Trang Chủ
Ngôn Tình
Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh
Chương 25

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Phụt …”

Ôn Dư Thừa rốt cuộc không thể nhịn nổi nữa, vỗ đùi ngửa mặt lên trời cười to, vừa cười vừa lấy ngón tay run rẩy chỉ vào Vệ Cung Huyền, cười đến đau cả thắt lưng.

“Ha ha ha ha, thì ra Lão Vệ cậu bị yếu thận nha a …. ha ha ha ha ha, cậu yếu thận sao cậu không nói sớm với tớ, cậu không nói tớ làm sao mà biết thận cậu yếu chứ? Tớ mà biết thận cậu như vậy tớ sẽ không giành ăn canh thịt dê của cậu rồi, …. Aha ha ha!”

Anh ta cười thật sự là quá kiêu ngạo, kiêu ngạo đến nỗi Nguyễn Mộng nhịn không được muốn đến đá anh ta một cước.

Mắt hạnh lặng lẽ hướng trên mặt Vệ Cung Huyền nhìn một cái, nét mặt anh vẫn như cũ, tựa hồ cười nhạo của Ôn Dư Thừa đối với anh không có ảnh hưởng gì.

Nhưng tốt xấu gì bọn họ đã cùng giường cộng chẩm ở chung lâu như vậy, nếu Nguyễn Mộng còn nhìn không ra được tâm tình của anh đang rất kém thì sống thật là uổng phí rồi.

Cô hướng về phía Ôn Dư Thừa trừng mắt nhìn, ý bảo anh đừng tiếp tục cười nữa, bất quá người kia chỉ lo ôm bụng cười lớn, hoàn toàn không thu được tín hiệu của cô.

Nguyễn Mộng thật sự muốn khóc, phồng quai hàm lên chạy đi qua, túm lấy gã đang ở trên sofa không chịu động đậy kia, xô đẩy bắt anh ta mau chóng đi ra ngoài.

Trước khi đi người kia còn sợ rằng thiên hạ chưa đủ loạn, còn quay đầu nói:

“Lão vệ, tớ nói cậu nghe nè, thận lỡ có yếu thì nên đi chữa trị cho sớm, không trị không được, nếu như trị chậm có thể biến thành bệnh liệt dương ! Đến lúc đó cậu làm hại bản thân còn chưa tính, cũng đừng liên lụy luôn cả bánh bao!”

Trời ơi… Đại ca, anh thật sự sợ tôi sống quá lâu cho nên muốn đến hãm hại sao?

Nguyễn Mộng phịch một tiếng đóng cửa lại, co rúm hai vai lại không dám xoay người.

“Nhuyễn, qua đây.” – Vệ đại gia lên tiếng

Cô cắn chặt răng, rốt cuộc không dám phản kháng, xám xịt chậm rãi đi qua, khi còn đứng cách anh ba bước, không dám đi tiếp.

Mày Vệ Cung Huyền nhíu chặt, thanh âm trầm thấp thêm vài phần.

“Nhuyễn.”

“Biết, biết rồi ạ.”

Nguyễn Mộng phồng quai hàm lên tới gần thêm một chút, cũng ở ước chừng còn cách Vệ Cung Huyền có một bước chân lại không chịu động, liền bị anh vươn tay kéo vào trong lòng, áp sát rồi đổ ập xuống là những nụ hôn nồng nhiệt.

Nguyễn Mộng bị hôn, ánh mắt mê ly, ngay cả hít thở yếu ớt cũng đều đã quên mất, chờ đến lúc Vệ Cung Huyền buông cô ra, đôi môi cánh hoa đã sưng đỏ, chiếc áo khoác bị lột ra một nửa, lộ ra bờ vai như ngọc, áo dây váy ngắn bên trong cũng rối loạn.

Vệ Cung Huyền nhìn bộ dáng ủy khuất kia của cô, ánh mắt ngập nước, cái miệng nhỏ nhắn đỏ bừng, một loại cảnh tượng cực hạn mê người, cố tình gương mặt kia lại cực kỳ vô tội, mắt long lanh, anh nhìn thấy thế, nuốt nước miếng một cái, ôm cô cọ cọ.

Nguyễn Mộng cảm giác được phía dưới chân đụng đến vật gì đó cứng nóng sưng phồng, mặt càng đỏ hơn.

Bộ dáng xấu hổ này thực sự làm cho Vệ Cung Huyền nhìn xem tâm hoa nhộn nhạo, nhưng vẫn chưa làm cho anh quên chuyện phát sinh trước đó.

“Nhuyễn, có phải em nên giải thích cho anh một chút hay không, làm món này cho anh ăn là sao thế?”

“Khụ…”

Nguyễn Mộng làm động tác thanh thanh cổ họng, không dấu vết đem áo khoác kéo lại thật tốt, hiện tại nếu có người đi vào, một màn này đã có thể làm cho cô nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch .

“Em lo anh…”

“Lo cho anh?”

Vệ Cung Huyền nhướng mày tỏ vẻ không hiểu.

Cô lại giải thích:

“Anh luôn luôn muốn em, em sợ thân thể anh không chịu nổi…”

Lắp bắp, chột dạ, dáng vẻ thế làm Vệ Cung Huyền nhìn thấy vừa bực mình vừa buồn cười, thật không biết là ai mỗi lần làm đến cuối cùng khóc náo cầu xin tha thứ.

“Thân thể anh không khỏe chỗ nào? Là ôm em không đủ chặt, hay là không dũng mãnh giống như trước kia?”

“A!”

Nguyễn Mộng đấm vai anh một chút.

“Em đâu có ý nói như vậy…”

Buổi tối có thể sẽ bị chỉnh thảm, cô nghĩ.

“Hừ hừ, hành vi của em đã biểu lộ tâm tư của em, sợ anh không thể mang tính phúc đến cho em có phải hay không?”

Vệ Cung Huyền để ở mũi cô, vô cùng thân thiết cắn cắn.

“Em nói xem, vừa rồi làm cho anh mất mặt như thế ở trước mặt ôn thần kia, nên phạt thế nào đây nhỉ?”

“Phạt? Vì sao phải phạt? Em là vì tốt cho anh mới làm như vậy a.”

Ở cùng nhau quá lâu, Nguyễn Mộng vào những lúc đối mặt với Vệ Cung Huyền dần dần cũng không có sợ hãi như lúc trước nữa, ngẫu nhiên cũng dám lớn tiếng tranh luận cùng anh một hai câu.

“Hơn nữa cũng không phải em làm cho Ôn Phó tổng ăn, là anh kêu anh ấy đến mà.”

Cho nên nói, không có sai a.

Vệ Cung Huyền dừng lại, hít vào, cái miệng nhỏ nhắn. Lưu loát quá nhỉ, dám trả treo với anh.

“Đó là lỗi của anh sao?”

Đương nhiên không phải, cho dù phải Nguyễn Mộng cũng không dám nói a.

“Làm sao có thể, là lỗi của Ôn Phó tổng, là lỗi của Ôn Phó tổng!”

Nhớ tới ban nãy mình đã ra hiệu cho anh ta đừng cười nữa, Ôn Dư Thừa vẫn cười lớn tiếng như vậy, Nguyễn Mộng liền nhận định tất cả mọi lỗi lầm đều là do Ôn Dư Thừa, gật đầu, thôi miên chính mình, đúng vậy, đều là lỗi của anh ta.

Theo thói quen phồng hai má lên, Vệ Cung Huyền cũng thật thuận tay véo véo mặt cô, khuôn mặt cô vừa mịn màng vừa mềm mại, véo ở trong tay anh giống như véo một khối bột vừa mềm vừa mịn, mát lạnh, mềm nhũn, thơm ngon ngọt.

Anh không sử dụng bao nhiêu sức, đương nhiên sẽ không đau, nhưng Nguyễn Mộng chán ghét có người véo mặt cô, đã đủ phì nộn, nếu cứ tiếp tục bị véo nữa cô thực sợ bản thân biến thành bánh nướng.

Dù là Vệ Cung Huyền hay là Ôn Dư Thừa, chỉ cần cô thoáng không chú ý, ma trảo kia lập tức vươn tới. Hiện tại là cô đuối lý, nào dám phản kháng? Chỉ có t hể âm thầm rơi lệ mặc cho người ta nắn bóp.

Nếu cô cho rằng mặc cho anh sờ véo là có thể xong việc, đó đương nhiên là chuyện không thể nào. Vệ Cung Huyền nhẹ nâng khóe miệng, gương mặt tuấn mỹ nhìn Nguyễn Mộng đến mức mặt đỏ tim đập một trận.

Mặc kệ nhìn anh bao lâu, cô đều sẽ không nhịn được thẹn thùng, Vệ Cung Huyền cũng biết điểm này, cho nên cố ý đem mặt mình hướng tới trước mặt cô nhìn say đắm:

“Nhuyễn, em sẽ không cho rằng như vậy là xong rồi chứ?”

Vậy, vậy còn muốn như thế nào nữa, chẳng lẽ muốn cô cắt đất đền tiền hay sao?

Nguyễn Mộng có chút e dè, cô tốt nghiệp đại học xong liền gả cho Vệ Cung Huyền, vẫn còn rất đơn thuần, Vệ Cung Huyền chỉ cần hạ thấp thanh âm, nét mặt không thay đổi, cô liền cho rằng anh đang tức giận, một chút bản lĩnh sát ngôn quan sắc đều không có, hiện tại vừa nghe anh nói chưa hết, trong lòng càng luống cuống:

“Vậy, vậy anh muốn em làm sao?”

“Đối với một người đàn ông mà nói, để lộ tin tức yếu thận không khác gì bị bệnh liệt dương, đều là khó có thể mở miệng, sẽ rất mất mặt, em vừa mới ở trước mặt người ngoài nói anh bị yếu thận.

Phải biết rằng tên ôn thần kia là một cái mồm rộng, hôm nay để cho anh ta biết, có lẽ hôm sau liền lan truyền khắp toàn thế giới, cho nên…

Em nhất định bồi thường cho anh mới được.”

Bồi thường? Bồi thường thế nào?

Nguyễn Mộng có cảm giác cảm thấy bản thân đã ‘tự đào hố chôn mình’.

“Vậy anh muốn em bồi thường cái gì?”

Vệ Cung Huyền cười khẽ.

“Vậy phải xem thành ý của bà xã đại nhân rồi.”

Nguyễn Mộng cắn răng, chuẩn bị cắt đất đền tiền.

“Về sau mặt em tùy anh véo lúc nào cũng được.”

Cô bất chấp tất cả ! Khuôn mặt nhỏ nhắn thấy chết không sờn đưa đến trước mặt Vệ Cung Huyền, ý bảo anh cứ việc véo, tùy tiện véo.

“Còn chưa đủ.”

Anh nói, nhẹ nhàng véo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mềm của cô. Nguyễn Mộng rơi lệ.

“Vậy anh muốn như thế nào?”

“Anh cũng không muốn thế nào, chỉ là về sau chúng ta tránh thai có được hay không?”

Anh còn chưa muốn sớm như vậy đã làm ba ba, thế giới hai người còn chưa có hưởng thụ đủ, làm sao có thể để cho đứa bé đến quấy rầy?

Lại nói, tuy rằng bắn ra ở bên trong cô thật vô cùng thoải mái, nhưng so sánh với một đứa nhóc khóc nhè, anh càng tình nguyện lựa chọn mang bao cao su.

Tránh thai? Nguyễn Mộng đương nhiên sẽ không đồng ý.

“Không được, em muốn có con.”

Vệ Cung Huyền nâng chân mày.

“Nhuyễn…”

Cô quay sang, có chút ưu thương, nhưng thật kiên trì.

“Em muốn có con.”

“Được, được, có con thì có con.”

Anh sờ sờ đầu cô.

“Vậy đổi phương thức khác bồi thường anh.”

Cùng lắm thì anh đi uống thuốc tránh thai cho nam giới là được, muốn tránh thai, phương pháp không phải có rất nhiều sao?

Nguyễn Mộng vẫn còn đang đề phòng xem xét anh, giây tiếp theo đã bị đẩy ngã ở trên bàn công tác.

“Anh, anh muốn làm gì?”

(MTY: câu hỏi cũ rích, kinh điển, nhưng không kém phầm nhàm chán, kích thích người xem ))

Sẽ không phải giống như cô đang tưởng tượng chứ?

“Làm tình.”

(MTY: Anh cũng ít có thẳng thắn quá. o.0!)

Vệ Cung Huyền đáp tỉnh bơ, không hề do dự nằm đè lên người cô bắt đầu động tay động chân. Nguyễn Mộng giãy dụa.

“Đừng, đừng mà! Em không muốn làm ở trong này!”

Thật giống như yêu đương vụng trộm… Quá mất mặt!

“Thử một chút xem, anh đã sớm muốn thử xem cảm giác yêu em ở trong này, Nhuyễn, ngoan, đem chân mở ra.”

Anh hôn hôn cái miệng nhỏ của cô.

“Mau, anh thèm em đến sắp đến chết rồi.”

Tâm tình của cô mấy ngày nay vẫn rất sa sút, anh cũng không thể nào thư giãn, thật sự là sắp nghẹn chết .

“Nhuyễn, ngoan nè… Cho anh, mau đưa chân mở ra…”

Híc híc… có thể nói ‘không’ sao? Nguyễn Mộng trong lòng bất đắc dĩ nhưng vẫn ngoan ngoãn mở chân ra.

Cái váy ngắn bị vén lên, lộ ra tất chân màu da bên trong. Vệ Cung Huyền sờ sờ đùi cô, than một tiếng, có vô hạn hoài niệm:

“Đã gầy đến mức không còn bao nhiêu thịt.”

Anh vẫn thích mập mạp, nhiều thịt một chút a.

Nào có, khung xương của cô vốn đã nhỏ, trên người thịt nhiều cũng không có lộ ra ngoài, hiện tại tuy rằng gầy đi, nhưng kỳ thực vẫn là phi thường có thịt, điểm này xem mặt cô sẽ biết…

Hai má phúng phính, gần như không thấy xương gò má đâu. May mắn khuôn mặt vẫn vậy, bằng không ngũ quan lại chen chúc một chỗ.

“Ừm… gầy đi không tốt sao?”

“Không tốt…”

Môi Vệ Cung Huyền hôn xuống cổ cô, cánh môi mỏng dùng sức mút vào liền lưu lại dấu hôn.

“Ai cho phép em mặc váy ngắn như vậy đi ra ngoài? Còn dám mang tất chân…”

Bàn tay to ở đùi đẹp thon dài lên xuống, vòng quanh sờ soạng, là nam nhân đều có đam mê điên cuồng với tất chân, anh cũng không ngoại lệ.

Nguyễn Mộng cảm thấy bản thân thật sự rất oan ức, cái này đâu thể trách cô được.

“Nhưng mà quần áo đều là anh mua a…”

Nghe vậy, Vệ Cung Huyền sửng sốt, anh hối hận, được chưa?

Lúc trước, khi mua chỉ cảm thấy đẹp mắt, thật thích hợp với cô, lại không nghĩ rằng mặc vào người, ngược lại làm anh cảm thấy quá mức hở hang. Vẫn là váy dài tương đối tốt hơn.

Cô nói như vậy là nhắc nhở anh, lần sau lúc dẫn cô đi mua sắm, phàm là váy hơi ngắn trên đầu gối đều phải loại bỏ.

“Hừ, là anh mua sao?”

Nguyễn Mộng bị anh hôn đến ý loạn tình mê.

Lúc trước khi cô vẫn còn mập mạp, rất muốn mặc một cái quần đùi ngắn đáng yêu, hiện tại rốt cuộc gầy xuống, nhưng cơ hoioj ra ngoài không nhiều lắm. ở nhà mặc quần áo thoải mái một chút, đại thần đã nói cô muốn câu dẫn anh, quá oan uổng nha.

Còn vài cái quần đùi mới khá đẹp, cô chưa kịp bắt đầu mặc mà.

“Chính là anh mua.”

Phối hợp duỗi hai tay ra để cho anh cởi áo khoác của mình. Vệ Cung Huyền nắm thắt lưng Nguyễn Mộng, đem cả người cô nhấc lên, hướng lên trên bàn làm việc…

Cô ngồi trên bàn làm việc, bàn tay to của anh đảo qua, đem tất cả trên bàn quét qua một bên, thân thể chen vào giữa hai chân cô, cọ sát đầy ái muội.

“Nhuyễn… em phía dưới đã ướt rồi sao?”

Gương mặt phấn nộn đỏ lên, hiện tại thân thể của cô thật mẫn cảm. Tất cả đều do công lao của anh mấy tháng qua. Động một tý là sờ soạng, thân mật trên người cô, còn nhân lúc cô không chú ý, cắn lỗ tai, áp đảo cô, vân vân..

Khiến cho cô hiện tại chỉ cần nghĩ đến anh sẽ làm cái gì, toàn thân cô liền khô nóng khó chịu. Cô sẽ không có khuynh hướng phát triển theo hướng phóng đãng đó chứ?

Thấy khuôn mặt của cô đỏ bừng, không chịu trả lời, Vệ Cung Huyền cũng lơ đễnh. Cô không đáp, thì tự anh sờ xuống kiểm tra không phải là được sao!

Bàn tay to vừa định đi xuống, đa bị Nguyễn Mộng bắt lấy.

“Dù sao anh nhất định phải ‘yêu’ em, Nhuyễn Nhuyễn, còn không định cho anh đụng vào sao?”

Ghét, ghét chết đi được… Anh nhất định phải ăn nói thô tục như vậy sao?

Nguyễn Mộng đỏ mặt bắt lấy tay anh, cho dù như thế nào vẫn trốn không thoát khỏi vận mệnh bị khi dễ, nhưng cô còn có chút mất tự nhiên.

“Anh…. đừng nói bậy…”

“Anh nói bậy chỗ nào vậy?”

Vệ Cung Huyền vô cùng vui sướng cãi lại cô một cách không đứng đắn. Bàn tay to ngược lại còn nắm giữ tay nhỏ bé của cô, cách tất chân mỏng manh, cùng quần lót liền chạm vào đào nguyên kia một chút.

Nguyễn Mộng giật mình, theo bản năng kẹp chặt hai chân. Tay Vệ Cung Huyền chơi đùa hoa huyệt, khẽ cười nói:

“Ướt hết rồi!”

Có đôi khi ngôn ngữ so với động tác còn có thể làm cho người ta động tình hơn, nhất là ở thời điểm làm tình.

Nguyễn Mộng đem mặt đỏ ửng vùi vào gáy Vệ Cung Huyền, mặc kệ anh chơi đùa thế nào cũng không chịu ngẩng đầu.

Vệ Cung Huyền cũng không chịu thua, mấy ngày nay cô luôn có vẻ lo lắng, anh cũng chưa thể nào chạm vào cô, cho dù là làm tình cũng đều giữ lại bảy phần, chỉ đủ giải quyết khẩn cấp, còn chưa đủ triệt để giải quyết thư giải.

Hôm nay hiếm khi tâm tình cô tốt thế này, nhìn qua cũng có chút tinh thần, anh nhất định phải làm cho đủ, lấy lại vốn mấy ngày qua.

“Nhuyễn à… Anh thích nhìn em mang tất chân, nhưng chỉ thích em mang cho mình anh xem thôi.”

Ngữ điệu vừa chuyển, bàn tay to nới bàn tay nhỏ bé ra, nâng mông nhỏ của cô lên, đem tất chân lột xuống dưới, chỉ mặc một cái quần lót ngồi trên bàn làm việc bằng gỗ lạnh như băng.

Da thịt như lửa nóng tiếp xúc cùng mặt bàn lạnh lẽo, Nguyễn Mộng không nhịn được run một chút, nhìn Vệ Cung Huyền nâng một chân của cô lên, chậm rãi đem tất chân màu da lột ra, đôi chân trắng nõn, thon dài lộ ra từng tấc , từng tấc da thịt.

Cô cho rằng anh sẽ đem nó cởi hẳn ra, nhưng anh không có, mà kéo cho hai bên tất chân khóa lại trên mắt cá chân cô.

Hiện tại thì tốt rồi, cô không thể động đậy, tất chân mềm mại nhưng lại như dây thừng trói chân cô, làm cho cô không cách nào động đậy, chỉ có thể mặc cho người ta đến làm thịt.

Nguyễn Mộng giãy dụa một chút, phát hiện không có cách nào, đành phải nhận mệnh.

Vệ Cung Huyền lại cởi giày trên chân cô ra, hai chân mười phần trắng nõn chỉ bao vây ở tất chân trong suốt, thoạt nhìn có một loại mê hoặc khác thường.

Bàn tay ấm áp dọc theo cẳng chân mảnh khảnh, hướng một đường lên trên, Nguyễn Mộng khẩn trương nuốt một ngụm nước miếng, nhìn tay Vệ Cung Huyền từng chút một trèo lên trên, cuối cùng đi đến trên bộ ngực đầy đặn của cô mà vuốt ve.

“Nhuyễn… Nói anh nghe! Có nhớ anh không?”

Nhớ cái gì… Mỗi ngày trừ lúc anh đi làm, căn bản chính là dính cùng một chỗ, có gì để mà nhớ chứ?

Nhưng nếu theo sự thật mà nói ra thì, cô chắc chắn sẽ phải chịu tội.

“… Nhớ, rất nhớ a.”

“Ngoan.”

Thật sự là câu trả lời động lòng người, Vệ Cung Huyền rất vừa lòng, nhéo nhéo ngực cô, một tay khác nới lỏng thắt lưng của mình.

“Nhuyễn, anh muốn em. Cho anh trước, anh sẽ làm cho em thoải mái, được không?”

Nói xong liền mở ngăn kéo ra, lấy ra một hộp thuốc mỡ.

Nguyễn Mộng nhanh mắt nhìn ra thuốc mỡ kia rất quen mắt, giống cùng loại cô mua lúc trước… Tức thời liền hiểu rõ, đại thần đã sớm có tâm tư ‘Yêu’ cô trong văn phòng.

Bây giờ, cô có thể nói không thể sao?

Vệ Cung Huyền cắn cắn ngực Nguyễn Mộng, lấy ra vật to cứng nóng bỏng đã sớm muốn phóng thích. Nguyễn Mộng mắc cỡ đỏ mặt, nhắm mắt lại, hai tay khoát lên bờ vai anh, ẩn nhẫn lầm bầm. Cô tuy rằng đã ướt, nhưng vẫn chưa đủ, anh lại gấp gáp, nên chỉ có thể làm trơn trước.

Cảm giác bị mở ra từng chút từng chút thật không dễ chịu, hai chân Nguyễn Mộng run run, mông đặt trên cái bàn cứng rắn sinh đau, cô rên rỉ, mang theo chút nức nở:

“Chậm, chậm một chút… Cung Huyền, em đau…”

Cũng không biết là mông đau hay là bị anh cắn đau.

“Ngoan…”

Ôn nhu hôn xuống khuôn mặt cô, Vệ Cung Huyền thả chậm tốc độ, mặt nghẹn đến mức đỏ bừng.

“Ông xã sẽ chậm một chút, không đau, không đau nữa!”

Thật vất vả đi vào, hai người đều thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Váy của Nguyễn Mộng đã bị cởi đến thắt lưng, đai an toàn cũng bị lột xuống dưới, nội y bên trong không biết khi nào thì đã bị Vệ Cung Huyền cởi ra, hai bầu ngực no tròn lộ ra, anh cúi đầu xuống ngậm lấy.

Nguyễn Mộng như bị điện giật bắt lấy mái tóc đen như mực của anh.

“Chờ, đợi chút… cửa, cửa không khóa…”

Vừa rồi sợ bản thân bị làm, cô cố ý không khóa cửa, nghĩ là muốn chạy trốn, hiện tại hối hận đã muộn, sớm biết rằng cầu xin không có ích gì cô liền đem cửa khóa lại a.

Vệ Cung Huyền cười khẽ, một chút cũng không gấp rút.

“Em kêu dễ nghe một chút, anh sẽ đi khóa cửa.”

Dễ nghe…Cái gì dễ nghe nha?

“Cung Huyền?”

Bị ra vào liên tiếp bất ngờ, Nguyễn Mộng vừa mới định thần lại bắt đầu tan rã, Vệ Cung Huyền còn cố tình không chịu buông tha cô.

“Anh không muốn nghe cái này.”

“Ưm…” Chậm một chút, chậm một chút, bằng không cô không có cách nào khác suy xét…

“Huyền, A Huyền… A Huyền…”

Cái tên này miễn cưỡng có thể chấp nhận, nhưng vẫn chưa đủ. Vệ Cung Huyền xoa xoa ngực cô, không nói chuyện.

Nguyễn Mộng biết anh vẫn không vừa lòng, miệng tràn ra câu nói đứt quãng, Vệ Cung Huyền nghe rõ ràng, tuy rằng là đứt quãng, nhưng anh vẫn nghe được:

“Ông, ông xã… ông xã …”

Đại thần thật vừa lòng, bánh bao thật thê thảm.

Đem người từ trên bàn ôm đến, bởi vì tất chân chưa có cởi hết, Vệ Cung Huyền liền đem Nguyễn Mộng ôm ngang ở trước ngực, như là tư thế bế bé con đi tiểu.

Đối với nữ nhân vật chính được trọng sinh như Nguyễn Mộng thực sự là không thể chịu đựng nổi, khóc kêu một tiếng, Vệ Cung Huyền rất muốn cười, lại không buông tha cô, cứ như vậy đem cô bế đến phòng nghỉ. Trên đoạn đường đi tới gian phòng của hai người, chỗ riêng tư thân mật nhất của hai người vẫn không hề rời nhau, cứ thế di động theo từng bước chân của hai người, anh tới em đi, nhiều lần đâm đến chỗ sâu nhất.

Nguyễn Mộng ủy khuất muốn chết, kiếp trước cô cũng không phải không biết qua việc này, nhưng đều là chỉ xem trên tạp chí hoặc phim ảnh, mà lúc này thì không phải thế, đây là hiện thực người thật việc thật, vả lại người đó còn lại là Vệ Cung Huyền dũng mãnh!

Xoay chân đem cửa đóng lại, Nguyễn Mộng ngã nhào về phía trước, đại thần đem cô quay lại, vừa vặn nhìn đến mắt hạnh của cô khóc sưng đỏ. Vệ Cung Huyền đau lòng không thôi, vội vàng vừa hôn vừa dỗ, Nguyễn Mộng bi phẫn muốn chết, đẩy tay anh ra, giãy dụa muốn đứng lên.

Đùa sao, lúc này là lúc nào, có thể để cho cô chạy trốn sao?

Vệ Cung Huyền không chú ý một chút, liền bị bánh bao bỏ lại , nhưng trên chân cô còn bị tất chân quấn lấy, làm sao chạy chứ?

Không có cách nào khác để đi, Nguyễn Mộng tức thời tay chân cùng sử dụng hướng đầu giường trèo qua, hoa nhỏ giữa hai chân bị cắm đến sưng đỏ, phía trên cánh hoa ẩm ướt chất dịch trong suốt, cực kỳ đáng yêu.

Mấu chốt là cô vừa đi vừa khóc, trông giống như tiểu nữ sinh trong vườn trẻ bị tiểu nam sinh khi dễ về nhà tìm ba ba.

Vệ Cung Huyền nhìn bộ dáng này của cô càng xem càng thích, dục hỏa phía dưới còn chưa có giảm, có thể để cô bỏ lại sao?

Bàn tay to duỗi ra liền chặn ngang đem người mang trở về, Nguyễn Mộng cũng bị cắm cả người mềm yếu không còn khí lực, lúc bị xách lên đã không thể giãy dụa rồi, vô cùng đáng thương tựa vào trên giường, lại bị người nào đó “Tư” một tiếng cắm đi vào.

Cô khóc đến rất đáng thương, trong lòng hối hận muốn chết, sớm biết như vậy đánh chết cô, cô cũng không đến công ty!

Đại thần lại không dễ dàng buông tha cô như vậy, một bên ‘phách phách phách’ va mạnh vào chiếc mông mon mềm của cô, một bên xoa bóp bộ ngực cô, còn ở bên tai cô nói lời thô tục:

“Nhuyễn, em nói anh có còn cần tráng dương hay không?”

Nguyễn Mộng vừa khóc vừa trả lời:

“Không cần, không cần đau… Ô ô ô mau, mau thả em ra…”

Lắc lắc mông tiếp tục giãy dụa.

Thật sự là một bánh bao nhỏ không sợ chết a!

Vệ Cung Huyền cảm thán như vậy, ra vào càng dùng sức. Nhìn đến hai cánh hoa anh đào cùng cái mông trắng mịn kia bị mình đâm đến đỏ bừng, trong lòng còn có một loại cảm giác quỷ dị về sự ưu việt cùng tự hào.

“Vậy về sau có ngoan hay không? có theo giúp anh đi làm hay không?”

“Ngoan… Em sẽ ngoan…”

Cho dù bị khi dễ thảm thương, Nguyễn Mộng cũng không dám đồng ý yêu cầu sau của anh, cô mới không cần đến chỗ anh đi làm, đến lúc đó anh nhất thời hứng thú đè cô xuống khi dễ thì làm sao bây giờ?

Ngón tay thon dài duỗi đến địa phương hai người ái ân, véo tiểu hạch non mịn, Nguyễn Mộng bỗng dưng giống như bị điện giật, hét rầm lên, anh thừa cơ hỏi:

“Đi cùng anh không?”

Rất muốn tiểu… Nguyễn Mộng cắn răng nhịn xuống, cùng anh đấu, bản thân quả thực chính là không có đường sống…

“Đi, đi! Anh mau buông tay, a a….”

Huyệt nhi nhỏ hẹp đem anh kẹp càng nhanh, Vệ Cung Huyền bất ngờ hít mạnh một hơi, vỗ xuống cái mông đào mật của cô.

“Nhuyễn, đừng kẹp nhanh như vậy… Kẹp hỏng ông xã của em thì làm sao bây giờ?”

Nguyễn Mộng rơi lệ, đây cũng không phải là chuyện mà cô có thể khống chế được nha…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh

BÌNH LUẬN FACEBOOK