Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nó đặt trước mặt anh, ngay cạnh chiếc laptop ly sữa nóng. Anh hơi nhăn mặt, nói

-Anh không thích uống.

Nó cười:

-Thôi nào, đừng trẻ con thế, uống đi.

Anh hơi lưỡng lự nhưng rồi cũng cầm lấy ly sữa, uống cạn một hơi. Nó nhận lấy sữa cạn queo của anh, cười nói:

-Phải vậy chứ. Mà này, anh kiên quyết không ra sân bay sao?Chín giờ tối rồi, nửa tiếng nữa bố mẹ xuống máy bay mà.

Anh đan hai tay, đặt sau đầu, nằm hẳn lên ghế, xoay qua để nhìn thẳng vào nó, nói:

-Em chấp nhận gọi họ là bố mẹ nhỉ, nhất là...Layla...

-Dù sao họ cũng là bố mẹ anh mà, dĩ nhiên là...mẹ kế.- Nó cười nhẹ.- Em coi họ là bố mẹ chồng, còn Layla, em dành cho bà ấy một tình cảm trên mức đó một chút.- Nó nhún vai.

Anh rướn người lên trước, ôm lấy nó, nói nhỏ:

-Anh không thích em dành tình cảm cho người khác.

Nó nghe vậy thì sững người vài giây rồi cười phì:

-Anh trẻ con quá đấy, hai lăm hai sáu tuổi đầu mà cứ như con nít ấy.- Nó đặt ly thủy tinh lên bàn. Nó biết anh đã ôm nó thì sẽ ôm rất lâu, nó không muốn tay mình mỏi quá để mà làm vỡ nó mất. Nó luôn tự cho mình là người hậu đậu kia mà. Và nó biết việc phòng ngừa như thế là đúng.

Anh hôn nó, hai tay lướt lên phía trên giữ chặt vai nó từ phía sau. Nó vòng tay ôm chặt anh, hai tay siết thành nắm khiến chiếc áo sơ mi anh nhăn nhúm ở phía sau. Nó hoàn toàn chìm đắm vào nụ hôn này tới khi anh chủ động ngừng lại, đẩy nhẹ nó ra.

-Em về phòng trước đi.

Nó nghiêng đầu nhìn anh một chắp rồi hỏi:

-Anh dọn đồ của em đi đâu rồi?- Nó nhớ lại lúc trưa, khi đi ăn ở ngoài với anh về, nó nhận đồ đạc nó đã được dọn sạch sẽ.

-Ngốc.- Anh cốc nhẹ vào trán nó nhưng đủ để khiến nó nhăn nhó mặt mày.- Dĩ nhiên là phòng anh. Em là vợ, không ở cùng chồng chứ ở đâu?

Nó đỏ mặt nhưng cũng lắp bắp nói:

-Em... biết rồi...

Trước khi nó ra khỏi, anh còn gọi nó lại, nói:

-Lucy, anh còn phải bắt đền em một đưa con khác đấy.

Nó nghe vậy, mặt đỏ bừng như trái cà chua chín, nhìn rất đáng yêu, vội vàng chạy mất. Anh ngồi một mình trong phòng, trêu chọc nó vậy thì cười khúc khích, tỏ ra thích chí lắm. Bỗng, anh ngừng cười, đưa tay mở hộc tủ ở dưới cùng, lục mấy xấp tài liệu cũ ra. Bên dưới đó là một khung hình của một người phụ nữ, không phải nó. Ánh mắt anh trông xa xăm, đượm buồn tới lạ.

-------------------------------------------

Nó nằm im trên giường. Ra giường, gối, chăn, tất cả đều có mùi hương của anh. Một mùi hương đê mê dễ dàng đưa nó vào cõi mộng.

---------------------------------------------

Hắn vẫn ngồi gõ bàn phím lạch cạch thì chuông cửa reo. Nhìn đồng hồ điện tử đang hiển thị con số 3 giờ sáng, hắn biết ngay ai tới. Còn ai ngoài nhóc chứ. Ra mở cửa, hắn nhìn thấy nhóc trên tay cầm túi đồ ăn nhanh mà hắn chắc mẩm là nhóc mới mua ở cửa hàng cách đây mấy dãy nhà luôn mở 24/24.-Chồng.- Nhóc nói như reo.

-Vào đi.- Hắn mở rộng cửa.

Nhóc bước hẳn vào nhà, cởi áo khoác to sụ treo lên móc rồi đi thẳng xuống bếp, cho túi giấy đựng đồ ăn vào lò vi sóng, vặn nút hẹn giờ rồi thao thao bất tuyệt vềchuyện trường lớp, nào là thấy cô thế này, lũ bạn thê nọ. Đó là những câu chuyện đầy ắp niềm vui và thú vị của nhóc. Bỗng, hắn nói:

-Juvia, sau này đừng gọi tôi là chồng nữa.

Nhóc khựng người. Hắn nói thế nhiều lần nhưng với vẻ mặt nghiêm túc này thì tuyệt nhiên chưa. Nhóc hỏi:

-Thật sự...anh...ghét tôi vậy sao?- Nhóc cố gắng chỉnh lại cách xưng hô mà nhóc đã qúa quen trong những năm qua.

-Không hẳn là ghét, chỉ có điều ngọi tôi là chồng thì sẽ bị mọi người dị nghị, nhất là về cô.- Nhóc toan nói gì đó cãi lại nhưng hắn đã nói trước, chặn miệng nó lại.- Cô có thể gọi tôi là Gray và tôi sẽ gọi cô là Juvia, điều này sẽ tốt hơn nhiều.

Nhóc hơi ngẩn người một chút nhưng cũng hiểu, thế thì là từ hai phía chấp nhận, sẽ tốt hơn nhiều so với việc chỉ gọi từ phía nhóc trong khi hắn không đồng ý. Nó cười toe:

-Gray

Và hắn mỉm cười, nụ cười dịu dàng nhất từng dành cho nhóc.

--------------------------------------------------------

Nó dụi dụi mắt cho tỉnh ngủ rồi ngồi dậy, vươn vai một cách uể oải, ngáp dài. Nó nhìn sang bên cạnh, anh đã dậy nhưng vẫn nằm đó, nhìn nó. Trông anh như lấp lánh torng nắng sớm ban mai. Anh cười, nói:

-Có người gửi cho em cái này.- Anh đưa cho nó một lá thư được gấp làm hai.

-Ai vậy?- Nhận lấy lá thư từ tay anh, nó không thấy tên người gửi đề ở đâu cả.

Nó mở thư ra. Những dòng chữ nắn nót, ngay ngắn của cô hiện ra. Cô kể rằng cô quyết định rút khỏi làn giải trí và tham gia sáng tác nhạc- điều mà cô luôn muốn thử. Còn gã, gã cũng quyết định giải nghệ. Tháng sau, gã sẽ về Đức. Gã quyết định học một trường đại học nổi tiếng chuyên về kinh tế. Dĩ nhiên gã sẽ đưa cô về ra mắt "người bố hiện nay" của mình. Cuối thứ là một dòng chữ viết khá ẩu của gã: "Nếu tôi và Erza kết hôn, chúng tôi sẽ mời hai người, nếu hai người có con, phải để chúng tôi đặt tên đấy." Dòng thư cuối khiến nó ngượng ngập.

-Sao thế?- Anh vẫn nằm, cười ẩn ý.

Nó nhìn anh dò xét, hỏi:

-Bao thư đâu?- Anh không trả lời.- Anh lén đọc rồi phải không?- Anh vẫn cười.

Nó lao về phía anh, tỏ ra gương mặt dỗi hờn. Anh chịu lực do nó nhảy lên người, nhăn nhó vì đau nhưng cũng chụp lấy hai vai nó, vật nó xuống. Hôn nhẹ lên má nó, anh nói:

-Tối qua tha cho em đúng là sai lâm mà.

-Anh học đâu ra kiểu nói đùa thế đấy.

Anh cười khểnh:

-Do em đấy.

-Em hèm, hai đứa làm thế thì cũng khóa cửa cẩn thận chứ?- Giọng mẹ nó vang lên khiến nó giật thót, vội bật dậy. Riêng vẫn thế, không quan tâm mà vẫn từ tốn ngồi dậy.- Mẹ nói chuyện với Lucy một chút được không Natsu? Dù sao bố con cũng muốn gặp con ở dưới nhà.-Ok.- Anh đứng dậy, bước xuống nhà.

----------------------------------------

Bà ngồi xuống giường, tay nắm tay nó, mặt cười hiền lành. Nó nhìn bà, hỏi:

-Mẹ sao thế?

-Ý con là gì?

-Mắt mẹ hơi đỏ nên con nghĩ mẹ khóc. Không lẽ bố làm gì mẹ sao? Đừng nói với con là bố có tình nhân nhé.

Bà bật cười.

-Con bé này...mẹ con thế này thì sao bị cướp chồng chứ? Chỉ là...hơi mệt thôi.

Nó cười.

-Lucy này...

-Dạ?

-Mẹ rất hạnh phúc...vì con đã không còn hận mẹ nữa.

-Không, còn còn hận chứ.- Gương mặt bà thoáng vẻ thảng thốt.- Chỉ là khi đã từng có cảm giác làm mẹ và cũng thấu hiểu nỗi đau mất con...- Nó đặt tay lên bụng mình- con mới hiểu không người mẹ nào ghét bỏ con mình được cả. mẹ cũng thế, đúng không?- Bà gật đầu.- Con con nhớ- giọng nó trầm lặng tới lạ, lòng dấy lên một cảm xúc gì đó như thấu cảm- khi còn ở cùng mẹ, sau mỗi lần đánh con, mẹ đều khóc và gọi lớn một cái tên...

-Jude.- Bà nói, giọng nhẹ tựa như gió thoảng.

-Phải.- Nó gật đầu.Bây giờ cha đã không con nữa- Bà lảng tránh ánh nhìn của nó.Bà chỉ biết im lặng

-Mẹ, bây giờ...mẹ có hạnh phúc không?

Bà khựng người. Hạnh phúc hay không ư? Bà nên trả lời sao đây? Lẽ nào là trả lời sự thật? Không! Không bao giờ!

-Mẹ cũng không biết nữa, chỉ biết rằng bố Natsu, ông ấy cho mẹ cảm giác lại yêu và được yêu.

-Còn gì nữa không mẹ?- Nó nhìn sâu vào đôi mắt cùng màu của mẹ nó. Nó biết, bà còn gì đó chưa nói hết ra, điều gì rất quan trọng.

Bà thở dài, cười trừ. Thật sự không ở bên nhau lâu nhưng đứa trẻ này, nó hiểu bà hơn ai hết. SỰ gắn liền máu mủ sao? Bà nói:

-Một ngày nào đó con sẽ hiểu rằng khi ta sợ hãi và buộc phải đối đầu với một người ta chưa từng gặp bao giờ sẽ khó khăn biết nhường nào.

Đó là lần đầu nó nhìn thấy gương mặt đó của bà, cười theo một kiểu mà nó chưa từng thấy, cay đắng và chua xót lạ thường. Và cả câu nói của bà nữa, nó cứ quanh quẩn trong đầu nó suốt mấy ngày sau.

----------------------------------------------

Bố mẹ chồng nó ở lại căn biệt thự dù cho anh, với vai trò chủ nhà không thích thú lắm khi có "hai người lạ" trong nhà nhưng nó đã năn nỉ hết mức nên anh không thể không đồng ý. Mỗi bữa ăn, nó cùng mẹ và bé Lisanna nấu bữa tối khiến nó có cảm giác anh, nó, bà, ông và cả Lisanna nữa, tất cả như một gia đình nhỏ. Ban đầu Lisanna còn hơi sợ nhưng sau cũng quen và dần tự nhiên hơn dù vẫn còn chút cung kính trong cư xử. Nó hỏi thăm bà về đứa em, bà bảo con bé mau lớn lắm, cứ quanh quẩn bên bà quản gia ở nhà bên nước ngoài khi hai người đi vắng. Vì con bé không quen đi máy bay nên bà không đưa nó về được. Nó cười. Thật sự, nó muốn gặp em gái mình.----------------------------------

Ông và bà ở phòng đọc sách trên lầu 5 trong khi nó mang đồ ăn nhẹ vào phòng làm việc cho anh. Thế nhưng, anh không có trong phòng. Nó tự nhủ có lẽ anh đã ra ngoài có chút việc nên đành mang đồ ăn vào đặt trên bàn. Bất chợt nó nhìn thấy mấy hộc kệ dưới gầm bàn lộn xộn, giấy tờ thò ra bên ngoài.

-Thật tình...

Nó kéo từng hộc ra, xếp lại mớ hồ sơ đúng thứ tự nhưng rồi nó dừng lại ở hộc cuối, hộc có nhiều hồ sơ nhất nhưng lạ ở chỗ, tất cả đều là những tư liệu cũ không cần dùng tới. Linh tính mach bảo nó có gì đó kì lạ, rất kì lạ ở đây. Nó gom hết mớ giấy tờ ra theo bản năng thì đập vào mắt nó là một khung hình, bên trong là một bức ảnh cũ của một người phụ nữ.

Cô ta trẻ, gương mặt hơi xanh và tiều tụy nhưng đôi mắt rất đẹp, mái tóc đen hơi rối xõa dài. Thế nhưng điều kì lạ hơn cả là cô ta có nét hơi giống...nó và mẹ nó?!

Bàn tay nó run run. Thế này là thế nào? Người phụ nữa này là ai chứ? Sao cô ta lại giống nó và mẹ nó tới thể torng khi nó cam đoan mẹ nó không có đứa con hay bất cứ họ hàng nào nữa trừ nó ra. Rốt cuộc thì là ai?

-Lucy?! Em đang cầm gì vậy?

Nó ngẩng lên nhìn anh đang đứng ở cửa ra vào. Anh nhìn mặt nó rồi lướt ánh mắt xuống nhìn thứ nó cầm trên tay. Thái độ của anh lập tức thay đổi, anh hét lớn:

-Em làm gì vậy hả?- Anh vươn tay, định giật lấy khung ảnh trên tay nó nhưng nó nhanh chóng đưa tay ra phía sau, giữ cho anh không với tới được.

-Cô ấy...là ai?

Anh không trả lời, chỉ liên tục nói:

-Đưa cho anh!

-Không!- Nó thét.- Cô ta là ai? Sao cô ta lại có nét giống em chứ?

Nó quay lại nhìn anh, mắt đẫm lệ. Anh sững lại. Nó khóc ư?

-Trả lời em thật đi, anh coi em là thế thân của cô ta đúng không? Vậy nên anh mới yêu em, mới lấy em phải không?

-Em nói ngu ngốc gì thế?

-Thế thì cô ta là ai chứ?- Nó gần như gào lên.- Trả lời cho em đi!

Anh vẫn không trả lời. Anh và nó, bốn mắt nhìn nhau, trong đó một phía đã ướt lệ. Nó chờ đợi câu trả lời nơi anh nhưng anh vẫn thế, vẫn im lặng. Giây phút ấy nặng nề trôi qua, tới nỗi nó không kiềm chế được. Nó nhắm mắt lại, vung tay lên, định ném khung hình xuống nhưng...

"Chát"

Anh tát nó, chỉ vì cô gái kia. Ngay cả chính anh cũng không dám tin mình có thể làm thế. Tuy nhiên, anh không để sự ngạc nhiên chế ngự mình lâu, anh chớp lấy cơ hội nó còn không tin vào điều gì vừa xảy ra, vội giật lấy khung hình.

Nó chậm rãi đưa bàn tay đang run rẩy lên chỗ anh tát nó, môi mấp máy:

-Anh tát em sao? Cô ta là ai mà khiến anh tát em chứ?

Anh nhìn khung hình rồi nhìn nó, ánh mắt vô cảm, nói:

-Đây là người mà anh...vô cùng yêu thương...-Rốt cuộc...cô ta là ai chứ?- Nó hét lên lần nữa.

-Là dì anh! Dì ruột của anh!- Anh hét lại nó.

-Dì...là Dì...r...uột của anh ư?- Nó khó khăn nói từng tiếng.

-Phải.- Anh nói, mắt không rời hình dì anh.

Nó nhìn anh chằm chằm. Trong đầu nó bỗng hiện lên một loạt hình ảnh như một cuốn album được trình chiếu trên màn chiếu khổng lồ nơi đầu óc nó. Ánh mắt lạnh lùng nhưng có gì kì lạ của anh lần đầu nhìn thấy nó , nó còn nhớ cả cái cách mà thi thoảng anh dùng để nhìn nó ngày trước- ánh nhìn bi thương thấy rõ, rồi nó lại nhớ về thái độ anh với bà và cả gương mặt bà ngày hôm trước, cùng với đó là câu nói kia. Tất cả được liên kết lại bởi mấu chốt là người phụ nữ kia. Nó chợt hiểu ra một sự thật phũ phàng với nó.

Hóa ra, đối với anh, nó chẳng là gì cả.

Cả nó và mẹ nó, hai người đều là kẻ thay thế cho hai cha con nhà này, thay thế cho người phụ nữ duy nhất yêu thương nhưng đã đánh mất mà thôi.

-Em...sao vậy?- Anh thấy nó cứ cúi gằm mặt thì thấy lo, vươn tay ra dịnh chạm vào nó.- Anh...anh...xin lỗi...anh không muốn vậy...chỉ là...

Nó gạt phắt bàn tay vừa chạm vào má nó kia.

Nó không cam tâm.

Lẽ nào nó trải qua bao nhiêu chuyện để nhận cái thứ tình cảm giả dối này của anh sao?

Còn mẹ nó nữa chứ, bà chưa đủ đáng thương ư?

Nó oán.

Nó ghét.

Nó hận tất cả người đàn ông trong gia đình này.

Giữ cho mình không khóc nữa, nó cầm lấy ly thủy tinh ban nãy, lướt qua anh, không nói không rằng. Anh quay lại, gọi tên nó rồi định cầm tay nó nhưng khi tay anh chưa chạm tới thì nó đã quơ tay. Thế nhưng nó lại quơ tay cầm ly nên chiếc ly tuột khỏi tay nó, lơ lửng giữa không trung chưa đầy một giây thì rớt xuống, vang lên một tiếng "choang" chói tai. Những mảnh thủy tinh nằm dưới đất như tạo ra một biên giới, khiến anh không thể động vào nó nữa.

Nó nhìn anh, ánh mắt nửa lo lắng, nửa vô tâm nhưng rồi cũng bỏ đi, mặc cho anh gọi tên nó.

Anh nhìn xuống khung hình, nói:

-Con đã sai ở đâu vậy hả...dì?

-------------------------------------------

Nó chạy về phòng, đóng sầm cửa rồi gào khóc như một kẻ loạn trí. Nó không quan tâm, nó chỉ biết, giờ đây tim nó đau quá. Nó nhìn lướt căn phòng rồi tiến tới chỗ bàn đặt sát đầu giường, cầm chiếc đồng hồ kiểu dáng khá cổ lên ném mạnh xuống đất trong cơn tức giận hay đúng hơn là ghen tuông dù là với dì của chồng mình. Chưa thỏa mãn, nó còn cầm hai cái gối quăng ra sát phía dưới cửa sổ, giật tung chăn mền. Thế nhưng từng ấy chưa đủ để giúp nó lắng lại nỗi đau. Nó gieo phịch mình xuống sàn rồi khóc to, khóc ngon lành.

--------------------------------------------------

Nó mở tủ đồ, gom rồi nhét hết mớ quần áo của mình vào chiếc vali chuyên dụng màu xám bạc mà không them xếp lại chon gay ngắn. Bằng thao tác dứt khoát, nó đóng vali lại, mặc áo khoác vào cho có vẻ lịch sự chút ít rồi bước ra.Nó bỏ đi!

Trước khi đi, nó có nghía sang phòng làm việc. Anh ngồi đó, vẫn làm việc như chưa có gì xảy ra, thậm chí anh còn không buồn cho người dọn mớ thủy tinh vừa rồi. Nó cố nhìn hết mặt bàn. Không có khung hình. Nó cược anh đã nhét khung hình vào một chỗ mới để nó không thể nào tìm ra được nữa. Nó thở dài rồi lại bước đi, thật nhẹ, thật khẽ.

-Chị Lucy.- Lisanna gọi nó khiến nó giật mình.- Chị đi đâu mà xách hành lí vậy?

Nó đưa tay lại ra hiệu im lặng, chỉ vào phòng làm việc. Hoa hiểu ý nó nên im bặt, chỉ dám tiếp tục hỏi bằng ánh mắt. Nó nhìn Hoa rồi nói nhỏ, chỉ để hai người nghe thấy:

-Chị đi có việc chút thôi, em giữ yên nhé. À, em lát vào dọn mảnh thủy tinh trong phòng làm việc nha.

Lisanna gật đầu, nó thấy thế thì chạy nhanh mất dạng xuống cầu thang.

--------------------------------------

Lisanna gõ cửa. Anh cho Lisanna vào rồi tự nhủ có lẽ nó dặn Lisanna xuống dọn dẹp đống lộn xộn lúc nãy. Anh thoáng mỉm cười. Nó còn quan tâm tới anh dù giận anh vì gì thì anh không rõ. Anh đoán có thể nó đang trùm chăm kín mít giận dỗi trên kia chăng. Lát nữa, nhất định anh phải lên chủ động làm hòa với nó vậy. Dù sao anh cũng lỡ tay đánh nó.

Anh cởi áo khoác, vắt ngang trên tay rồi đi về phòng. Anh gõ cửa nhưng không có tiếng trả lời, thậm chí cả tiếng đuổi anh đi cũng không thấy. Anh cứ gõ mãi vậy mà không biết căn phòng giờ đây đã vắng bóng người con gái kia. Anh nói:

-Lucy...mở cửa cho anh!

Im thin thít.

Giọng anh dần trở nên vồn vã hơn:

-Lucy! Thôi nào, đừng thế nữa. Mở cửa cho anh đi!

Mãi một lúc sau, khi đã không chịu nổi nữa, anh cầm nắm đấm cửa định giật mạnh thử thì nhận ra cử không hề khóa. Bước vào phòng, anh ngạc nhiên khi thấy hiện trạng tồi tệ của nó. Mở tử đồ ra, anh thấy chỉ còn đồ anh nằm một bên. Tím tái mặt mày, anh hét lớn:

-Lucy!!!

----------------------------------

-Lisanna!- Giọng anh đầy phẫn nộ khiến Lisanna sợ hãi.- Lucy đâu?

-Em...em không biết...

Anh trừng mắt nhìn cô bé tới nỗi Lisanna run lên bần bật. Chưa bao giờ cô bé thấy anh tức giận thế này. Rốt cuộc anh và nó có chuyện gì vậy chứ?

-Nói ngay, cô ấy đi khi nào?- ANh quát.

-Dạ...cách đây gần một tiếng...

-Đi đâu...

Lisanna lắc đầu.

Anh lắc đầu ngao ngán, tay đưa lên vuốt tóc phía trước ra sau, điệu bộ mệt mỏi. Nó nghĩ gì vậy chứ? Sao lại cứ giận dỗi thế này? Nó bỗng khiến anh mệt mỏi khi giận vô cớ thế. Anh đá mạnh vào tường rồi lẳng lặng về phòng.

-------------------------------------------

Anh nằm lên giường mặc cho căn phòng giờ bề bộn thế nào. Nhìn lên trần nhà, anh thở dài đầy mệt mỏi. Nó sao vậy chứ? Không lẽ nó ghen? Với dì ruột của anh sao? Thật nực cười! Lẽ nào lại có chuyện đó chứ? Nó cứ giận vậy thì được rồi, anh sẽ không rỗi hơi đâu mà rước nó về. Anh bực dọc.--------------------------------------------

"Rầm"

Layla đẩy mạnh cửa bước vào, mặt đầy giận dữ.

-Làm gì vậy?- Anh nói trổng, dù sao còn tốt hơn là thái độ kì thị lúc trước.

-Con đã làm gì con bé?

-Không phải chuyện của bà!

-Nó đâu? Con gái tôi đâu?- Bà hét.

-Layla...- Giọng bố anh vang lên trầm đục, tay ông chạm vào tay bà nhưng bị bà đẩy ra.

-Hai người trả con gái tôi lại đấy!- Bà gào khóc.- Làm khổ tôi là chưa đủ sao?

Gương mặt ông biến sắc. Thật tình, ông không muốn bà nói thế.

-Bà câm đi!- Anh gay gắt.- Tôi chưa bao giờ nghĩ bà có thể làm mẹ tôi cả!

-Natsu!- Ông quay sang nói nhưng anh không thèm chú ý, vẫn tiếp tục chỉ trích.

-Nếu không phải do Lucy thì chẳng lí do gì tôi chấp nhận sự xuất hiện của bà ở đây cả!

-Nhưng tại sao cậu làm tổn thương nó? Nó yêu cậu thế kia mà!

-Ai nói với bà tôi coi cô ấy thay thế cho dì tôi chứ? Ai nói bà tôi không yêu cô ấy?- Anh hét vào mặt bà.

-Thế thì...- giọng bà chùng hẳn xuống- đi tìm nó đi. Đừng làm tổn thương nó nữa, xin cậu...- Bà khóc lóc, vang xin một cách đáng thương.

Anh nhìn gương mặt đó, thoáng chút thương cảm. Rồi anh bỗng nhận ra tại sao nó giận. Nó nghĩ anh lấy nó vì nó giống mẹ anh ư? Không! Sao nó lại có thể nghĩ ra một lí do ngu xuẩn vậy chứ? Chết tiệt!

Anh nhìn đồng hồ nhưng nhận ra nó đã làm hỏng. Nhìn sang đồng hồ đeo tay, giờ cũng tối lắm rồi. Nó ở đâu chứ? Rốt cuộc thì giờ nó đang ở đâu? Anh suy nghĩ một lúc, nghĩ tới những nơi nó có thể tới nhưng không tài nào nghĩ ra, trừ một chỗ.

Anh nghiến chặt răng, chạy ra ngoài.

Bà nhìn thấy vậy thì ngồi bệt xuống sàn, khóc. Bố anh đứng đó nhìn bờ vai run rẩy kia. Bất giác, ông đưa tay ra, ôm lấy bà vào lòng. Bà vẫn khóc khiến ông chạnh lòng, nói nhỏ:

-Thật sự, em chưa bao giờ là người thay thế cả.

---------------------------------------------

Rốt cuộc nó ở đâu chứ? Anh nghĩ mãi vẫn không biết giờ nó ở đâu. Nhà người quen? Anh đã gọi tới nhà cô và một trường hợp tệ hơn là nhà gã nhưng người làm bảo không có. Khách sạn? Nó ghét mấy nơi kiểu đó. Một nhà trọ nhỏ nào đó? Khách sạn còn không thích thì sao nó ở nhà trọ được chứ? Và rồi anh nghĩ tới một nơi mà tới 90% là ở đó: nhà cũ của nó và hắn.

Một tay cầm tay lái, một tay chạm vào chiếc chìa khóa nhà hắn mà hắn từng để lại trên bàn làm việc của anh trước khi hắn đi. Ban đầu anh không nghĩ ra tại sao hắn làm thế nhưng bây giờ, nếu nó ở đó thật thì anh sẽ vô cùng biết ơn hắn. Anh chắc thế.

Anh dừng xe trước cửa nhà, bước vội lên bậc tam cấp rồi chợt nhớ ra, hình như nó từng bảo còn một chài khóa khác nó giữ nhưng thường đặt dưới chậu hoa trên thềm trước. Anh dùng tay nhấc chậu hoa nhỏ gần đó lên. Không có gì. Anh lần lượt dùng tay nhấc thử hết một dãy chậu nhưng đều không có gì. Giờ thì anh hoàn toàn có thể chắc chắn rằng nó ở đây.Anh dùng chìa khóa mình giữ để mở cửa. Quả nhiên không sai, anh có thể thấy va li của nó đặt ngay sát ghế sofa phòng khách. Thế nhưng anh không thấy nó đâu cả. Một cách khẽ khàng, anh đi xuống nhà bếp, vẫn không thấy nó đâu. Anh bước lên gác xép chừa đồ, cũng không có nó. Anh kiểm tra cả phòng ngủ của hắn nhưng trống trơn. Chỉ còn một phòng cuối cùng, phòng ngủ cũ của nó. Anh bỗng thấy sợ. Lỡ nó không có ở đây thì sao? Lỡ nó quăng đồ ở đây rồi bỏ đi đâu đó và rồi...gặp chuyện gì thì sao? Anh gần như nít thở, nắm lấy nắm đấm cửa, mở cửa ra và thở phào nhẹ nhõm. Nó nằm trên giường, ngủ say, không hay biết anh đã vào phòng.

Nó nằm im, nhịp thở đều, gương mặt ngây ngô không biết gì. Nó thậm chí còn không nhận ra anh đã tiến tới bên mình, cúi sát xuống, bàn tay vuốt ve gương mặt nó. Anh ghé sát tai nó, thì thầm:

-Anh yêu em, thật sự yêu em.

Nó đột ngột trở mình, ngáp mấy cái. Trong cơn mơ màng, nó nhìn thấy hình ảnh ai đó giông giống anh. Anh tới tìm nó sao? Hay là nó mơ? Phải rồi, chắc nó mơ thôi. Mơ cũng được, ít ra ở trong mơ, anh là một người yêu nó, thật sự yêu nó kìa. Nó bật cười, vẫn chìm torng mơ ảo:

-Natsu, em yêu anh, yêu anh nhất.

-Anh cũng vậy.- Với lời nói này, nó càng chắc chắn hơn đây là mơ.

Là mơ thì nó làm gì cũng được đúng không? Là mơ thì nó muốn than phiền, muốn la hét, muốn nói gì thì nói không sợ anh chứ gì? Vậy thì nó sẽ nói, nói hết.

-Natsu, anh đúng là đồ tồi tệ mà.

Anh đơ người trước câu nói đầy bất ngờ đó. Nhìn gương mặt nó khóc lóc nói, lòng anh bỗng nhói lên đau đớn. Nó vẫn tiếp tục độc thoại:

-Em đã nghĩ cuối cùng em có thể bên anh, quên hết quá khứ, thế mà anh...anh coi em là thế thân, lại còn là thế thân của dì anh nữa chứ. Anh đúng là đồ ******** mà. Em là không đủ sao? Em không thể hơn dì anh sao? Anh tát em vì bà ấy thật sao? Anh đúng là...- Nhưng nó chưa kịp nói hết thì cảm thấy thứ gì đó âm ấm trên môi mình. Cái cảm giác này...rất thật.

Nó vòng tay ra sau anh, kéo sát anh vào mình một chút. Nó muốn tận hưởng sự ấm áp này thêm, dù chỉ là do nó mơ, nó tưởng tượng cũng được.

Anh bỗng đỏ mặt. Cái kiểu ôm chặt thế này, nó chưa bao giờ làm với anh cả. Anh ngừng hôn nó, gọi:

-Này! Lucy!

Nó đã ngủ thiếp đi.

-Em không dậy anh giở trò thì đừng trách đấy.

Nó vẫn nằm yên vậy, tay vẫn ôm lấy anh.

Anh từ từ cởi cúc áo sơ mi ra, cúi xuống một thứ mà anh quan tâm và luôn khiến anh phát cuồng.

----------------------------------------

Nó bước lững thững giữa sương mù, lòng bàn chân cảm nhận được cái lạnh như sương sớm của thảm cỏ non quyến rũ tự nhiên. Hơi thoáng rùng mình nhưng đi mãi nó cũng quen, điều nó quan tâm bây giờ hơn hết là tìm lối ra khỏi biển sương mù này. Thế nhưng, nó không có chút tia hi vọng nào là sẽ thoát khỏi đây. Sương dần tan, trong lòng nó có chút phấn khởi rằng nó đã có thể tìm lấy đường ra cho mình. Mắt nó nhìn thấy một bóng người cao, hơi gầy của một đan ông trông rất quen. Gương mặt ông ấy bị che phủ bởi mớ tóc đen lòa xòa khiến nó không nhìn ra đó rốt cuộc là ai. Nó lên tiếng:

-Xin lỗi...

Nhưng ông ấy không đáp lại, chỉ bước tới cho tới khi đã đứng trước mặt nó. Nó nhìn kĩ và nhận ra đôi mắt ấy, đôi mắt của một người quen thuộc nhưng đã không còn bên nó nữa. Nó thốt lên:

-Ba...

Ông ấy nở nụ cười nhưng với bộ dạng này thì đó không còn là nụ cười hiền lành nó ghi nhớ mà là một nụ cười đáng sợ, khinh khi và giận dữ. Ônh đẩy nó khiến nó năm xuống. nó ngẩng lên, nhìn ông với ánh nhìn thống thiết:

-Ba...

-Con sao vậy hả? Sao con có thể ở bên kẻ đã gây ra cái chết của ta? Sao con đối xử thế với ta?- Ông cuối xuống, bóp cổ nó, không ngừng lên tiếng buộc tội.

-Ba...B- Nó thều thào khó khăn. Đây là sự thật sao? Hồn ma của ba về tìm nó để trừng phạt vì những gì nó làm ư?- Kh...ông!!!- Nó cố dùng chút sức lực hét lên.

--------------------------------------

Là mơ.

Một cơn ác mộng.

Một cơn ác mộng kinh khủng nhất nó từng trải qua.

Nó đưa tay lên cao, cố đón thêm chút nằng vàng ươm ngòn ngọt để tiếp thêm sinh lực cho mình. Đêm qua thật sự là một đêm mệt mỏi. Nó chợt nhận ra ống tay áo của nó đã...biến mất?! Nó hoảng hồn nhìn lại, không chỉ áo mà toàn bộ đồ trên người nó đều không còn, thứ duy nhất che đậy thân thể nó bây giờ là chỉ là chiếc chăn mỏng.

Nó vội vàng bật dậy thì anh xuất hiện ngay trong tầm mắt nó, mắt chăm chăm nhìn điện thoại, trang phục hơi nhăn, khác vẽ nghiêm trnag gọn gàng thường ngày.

Nó tuyệt nhiên không nhớ gì chuyện đêm qua. Hình ảnh mờ ảo đó, nó cứ ngỡ là mơ. Nhắc tới mơ, nó chợt nhớ tới cơn ác mộng vừa rồi, người nó run rẩy. Anh nhét điện thoại vào túi quần, tiến lại bên cạnh nó. Nó thấy sợ bèn rụt người ra xa.

-Lại đây.- Anh nói, bàn tay hơi đưa ra, để yên như chờ nó đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào.

Nó lắc đầu nguầy nguậy.

Anh tím mặt lại giận dữ, vội dùng tay giật mạnh nó vào trong lòng. Nó vùng vẫy thì anh giật tung chăn ra, khoác tạm bợ chiếc áo khoác dài nó treo trên móc vào, kéo khoa rồi bế thốc nó ra ngoài, mặc cho nó la hét bảo thả ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sự Tàn Nhẫn Và Cô Độc Trong Hôn Nhân

Avatar
Chishikatori Misao14:09 01/09/2016
THÔNG BÁO : MIK đã mất chỗ để đăng truyện rồi nên bh mik sẽ đăng truyện trên wattpad nhé mong các bn thông cảm dùm
Avatar
nguyen thi thanh tam21:07 12/07/2016
sao lai k ra chuong moi nua vay

BÌNH LUẬN FACEBOOK