Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cuối cùng, thời điểm Vệ Cung Huyền buông Nguyễn Mộng ra, Nguyễn Mộng đã phân không rõ ngày hay đêm rồi.

Cô lảo đảo đứng lên, giống như gặp quỷ né tránh Vệ Cung Huyền, quần áo hỗn loạn, tóc cũng bị anh xõa tung, toàn thân nơi nơi đều là dấu vết anh lưu lại.

Giữa trưa cô chưa có ăn cái gì, trận vận động kịch liệt này xem ra là mệt muốn chết rồi, cả người ngồi phịch ở trên giường không nhúc nhích, chỉ có thể rầm rì cự tuyệt Vệ Cung Huyền tới gần.

Nhìn bộ dáng giận dỗi kia của cô, Vệ Cung Huyền có chút buồn cười, không để ý giãy dụa mỏng manh của cô đem người kéo đến trong lòng.

“Tắm rửa thôi.”

Nghe vậy, tay chân của Nguyễn Mộng bắt đầu giãy dụa, cô không muốn tắm với anh đâu, không muốn, không muốn!

Đáng tiếc Vệ Cung Huyền hoàn toàn không đem phản kháng của cô để vào trong mắt, trực tiếp đem người khiêng lên ra khỏi phòng nghỉ mang vào phòng tắm.

Nguyễn Mộng nước mắt rưng rưng lại bị khi dễ một lần nữa, cuối cùng lúc ra khỏi phòng tắm không chỉ có chân như nhũn ra, ngay cả khí lực chạy trốn như lúc trước cũng đều không có.

Quần áo ban nãy của cô bị anh làm nhăn thành một đoàn không mặc được nữa. Nguyễn Mộng lấy chăn đem mình bao bọc chặt chẽ kỹ lưỡng, chỉ lộ ra một đôi mắt to trừng Vệ Cung Huyền.

Nhìn anh gọi điện thoại sai người mua quần áo mới đến, lại đem quần áo trước đó cởi ra ở xung quanh thu dọn xong, sau đó, mới ngồi trở lại bên mép giường lần nữa, trong ánh mắt đề phòng của Nguyễn Mộng sờ sờ đầu cô.

“Có đói bụng không?”

Nguyễn Mộng rất muốn đem tay anh bắt lấy quăng đi, nhưng ngại cho bản thân toàn thân trần trụi, không hề động đậy.

“Anh nói thử xem?”

“Chắc em đói lắm rồi, bằng không sao ánh mắt lại giống như muốn ăn thịt người đến thế?”

Xem dáng vẻ như cô sắp sửa bùng nổ đến nơi, thật sự rất đáng yêu, Vệ Cung Huyền cố ý trêu chọc cô, còn dùng tay xoa bóp khuôn mặt mềm mịn như phấn lộ ra ngoài của cô.

Nguyễn Mộng ngại bởi vì ban nãy mình vừa hứa cho anh tùy ý xoa véo bất cứ lúc nào, nên cố chịu đựng không né tránh, tuy rằng không đau, nhưng dù sao cô cũng cảm thấy anh giống như đem mình trở thành đồ chơi, nhưng lại là loại cảm giác yêu thích không thể buông tay.

Hai người quấn quýt lấy nhau thật lâu, thẳng đến khi có điện thoại nội bộ, Vệ Cung Huyền nhận điện, ấn xuống cái nút mở cửa, Thư ký Chu ôm một đống quần áo nữ tính chỉnh tề bước vào.

Đón lấy quần áo, Vệ Cung Huyền nhịn không được nhíu mày.

Anh thật không hiểu, thành phố này dạo gần đây bị làm sao vậy, rõ ràng đã sắp sang xuân, không chỉ không có tuyết rơi, thậm chí trời cũng chưa chuyển lạnh!

Chẳng lẽ hiệu ứng nhà kính thật sự nghiêm trọng đến thế sao?

Nhớ tới Nguyễn Mộng trước đó mặc váy ngắn mang tất chân, anh liền nhịn không được oán giận.

Trên tay là một bộ âu phục nhỏ màu vàng rất xinh đẹp, kèm theo là áo khoác màu bạc, nhìn như thật kín, trên thực tế vẫn là thật mát mẻ.

Nguyễn Mộng nhìn anh lấy quần áo đi vào, liếc mắt một cái nhìn đến nội y đặt ở trên đầu dễ thấy nhất.

Mặt bánh bao đỏ lên, đưa tay đón lấy. Vệ Cung Huyền lại từ chối đến gần, hôn hôn khuôn mặt cô.

“Anh giúp em mặc.”

Khóe miệng run rẩy, Nguyễn Mộng mím môi, trong ánh mắt tràn ngập oán niệm:

“Có thể không cần không?”

Nhìn thấy Vệ Cung Huyền khẽ cười với cô, tự giác kiềm nén bực bội, duỗi thẳng hai cánh tay, mặc anh đem dây nội y mặc vào cho cô,

Vậy mà tay nghề của anh chàng này lại cực kì tốt, lúc thoát quần áo cô đã thuần thục rồi, thời điểm mặc vào cho cô thì lại càng thuần thục hơn.

Cuối cùng còn không quên đem quả tròn hai bên điều chỉnh thật tốt cho cô, sau đó đưa cho cô một hộp sữa chua dâu tây anh vừa mới nhờ thư ký Chu mua:

“Uống trước một chút đi, rồi chúng ta đi ăn cơm.”

Nguyễn Mộng cầm sữa chua uống từng chút từng chút một, ngoan ngoãn dựa theo mệnh lệnh của anh duỗi tay thẳng chân, đem y phục mặc vào.

Vệ Cung Huyền lại đem cô đặt tại bên giường, lấy lược giúp cô chải tóc.

Tóc của Nguyễn Mộng vừa mịn vừa nhuyễn, sờ lên phi thường thoải mái, nhưng cũng dễ dàng bị đứt, Vệ Cung Huyền dùng sức rất nhẹ nhàng như đang nâng niu một báu vật, còn ôn nhu mềm mại hơn cả chính cô tự chải cho mình.

Lúc cô thức dậy trâm cài tóc không biết bị quăng đi nơi nào, Vệ Cung Huyền cũng không cho cô đem tóc buộc lên, mà là tháo caravat của mình, lấy kẹp caravat, giúp cô buộc lại cái đầu công chúa.

Nguyễn Mộng sờ sờ tóc mình, đối với sáng kiến của anh tỏ vẻ tâm phục khẩu phục.

Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô đứng dậy, Vệ Cung Huyền mặc áo khoác vào, kéo Nguyễn Mộng ra ngoài phòng nghỉ, thời gian vừa khéo đúng năm giờ, chính là thời điểm tan tầm.

Anh cầm chìa khóa xe cùng bình thuỷ còn có bóp tiền trước đó Nguyễn Mộng mang đến, chuẩn bị mang cô đi ăn cơm chiều.

Nhưng nào biết cửa văn phòng vừa mở ra, liền nhìn thấy bạn nam nào đó đang dựa ở góc tường cười dâm đãng — đương nhiên, bạn nam có nụ cười cực kì dâm đãng đáng khinh này chính người mà Vệ Cung Huyền và Nguyễn Mộng thường hay nhìn thấy nên đã chai.

Nhưng ở trong mắt Thư ký Chu một lòng vì công việc, lại thấy nụ cười này y như ngọn gió xuân lướt qua cánh đồng cây khô héo, làm hoa xuân nở khắp cả đất trời .

“Hi, bánh bao, đi ăn cơm sao? vừa khéo cùng đi nha.”

Ôn Dư Thừa cười đến thật là vô tội.

Vệ Cung Huyền hừ lạnh một tiếng.

Nguyễn Mộng lại hướng trong lòng anh nhích lại gần, ai dám cùng Ôn Phó tổng cùng đi ăn cơm chứ, lần trước anh ta cũng nói như vậy, kết quả lại mang cô đi đến một quán mì có ba đồng tiền, hơn nữa còn keo kiệt ngay cả miếng thịt bò cũng không cho cô kêu thêm…

Cuối cùng vẫn là Vệ Cung Huyền biết tin lập tức đuổi tới đem cô mang đi, đương nhiên, bạn nam nào đó lại rất biết thời biết thế, lập tức làm cái đuôi quấn quýt lấy, đòi ăn đại tiệc Quảng Đông.

Cho nên mới nói, loại người như Ôn Dư Thừa không chủ động mở miệng nói muốn mời khách, đó đương nhiên đồng nghĩa với việc anh ta đang tìm cơ hội ăn sạch túi của bạn.

Quả nhiên, Vệ Cung Huyền cúi đầu hỏi cô:

“Nhuyễn muốn ăn cái gì?”

Nguyễn Mộng giả bộ trầm tư:

“Hôm nay thật là Ôn Phó tổng mời khách sao?”

Chàng trai phóng khoáng gallant lịch sự quyến rũ động lòng người lập tức nói rất hào phóng:

“Đương nhiên! Em muốn ăn cái gì anh đều mời!”

“Lúc em tới hình như nhìn thấy gần đây có mở một quán món cay Tứ Xuyên, không bằng chúng ta đi chỗ đó đi?

Hiện tại đang khai trương nên có khuyến mãi đó, giá cao lắm chỉ năm trăm đồng thôi à, được không?”

Mắt hạnh nhân chớp chớp, tràn đầy sao nhỏ lấp lánh, hơn nữa khuôn mặt bánh bao lộ vẻ toàn tâm toàn ý, thật sự là đáng yêu không thể tả, ngay cả nữ thư ký kia cũng che miệng khen đáng yêu nha.

Năm trăm đồng… Ôn Dư Thừa cứng đờ cả người.

“Kỳ thực anh muốn ăn một quán … A anh biết một quán mì đặc biệt ăn ngon, bánh bao em có hứng thú không?”

Nguyễn Mộng phồng quai hàm lên:

“Em không thích ăn mỳ, em cũng không cần anh mới , Cung…”

Nhìn đến bạn nam nào đó ở bên cạnh mình quăng cho mình ánh mắt cảnh cáo, còn có ở bên hông cô nhẹ bóp một phen, cô thức thời sửa miệng:

“ Huyền à, chúng ta đi ăn món cay Tứ Xuyên có được không? Em thấy Ôn Phó tổng có khả năng viêm màng túi, không có biện pháp mời chúng ta ăn cơm đâu.”

Vệ Cung Huyền cưng chiều véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, lấy cái mũi cọ cô, thanh âm trầm thấp lại ôn nhu, không chút để ý chung quanh đương có một đám người đang vây xem:

“ Được, Nhuyễn muốn ăn cái gì chúng ta đi ăn cái đó, cũng không cần người khác mời bữa tiệc này.”

“Nha…”

Đủ loại thanh âm kiểu dáng hút không khí cao thấp nối tiếp, bị một màn tuấn nam mỹ nữ trước mắt làm cho không ít tâm tư thiếu nữ tại đây đau khổ.

Thư ký Chu thì càng khoa trương che ngực, duỗi cánh tay hô nhỏ:

“Tôi sắp không thở nổi, tôi sắp không thở nổi nữa rồi!”

Ông chủ mặt lạnh ngày xưa mặt than hóa thân thành người đàn ông hoàn mỹ ôn nhu, cô gái bị anh ôm vào trong ngực vừa xinh đẹp vừa đáng yêu. Vừa cao to đẹp trai, vừa có quyền và cả tiền… Ai u uy, trái tim nhỏ bé của cô phải cẩn thận mới được.

Nguyễn Mộng trong nháy mắt tràn đầy vui vẻ:

“Vâng ạ, chúng ta đi ngay nhé.”

Ôn Dư Thừa làm sao có thể bị người ta khinh thường, tức thời nhảy ra, dù lòng đang đau không chịu nổi nói:

“Được được được, anh mời, anh mời đó, được chưa…”

Sắp sửa đổ máu con tin mình thật nhiều … Tháng này làm thế nào sống đây?

Vệ Cung Huyền nhíu mày.

“Chúng tôi cũng không miễn cưỡng cậu đâu nhé.”

“Không miễn cưỡng.”

Ôn Dư Thừa cắn răng, “Gần đây toàn nhờ hai người chiếu cố tôi thật sự là ngượng ngùng, vừa khéo mượn cơ hội này hồi báo một chút.”

Nguyễn Mộng trốn ở trong lòng Vệ Cung Huyền cười trộm không thôi.

Có thể làm cho Ôn thiếu vô cùng keo kiệt chi tiền, cô có loại cảm giác thành tựu vĩ đại. Vệ Cung Huyền nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô cười thật vui vẻ, bóp bóp má phấn của cô, lộ ra nụ cười tươi hiếm có, lúc chuyển tới trước mặt Ôn Dư Thừa lại thành bỡn cợt:

“Vậy còn thất thần làm cái gì, chúng ta đi đi chứ, Nhuyễn nhà tôi đói bụng lắm rồi.”

Nét mặt kia vô cùng ôn nhu, ánh mắt kia vô cùng thâm tình, ở trong mắt những nữ nhân viên có mặt tại hiện trường đều rú lên như sói tru.

Nghe đi, nghe đi, giọng điệu ngọt ngào thân thiết!

Nhìn đi nhìn đi, động tác thương tiếc cùng dung túng đến mức độ nào!

Các cô gái có mặt ở đây đều vừa hâm mộ và ghen ghét cắn cắn khăn tay, nhìn về phía Nguyễn Mộng, ánh mắt đều mang dao găm.

Tiếc đứt ruột đi à, tại sao ông chủ cực phẩm, luôn mang bộ dáng lạnh lùng nghiêm khắc của mình sao có thể hóa thành chàng trai ngọt ngào trong tình yêu đến như thế này?

Vì sao người làm anh hòa tan lại không phải là các cô mà là cô mỹ nhân nhu nhược yếu ớt đó chứ? Chán ghét nhất trai tài gái sắc kết hợp đâu đâu cũng có, làm cho mấy cô gái già như các cô đi đâu tìm chồng đây?

Ôn Dư Thừa cũng không phải nhân vật dễ khi dễ như vậy, anh oán hận mài dao, đôi mắt đen lúc đang nhìn đến Nguyễn Mộng, đột nhiên lộ ra nụ cười tươi không có hảo ý, hét lên quái dị, rất là quan tâm nói:

“Ai nha, bánh bao à, sao em lại thay quần áo vậy? Bộ này hoàn toàn không giống bộ mới tới nha!

Chậc chậc, tớ nói lão Vệ nè, văn phòng tổng tài của cậu có phải nên làm lại đàng hoàng một chút hay không? Hình như độ cách âm không được tốt lắm, cậu xem bánh bao đáng thương nhà mình bị cậu cắn cắn…”

Tầm mắt ở trên ngực và cổ Nguyễn Mộng tha một vòng, vừa than thở vừa cảm khái, bộ dáng giống như rất là tiếc nuối.

Nguyễn Mộng sửng sốt, cúi đầu nhìn xem, dùng sức che ngực mình, xấu hổ đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thì ra cổ áo âu phục bị lệch, lộ ra vài trái dâu tây.

“Ai doa doa, nhìn đi nhìn đi, cắn cũng thật thảm, con sâu này cũng thật không biết thương hương tiếc ngọc, bánh bao thơm ngon nũng nịu như vậy cũng cắn thành bánh bột mì…”

Nguyễn Mộng hét lên một tiếng, hận không thể lập tức lao lên ngăn chặn cái miệng của người nào đó.

Vệ Cung Huyền thì lại không thèm để ý, nhưng nhìn thấy khuôn mặt bà xã nhà mình nén giận đến sắp xuất huyết, lập tức quét ánh mắt uy hiếp qua, Ôn Dư Thừa lập tức im miệng, nhưng nụ cười càng phát ra càng thêm dâm đãng đáng khinh.

Đám bà cô già đang đứng bên cạnh cũng “Nha ~ ~ ~ ~” một tiếng tỏ vẻ hiểu biết.

Trách không được nha, mỹ nữ đáng yêu đi vào lâu như vậy không có ra, còn bảo Thư ký Chu mua quần áo mới đi lên, lúc đi ra thì cái miệng nhỏ nhắn sưng đỏ, ánh mắt ngập nước, khuôn mặt đỏ bừng, trên người còn có dâu tây.

Là người đều biết tổng tài đại nhân đáng kính kia đã làm gì với người ta!

Hơn nữa mỹ nhân người ta mà đặt tên là bánh bao… Thật sự là rất, lưu, manh!

Cô là bánh bao, cũng không phải ngốc tử, ánh mắt mọi người tràn đầy mờ ám như thế Nguyễn Mộng vừa thấy liền biết.

Cô nắm chặt cánh tay Vệ Cung Huyền trốn vào trong lòng anh, các cô gái kia thấy được, vẫn như cũ bị kích động không thôi, ngao kêu lên.

Nguyễn Mộng mất mặt muốn chết, trong lòng âm thầm thề không bao giờ bước vào Vệ thị một bước, đánh chết cũng không!

“Tôi yêu thương bà xã của tôi, Ôn thiếu có ý kiến gì?”

Vệ Cung Huyền ngoài cười nhưng trong không cười khóe miệng nâng lên, đem Nguyễn Mộng che chở, ác ý vô hạn.

“Nhất định là Ôn thiếu lĩnh tiền lương quá nhiều làm công tác lại quá ít, cho nên quá mức rảnh rỗi mới đến đây quản chuyện vợ chồng chúng tôi.

Ôn thiếu đã nhàn rỗi như vậy, tôi đây cũng sẽ không khách khí, từ ngày chúng tôi kết hôn đến giờ vẫn chưa có dịp đi chơi, nên công ty một tháng tới sẽ giao lại hết cho cậu.”

Nói xong liền ôm lấy vai Nguyễn Mộng đi về hướng thang máy.

“Chúng ta ăn cơm đi, không cân để ý loại người dư thừa này.”

Ôn Dư Thừa cứng đờ, anh đời này sợ nhất hai việc, một là công việc hai là không có tiền, rất khó tưởng tượng sinh ra trong một gia đình nhà giàu như anh vì sao lại cực yêu thích nhân dân tệ, ngay cả chính anh cũng không biết.

Dù sao chỉ cần vừa thấy đến nhân dân tệ, phía trên có in hình Mao gia gia màu đỏ, anh liền không thể khống chế cảm giác thỏa mãn đang dâng trào khắp toàn thân, cái loại cảm giác này, so với người khác làm tình càng làm cho người ta sảng khoái hơn, khuây khoả đến mức toàn thân của anh cũng đều run rẩy.

“Đừng, đừng mà! Tớ chỉ là nói ra suy nghĩ mà thôi a!”

Chạy về phía hai người trong thang máy, Nguyễn Mộng không thèm quan tâm đến anh ta, Vệ Cung Huyền thì nhẹ nhàng nhướng mày:

“Thât ngại quá, không nghe thấy.”

Luôn luôn ở trước mặt người khác lịch sự nho nhã, Ôn thiếu lúc này há hốc miệng một cách không có hình tượng.

Nhớ tới một tháng sắp tới mình sẽ rơi xuống địa ngục trần gian, tay không thể kiềm chế hung hăng run lên một chút, nếu không phải cố kị chung quanh đang có người xem, nhất định đã lệ nóng doanh tròng….

Nếu Nguyễn Mộng cho rằng đã vào thang máy, chuyện mất mặt trước đó sẽ không tái diễn, vậy cô đã mười phần sai.

Từ trong thang máy bước ra, nhân viên trong đại sảnh dị thường nhiều, nhìn thấy bọn họ đi ra, tầm mắt nhất thời đồng loạt bắn qua, vì e ngại khí thế cường đại của Vệ Cung Huyền mới thoáng có chút kiềm hãm.

Cô ngoan ngoãn bị Vệ Cung Huyền nắm tay, trong lỗ tai lại nghe đến nói nhỏ khe khẽ một câu.

“Đây là mỹ nữ mà cô nói?”

“Vừa rồi thư ký điện thoại nội bộ nói đây là phu nhân thần bí của Vệ tổng đó!”

“Mỹ nữ lolita cường đại, khó trách Vệ tổng đối với một đám mỹ nữ trong công ty không để vào mắt.”

“Thật đáng yêu… Cô có nhìn thấy được không? Cô ấy đang phồng má, đang phồng má đó! Càng nhìn càng đáng yêu !”

“Bộ dáng thật trẻ đẹp… Trách không được Vệ tổng luôn luôn đem cô ấy cất giấu không cho gặp người, nếu là tôi, tôi cũng không cho gặp.”

“Làm ơn đi cô, cô là phụ nữ đó, đừng chảy nước miếng với phụ nữ được không?”

Nguyễn Mộng càng nghe càng khẩn trương, nghe được có người nhắc đến chuyện mình vừa phồng mà lên, vội vàng nghẹn xuống.

Cô cũng không biết bản thân lúc nào thì dưỡng thành thói quen này, đôi khi vô tình hay cố ý liền thích phồng má lên, khiến cho mặt bánh bao thoạt nhìn càng tròn trịa muốn cắn:

“Huyền ơi Huyền à, chúng ta nhanh chút đi được không được? Em, em có chút khó…”

“Nga” vừa mở miệng, cả người liền bởi vì thần kinh cực độ căng thẳng bỗng chốc suy yếu xuống dưới, bàn tay nhỏ bé bị Vệ Cung Huyền nắm ở lòng bàn tay cũng buông lỏng ra, nếu không phải Vệ Cung Huyền tay mắt lanh lẹ ôm lấy cô, Nguyễn Mộng đã ngã trên mặt đất.

Anh sợ hãi: “Nhuyễn, Nhuyễn? !”

Vừa vặn lúc này Ôn Dư Thừa cũng từ trong thang máy đi ra, nhìn thấy Nguyễn Mộng té xỉu, vội vàng ra lệnh mọi người đang ở một bên ngây người.

“Còn thất thần làm cái gì, mau gọi xe cứu thương!”

Nói xong cũng chạy nhanh đến, sờ sờ khuôn mặt Nguyễn Mộng, cảm thấy có chút lạnh lẽo.

“Bánh bao sao vậy?”

Vệ Cung Huyền lắc đầu, hoàn toàn không có cách nào suy nghĩ mạch lạc, cùng không có cách nào mở miệng nói chuyện, hai tay ôm Nguyễn Mộng đều đang run run.

Anh rốt cục có thể nhận rõ tình cảm của bản thân, anh thích Nguyễn Mộng, rất thích rất thích, cô gái này là bà xã sẽ sống với anh cả đời.

Vào thời khắc khi anh nhìn thấy cô nhắm mắt ngã xuống, anh mới phát hiện, mình thậm chí đã yêu cô mất rồi!

Tuy rằng hai người chân chính bắt đầu ở chung chỉ ngắn ngủn một năm thời gian, nhưng đã đủ để anh yêu thương cái cô gái này !

“Nhuyễn… Nhuyễn…”

Ôn Dư Thừa nhìn thấy anh tay run run, đáy mắt có một chút mờ mịt thoáng qua, nhìn đến một màn trước mắt này, trong lòng anh tựa hồ có chút khác thường, nhưng khác thường ở đâu anh cũng nói không rõ.

Cũng may Vệ thị nằm trong trung tâm thành phố, xe cứu thương đã tới rất nhanh, Vệ Cung Huyền ôm Nguyễn Mộng gấp rút la hét liền xông ra ngoài, Ôn Dư Thừa chỉ thoáng chần chờ một chút, cũng rất nhanh liền theo đi ra ngoài, để lại một đám nhân viên cả nam lẫn nữ, ở trong đại sảnh trợn tròn mắt nhìn nhau.

Đã xảy ra chuyện gì? vì sao mỹ nhân đáng yêu đó lại té xỉu? Không phải bị bọn họ dọa đến xỉu chứ?!

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh

BÌNH LUẬN FACEBOOK