Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đàm Linh Âm bị Đường Thiên Viễn túm về huyện nha, sau đó ném cho nàng một đống việc. Sư gia của nha môn bình thường chia thành ‘Công văn sư gia’ và ‘Hình danh sư gia’, một người lo quản lý công văn, một người giúp Huyện lệnh xử lý các vụ án. Nha môn của Đường Thiên Viễn tương đối tiết kiệm, chỉ có một sư gia như Đàm Linh Âm nên nàng đành phải kiêm luôn cả hai phần công việc trên. Huyện lệnh đại nhân nói vì nàng là người có năng lực nên phải làm nhiều việc, còn Đàm Linh Âm thì nghĩ hắn muốn mượn việc công để báo thù riêng.

Nàng sắp xếp báo cáo khám nghiệm tử thi và kết quả điều tra sai lệch lại một chút. Thân phận người chết tạm thời chưa rõ, tuổi từ mười sáu đến hai mươi, thời gian tử vong là đêm qua, nguyên nhân chết là do ngạt thở. Ngoại trừ vết bầm trên cổ thì trên thân thể còn có một số vết trầy xước. Những vết trầy xước này có sau khi nạn nhân chết, có lẽ khi lăn xuống sườn dốc mới bị. Mặt khác, trên quần áo có nhiều vết rách chắc cũng bởi nguyên nhân này.

Cũng có thể nói, dốc núi kia không phải là hiện trường đầu tiên của vụ án, sau khi bị bóp cổ chết, cô nương ấy mới bị ném xác xuống đó.

Trừ việc đó ra, trước khi chết cô nương ấy cũng không bị xâm hại.

Làm xong những việc này, Đàm Linh Âm phải sắp xếp lại đống công văn còn tồn đọng theo yêu cầu của Huyện lệnh đại nhân, viết lại thành vă tình hình cơ bản của huyện Đồng Lăng để ngày mai báo cáo cho hắn. Tóm lại nàng bận rộn một mạch đến khuya mới làm xong công việc. Nàng đứng dậy vươn vai, bước ra khỏi phòng sổ sách, định quay về nhà trong ngủ một giấc. Lúc đi ngang qua đại sảnh, Đàm Linh Âm thấy đèn trong Hình phòng cạnh đại sảnh vẫn còn sáng.

Quái lạ, đã trễ thế này rồi, còn ai ở lại Hình phòng vậy?

Đàm Linh Âm lặng lẽ đi qua, nhìn thấy nơi đèn sáng là gian giữ xác. Chuyện này đúng là khó tin, chẳng lẽ có người muốn trộm xác?

Nàng nhẹ nhàng chọc thủng một lỗ nhỏ trên giấy dán ở cửa sổ, rồi ghé một mắt nhìn vào.

A, là Huyện lệnh đại nhân đây mà.

Đàm Linh Âm thấy Huyện lệnh đại nhân đi hai vòng quanh thi thể của cô nương xinh đẹp kia, sau đó dừng lại trước đầu của thi thể. Nhìn dáng vẻ của hắn không giống như đang bị mộng du.

Hắn đột nhiên cúi người, ghé sát vào mặt của thi thể.

Không không không… Không phải hắn định khiếm nhã với người ta đó chứ? Đàm Linh Âm hoảng sợ trợn tròn mắt. Nàng đã sớm biết Huyện lệnh là một tên sắc ma, mua diễm thư cũng cứ phải từng tá từng tá một, nhưng không thể ngờ là ngay cả thi thể mà hắn cũng không chịu bỏ qua.

Quả nhiên, hắn đưa tay nắm lấy cái cằm của cô nương ấy, lại ghé sát thêm một chút, chắc là muốn hôn rồi.

Trong lòng Đàm Linh Âm tràn đầy tức giận, hận không thể chui vào qua ô cửa sổ. Trong lúc gấp gáp, nàng chợt nảy ra một ý, đưa tay bịt mũi, hạ thấp giọng, khẽ kêu, “Đường… Phi… Long…”

“Ai?!”

“Đường Phi Long, ta chết thảm quá.”

Đường Thiên Viễn cúi đầu nhìn thi thể, hắn biết rõ là có người giả quỷ hù mình. Cái tên quỷ giả này cũng chẳng chuyên nghiệp gì cả, ngay tên của hắn mà cũng gọi sai.

“Đường Phi Long, đừng phá hoại sự trong sạch của ta.”

“Đàm Linh Âm, ngươi vào đây cho ta.”

Khụ, hắn phát hiện ra nhanh thế sao. Đàm Linh Âm đẩy cửa bước vào.

Đường Thiên Viễn thấy người bước vào đúng là Đàm Linh Âm, hắn liếc mắt nhìn nàng, “Cho dù ngươi có hạ giá sự trong trắng rồi đưa đến trước mặt ta, ta cũng không thèm chạm vào đâu.”

“Đại nhân à, ngài biết ta muốn nói điều gì mà,” Đàm Linh Âm vừa nói vừa tiến đến trước thi thể, “Cô nương này thật sự rất xinh đẹp, chẳng trách đại nhân động lòng. Nhưng mà người chết là lớn nhất, đại nhân à, tốt nhất ngài vẫn nên kiềm chế mình một chút đi chứ?”

“Câm miệng !” Cuối cùng Đường Thiên Viễn cũng hiểu rõ nàng ta nói ‘phá hoại sự trong sạch của ta’ là chỉ điều gì. Trong đầu nữ nhân này toàn những thứ lung tung gì gì đâu, lại còn cho rằng hắn muốn… Hắn phẩy tay áo một cái, “Ngươi đừng có suy nghĩ bậy bạ nói năng linh tinh.”

Đàm Linh Âm cười nhạo, “Vừa rồi ngài làm gì cô nương ấy thế? Không phải là định chuyển nội đan tu luyện ngàn năm cho nàng ta chứ?”

“Ngươi mới là yêu quái ấy. Ta đang khám nghiệm tử thi.”

“Khám nghiệm tử thi? Có thể khám nghiệm ra được gì nào?”

Đường Thiên Viễn chỉ vào môi người chết, “Ngươi nhìn kỹ đi.”

Đàm Linh Âm nghe vậy, nửa tin nửa ngờ cúi xuống nhìn môi của người chết. Ánh đèn không sáng lắm, nàng không nhìn ra manh mối nên cúi đầu xuống thấp thêm một chút.

“Ngươi đừng có chọc ghẹo nàng ta.” Đường Thiên Viễn cố ý nhắc nhở.

Đàm Linh Âm không để tâm đến lời chế giễu của hắn. Sự chú ý của nàng đang bị thu hút bởi vết thương nhỏ ở môi dưới của người chết. Miệng vết thương nằm ở chỗ hai bờ môi giao nhau, giống như bị nàng ta ngậm lấy vậy, vì ánh sáng và màu sắc của đôi môi, nếu không nhìn kỹ thì không thể phát hiện được.

“Đây là vết thương à ?” Đàm Linh Âm ngẩng đầu hỏi.

Đường Thiên Viễn gật đầu xác nhận, “Đúng vậy.”

“Lạ thật, vết thương này làm sao mà có vậy?” Đàm Linh Âm đưa tay sờ cằm, lẩm bẩm, “Bây giờ đang là mùa hè, dù có không chăm sóc thì môi cũng sẽ không bị khô nứt như vậy.”

“Cái này không phải là bị khô. Môi bị khô thì thường nứt dọc theo đường vân của môi, vết thương này nằm ngang mà.”

“Đúng rồi, chẳng lẽ là tự cắn?”

Đường Thiên Viễn suy nghĩ một chút, “Vậy phiền ngươi cắn môi của mình một cái đi để ta xem xem thế nào.”

Đàm Linh Âm liền cắn môi dưới, trợn to mắt nhìn hắn. Vì muốn nhìn rõ vẻ mặt hắn nên nàng bất giác nheo mắt lại, thái độ đó lọt vào trong mắt Đường Thiên Viễn, giống như hình ảnh một con báo đang săn mồi.

Đường Thiên Viễn lùi về phía sau, “Người khác cắn môi rõ ràng rất đáng thương, còn ngươi cắn môi lại y như là không được thỏa mãn ham muốn vậy.”

“Ngươi … !” Đàm Linh Âm quay mặt đi, “Lòng nghĩ sao thì mắt sẽ thấy vậy, trong mắt kẻ háo sắc, dù có là ma thì cũng không được thỏa mãn ham muốn.”

“Khụ”. Đường Thiên Viễn cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, hắn xử sự theo đạo quân tử, bình thường cũng không phải người nói năng cay độc, nhưng sao mỗi lần gặp phải Đàm Linh Âm là hắn liền mất tự chủ buông ra lời châm chọc.

Đường Thiên Viễn không muốn cãi nhau cùng nàng ta, bèn nói thẳng vào chuyện chính, “Vết thương này không phải do cô nương ấy tự cắn. Lúc người ta tự cắn môi dưới thì sẽ vô thức thu môi vào trong, vì vậy vết cắn sẽ nằm ngay dưới môi, gần rìa môi dưới. Còn vết thương của nàng ta lại nằm ở phía trên, gần sát khoang miệng.”

Đàm Linh Âm gật đầu, vị Huyện lệnh này mặc dù nhân phẩm không được tốt cho lắm nhưng đầu óc lại rất hữu dụng. Nàng hỏi, “Không phải do nàng ta tự cắn, vậy là do người khác cắn rồi?”

‘Người khác cắn’ có nghĩa là gì, hai người đều là người trưởng thành, tất nhiên đều hiểu. Đường Thiên Viễn có vẻ mất tự nhiên, “Chắc là như vậy.”

“Vậy thì người cắn nàng ta và người giết nàng ta liệu có phải là cùng một người không? Cũng không đúng nha, nếu như hung thủ là giết người vì sắc thì không thể nào chỉ cắn có một chút như vậy. Báo cáo kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy cô nương này không hề bị xâm hại mà.”

“Vết thương xuất hiện trước khi nàng ta chết không lâu. Mặc kệ có phải là cùng một người làm hay không, người cắn nàng ta không tránh khỏi bị liên quan.”

Đàm Linh Âm gật đầu tỏ vẻ đồng ý, rồi ngáp một cái.

Đường Thiên Viễn cũng có chút mệt mỏi. Hắn bảo Đàm Linh Âm, “Ngươi tiếp tục nhìn đi, xem còn có thể phát hiện thêm điều gì nữa không.”

Đàm Linh Âm liền nghiêm túc quan sát xung quanh thi thể.

Đường Thiên Viễn lẳng lặng rời khỏi gian phòng, khóa cửa lại. Đàm Linh Âm nghe thấy tiếng cửa khóa, ngẩng đầu lên, phát hiện trong phòng giữ xác chỉ còn một mình nàng, Huyện lệnh đại nhân đã biến mất.

“Đại nhân à?” Đàm Linh Âm kêu lên.

Ngoài cửa vang lên giọng nói mang theo tiếng cười của Đường Thiên Viễn, “Đàm Linh Âm, tư tưởng của ngươi quá xấu xa, đêm nay cứ ở lại đây tự kiểm điểm đi.”

“Này này này, đừng có để ta ở chung một chỗ với xác chết chứ!” Đàm Linh Âm vội vàng chạy đến cánh cửa, cố gắng dùng sức đẩy nhưng cánh cửa vẫn không hề nhúc nhích, nàng hướng về khe hở của cánh cửa quát to, “Mau mở cửa ra!”

Đường Thiên Viễn cầm chìa khóa lắc lư trước khe cửa, “Không mở.”

Khoảng rộng của cái khe đó chỉ đủ chỗ cho Đàm Linh Âm chen mũi vào, đáng tiếc là cái mũi ấy không thể giúp nàng giành lại chìa khóa.

Đàm Linh Âm đành phải cầu xin, “Đại nhân à đại nhân, ta sai rồi, ngài thả ta ra ngoài đi !”

“Sai thì phải chịu phạt, còn nữa,” hắn ghé sát lại, nhìn vào mắt Đàm Linh Âm qua khe hở, “Bản quan không phải là kẻ háo sắc.”

Cái tên này thù dai thật đấy… Đàm Linh Âm nhe răng, nịnh nọt, “Đúng vậy! Đại nhân, ngài phong độ cao thượng, xứng đáng là tấm gương cho người đời noi theo!”

“Nói rất đúng !” Đường Thiên Viễn hài lòng gật đầu, đem chìa khóa nhét qua khe cửa, “Thưởng cho ngươi đấy.”

“Đa tạ đại nhân !” Đàm Linh Âm cẩn thận nhạ lấy, sau khi vui mừng, nàng mới phát hiện ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng: Nàng đang ở bên trong, căn bản không thể mở được ổ khóa ngoài, cầm chìa khóa thì có tác dụng quái gì chứ hả!!!

“Đại nhân, xin dừng bước !” Đàm Linh Âm gào to với bóng lưng đang dần xa của Đường Thiên Viễn.

Đại nhân không có dừng lại.

“Đường Phi Long, ngươi quay lại đây!” Nàng lại quát.

Lời này đã thành công gợi lại cảm giác khó chịu lúc Đường Thiên Viễn giúp Đàm Linh Âm gọi hồn, hắn càng bước nhanh hơn.

Đàm Linh Âm cắn răng, tung ra đòn quyết định, “Đường Phi Long kia, tiểu thuyết Long Dương một vạn tám ngàn chữ đang chờ ngươi đấy! Không cần cám ơn ta!”

Đường Thiên Viễn quả nhiên dừng bước, nhanh chóng quay trở lại. Nét mặt sung sướng lúc nãy nhanh chóng bị thay thế bằng sự tức giận, “Ngươi, nữ nhân này…!”

Đàm Linh Âm hất mặt lên, “Ta làm sao nào? Dù sao thì ta cũng không nhốt người khác vào phòng giữ xác lúc đêm hôm khuya khoắt như thế này, đồ nham hiểm!”

Đường Thiên Viễn cố gắng mặc cả với nàng ta, “Ngươi đã đồng ý là sẽ không viết rồi mà.”

“Chuyện ta đồng ý nhiều lắm, nhưng ta không làm nổi đấy, ngươi định làm gì ta nào?”

“Nói không giữ lời, đồ tiểu nhân.”

“Ta chính là tiểu nhân đấy, ngươi cắn ta đi, cắn ta đi cắn ta đi!”

“Ngươi nằm mơ đấy à, đồ háo sắc!”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sư Gia Pk Huyện Lệnh

BÌNH LUẬN FACEBOOK