Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nguyễn Mộng cẩn thận từng li từng tí liếc sắc mặt Vệ Cung Huyền, trong lòng có chút thấp thỏm, nhưng vẫn là nhắm mắt nói:

“Lỗi là không nên muốn chạy trốn.”

“Đúng…”

Vệ Cung Huyền gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ, đôi tay đưa tới nắm chặt hông của cô, lần nữa ôm cô trở về trong ngực mình, ngón tay không an phận ở trên eo cô vuốt ve.

Nguyễn Mộng không sợ nhột, nhưng là anh vuốt ve vô cùng nhẹ, giống như là phiến lông vũ. Trong lòng cô lại chột dạ, không dám nhúc nhích, chỉ cảm thấy eo bị động vào ngứa ngáy tê dại.

“Vậy bây giờ em phải bày tỏ áy náy thế nào đây?”

Bày tỏ áy náy?… Mặt Nguyễn Mộng cương cứng một chút, cười gượng:

“Về sau, đợi đến về sau hãy bày tỏ, có được hay không?”

Thấy Vệ Cung Huyền lắc đầu, mặt bánh bao trong nháy mắt trắng bệch,

“Không, đừng á…”

Muộn rồi. Cả người đã bị Vệ Cung Huyền dễ dàng ôm cô ném tới trên giường…

Vệ Tiểu Bảo mở một đôi mắt to nhìn ba mẹ kỳ quái động thủ, cái miệng nhỏ nhắn không răng cười toe toét, cũng không biết đang cười cái gì.

Mỗi lần bị Vệ Cung Huyền ngăn chặn, Nguyễn Mộng cũng biết không chạy được rồi, cô cầu xin tha thứ, tựa như nhìn anh, cho là anh có thể bình thường mà bỏ qua cho mình.

Nào biết vừa nhìn, trong mắt đại thần lại phát ra ra tia sáng lạ thường, hiển nhiên là sắp đói điên rồi. Môi hồng bị cắn, môi lưỡi thuộc về phái nam nóng bỏng nhét vào, cô muốn nói chuyện, nhưng một chữ cũng phun không ra.

Đợi đến khi Vệ Cung Huyền nguyện ý buông cô ra, Nguyễn Mộng ngược lại trầm mê, không cách nào tự kềm chế rồi, đôi môi đỏ mọng sưng phồng, đôi mắt ướt rượt nhìn Vệ Cung Huyền, hợp với gương mặt mềm non nớt của cô, càng thêm mị lực.

Đôi tay nhỏ bé cũng không khỏi tự chủ đặt trên bả vai Vệ Cung Huyền, thật ra thì tại sao cô lại không muốn cùng anh thân cận chứ? Chỉ là bởi vì mới ra tháng, trên người có nhiều chỗ còn bị rạn do sinh con, cảm giác không thoải mái nếu cho anh thấy thật không tốt.

Hiện tại cũng bị anh áp đảo rồi, cô còn có thể nói gì?

Đợi đến khi Vệ Cung Huyền bắt đầu chui vào ngực cô, Nguyễn Mộng rốt cuộc mù mờ ngỡ ngàng phục hồi tinh thần lại, cúi đầu cầu khẩn:

“Đến phòng tắm, đến trong phòng tắm làm được không anh?”

Vệ Cung Huyền vội vàng hôn cô, môi lưỡi không ngừng dao động ở trên hai ngực đầy đặn, thỉnh thoảng cắn đỉnh nhũ hoa non mềm, thỉnh thoảng mút chặt đầu nhũ hoa, lời nói của Nguyễn Mộng anh ngược lại không sao nghe vào.

Cuối cùng Nguyễn Mộng nóng nảy, bắt đầu giãy giụa, cô không ngừng mà hướng một bên con trai nhìn sang, đã nhìn thấy Vệ Tiểu Bảo mở đôi mắt to nhìn về hướng này, giống như đang nghiên cứu bọn họ đang làm gì.

Cô vừa xấu hổ vừa vội, cuối cùng không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là hung hăng nắm tóc Vệ Cung Huyền

“Á…”

Vệ Cung Huyền bị đau, ngẩng đầu:

“Sao lại nắm tóc anh?”

Giọng nói rất uất ức. Anh có thể không uất ức sao? Làm trâu làm ngựa hơn chín tháng anh vui vẻ chịu đựng, ai bảo đây là hai tiểu tổ tông – một là vợ anh một là con trai anh.

Sau lại nhịn nửa tháng, anh cũng không coi như không, dù sao cô đang trong tháng, anh cũng không phải là cầm thú, dĩ nhiên biết cái ngày ở cữ này đối với người phụ nữ mà nói cần phải kiêng cữ.

Nhưng! Giờ còn không cho sờ không cho hôn thật không phải là ép anh sao? Thật không dễ dàng đem cô áp đảo, cô lại còn túm tóc anh!!!

Nguyễn Mộng cố nén xấu hổ, sờ sờ nơi mình túm tóc anh:

“Đau không?”

“Đau, đặc biệt đau.”

Vệ Cung Huyền đem đôi môi mỏng dính lên trên mặt cô hôn, rồi lại hôn. Nguyễn Mộng mấp máy miệng, nhỏ giọng mà nói:

“Đến phòng tắm có được không anh? Hoặc là đi phòng khách… Tiểu Bảo đang nhìn đấy.”

Đại thần lúc này mới chú ý tới Tiểu Bảo đang mở đôi mắt xoe tròn chuyển động, cười nhạo một tiếng, nắm áo gối lên che mặt Tiểu Bảo.

Nguyễn Mộng giật mình, vội vàng ngăn cản, anh lúc này mới bồng cô lên ra khỏi phòng ngủ. Nguyễn Mộng cho là anh sẽ mang mình đến phòng khách, nào biết kết quả lại là đi thư phòng!

Đây là lần thứ hai cô vào nơi này, bình thường khi quét dọn cô đều cố ý để nơi này lại cho Vệ Cung Huyền, hiện tại vừa tiến vào, mới mẻ, thật là mới mẻ Nhưng nếu như cô nhớ không lầm, nơi này hình như không có giường mà?

Nhìn đôi mắt mông lung của vợ yêu, Vệ Cung Huyền cười, đẩy một đống lớn văn kiện cùng đồ dùng làm việc trên bàn xuống, dọn ra chỗ ngồi trống, sau đó đem bảo bối ngoan trong ngực thả lên.

Nguyễn Mộng khẩn trương níu lấy cổ áo của anh, cái mông trần trụi ngồi ở trên bàn làm việc lạnh như băng , cho dù có khí ấm, cũng không nhịn được sợ run cả người:

“A, A Huyền…” ~ Anh muốn làm gì?

“Ngoan…”

Vệ Cung Huyền buông cô ra, hai tay chống chung quanh ở thân thể cô, đem lấy cô cả người vây lại, cũng không có đụng phải cô.

“Bảo bối ngoan, há môi ra cho ông xã hôn cái nào.”

Nguyễn Mộng ngoan ngoãn hở môi hồng, đầu lưỡi bị Vệ Cung Huyền hút đi, hai người môi lưỡi quấn lấy lẫn nhau, cô không nhịn được lấy tay đặt lên lồng ngực của anh.

Bộ ngực đầy đặn không ngừng thở hổn hển, hai đỉnh khỏa tươi ướt át như hồng bảo thạch, sưng đỏ trướng lớn, cô đều đã không còn mảnh vải che thân rồi, nhưng anh lại quần áo chỉnh tề, chỉ có tóc rối loạn một chút.

Thân thể mềm mại bị đẩy ngã. Trong lúc Nguyễn Mộng trầm mê trong những nụ hôn thì Vệ Cung Huyền đã đem quần áo ở nhà cởi ra làm đệm ở trên bàn, làm thời điểm cô nằm xuống không đến nỗi bị lạnh.

Hiện ra ở trước mặt anh là một cỗ thân thể tuyệt đẹp, da trắng noãn, đường cong lả lướt, ngực cao mông nở, khắp cả người trơn bóng như ngọc không chút tỳ vết.

Vệ Cung Huyền không nhịn được ép người xuống, thân thể trần truồng kề lẫn nhau, không nhịn được phát ra một tiếng than thở.

“Bảo bối ngoan… Em càng ngày càng gợi cảm hơn rồi.”

Khuôn mặt nhỏ của Nguyễn Mộng đỏ lên, hai chân khó chịu cong lên, muốn khép lại, lại bị Vệ Cung Huyền một tay đẩy ra, cả người chen lấn đi vào, đầu gối vuốt ve chỗ kín mềm mại của cô.

Cô cảm thấy xấu hổ, nhưng lại không có cách nào cự tuyệt, cuối cùng không có cách chỉ có thể nhắm mắt lại, mặc anh giày vò.

“Bảo bối ngoan… Em còn nhớ rõ lần trước em ở phòng làm việc của anh dáng vẻ ra sao không? Cũng một kiểu như hiện tại vừa mềm lại vừa non, phía dưới lại ướt?”

Anh cười nhẹ, đưa tay đến giữa đùi cô sờ soạng một cái, chạm tay cầm nắm một mảng trắng nõn.

Bị Vệ Cung Huyền nói như thế, Nguyễn Mộng xoay mình nhớ tới lần bị anh làm lần đó trong phòng làm việc, cũng giống như hiện tại.

“Anh rất muốn chết rồi, ít ngày trước còn có thể nhịn, mấy ngày nay nằm mơ cũng nằm mơ thấy anh làm em đến mức ướt át, chất lỏng giàn giụa, mà em thật là hư, còn không cho ông xã đụng, em muốn giết chết anh sao?”

Vệ Cung Huyền mang theo oán khí hung hăng gặm cô một cái.

Nguyễn Mộng khẽ run rẩy, cô, cô bây giờ là thật rất nhạy cảm a, bình thường không có việc gì anh liền thích ở bên cạnh cô thổi khí hoặc là sờ một chút, làm cho mình bây giờ giống như một tiểu dâm ô….

Nguyễn Mộng lắc lư đầu, Vệ Cung Huyền lại nói:

“Bảo bối ngoan, em có muốn hay không, hả? Có muốn hay không?”

Cô dĩ nhiên sẽ không nói muốn, đỏ mặt đánh anh:

“Cũng phải làm nhanh chút!”

Vệ Cung Huyền cười nhẹ, đưa tay vào túi áo ngủ lục lọi ra thuốc bôi trơn.

Anh thật là nhịn quá lâu, sợ rằng không có đủ thời gian dạo đầu, hay là làm trơn trước như thế sẽ tốt hơn.

Cho tí dược ra tay, đầu tiên bôi chính mình cho tốt, sau đó đến Nguyễn Mộng, cô cắn môi, cảm thấy ngón tay Vệ Cung Huyền xâm nhập trong cơ thể, lạnh như băng, thuốc vừa được tiếp xúc ở mật huyệt mềm mại lập tức nhanh chóng tan ra, trở thành trơn trượt ẩm ướt.

Vệ Cung Huyền cũng không tốn nhiều thời gian, nhịn nữa anh thật sự sẽ phải chết bất đắc kỳ tử rồi, dùng lực đẩy eo một cái, liền chen vào….

Gần một năm không có làm rồi, nơi này của cô còn lại chặt lại non, sau khi sinh tựa hồ cũng ảnh hưởng nhiều đến thân thể mềm mại của cô.

Vệ Cung Huyền cố nén, hung hăng nhấn Nguyễn Mộng một hồi , tay run run sờ cặp vú đầy đặn của cô, cúi đầu mút.

Nguyễn Mộng là phụ nữ, phụ nữ dĩ nhiên cũng có tính dục.

Cô rên rỉ mấy tiếng, hai chân không tự chủ được mở rộng thêm, bầu ngực đầy sữa đã bị Vệ Tiểu Bảo bú trước đó, Vệ Cung Huyền cũng chỉ có thể mút được một chút xíu sữa còn lại mà thôi.

Anh lầu bầu ngẩng đầu lên, rất là bất mãn nói:

“Bốn tháng, bốn tháng sau cho Vệ Tiểu Bảo dứt sữa.”

Mặt bánh bao đỏ lên, không có trả lời, Vệ Cung Huyền đâm càng lúc càng nhanh, Nguyễn Mộng có chút không chịu nổi, cô che bụng mình, cảm giác giống như từ nơi đó lồi ra một cây khổng lồ, cô có chút sợ, rụt một cái.

Vệ Cung Huyền đang gấp đỏ mắt cao hứng, bị cô co rụt lại như vậy, càng thêm cảm thấy không đủ.

Bàn tay liền ôm Nguyễn Mộng lật xuống bàn dễ dàng , để cho cả hai khuỷu tay cô chống đỡ ở trên mặt bàn, đưa lưng về phía anh, cái mông tròn phúng phính nhếch lên.

Cái mông tròn đầy trăng hồng cứ như vậy hiện ra ở trước mắt anh, huyệt khẩu bên ngoài ướt át, cùng hạt trân châu mềm mại, phía trên dính nước đọng trong suốt.

Vệ Cung Huyền nhìn đến mê muội, ở lỗ nhỏ cọ xát một cái lại chen vào…

Nguyễn Mộng bị anh đâm mạnh vào, cả người cũng nhào tới trên mặt bàn, ngực bị cái bàn cấn làm đau, nhưng hạ thân thì khoái cảm như thủy triều, trong lúc nhất thời mắt cũng mê muội, không biết đến đây là ở thiên đường hay địa ngục.

Vệ Cung Huyền càng làm càng dũng mãnh, Nguyễn Mộng nào phải là đối thủ của anh, giỏi lắm cũng có thể chống đỡ mấy hiệp liền cầu xin tha thứ, nhưng cô càng cầu xin tha thứ Vệ Cung Huyền lại càng hăng hái đâm cô càng sâu.

Nguyễn Mộng nằm ở trên bàn, trong lòng thâm khóc, ô ô ô, cô nếu sớm biết tới hậu quả như thế, sau khi ở cữ liền chủ động ôm ấp yêu thương rồi!

Đây quá không khoa học rồi, cùng kiếp trước một chút cũng không giống nhau! Tại sao cũng một người đàn ông cấm dục sẽ trong nháy mắt trở thành sắc ma, nhưng ở kiếp trước chẳng hề muốn động đến mình?

“A Huyền… A Huyền anh nhẹ một chút nha, người ta đau…”

“Ngoan.”

Vệ Cung Huyền cúi đầu hôn bờ lưng trần trụi của cô, bàn tay vuốt vuốt eo nhỏ.

“Không đau, bảo bối ngoan lợi hại nhất.”

Lợi hại, cô lợi hại chỗ nào vậy!

Nguyễn Mộng càng muốn khóc, cố tình khoái cảm trong thân thể để cho cô lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng.

Anh rất thô, lại rất to, mỗi lần hòa nhập cô luôn cảm giác mình giống như là bị xé thành hai nửa, cái mông bị đụng bắt đầu tê dại, không cần nhìn cũng biết khẳng định đỏ bừng một mảng lớn.

Vệ Cung Huyền nhìn cái mông trắng như tuyết nõn nà trước mắt này, phía trên tràn đầy vết đỏ cùng những dấu tay do anh tạo ra, mỗi một cái anh đâm mạnh, thạch hoa thịt non này sẽ dao động mạnh, phát ra tiếng thanh thúy “bành bạch”…

Mỗi lần rút ra cắm vào, dục vọng tráng kiện trên liền dính đầy ái dịch, bảo bối ngoan đang đáp lại anh.

Lại làm một lát, như vậy khiến bảo bối ngoan nằm ở trên mặt bàn cũng không phải là chuyện tốt , Vệ Cung Huyền kéo hai cánh tay Nguyễn Mộng, từ phía sau nắm bờ vai thơm của cô, đôi môi mỏng tìm được cô, mút ra đầu lưỡi cô không chịu buông.

Mắt Nguyễn Mộng mê ly cho hôn, gương mặt đỏ hồng, hai chân đứng trên mặt đất cũng run, anh cố tình giống như chơi không có đủ, còn nắm cả cô đi về hướng cửa thư phòng.

Nguyễn Mộng đại khái trong lòng còn có chút ý thức, không muốn động, cô nào dám động chứ, vừa động, vật tráng kiện kia trong người cũng không an phận nhảy lên, chân cô cũng mềm nhũn, toàn thân một chút sức lực cũng không có, căn bản không nhúc nhích.

Vệ Cung Huyền cố tình muốn cô đi, ở bên tai cô dịu dàng mềm giọng dụ dỗ:

“Bảo bối ngoan, mau, đi, đến phòng khách.”

Bên tai cô dịu dàng mềm giọng dụ dỗ:

“Bảo bối ngoan, mau, đi, đến phòng khách đi.”

Không cần… cô mới không cần đi phòng khách!

Nguyễn Mộng muốn lắc đầu mà cự tuyệt, nhưng đầu lưỡi bị anh mút ở trong miệng, nói không ra lời, chỉ có thể theo Vệ Cung Huyền ở sau lưng đụng một bước nhỏ một bước nhỏ hướng ra phía ngoài.

Mỗi bước đi, cả người cô liền run run, hai chân run đến mức đi không vững, nếu không phải Vệ Cung Huyền ôm cô, chắc chắn cô đã té nhào.

Bàn đọc sách tới cửa cự ly chẳng qua cách có vài mét, nhưng Nguyễn Mộng đã đi hơn nửa giờ.

Mỗi một bước cô liền mang theo nức nở dừng một lát, cái mông đang kẹp vật nam tính của anh, anh vừa không có dừng lại, đã thế còn không ngừng kéo ra đưa vào, cái này căn bản là trừng phạt cô!

Rầm rì thật vất vả đi ra ngoài, cho dù chính là nhà mình, trong nhà không có người khác, Nguyễn Mộng vẫn cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Cô toàn thân cao thấp đều không mặc gì, hai chân bị buộc mở rộng ra, thật vất vả ngừng, cô muốn kẹp chặt cũng không được, chỉ có thể không ngừng run rẩy.

“A Huyền… A Huyền em thật sự biết sai rồi, anh nhẹ một chút, nhẹ một chút có được hay không?”

Cô khóc đáp lại nụ hôn của Vệ Cung Huyền, đáng thương cầu khẩn.

Vệ Cung Huyền từ trước đến giờ sẽ không cự tuyệt cô bất kỳ yêu cầu gì, nhưng mà ngoại trừ ở tại thời điểm ân ái. Anh đặc biệt thích Nguyễn Mộng bị mình làm cho thần chí không rõ kêu gào cầu xin tha thứ, bộ dáng nhỏ nhắn run rẩy đó, đáng thương đó, làm anh muốn đem cô nuốt hết vào bụng.

Cũng coi là một loại hứng thú tệ hại, giống như là cậu bé ở vườn trẻ luôn khi dễ cô bé con mà mình thích. Vén váy, véo mặt, cũng chỉ là phương thức khác thường biểu đạt tình yêu mà thôi.

Cuối cùng cũng đến phòng khách, anh liền đem Nguyễn Mộng áp đảo ở trong ghế sofa.

Nơi này rất mềm, không cần lo lắng cô sẽ có nơi nào không thoải mái, lại làm một lát, bảo bối ngoan ngay cả giọng nói cũng khàn rồi.

Vệ Cung Huyền nhíu nhíu mày, anh còn chưa có hết hứng, tiếng kêu của bảo bối ngoan anh còn muốn nghe.

Vì vậy xiết chặt chiếc eo nhỏ mềm mại, lại buộc cô từng bước từng bước đi về hướng tủ lạnh.

Nguyễn Mộng không khóc nổi nữa, cô hừ hừ, thanh âm yếu ớt, từng bước nhỏ đi trên thảm trải sàn, chờ đến trước tủ lạnh, cô tiết thân.

Vệ Cung Huyền lấy sữa tươi ra cho cô, Nguyễn Mộng không thể nào uống trôi được.

Nếu anh chịu dừng lại thì thôi, anh cố tình đang lúc cô uống sữa càng không ngừng tiến công!

Nguyễn Mộng thật vất vả hút vào một hớp, lại phun ra, màu trắng sữa tươi từ khóe miệng cô chảy xuống, nhỏ giọt trên cặp vú đầy đặn, dọc theo đỉnh hông bảo thạch, cuối cùng vẩy trên sàn nhà.

Nhìn tình cảnh đáng thương của cô, Vệ Cung Huyền vừa đau lòng lại cảm thấy buồn cười, nhìn Nguyễn Mộng tay nhỏ bé cầm cái ly rung động, thích thú nhận lấy, mình uống một hớp lớn, sau đó mớm cho cô. Nguyễn Mộng cũng đang rất khát.

Ôm thân thê non mềm kiều diễm, Vệ Cung Huyền đem Nguyễn Mộng áp đến trên bồn rửa, liều chết triền miên.

Trên sàn nhà tràn đầy nước đọng, Nguyễn Mộng tiết một lần lại một lần, Vệ Cung Huyền cũng bắn nhiều lần, nhưng anh vẫn là không thỏa mãn.

Cuối cùng giọng nói của Nguyễn Mộng khàn hẳn, nước mắt giàn giụa, cái mông sưng vài ngày đến mức chỉ có thể nằm sấp mà ngủ.

Vệ Cung Huyền mỗi ngày ôn tồn dụ dỗ, vừa làm cơm lại vừa thoa thuốc, nhưng trời vừa tối lại bắt đầu khi dễ cô.

Nguyễn Mộng kêu trời không thấu, kêu đất không nghe, cũng chỉ có thể theo anh, chỉ cần không làm quá mức, cô cũng không náo.

Dĩ nhiên, nếu như cho Nguyễn Mộng thêm một cơ hội, cô sẽ không dám vì sợ bị thấy thân hình xấu sau khi sinh mà nghĩ biện pháp trốn tránh đại thần, bởi vì cuối cùng thua thiệt vẫn là cô a!

Bởi vì sinh Vệ Tiểu Bảo mà bị rạn da, Nguyễn Mộng mặc dù rất ai oán, nhưng không khó chịu, tuy nhiên việc vòng hai trở nên đầy đặn hơn… cô không thể không ai oán rồi.

Vệ Cung Huyền còn tựa như sợ cô không mập nổi, luôn nhiệt tình làm món ăn cho cô.

Không nói đến việc đại thần đã là đại thần tượng, trình độ nấu ăn của anh hiện nay đã hơn rất nhiều, so với Nguyễn Mộng thì quả là xa vời.

Cho nên, không thể chống cự được sức hấp dẫn không phải là lỗi của cô chứ! Nguyễn Mộng tâm vừa an ủi vừa xé đùi gà ăn.

Ngồi trong nôi, Vệ Tiểu Bảo thấy mẹ ăn như vậy, cũng quơ mấy ngón tay mũm mĩm đòi ăn. Bé con bây giờ đã hơn 3 tháng, tay chân so với trước kia cũng lớn hơn, nhưng vẫn chưa ngồi vững, lại vô cùng tham ăn, mặc cho Nguyễn Mộng chăm sóc thế nào, pha thêm sữa cũng không đủ, chỉ có thể lấy sữa bột và cơm cho ăn thêm.

Nhưng Vệ Tiểu Bảo vẫn thấy chưa đủ, bé con nhìn thấy cái gì đều muốn ném một chút, hiện tại nhìn thấy Nguyễn Mộng đang gặm đùi gà, mắt liền lập tức sáng lên, những ngón tay mũm mĩm liền quơ quơ trước mặt Nguyễn Mộng.

“Tiểu quỷ thèm ăn…”

Nguyễn Mộng cười khẽ trách, chỉ cảm thấy Vệ Tiểu Bảo vẫn nhìn chăm chú, liền cắn thịt gà thành môt vài miếng nhỏ, sau đó nhai vô cùng nát, rồi đút cho tên tiểu quỷ thèm ăn.

Vệ Tiểu Bảo cười toe toét khoe cái miệng chưa mọc răng, cũng không nhai, nhấm nháp một chút rồi nuốt xuống.

Nguyễn Mộng mới đầu còn không dám cho bé con ăn gì ngoài thức ăn lỏng nhưng rồi cô phát hiện, Vệ Tiểu Bảo thật đúng là một con heo con. Hơn 3 tháng một chút, thức ăn lỏng đã không thể thỏa mãn bé, bình thường đút cho bé con nước cơm hay cái gì đó, bé cũng thích bên trong phải có cái gì cưng cứng.

Vì vậy cô liền đánh bạo đem thức ăn nhai nát mớm cho bé con, dù sao Vệ Tiểu Bảo thấy cô ăn gì mà mình không có, trên khuôn mặt nhỏ nhắn liền buồn bã, miệng gào to.

Sao lại tham ăn như vậy nhỉ? Rốt cuộc là giống người nào?

Đối với cái vấn đề này, Nguyễn Mộng thấy vô cùng rối rắm, bởi vì cô nhìn đi nhìn lại – mình cùng đại thần, hai bên cha mẹ cũng không ai có tính tình thế nha.

Nói Vệ Tiểu Bảo là tiểu quỷ thèm ăn, thật là một chút cũng không sai.

Vệ Cung Huyền đang từ phòng bếp bưng bát cháo ngô đi ra, vừa nhìn Nguyễn Mộng dùng miệng cho con ăn, mặt liền tối sầm:

“Bảo bối ngoan!”

Nguyễn Mộng đang nhai thịt gà trong miệng, lộ ra nụ cười lấy lòng:

“A Huyền~ ~”

Vừa định nhận lỗi sẽ không tùy tiện cho Vệ Tiểu Bảo ăn linh tinh nữa, đã nhìn thấy Vệ Cung Huyền ngồi kề bên, ôm chầm mình, bờ môi ấm áp phủ lên môi cô, món thịt gà trong miệng liền bị đoạt đi.

“Về sau không được cho con ăn như vậy.”

Ngồi nửa ngày, Nguyễn Mộng mới ai oán nhận ra đó chính là phương thức cho ăn của mình….

Nguyễn Mộng ngẩng đầu kêu trời rồi liếc mắt xem thường, đẩy anh ra, bưng bát cháo thổi cẩn thận đưa đến bên miệng Vệ Tiểu Bảo.

Thật may là Vệ Tiểu Bảo dễ nuôi, cho gì ăn nấy, mặc dù còn muốn ăn thịt, nhưng đối với bát cháo ngô đưa đến bên miệng cơ hồ sẽ không bỏ qua, chu cái miệng nhỏ, ô a, ăn một miếng.

Có Nguyễn Mộng đút, Vệ Tiểu Bảo ăn được hơn phân nửa, nhưng Nguyễn Mộng không cho bé ăn nhiều. Bé con dù sao cũng còn nhỏ, trừ sữa mẹ ăn cái gì cũng sẽ khó tiêu hóa.

Thấy ba mẹ đút cho mình vẫn còn ít, Vệ Tiểu Bảo nóng nảy, ngồi trong xe nôi muốn đứng lên, nhưng bé con đã đánh giá cao khả năng thăng bằng của mình, phù một tiếng ngã xuống lớp thảm dày, nửa ngày cũng không thể bò dậy. Lần này toi rồi, cái miệng nhỏ nhắn nhất định sẽ khóc.

Nguyễn Mộng đau lòng, vội vàng ngồi xuống ôm bé con vào trong ngực, bé con ‘nghe tiếng gió đoán trời mưa’, khuôn mặt bánh bao nhỏ nhắn trong nháy mắt chuyển nhiều mây, đưa tay với đến cái bát Nguyễn Mộng cầm trên tay, thật may là đại thần đã nhanh chóng lấy đi.

Thấy bát thức ăn ngon cách mình càng ngày càng xa, Vệ Tiểu Bảo khó nén trong lòng chua xót, oa một tiếng, gào khóc.

Nguyễn Mộng thở dài, bát cháo ngô lúc này vị tổ tông nhỏ này nhất định không ăn! Náo loạn nửa ngày không có biện pháp, cô đành gắp một miếng thịt bò, sau đó nhai nát, mớm cho tên tiểu tử đang rùm beng đòi ăn thịt.

Vệ Tiểu Bảo thỏa mãn, cái miệng nhỏ nhắn không cho phép Nguyễn Mộng bỏ chạy, ăn xong một khối, đôi mắt đen lúng liếng lại chuyển đến bàn ăn.

Vệ Cung Huyền ở một bên nhìn thấy, giận đến phổi cũng muốn nổ tung, hận không thể xách Vệ Tiểu Bảo ra ngoài đánh một trận, đó là vợ anh, vợ anh a!

Ánh mắt như có dao phóng qua, Vệ Tiểu Bảo hời hợt, càng co người vào trong lòng Nguyễn Mộng, hai chân không ngừng đá lung tung, a nhìn về phía Nguyễn Mộng, viên bánh bao kia còn không thèm liếc anh một cái, chỉ chăm chú nhìn con trai.

“Ăn ăn ăn, chỉ có biết ăn thôi, con là Tiểu Trư sao?”

Nguyễn Mộng thật sâu cảm thấy Vệ Tiểu Bảo không nên gọi Vệ Tiểu Bảo, phải gọi Vệ Tiểu Trư.

Thấy bé con còn rất là tự nhiên chỉ tay vào món thịt xào khô đầy màu sắc, cô cũng không có cách nào, chỉ có thể đặt một ít tư tưởng xấu lên miệng bé con, lưỡi cô nhè nhẹ liếm môi bé làm bé thấy thế liền há mồm, sau đó cô liền lập tức dừng lại.

Vệ Tiểu Bảo thấy miệng không có thịt béo, sửng sốt, mắt to ngơ ngác nhìn Nguyễn Mộng đem hết thịt nhét vào trong miệng, đợi một lúc lâu cũng không thấy mẹ cho mình ăn, tức giận, khóc lóc sờ mặt Nguyễn Mộng.

Nguyễn Mộng cúi đầu, bé con liền nhướng người lên, răng nhỏ nên không thể gặm, cô liền hé miệng, Vệ Tiểu Bảo ăn thịt vào, mới bằng lòng an phận.

Vệ đại thần cảm thấy mình dường như bị dư thừa.

Anh ngồi bên cạnh Nguyễn Mộng hờn dỗi, thấy con thỏ nhỏ chết tiệt kia ăn không đủ lại còn đưa tay đòi thêm, anh thật sự là không thể nhịn được nữa.

Đột nhiên đứng lên rồi bế xốc Vệ Tiểu Bảo từ trong lòng Nguyễn Mộng dậy, ném vào trong xe nôi, sau đó cầm bình sữa có cháo ngô nhét vào tay Tiểu Bảo, động tác hết sức gọn gàng linh hoạt, không chút nào dài dòng dây dưa.

Nguyễn Mộng sững sờ, Vệ Tiểu Bảo mặc dù thích ăn, nhưng dù sao cũng là đứa bé sơ sinh, không nhìn đến nhưng cũng không suy nghĩ. Nhưng cô lại mơ hồ cảm giác có loại gió thổi bão giông tố sắp đến, quả nhiên…

Ngẩng đầu nhìn lên, đại thần khuôn mặt đen như mực hiện ra ngay trước mắt. Vội vàng nhanh chóng gắp lên một khối thịt bò thả vào trong bát anh:

“A Huyền, anh mau ăn a, ớt xanh thịt bò ăn thật ngon.”

Vệ Cung Huyền không nói lời nào.

Kể từ khi Vệ Tiểu Bảo ra đời, Vệ đại thần phát hiện tự chủ của mình càng ngày càng giảm xuống.

Mỗi ngày ở nhà ăn xong dấm, lúc làm việc anh liền tận tình hành hạ nhân viên, hơn nữa còn rất biến thái, thấy thê thảm của người khác mới thấy được một chút vui vẻ.

Sau đó về nhà tiếp tục ăn dấm, đi làm sẽ tiếp tục hành hạ người khác.

“Em còn quan tâm anh có ăn hay không à?”

Nghe cái giọng điệu này… Nguyễn Mộng ho một tiếng, nói nhỏ:

“Dĩ nhiên rồi, anh ăn xong mới có sức làm việc, không làm việc thì sao kiếm tiền nuôi hai mẹ con em đây?”

Dường như giận không nhẹ, đến Bảo bối ngoan anh cũng không gọi.

Nghe câu đầu tiên, thần sắc Vệ Cung Huyền khẽ chuyển, nhưng câu nói kế tiếp lại làm cho mặt đại thần đen lại.

“Vậy nếu anh thất nghiệp thì sao? Em và con trai em tìm ai nuôi?”

“Cái gì con em, con em không phải con trai của anh à?”

Nguyễn Mộng nhỏ giọng lầu bầu một câu, biết mình nếu là không hy sinh đợi đến buổi tối lại bị…, đành phải đem miếng thịt bò mới vừa gắp cho Vệ Cung Huyền lấy lại.

Vệ Cung Huyền thiếu chút nữa mắt trừng cả ra ngoài, vậy là làm sao?

Anh nói một câu, liền ăn cũng không cho anh ăn? Không nghĩ đến bảo bối ngoan nhà anh đem thịt bò trong miệng cắn lấy, sau đó thẹn thùng e lệ đưa lên.

Vệ đại thần hạnh phúc, hôn miệng Nguyễn Mộng nhất định không buông, một khối thịt bò nhai nửa ngày cũng không còn nuốt xuống.

Nguyễn Mộng bị anh hôn đến nỗi thở hồng hộc, chống đỡ đôi môi mỏng của anh, đôi môi đó càng thêm hấp dẫn, hơi thở càng thơm ngào ngạt, Vệ Cung Huyền rất muốn cứ như vậy cùng cô.

“Bảo bối ngoan, bảo bối ngoan em nói con mấy tháng qua có hơi quá phận không?”

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn mê hồn của Nguyễn Mộng dường như vẫn chưa hiểu mình nói gì, lại nói:

“Anh so với Vệ Tiểu Bảo ai quan trọng hơn?”

Cái vấn đề này… Nguyễn Mộng thật đúng là không biết trả lời như thế nào.

Cô nhẹ nhàng rên rỉ, tự động tới hôn Vệ Cung Huyền, Vệ Cung Huyền bị cô như vậy quấy nhiễu, cũng liền quên hỏi tới, chỉ lo hôn trả lại.

Đợi đến anh nhớ đến câu trả lời, Nguyễn Mộng đã sớm rời khỏi.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh

BÌNH LUẬN FACEBOOK