Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nó đi ngang qua một tiệm hoa, nhìn vào trong,nó thấy ngay có loại hoa tử đinh hương tím nó ưa thích.

-Dù sao hoa hồng ở nhà cũng tàn rồi.- Nó nhắc mình rồi bước vào trong.

- Xin lỗi, lấy cho tôi một bó tử đinh hương đi ạ.

-Vâng.- Cô gái bán hoa đang đọc cuốn sách thấy khách vào bèn vội vàng bỏ xuống.

Nó mỉm cười ngay hi nhận ra đó chính là cuốn sách “Forget me not” của mình.- Đây ạ.

-Cảm ơn, tiền của cô đây.- nó cười rồi bước ra khỏi cửa hàng.

“Bộp”

-Ối.- Nó va phải ai đó mạnh tới nỗi bó hoa trên tay lẫn cặp kính cũng rớt ra.

-Xin lỗi.- Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

-Không, là lỗi của tôi.- Nó ngước lên.

Trước mắt nó là một chàng trai có vẻ đẹp lạnh giá của quý tộc phương Tây.

Có gì đó thân quen nhưng cũng vô cùng lạ lẫm.

Anh ta là ai vậy chứ? Ai mà khiến nó có cảm giác tổn thương sâu sắc như vậy?

Anh nhìn cô gái trẻ trước mặt.

“Thịch”

Tim anh đập mạnh.

Anh không hiểu tại sao, chẳng phải đơn thuần chỉ là một cô gái lạ mặt ư?

Nhưng sao tim anh đau đến vậy?

Cơn đau chưa từng có nơi anh.

Còn đôi mắt màu tím kia nữa, một màu kì lạ nhưng sao với anh lại đẹp đến thế.

Cô ấy là ai?

Nó cúi xuống nhặt bó hoa lên, bất ngờ, bàn tay nó chạm vào tay anh, lạnh ngắt.

Nó vội gạt tay anh ra nhưng nhận ra hành động của mình thật thất lễ nên nó vội vàng nhặt bó hoa của mình lên, mặt cúi gằm.

-Kính của cô đây.- Anh đưa cho nó đôi kính mình mới nhặt được.

Nó nhận lấy cặp kính râm, gương mặt vẫn cúi gằm.

-Cảm ơn.- Nó lí nhí.- Tôi phải đi đây.

-Khoan đã.

-Vâng?

-Có phải chúng ta từng quen nhau?- Anh hỏi.

Linh tính mách bảo anh như thế.

-------------------------------------------------

Quản gia Gajeel gần như đứng hình khi thấy cái cảnh đó.

Sao tiểu thư Lucy lại ở đây?

Sao hai người lại gặp lại nhau sau từng ấy chuyện chứ?

Liệu mọi chuyện sẽ ra sao đây?

Ông trời đang chơi đùa với thiếu gia của ông và cô gái kia sao?

----------------------------------------------------------------------------

Trong ánh nắng chói chang một ngày cuối hè, nó cảm thấy chói mắt trước ánh sáng

lấp lánh.

Nó cảm thấy có gì không ổn, bèn vội nói:

-Không, đây cũng là lần đầu tôi gặp anh.

-Vậy ư?- Anh nói.

“Két”

Một chiếc Pagani Zonda Cinque dừng lại ngay bên đường. Là hắn.

Mắt hắn ngạc nhiên chuyển sang giận dữ rồi trở nên lạnh lùng chỉ trong vài giây.

Bước xuống xe, hắn tiến tới ôm sát nó vào, nói:

-Người quen của tôi đụng chạm gì với công tử Natsu à?

Kiên.

Cái tên thân quen mà cũng xa lạ.

Natsu.

Natsu.

Tên một ai đó nó biết nhưng không thể nào nhớ ra.

Mặt nó nhăn lại mệt mỏi. Nhìn thấy biểu hiện đó, hắn ôm chặt nó hơn.

-Ra là người quen của cậu sao Gray?

-Phải. Mà cậu về nước khi nào thế? Tôi tưởng cậu còn đi mấy năm nữa chứ?

-Tôi vừa về.

Giờ họ trò chuyện một cách khách sáo nhưng cũng chẳng kiêng nể gì nhau nữa.

-Vậy thì chúc cậu may mắn, giờ tôi đưa cô gái này đi được rồi chứ?

-Tự nhiên. À…mà xin lỗi vì sự thất lễ của tôi.

Nó đeo kính vào, cười nhẹ:

-Không sao.

-------------------------------------------------

Trước khi lái xe đi, hắn còn ngoảnh lại nhìn anh một lần, miệng hắn cười, nói nhỏ, nhỏ tới nỗi nó cũng không nghe thấy:

-Giờ thì chính tôi đã làm được cái điều mà tôi nói một năm trước.

-Gì vậy?- Nó hỏi.

-Không có gì, chỉ là nhớ vài chuyện trong quá khứ thôi.

- Hắn cười, lao vút chiếc xe trên đường.

-------------------------------------------------

-Cậu…

-Tôi không sao, quản gia Gajeel.- Anh nhìn theo bóng chiếc xe vừa khuất sau một ngã rẽ.

- Mái tóc màu vàng....cô gái đó....rất đẹp.

------------------------------------------------

-Mệt quá!- Nó hét lớn lên trước khi gieo phịch mình xuống giường.

-Em mang giày cao gót từ lúc nào thế?

-Mới mang thôi, để người khác nghĩ Witch khá lớn chứ không phải là cô nhóc.

-Mười bảy tuổi cô nhóc gì nữa?

-Em vẫn chỉ là nhóc thôi.- Nó ôm cái gối ôm.

- Anh cắm bó hoa mới mua vào lọ trên bàn dùm em.

-Ok, cứ nghỉ đi.

Nó nằm miên man.

Nghĩ về vài việc.

Việc làm phim.

Việc viết lách.

Và về anh, người con trai lạ lẫm nhưng khiến nó có cảm giác kì lạ, một cảm giác nó chưa từng có với hắn.

Và rồi nó chìm vào giấc ngủ mê.

Một giấc mơ.

Trời mưa.

Gió lạnh.

Không khí ẩm ướt.

Mùi cỏ ướt ngai ngái.

Hai hình bóng mờ nhạt đứng đằng xa.

Bỗng chốc, tất cả biến mất, vỡ tan thành từng mảng rời rạc.

-----------------------------------------------------------------------

Cùng lúc đó, trong căn biệt thự của mình, anh cũng mơ thấy giấc mơ như vậy.

Anh choàng tỉnh giấc, người đẫm mồ hôi.

-Mình thiếp đi lúc nào vậy chứ?- Anh nhìn căn phòng mình đang hiện diện.

Một căn phòng ở tầng 4 luôn khóa kín cửa. Anh không hiểu sao lại vậy, chỉ nghe quản gia Gajeel nói rằng căn phòng trống đó vốn không được sử dụng đã lâu.

------------------------------------------------------------------

Hắn chạy vào phòng khi nghe thấy tiếng nó gọi “anh”, nhưng nó vẫn ngủ.

Nhìn gương mặt nó, hắn nhận ra người nó gọi không phải là hắn mà là một ai kia.

Đóng cửa lại thật nhẹ, hắn đứng bên kệ bếp, răng cắn chặt môi tứa máu.

Dòng máu nhỏ chảy xuống từ khóe môi hắn.

-Chết tiệt!

Hắn tự hỏi liệu chăng giữa nó và anh là số phận ông trời định đoạt.

Không.

Dù có là do ông trời định đoạt đi nữa thì chính hắn, hắn sẽ dùng chính đôi tay

mình để phá vỡ mối liên kết đó.

Hắn thầm hứa với bản thân mình.

---------------------------------------------------------------------

Gã bước ra khỏi sân bay.

Ngay lập tức, cánh nhà báo bu lại quanh gã với đủ thứ câu hỏi:

-Chuyến lưu diễn của anh thế nào?

-Khán giả châu Á đã như thế nào với anh?

-…

Gã không trả lời, chỉ mỉm cười.

-Nghe đồn anh có được chuyến lưu diễn này là nhờ một bà đại gia nào đó đã bỏ tiền

giúp đỡ…- Giọng một gã nhà báo ăn mặc lòe loẹt mà ai cũng biết là kẻ săn tin và bịa đặt chuyện giỏi nhất giới báo chí.

Mấy nhà báo thấy thế vội nhìn gã, xem gã sẽ xử lí câu nói dối trắng trợn đó thế nào.

Thế nhưng gã chỉ cười, nụ cười đầy đe dọa dành riêng cho tên nhà báo kia.

-Tôi tin rằng những người hâm mộ sẽ biết tôi có tài hay là nhờ vào túi tiền một

bà nào đó mà chắc chắn là không có thật.- Tên nhà báo cụt hứng khi nhận được câu

trả lời kiểu đó.

- Vâng, giờ thì tôi phải về nghỉ ngơi sau một thời gianlưu diễn lâu vậy. tạm biệt mọi người. Nếu muốn phỏng vấn thì hãy liên lạc với quản lí của tôi để xếp lịch.- Gã vẫy tay chào lịch thiệp rồi bước vào chiếc xe đen bóng đậu sẵn gần đó.

- Về nhà.- Gã nói với người tài xế riêng.

Chiếc xe chuyển bánh, chạy ra khỏi sân bay.

Gã nhìn ra bên ngoài, suy nghĩ mông lung nhiều việc.

-Đã một năm rồi sao?- Gã thẫn thờ. Một năm rồi gã hoàn toàn không chút tin tức

của nó, cứ như thể nó đã bốc hơi khỏi thế giới này.

Còn Natsu nữa, tên đó cũng mất tích luôn suốt cả năm qua. Gray thì cứ tỏ ra bí hiểm.

Rốt cuộc gã chẳng hiểu nổi cái gì đang diễn ra cả.

Gã thở dài, nhắm mắt lại đầy mệt mỏi.

------------------------------------------------------------------------

Chap sau sẽ suất hiện thêm 1 nhân vật mới .

Các bn thử đoán xem nhân vật đó là ai.

Xin các bn chờ đợi đến chap sau.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sự Tàn Nhẫn Và Cô Độc Trong Hôn Nhân

Avatar
Chishikatori Misao14:09 01/09/2016
THÔNG BÁO : MIK đã mất chỗ để đăng truyện rồi nên bh mik sẽ đăng truyện trên wattpad nhé mong các bn thông cảm dùm
Avatar
nguyen thi thanh tam21:07 12/07/2016
sao lai k ra chuong moi nua vay

BÌNH LUẬN FACEBOOK