Đệ Nhất Mật Thám

Chương 255: Đại hoạch toàn thắng, hoàng hậu bị diệt!

Cao Điểm Trầm Mặc

20/01/2021

Người Thái Khang hầu phủ chết sạch, Ninh Hoài An chết rồi, như vậy một vị trí cực kỳ trọng yếu bị để trống, đề đốc kinh thành.

Cơ hồ bất cứ lúc nào, quân đội trong kinh thành Đại Chu đều vượt qua 150.000. Kinh thành phủ đề đốc nắm giữ trong tay quân đội lúc nhiều lúc ít, lúc nhiều vượt qua 50,000, lúc ít cũng có 30.000, tuyệt đối là lực lượng trọng yếu thủ vệ kinh thành.

Binh quyền ba đến năm vạn đại quân này, cực kỳ trọng yếu.

Mặc dù bây giờ hoàng đế không binh biến, nhưng tại thời khắc mấu chốt, y cùng đường mạt lộ, khả năng chuyện gì cũng làm được, nên tập đoàn thái thượng hoàng và Ngao Ngọc nhất định phải có năng lực tự bảo vệ mình.

Cho nên vị trí đề đốc kinh thành, lực lượng hoàng đế cùng thái thượng hoàng tiến hành tranh đấu kịch liệt không gì sánh được.

Vị trí kinh thành đề đốc này, quyền lên tiếng của nội các tương đối ít, Binh bộ cũng chỉ có một chút quyền lên tiếng, có thể quyết định vị trí này chính là Xu Mật Viện.

Nhưng ba đại lão trong Xu Mật Viện, có hai là người hoàng đế, cho nên tranh đoạt vị trí này bất lợi.a

Thái thượng hoàng muốn đẩy thống lĩnh bộ quân Chu Mục lên kinh thành đề đốc, nhưng độ khó phi thường lớn.

Ưng Dương cùng Lý Thiết Tâm thì càng không thể nào, vị trí hai người vốn quá thấp, mà không phải xuất thân huân quý.

Trước mắt Đại Chu đế quốc có quy tắc ngầm, không phải huân quý thì không thể đảm nhiệm võ tướng tam phẩm trở lên.

Trải qua đánh cờ kịch liệt, kinh thành phủ đề đốc được kỵ quân thống lĩnh Thẩm Trọng tấn thăng làm.

Vị Thẩm Trọng này cũng là huân quý đế quốc, hào môn trăm năm, Ngọc Thành Hầu.

Bất quá người này tuyệt đối xem như một huân quý đế quốc hiếm thấy, Ngao Tâm đã đủ quái gở, gã so với Ngao Tâm còn quái gở hơn.

Xưa nay không xã giao, cũng không để ý bất luận kẻ nào, ngươi nói hắn là binh si? Hắn cũng không phải.

Mặc dù hắn luyện binh phi thường cao minh, kỵ binh dưới trướng bưu hãn sắc bén, lúc chiến tại Tây cảnh, Đại Chu đế quốc dã chiến cùng kỵ binh Tây Lương, trên cơ bản đều thua.

Chỉ có kỵ binh dưới trướng Ngọc Thành Hầu Thẩm Trọng có thể cùng thiết kỵ Tây Lương đánh tương đương, xác thực lợi hại.

Lẽ ra nhân tài như vậy, hẳn là lưu tại Tây cảnh.

Lấy chiến công cùng xuất thân gã, Phó Viêm Đồ đi xong, Trấn Tây đô đốc sẽ đến tay Thẩm Trọng.

Nhưng mười mấy năm trước, gã trực tiếp thượng tấu Thiên Diễn hoàng đế, nói không muốn ngây người tại Tây cảnh, muốn về kinh thành.

Thiên Diễn hoàng đế đầu tiên dùng lời ngon ngọt khuyên bảo, sau lại trách cứ, nhưng đối phương không quan tâm, chỉ muốn trở lại kinh thành, nói không thích Tây cảnh lạnh lẽo, muốn về kinh thành huấn luyện con của mình.

Loại người này thật sự là không biết nên nói thế nào, gã thẳng thắn nói không thích Tây cảnh nghèo nàn, nhưng lúc tại Tây cảnh y lại không sống an nhàn sung sướng, mặc kệ đánh trận hay là luyện binh, đều nhất đẳng ưu tú.

Rơi vào đường cùng, Thiên Diễn hoàng đế triệu hồi gã về kinh thành, trực tiếp hạ cấp gã.

Tại Tây cảnh làm đề đốc, trở lại kinh thành trở thành một thống lĩnh kỵ quân. Nhưng Thẩm Trọng không quan tâm, làm thống lĩnh kỵ quân cũng nhiệt tình, mà làm một mạch vài chục năm.

Người người đều nói Ngao Tâm là Đại Chu thương thứ nhất, vậy Thẩm Trọng này chính là Đại Chu đao thứ nhất.

Trên lưng ngựa, trường đao Thẩm Trọng tuyệt đối là siêu nhất lưu. Căn cứ Vân Trung Hạc suy đoán, ở trên chiến trường vị Thẩm Trọng dù không bằng phụ thân, cũng kém không bao nhiêu, tuyệt đối siêu cấp mãnh tướng, đáng tiếc người này không có tham vọng quyền lực.

Nên chức trách của gã, hoàn thành tuyệt đối nhất lưu. Không phải chức trách của gã, ngươi cũng đừng hòng bắt gã làm.

Kinh thành đề đốc này, song phương đều tranh đoạt không buông.

Tướng lĩnh thái thượng hoàng bên này đề xuất, bên hoàng đế không đồng ý, và ngược lại

Thế là Xu Mật Viện liền đẩy Thẩm Trọng trung gian này ra, thái thượng hoàng hơi do dự chút, cuối cùng cũng đáp ứng.

Mà hoàng đế xem xét, Thẩm Trọng này hẳn là thiên về y, bởi vì năm đó gã bị thái thượng hoàng hạ chức quan.

Mà năm đó Thiên Diễn hoàng đế cách chức Thẩm Trọng, thái tử Vạn Duẫn hoàng đế công khai xin tha cho gã rất nhiều lần.

Không chỉ như vậy, nhi tử Thẩm Trọng cưới là chất nữ Phó Viêm Đồ, hai người kia từng cộng sự nhiều năm tại Tây cảnh.

Cho nên vị trí kinh thành đề đốc này, hoàng đế cuối cùng bảo vệ tới tay, như vậy thống lĩnh kỵ quân phủ đề đốc liền bị trống.

Lẽ ra vị trí kinh thành đề đốc này hoàng đế ngươi lấy được, vị trí thống lĩnh kỵ quân này ngươi phải buông ra.

Nhưng liên quan đến binh quyền, hoàng đế một bước cũng không nhường. Bởi vì y biết dù nhường cũng vô dụng, thái thượng hoàng sẽ ngừng phế hậu sao? Tuyệt không có khả năng!

Song phương lại tranh đến đầu rơi máu chảy, Xu Mật Viện phó sứ Chu Liên, Binh bộ Thượng thư nhao nhao hạ tràng.

Bọn họ ngược lại muốn đề cử Ưng Dương hoặc là Trương Hoài, nhưng hai người kia đều không phải xuất thân tướng lĩnh kỵ binh.

Cho nên, bọn họ đề cử một người, nhi tử Bình Nam Hầu Đạm Đài Kính.

Tất cả mọi người lập tức kinh ngạc, Bình Nam Hầu? Ai vậy?

Đây là đang giả bộ hồ đồ, Đạm Đài Diệt Minh mặc dù được phong hầu, mà bạc cũng dùng vô số, nhưng không lọt vào vòng huân quý Đại Chu đế quốc, bởi vì ngươi là một người hàng, hơn nữa còn là người hàng chiến bại.

Đệ nhất chư hầu Vô Chủ chi địa, thật là uy phong à? Nhưng trong mắt huân quý Đại Chu đế quốc, đều là kẻ man di vượn đội mũ người mà thôi.

Mà Đạm Đài Kính này rất không được hoan nghênh, bởi vì gã đã từng đánh bại nhi tử Phó Viêm Đồ, đắc tội huân quý quân đội, bị Phó Viêm Đồ phong sát.

Song phương tranh luận không xong, thế là thái thượng hoàng nói: "Thống lĩnh kỵ quân phải lên đường đánh trận, nếu tranh luận không xong, vậy luận võ định đoạt đi."

Thế là, ba nhân tuyển thống lĩnh kỵ quân, trên chuồng ngựa hoàng cung tiến hành luận võ.

Sau đó tất cả mọi người phát hiện, nguyên lai thế tử Bình Nam Hầu Đạm Đài Kính, lại chính là hộ vệ sau lưng Ngao Ngọc kia? Như cọc gỗ vậy.

Ngươi cũng quá tự đọa lạc đi? Tốt xấu ngươi cũng là đường đường nhi tử đệ nhất chư hầu Vô Chủ chi địa, thời điểm huy hoàng nhất, còn nắm giữ hơn mười vạn đại quân, hiện tại cũng là thế tử Bình Nam Hầu, lại làm chó cho một quan ngũ phẩm Ngao Ngọc?

Luận võ bắt đầu, Vân Trung Hạc nói với Đạm Đài Kính: "Ra tay đừng quá hung ác, đánh gãy xương cốt thì được, đừng để chết."

"Vâng!"

Sau đó dưới hai vị Chí Tôn, văn võ bá quan chứng kiến, ba vị tướng lĩnh kỵ binh bắt đầu luận võ.

"Răng rắc!" Trận luận võ thứ nhất kết thúc.

"Răng rắc!" Trận luận võ thứ hai kết thúc.

Đạm Đài Kính nghe theo Ngao Ngọc nói, ra tay không quá hung ác, cho nên đánh gãy một cây xương đùi, ba xương sườn đối thủ.

Võ công của người này xác thực rất cao, một bài giáo ngựa xuất thần nhập hóa, đối thủ căn bản không có bất kỳ lực kháng cự nào, trực tiếp bị đâm bay ra ngoài, thật không hổ là du học sinh tại Bạch Vân thành, thật không hổ là sư huynh Tỉnh Trung Nguyệt.

Đến tận đây, tranh đoạt binh quyền phủ đề đốc kinh thành hết thảy kết thúc.

Thái thượng hoàng không đạt được đề đốc kinh thành, lại đạt được chức thống lĩnh kỵ quân.

Văn võ cả triều lại một lần nữa chấn kinh, bởi vì kỵ quân thống lĩnh này là hộ vệ Ngao Ngọc, đây. . . Đây thật là một người đắc đạo, gà chó lên trời sao?

Thái thượng hoàng giống như rất tin dùng Ngao Ngọc? Người Ngao Ngọc đề cử, vậy mà không bác bỏ ai.

Quá khoa trương đi, chỉ là một quan ngũ phẩm, vậy mà đề bạt bốn đại quan triều đình.

Quả nhiên có quyền căn bản cũng không bằng quan chức cấp thấp kia nha.

. . .

Sau khi về nhà, Nộ Lãng hầu phủ Ngao Ngọc đông như trẩy hội, xếp hàng đến bên ngoài hai dặm.

Ròng rã mấy trăm người đi cầu gặp, mà rất nhiều huân quý từ mấy ngàn dặm bên ngoài chạy tới, trước đó vẻn vẹn chỉ là quan viên dưới tứ phẩm, bây giờ một ít quan to tam phẩm cũng phái môn nhân đến nhà Ngao Ngọc xếp hàng.

Hôm nay, thậm chí có ba quan sát sứ hành tỉnh đến đưa bái thiếp.

Xin nhờ, ngươi đường đường là Đại tướng nơi biên cương, quan lớn à, vậy mà cũng tới vỗ mông ngựa một Viên ngoại lang ngũ phẩm.

Về phần quan viên cấp quận thủ, trước cửa Ngao Ngọc nhiều như chó

Huyện lệnh? Vậy xin lỗi, chức quan ngài quá nhỏ, đến tư cách xếp hàng cũng không có.

Ai cũng không thể hình dung huy hoàng của Ngao Ngọc lúc này, thanh thế kinh người.

Thật khó tưởng tượng, hai năm trước tại Giang Châu, Ngao Ngọc mặc dù là nhi tử Nộ Lãng Hầu, nhưng lại bị Giang Châu thái thú khi dễ như vậy, nhưng về sau thành công hại chết thái thú Giang Châu.

Nhưng Giang Châu thái thú muốn bắt liền bắt, muốn thẩm liền thẩm, biệt khuất cỡ nào.

Mà bây giờ? Một đống lớn canh giữ ở ngoài cửa, chờ Ngao Ngọc tiếp kiến, những người này vì làm quan, thật sự là không biết xấu hổ.

. . .

Đạm Đài Kính lấy nón bảo hộ xuống, quỳ thẳng tắp trước mặt Vân Trung Hạc, nói: "Mạt tướng đi phủ đề đốc, nhất định gắt gao nắm lấy binh quyền, chờ ngài phân công. Tương lai có bất kỳ biến cố gì, ta sẽ dẫn binh xuất hiện trước mặt ngài, phục tùng bất cứ mệnh lệnh gì của ngài."

Hiện tại chức quan Đạm Đài Kính kỳ thật đã cao hơn Vân Trung Hạc, nhưng gã vẫn như cũ là bộ dạng môn hạ chó săn.

Vân Trung Hạc nhìn Đạm Đài Kính, trọn vẹn một hồi lâu nói: "Hi vọng Đạm Đài huynh có thể mở ra chương mới huy hoàng cho Đạm Đài gia tộc, thực sự trở thành thiên hạ hào môn thế gia."

Đạm Đài Kính dập đầu nói: "Đi theo chúa công, tương lai nhất định có một ngày như vậy."

Vân Trung Hạc nói: "Vậy ngươi đi làm nhiệm vụ đi! Buông tay đi làm, chỉ cần chiếm lý, đừng sợ đắc tội bất luận kẻ nào, xảy ra bất kỳ chuyện gì, ta đều có thể thay ngươi ôm lấy, chỉ cần sớm ngày triệt để nắm giữ chi kỵ quân này."

"Vâng!" Đạm Đài Kính nói: "Vậy mạt tướng đi."

Sau đó Đạm Đài Kính bưng lấy quan phục quan ấn rời Nộ Lãng hầu phủ, chưa về nhà, mà trực tiếp cưỡi ngựa đi nhậm chức.

Mà Đạm Đài Vũ Trụ, vẫn như cũ ở bên cạnh Vân Trung Hạc làm bảo tiêu.

Vân Trung Hạc trở lại nội đường, bên trong đã có mấy chục tên quan viên chờ ở đó.

"Bái kiến Nộ Lãng Hầu!"

Mấy chục tên quan viên nhao nhao khom xuống, trong này có hơn phân nửa quan viên

phẩm cấp cao hơn Ngao Ngọc.

"Nộ Lãng Hầu, Thái Khang Hầu táng tận thiên lương, chẳng những tham ô lương cứu trợ thiên tai, mà lại buôn lậu binh khí cho phản vương Sử Biện, hành vi như vậy, so với mưu phản, hoàng hậu cũng thoát không khỏi liên quan, như vậy sao còn làm mẫu nghi thiên hạ?"

"Đúng, hoàng hậu đã không có tư cách thống lĩnh hậu cung, nhất định phải phế hậu."

"Mặc dù nói phế hậu là gia sự, nhưng Thiên Tử không có gia sự. Ngao Ngọc đại nhân, ngài là trọng thần, lương tâm Đại Chu, nhất định phải chủ trì đại sự này đó."

"Nộ Lãng Hầu, chúng ta nguyện ý làm đầy tớ, vì thiên hạ."

Đông đảo quan viên, nhao nhao lòng đầy căm phẫn. Vân Trung Hạc nhìn về phía đám người này, trong này có lẽ thật có người chính nghĩa trời sinh.

Nhưng cũng có người đầu cơ, đây là muốn theo thanh thế à.

Bây giờ toàn tộc hoàng hậu mặc dù bị giết, nhưng vẫn chưa có người nào chủ động đưa ra phế hậu, không ngờ lại có người muốn tới làm chim đầu đàn này, hơn nữa còn không chỉ một người.

Vân Trung Hạc phát hiện, làm ăn lỗ vốn không ai làm, nhưng để mất sinh ý thì không ai muốn.

Ngươi đưa ra phế hậu, đây là muốn triệt để đắc tội hoàng đế, có thể sẽ rơi đầu đó nha. Nhưng cũng có khả năng sẽ một bước lên trời, trở thành trụ cột nước nhà phe thái thượng hoàng.

Đám người này vì trở nên nổi bật, thật sự là không dễ, thật dám lấy mạng ra liều.

Ánh mắt Vân Trung Hạc rơi vào trên mặt một người, người kia lập tức ra khỏi hàng, khom người nói: "Hạ quan Ngự Sử đài, hữu thiêm đô ngự sử Trương Văn Long, bái kiến Nộ Lãng Hầu."

Ngươi là quan tứ phẩm, so với Ngao Ngọc lớn hơn hai cấp, vậy mà tự xưng hạ quan?

"Trương Văn Long đại nhân, chuyện này phi thường nguy hiểm, thậm chí có nguy cơ mất đầu." Vân Trung Hạc nói: "Nhất là làm chim đầu đàn, cửu tử nhất sinh."

Trương Văn Long khom xuống nói: "Hạ quan vì thiên hạ công nghĩa, vì Đại Chu giang sơn, nguyện thịt nát xương tan."

Vân Trung Hạc nói: "Tốt, vậy ngày mai để ngươi thượng tấu đầu tiên."

Trương Văn Long khom người nói: "Hạ quan sẽ không phụ đại nhân kỳ vọng."

Vân Trung Hạc nói: "Ngày mai muốn làm đại sự, đêm nay ta thiết yến, khoản đãi chư vị, ngày mai cùng tiến lên triều."

Mười mấy quan viên lập tức khom xuống nói: "Hạ quan nghe đại nhân như Thiên Lôi sai đâu đánh đó."

. . .

Ngày kế tiếp đại triều hội, thời tiết u ám, đã nhanh bắt đầu chuyển đông, trên trời vậy mà trận trận sấm rền.

Vân Trung Hạc nhấc lên đại án kinh thiên, hôm nay muốn khởi xướng tổng tiến công, muốn đi vào đại cao trào cuối cùng.

Phế hoàng hậu!

"Thái thượng hoàng có chỉ, có bản tấu tới."

"Thần có bản!" Ngự Sử đài hữu thiêm đô ngự sử Trương Văn Long ra khỏi hàng.

Cùng lúc đó, tả thiêm đô ngự sử Lâm Chiến ra khỏi hàng, lớn tiếng nói: "Thần có bản, vạch tội Nộ Lãng Hầu Ngao Ngọc."

Được rồi, ngay từ đầu đã tranh phong, hôm nay thế lực hai phái triệt để khai chiến.

Thái thượng hoàng nói: "Trái so phải lớn hơn, tả thiêm đô ngự sử, ngươi nói trước đi."

Ngự Sử đài tả thiêm đô ngự sử Lâm Chiến, cao giọng nói: "Thái thượng hoàng, bệ hạ, thần vạch tội Nộ Lãng Hầu Ngao Ngọc tội khi quân."

Thái thượng hoàng nói: "A, ngươi nói cho rõ."

Lâm Chiến nói: "Ngày 27 tháng 8, Ngao Ngọc ngay trước hai vị bệ hạ, ngay trước văn võ bá quan, nói rõ rõ ràng ràng. Nói hắn muốn trong một tháng gom góp bảy triệu lượng bạc, cứu tế nạn dân, trùng kiến Lãng Châu. Bây giờ một tháng đã qua, bảy triệu lượng bạc ở đâu?"

"Giờ sắp bắt đầu mùa đông, trăm vạn nạn dân Lãng Châu còn có rất nhiều người không nhà để về, qua mùa đông quần áo ở đâu? Tránh rét ở chỗ nào? Bao nhiêu nạn dân gào khóc đòi ăn? Ngao Ngọc nhẹ nhàng linh hoạt lập xuống quân lệnh trạng, nói gom góp bảy triệu lượng bạc, kết quả đến bây giờ một xu cũng không có, vậy sẽ hại chết bao nhiêu nạn dân? Vậy sẽ chậm trễ bao nhiêu quốc sự?"

"Hai vị bệ hạ, Ngao Ngọc vẻn vẹn chỉ là một quan ngũ phẩm mà thôi, nhưng hò hét quan lớn triều đình như là gia nô, làm càn ương ngạnh, chính là đệ nhất gian thần Đại Chu ta."

"Thần vạch tội Ngao Ngọc ương ngạnh đại nghịch, chậm trễ quốc sự, khi quân, ba loại tội lớn như vậy, gian thần hại nước hại dân, nên giết làm gương, không giết không đủ để phục thiên hạ!"

Thanh âm Lâm Chiến quanh quẩn trong đại điện. Trong tâm mọi người chỉ có một chữ: Phục!

Luận đầu sắt, vẫn là Ngự Sử đài các ngươi ngưu bức, bây giờ Ngao Ngọc quyền thế ngút trời, ngươi vậy mà đường đường muốn bắt giết hắn làm gương.

Thái thượng hoàng vẫn như cũ ý cười đầy mặt nói: "Hữu thiêm đô ngự sử, ngươi thì sao?"

Trương Văn Long trực tiếp tiến lên, trước lấy xuống mũ quan mình, sau đó quỳ xuống nói: "Thần xin mời phế bỏ hoàng hậu!"

Lời này vừa ra, tất cả mọi người run lên.

Mẹ nó, mẹ nó, móa!

Ngươi càng ngưu bức, ngươi đầu càng sắt, mà lại am hiểu sâu một tiếng hót làm kinh người.

Sau khi nói xong, vị Trương Văn Long này hoàn toàn một bộ dạng thấy chết không sờn. Bày ra một bộ dạng vì thiên hạ chính nghĩa, vì Đại Chu giang sơn, ta thấy chết không sờn.

Trong chốc lát, ánh mắt hoàng đế lộ sát khí, trong nháy mắt ngưng tụ.

Không ngờ, thật là có ngự sử không sợ chết, ở trên triều đình đề nghị phế hậu.

Thật sự cho rằng trẫm không dám giết người sao?

Hai ngự sử này thượng tấu, phảng phất đốt lên thùng thuốc nổ.

Trong nháy mắt, toàn bộ triều đình trực tiếp nổ tung.

"Thần xin mời phế hậu!"

"Thần xin mời phế hậu!"

Để tỏ lực sát thương, thậm chí ngay cả lý do cũng không nói, cũng không dài dòng định tội hoàng hậu, nói thẳng phế hậu.

"Ngao Ngọc hại nước hại dân, tội khi quân, thần xin giết làm gương."

"Thần tấu xin giết Ngao Ngọc."

"Thần tấu xin giết Ngao Ngọc!"

Bởi vì quan viên muốn tỏ thái độ thực sự nhiều lắm, cuối cùng trực tiếp giảm bớt ba chữ.

Phế hoàng hậu cùng giết Ngao Ngọc.

Đây là đại triều hội, vượt qua 700 quan viên tham gia, 400 người ra khỏi hàng, hô to Ngao Ngọc phạm vào tội khi quân, nên giết.

Hơn hai trăm người tấu xin mời phế hoàng hậu.

Thế cục trong triều phát sinh biến hóa. Bởi vì Ngao Ngọc và thái thượng hoàng liên tiếp thắng lợi, cho nên quan viên trong triều theo phe thái thượng hoàng tăng lên chừng một thành.

Nhưng quan viên theo hoàng đế vẫn như cũ chiếm đa số, không sai biệt lắm là sáu so bốn.

Trong lúc nhất thời, trong triều đình lâm vào thế bí.

Đây cũng không phải là chính đấu bình thường, mà là đao trắng tiến, đao hồng ra.

Đại tông chính Lương thân vương run run rẩy rẩy đứng dậy, nói: "Thái thượng hoàng, hoàng đế bệ hạ, Thái Khang hầu phủ tội ác ngập trời, hoàng hậu Ninh thị xác thực không thích hợp làm mẫu nghi thiên hạ, thần làm đại tông chính, cũng xin mời phế bỏ vị trí hoàng hậu."

Lời này vừa ra, cán cân thắng lợi nghiêng về phía thái thượng hoàng.

Đại tông chính là lão tổ tông hoàng thất, so bối phận càng cao hơn hoàng đế hai phần, chuyện phế hậu, lão có quyền lên tiếng rất lớn

"Hồ ngôn loạn ngữ!" Bỗng nhiên vang lên thanh âm của một nữ tử.

Sau đó một hoa quý nữ tử ung dung đi ra, chính là Thái hậu nương nương.

"Đều nói hậu cung không được can chính, nhưng hiện tại thần tử cũng quản nội cung, ai gia cũng không thể không nói chuyện." Thái hậu nương nương không nhìn đám người, đi thẳng vào giữa triều đình, đi tới trước mặt Ngao Ngọc, duỗi móng tay nhọn ra, nghiêm nghị nói: "Đều là ngươi, đều là ngươi cái tai hoạ này, quấy đến Đại Chu ta không được an bình."

Ánh mắt thái hậu chậm rãi nhìn qua văn võ cả triều, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên mặt thái thượng hoàng, lạnh giọng nói: "Thiên Diễn lão nhi. . ."

Lời này vừa ra, tất cả mọi người bỗng nhiên khẽ run rẩy, Thái hậu nương nương quá bưu nha, vậy mà xưng hô như vậy với thái thượng hoàng, thật là làm cho lão mất hết mặt mũi.

"Ai gia không rõ, hoàng hậu chủ trì hậu cung, phạm vào tội gì lớn? Có khuyết điểm lớn sao?" Thái hậu lớn tiếng nói: "Thái Khang hầu tước phủ xác thực tội ác ngập trời, nhưng liên quan gì đến hoàng hậu? Nữ nhân một khi gả vào hoàng thất, vậy thì không quan hệ cùng nhà mẹ đẻ của mình, cho nên Thái Khang phủ sai lầm không liên quan hoàng hậu. Nếu có quan hệ, vậy Thiên Diễn lão nhi ngươi làm thân gia Thái Khang Hầu thì sao, nhà hắn phạm vào tội lớn tru cửu tộc, hoàng thất chúng ta có phải cũng mất đầu không?"

Toàn trường tĩnh lặng im ắng, bởi vì Thái hậu quá càn, căn bản không cách nào nói đạo lý.

Tiếp theo, Thái hậu chỉ vào Ngao Ngọc nói: "Là người này, lúc ấy khẩu xuất cuồng ngôn hạ quân lệnh trạng, muốn trong vòng một tháng gom góp bảy triệu lượng bạc, hiện tại bạc đâu? Cái này chẳng lẽ không phải tội khi quân sao? Một gian thần phạm vào tội khi quân không giết, lại muốn phế hoàng hậu vô tội? Các ngươi đọc sách ở đâu? Thái thượng hoàng ngươi đã quá già lẩm cẩm rồi sao? Tùy ý để gian thần quấy phá?"

Thái hậu lại một lần nữa chỉ vào mũi chửi trượng phu mình, doạ cho văn võ cả triều mặt như màu đất, nhưng lại vô kế khả thi.

Ở đây duy nhất có thể đối kháng cùng Thái hậu, cũng chỉ có thái thượng hoàng.

Nhưng Thái hậu vạch mặt mắng chửi người, thái thượng hoàng cũng không thể mắng chửi người.

Thái hậu gằn từng chữ: "Thiên Diễn lão nhi, còn có chư vị tể tướng nội các, chư vị đại nhân, ở chỗ này ai gia muốn hỏi một câu, bây giờ triều đình có còn là giang sơn Đại Chu ta không? Luật pháp tổ tông có còn tuân thủ không?"

"Ngươi trả lời, ngươi trả lời cho ta!" Thái hậu chỉ vào thái thượng hoàng nghiêm nghị nói: "Nếu như ngươi nói không phải, vậy Đại Chu hôm nay xem như vong, bởi vì ngay cả thái thượng hoàng cũng không thừa nhận luật pháp Đại Chu."

Thái thượng hoàng bất đắc dĩ nói: "Đây đương nhiên là giang sơn Đại Chu, luật pháp tổ tông, đương nhiên phải tuân thủ."

Thái hậu lại hỏi: "Vậy tội khi quân, nên làm gì?"

Thái thượng hoàng nói: "Dựa theo luật pháp triều đình, tội khi quân, ít nhất là giam cầm chung thân, vĩnh viễn không tha."

Thái hậu lại nói: "Tội khi quân, tăng thêm lừa gạt quốc gia, có phải nên giết không?"

Thái thượng hoàng gật đầu nói: "Nên giết."

Thái hậu nghiêm nghị nói: "Bây giờ một tháng đã qua, Ngao Ngọc nói muốn gom góp bảy triệu lượng bạc ở đâu? Đây có phải là tội khi quân, có phải lừa gạt quốc gia không? Có nên giết hay không?"

Ánh mắt thái hậu nhìn về phía nội các, lớn tiếng chất vấn: "Ba vị tể tướng, Ngao Ngọc phạm vào tội khi quân, lừa gạt, có nên giết hay không?"

Nội các thủ tướng Ngô Trực, tự nhiên là mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, tâm nhìn tiểu đệ, ở nơi đó giả chết.

Nội các thứ tướng ra khỏi hàng quỳ xuống nói: "Hai vị bệ hạ, Ngao Ngọc phạm vào tội khi quân, gây tội quốc gia, nên giết làm gương."

Nội các tể tướng thứ ba Lâm Cung ra khỏi hàng, quỳ xuống nói: "Hai vị bệ hạ, Ngao Ngọc phạm vào tội khi quân, gây tội quốc gia, nên giết."

Sau đó, hai vị đại lão Xu Mật Viện cũng quỳ xuống, xin thái thượng hoàng trị tội Ngao Ngọc.

Nội các cùng sáu đại lão Xu Mật Viện, bốn người ra khỏi hàng, xin thái thượng hoàng cùng hoàng đế tru sát Ngao Ngọc.

Cuối cùng hoàng đế đứng dậy, quỳ xuống, nói: "Phụ hoàng, Ngao Ngọc mặc dù là sủng thần của ngài, nhưng hắn xác thực phạm vào tội khi quân, quốc pháp khó chứa, xin mời phụ hoàng minh giám."

Đây là tuyệt sát cuối cùng của đảng hoàng đế.

Ngay cả hoàng đế cũng ra tay, xin giết Ngao Ngọc.

Cái này nhìn qua hoàn toàn là thiên về một bên, hôm nay không giết Ngao Ngọc thì không được.

Toàn bộ triều đình yên tĩnh như chết, tất cả mọi người nhìn chằm chằm thái thượng hoàng.

Mà hoàng hậu núp trong bóng tối, lạnh lùng nhìn hết thảy, nội tâm khoái ý không gì sánh được.

Xem ra không cần đợi đến cổ độc phát tác, Ngao Ngọc sẽ xong đời.

Ngao Ngọc tiểu tặc, ngươi nói vho hay vào, giờ hoàn toàn là tự tìm đường chết.

Thái thượng hoàng, nếu như ngươi làm việc thiên tư trái pháp luật, vậy còn có tư cách gì hoàn chính đây.

Thái hậu nương nương tiếp tục cười lạnh nói: "Thiên Diễn hoàng đế, ta không rõ, quốc trượng Thái Khang Hầu phạm vào tội lớn, phải tru sát cả nhà. Sao đến phiên Ngao Ngọc phạm tội khi quân, lại bình yên vô sự? Còn công khai đứng ở trên triều đình ra lệnh? Mỗi một ngày ngoài cửa nhà hắn người đông nghìn nghịt, sắc màu rực rỡ, liệt hỏa nấu dầu. Nếu như không xử tội hắn, thiên lý quốc pháp ở đâu? Ngươi còn có mặt mũi nào ở trên triều đình hoàn chính? Sách sử hậu thế nên viết về vị thái thượng hoàng ngươi thế nào?"

Đây chính là triều chính, lúc cần thiết việc nhỏ có thể trở nên thiên đại. Mà thiên đại sự tình, cũng có thể không giải quyết được gì.

Bây giờ đảng hoàng đế, bao gồm Thái hậu, đều lên dây cương, muốn đẩy Ngao Ngọc vào chỗ chết.

Ánh mắt lão rơi vào trên mặt Vân Trung Hạc, nói: "Ngao Ngọc, ngươi có lời gì nói không?"

Vân Trung Hạc nói: "Hồi bẩm thái thượng hoàng, tội khi quân, lừa quốc, đương nhiên nên giết."

Thái hậu nói: "Nghe chưa? Hoàng đế, ngươi nên làm đi, Đại Lý tự khanh ngươi nên bắt người! Hẳn là muốn ta làm giùm cho sao? Hậu cung không được can chính, còn không bắt Ngao Ngọc giết làm gương?"

Vân Trung Hạc nói: "Thật sự là xảo hợp à, trong nhà thần, hôm nay lại có một con gà mái biến thành gà trống, lần này chẳng những gáy rõ to, thậm chí ngay cả mào gà cũng dài ra, thật đúng là tẫn kê ti thần à."

Vân Trung Hạc nói câu này ra, toàn trường biến sắc, đây là trực tiếp mắng Thái hậu.

"Ngươi muốn chết. . ." Thái hậu nương nương nổi giận quát.

Vân Trung Hạc nói: "Thái hậu nương nương, ta nói, tội khi quân, lừa quốc là đáng chết. Nhưng ta không khi quân, ta không lừa quốc à!"

Lúc này, người ban đầu vạch tội Ngao Ngọc là tả thiêm đô ngự sử Lâm Chiến lạnh giọng nói: "Ngao Ngọc, ngươi ngày đó nói trong một tháng gom góp bảy triệu lượng bạc cứu tế nạn dân, trùng kiến Lãng Châu. Bây giờ thời gian đã qua, bảy triệu lượng đâu?"

Vân Trung Hạc nói: "Bảy triệu lượng bạc này, đã sớm có, chẳng lẽ ngươi không biết sao?"

Lời này vừa ra, nội các thứ tướng nhịn không được, bước ra khỏi hàng nói: "Thái thượng hoàng, bệ hạ, Ngao Ngọc xảo ngôn, ngay trước triều đình, còn đổi trắng thay đen, ăn nói bừa bãi, thật sự là tội ác cùng cực."

"Nên giết!"

"Nên giết!"

Mấy trăm tên quan viên lớn tiếng hô to. Hộ bộ Thượng thư bước ra khỏi hàng nói: "Ngao Ngọc, ngươi đừng hồ ngôn loạn ngữ, Hộ bộ ta cho tới bây giờ vẫn không thấy bảy triệu lượng bạc này. Huống hồ bảy triệu lượng bạc là con số trên trời, Ngao Ngọc ngươi chưa xuất kinh một bước, cũng không gom góp bạc, ngươi coi văn võ cả triều là đồ đần, đều mù loà cả sao? Ngươi lừa gạt hai vị bệ hạ, văn võ cả triều, thực đáng chết."

Vân Trung Hạc thở dài nói: "Ta nói thật với các ngươi, lại không được công nhận. Không phải là bảy triệu lượng bạc sao? Nào cần tốn khí lực gì lớn? Hoàn toàn không cần tốn nhiều sức là lấy được, nghèo khó thật sự là hạn chế trí tuệ của các ngươi đó."

Tiếp theo, Vân Trung Hạc khom người nói: "Thái thượng hoàng, hoàng đế bệ hạ, xin cho phép thần đem bảy triệu lượng bạc đến trên triều đình."

Thái thượng hoàng nói: "Đồng ý."

Vân Trung Hạc đi ra bên ngoài hoàng cung, cao giọng nói: "Vận hoàng kim."

Tất cả mọi người mở to hai mắt, nhìn Ngao Ngọc điên cuồng biểu diễn.

Chúng ta tuyệt đối không tin, ngươi có thể trong một tháng gom góp bảy triệu lượng bạc, mà lại không có bất kỳ tiếng gió gì.

Bây giờ toàn bộ Đại Chu đế quốc, có thể xuất ra bảy triệu lượng bạc, khó có khả năng cho Ngao Ngọc ngươi một lượng bạc.

Bình Nam Hầu Đạm Đài Diệt Minh mặc dù hiệu trung ngươi, nhưng gã từ Vô Chủ chi địa vội vàng thoát hiểm, mang theo bạc nhiều lắm cũng chỉ hơn một triệu, hơn nữa còn bị các phương lường gạt hơn phân nửa.

Ngươi muốn lấy ra bảy triệu lượng, hoàn toàn là người si nói mộng.

Nhưng một màn kế tiếp, khiến tất cả mọi người sợ ngây người, bởi vì từng chiếc rương được mang đến, ròng rã mấy trăm rương, để trên triều đình chồng chất như núi.

"Mở ra!"

Theo Vân Trung Hạc ra lệnh một tiếng, mấy trăm cái rương mở ra, trong nháy mắt sáng mù tất cả con mắt mọi người.

Toàn bộ đều là hoàng kim, chồng chất như núi, nơi này ròng rã mấy vạn cân hoàng kim, giá trị bảy triệu lượng bạc dư xài.

Lập tức có người tiến lên kiểm tra, bởi vì lo lắng Ngao Ngọc dùng đồng thau thay thế, mặt ngoài phủ một tầng hoàng kim mà thôi.

Dùng đao cắt ra, dùng lửa đốt cháy.

Không sai là hoàng kim, hơn nữa độ tinh khiết phi thường cao.

Tất cả mọi người không dám tin vào hai mắt của mình, đây. . . Đây sao mà làm được?

Ngắn ngủi một tháng, Ngao Ngọc làm sao vô thanh vô tức gom góp bảy triệu lượng bạc, mà trước đó không lấy ra, đợi đến thời khắc này lấy ra đánh mặt?

Đúng vậy, ròng rã bảy triệu lượng, Vân Trung Hạc làm sao kiếm được? ! Hoàn toàn không thể tưởng tượng.

Không phải Đạm Đài Diệt Minh tiến cống, cũng không phải Tỉnh Trung Nguyệt tặng, càng không phải từ Thái Khang phủ do Chu Ly xét nhà mang tới, cũng không phải Viên Thiên Tà Hoàng Thiên giáo tích súc, cũng không phải Đại Doanh đế quốc tương trợ.

Khoản bạc này Vân Trung Hạc chẳng những đã kiếm được, hơn nữa còn mang cho Đại Chu đế quốc vinh quang to lớn không gì sánh được.

Vân Trung Hạc nhìn chằm chằm Thái hậu nói: "Thái hậu nương nương, bảy triệu lượng bạc ngay ở chỗ này, ta vẫn còn tội khi quân sao? !"

Gương mặt thái hậu nương nương trắng bệch, lung lay sắp đổ, tức giận đến toàn thân phát run.

Vân Trung Hạc nghiêm nghị nói: "Hậu cung không được can chính, xin Thái hậu nương nương tự trọng!"

Lời này vừa ra, tương đương với hung hăng tát trên mặt Thái hậu.

Tiếp theo, Vân Trung Hạc khom về phía thái thượng hoàng cùng hoàng đế nói: "Tội khi quân của ta xem như xong, vậy chúng ta tiếp tục thương nghị chuyện phế hoàng hậu?"

Thái hậu nói: "Ngao Ngọc, ngươi không có tội khi quân? Chẳng lẽ hoàng hậu có tội? Đây là việc nhà hoàng đế, ngươi làm thần tử, có quyền gì can thiệp?"

Nội các thứ tướng nói: "Hồi bẩm thái thượng hoàng, bệ hạ, Thái Khang Hầu có tội, không có nghĩa là hoàng hậu có tội. Vô tội bị hủy bỏ, chỉ sợ làm cho quốc loạn."

Lâm Cung cũng khom xuống nói: "Hoàng hậu vô tội."

"Hoàng hậu vô tội!" Mấy trăm tên quan viên ở đây, toàn bộ chỉnh tề khom xuống.

Sáu thành quan viên trong triều, toàn bộ hô to hoàng hậu vô tội.

Vậy mà lúc này, đại hoạn quan Hầu Kính ở bên ngoài cao giọng nói: "Thái thượng hoàng, bệ hạ, nô tỳ có thiên đại sự tình bẩm báo, liên quan đến mưu phản."

Hầu Kính? Đây không phải thái giám tâm phúc của hoàng hậu sao?

Thái thượng hoàng cau mày nói: "Để hắn vào."

Đại thái giám Hầu Kính đi tới quỳ xuống, giơ lên cao cao một cái hộp nói: "Thái thượng hoàng, hoàng đế bệ hạ, nô tỳ muốn báo cáo, Hoàng hậu nương nương dùng Vu Cổ thuật hãm hại thái thượng hoàng."

Tiếp theo, đại thái giám Hầu Kính mở hộp ra nói: "Đây là Hoàng hậu nương nương tự tay đâm tiểu nhân, phía trên có ngày sinh tháng đẻ thái thượng hoàng, viết danh tự thái thượng hoàng, mỗi ngày Hoàng hậu nương nương đều dùng độc châm đâm."

Tất cả mọi người nhìn tiểu nhân trong tay đại thái giám Hầu Kính, phía trên lít nha lít nhít đâm đầy độc châm, khiến cho người ta rùng mình.

Toàn trường như chết lặng.

Quá độc, quá độc. Đây dĩ nhiên không phải nói hoàng hậu quá độc, mà là nói Ngao Ngọc quá độc.

Có chứng cứ trước đó không lấy ra, hết lần này tới lần khác giờ mới lấy ra.

Toàn thân hoàng đế run rẩy, sắc mặt trắng bệch, trọn vẹn một hồi lâu, y tê thanh nói: "Tốt cho một phụ nhân ngoan độc, thật sự là biết người biết mặt không biết lòng, trẫm vậy mà đã bảo vệ nàng. Người đâu, phế hoàng hậu, bắt Ninh thị ybybytới đây!"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Sử Thượng Đệ Nhất Mật Thám

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook