Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nó mở bừng mắt dậy, trời đã tờ mờ sáng. Cố ngồi dậy nhưng không được, nó khó hiểu nhưng ngay lập tức nhận ra đang có một vòng tay siết lấy mình, và cả cái hơi thở nóng sau lưng mình nữa. Anh nằm thấp hơn nó, gương mặt anh vùi vào phần giữa lưng nó còn tay thì ôm chặt phần hông. Hơi thở của anh phả vào làn da khiến nó thấy ngượng chín người.

Lách mình khỏi vòng tay siết chặt một cách khó khăn,

nó không nhận ra vô tình mình đã khiến anh thức giấc.

-Đi đâu vậy?

-Ơ… em định về phòng.

Anh ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt nó. Điều này khiến nó không thích, nhưng nếu nói

chính xác thì thực ra vì nó sợ cái ánh nhìn xoáy tận tâm can người khác của anh.

-Đi đi, tới giờ đi học rồi.-Chỉ chờ câu nói đó, nó bước ngay xuống giường,đi khỏi phòng với một tốc độ đi nhanh nhất nó có thể.

------------------------------------------------------

Nó ngồi trong xe, nín thin, không dám nói một câu gì cả.

-Hôm nay…

-Gì cơ ạ?

-Em biết em phải làm gì không?

-Làm gì?- Nó không hiểu.

-Với cái tên bạn gì đó của em đấy.

-Em…- Nó ngập ngừng.

-Sao?

-Em biết phải làm gì rồi.- Nó cúi gằm mặt xuống, lặp đi lặp lại trong tiềm thức câu xin lỗi Gray.

Hắn tìm khắp dãy hành lang duy nhất mà mọi người có thể dùng để đi vào trường từ cổng, mãi mới tìm thấy nó đang đi đi với anh, người mà hắn không có chút thiện cảm nào cả.

-Lucy.- hắn gọi nhưng không hiểu sao, nó có vẻ gì đó hơi hốt hoảng,hơi thảng thốt và có gì như sợ hãi.

Hắn chạy lại gần hai người, miệng vẫn cười nói:

-Hôm nay em tới trễ nhỉ?

Nhưng nó không đáp lại dù chỉ một từ.

-Sao vậy?- Hắn ngạc nhiên mà không để ý rằng anh đang nở nụ cười tự mãn.

-Em có gì cần nói với anh ta sao?- Anh nói.

-Không.- Nó trả lời.

-Anh nghĩ anh ta là bạn của em chứ?

-Không phải.- Nó lắc đầu.

Cử chỉ đó khiến tim hắn có gì nhói lên, đau, rất đau trong tim.

-Em sao vậy?- Hắn đưa một tay lên nhưng trước khi chạm được vào nó

thì bàn tay ấy đã bị chính nó gạt phắt ra.

Hắn quay phắt sang nhìn anh nhưng chỉ nhận được ánh mắt giễu cợt và đắc thắng.

-Nếu không có gì thì hai chúng tôi đi được rồi chứ?- Anh vẫn cười nói nhã nhặn,

nắm lấy tay nó rồi kéo nó đi.

Thế nhưng…

Bàn tay còn lại của nó giờ đã bị nắm chặt lại bởi bàn tay hắn.

-Buông ra.- Anh nói.

-Tôi không có việc gì phải nghe lời anh cả.- Hắn nói.

-Tôi bảo cậu bỏ tay ra khỏi Lucy.- Anh gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự tức giận.

-Chính tôi mới phải nói câu đó.- Hắn nói đầy tức tối.- Anh làm cái gì mà dọa cô ấy

tránh xa tôi chứ hả?- Nói rồi, hắn đấm thẳng vào mặt anh.

Mọi người trong hành lang thấy thế bèn tụ tập đông xung quanh để chiêm ngưỡng cái cảnh có một không hai đấy: có kẻ dám đây thiếu gia Natsu!!!

-Đồ điên!- Anh lao vào đạp thằng vào bụng hắn.

-Lộ bản chất thật rồi nhé.- Hắn nói giọng mỉa mai.

-Câm mồm.- Rồi cả hai xông vào đánh nhau loạn xạ. Anh đá, hắn đấm. Hắn đạp, anh thụi.

Họ cứ xáp vào đánh nhau mà không quan tâm tới xung quanh.

-Tránh xa vợ của tôi ra nghe chưa.- Nó nghe thấy anh nói.

-Thôi ngay cái trò đó đi!- Hắn gào lên.

-Hai người làm ơn thôi đi!- Nó hét toáng lên.

Hai người dừng lại nhìn nó ngạc nhiên, có lẽ vì lâu lắm rồi nó chưa lớn tiếng như vậy.

Nó tiến lại, rút khăn tay lau mồ hôi trên mặt anh.

-Gray, em xin lỗi.

-Gì chứ?- Hắn hỏi.

-Xin anh, từ giờ chúng ta hãy như không quen không biết đi.- Nó nói.

-Sao lại vậy được?

-Nếu anh muốn tốt cho em thì xin anh hãy như vậy đi.- Nó nói.

-Cô ấy nói đúng đấy, không muốn rước họa vào thân thì biến đi.- Anh cài lại cổ tay áo

đã bị bung ra.- Anh liếc nhìn mọi người xung quanh.- Còn ở đó sao?- Mọi người nghe vậy dần tản ra nhưng không quên lời sau đó anh nói.

- Ai bép xép chuyện này thì đừng trách tôi.

Anh cầm tay nó, cầm thật chặt như muốn chọc tức hắn. Khi đi, anh không quên

dành tặng hắn nụ cười chiến thằng. Còn nó, nó chỉ để lại cho hắn ánh mắt nuối tiếc vô hạn.

-----------------------------------------------

Một đêm đầy sao.

Nó nhìn thấy vậy ở cái mái vòm kính trong suốt ở hồ bơi.

-Này.- Anh gọi khiến nó quay ngoắt lại.- Đang làm gì đấy?

-Không, chỉ ngắm sao thôi.- Nó cười nhẹ.

Anh ngừng bơi, bước lên bờ. thấy vậy, nó vội cầm chiếc khăn đưa cho anh lau.

-Sao thế?- Anh nhìn nó dò xét.- Nghĩ tới tên Gray đó nữa sao?

Nó im lặng, cúi mặt xuống lắc đâu nếu nó mà còn nói gì chắc mình sẽ bị anh phạt như hôm qua nó thật sự không muốn thà dối lòng còn hơn thừa nhẫn điều đó. Anh không nói gì bỏ mặt nó vào nhà.

------------------------------------------------------------

Nó nằm phịch xuống giường. Hôm nay có lẽ nó được nghỉ học chăng?

Không thấy anh tới gọi nó đi học.

Bỗng nhiên nó thấy hơi trống vắng, hơi thiếu thốn gì đó.

Anh đang ăn sáng dưới nhà.

-Không gọi tiểu thư sao ạ?- Một cô hầu gái có khuôn mặt tàn nhan hỏi.

-Không cần, để cô ấy nghỉ ngơi. Sẵn tiện sắp xếp cho tôi, hôm nay tôi ở nhà,

không đi học, cô ấy cũng thế.

-Vâng, tôi sẽ báo với quản gia Lâm.

Ba ngày nó nằm bẹp trên giường.

Ba ngày không đến trường.

Ba ngày nó giam mình trong cái lồng kính trưng bày này.

Và kết thúc cho ba ngày chán chường đó là câu nói của anh vào sáng này khi ở trong xe:

-Giờ nghỉ trưa em không phải lên thư viện với tôi.

-Gì cơ ạ?

-Tìm chỗ nào đó nghỉ ngơi đi nhưng vẫn phải trong tầm mắt của tôi đấy.

-Vâng.- Nó thấy vui vui, lẽ nào anh lo lắng cho nó?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sự Tàn Nhẫn Và Cô Độc Trong Hôn Nhân

Avatar
Chishikatori Misao14:09 01/09/2016
THÔNG BÁO : MIK đã mất chỗ để đăng truyện rồi nên bh mik sẽ đăng truyện trên wattpad nhé mong các bn thông cảm dùm
Avatar
nguyen thi thanh tam21:07 12/07/2016
sao lai k ra chuong moi nua vay

BÌNH LUẬN FACEBOOK