Sau Vực Thẳm Là Một Cánh Đồng Hoa

Chương 71: Hy vọng

Diệp Trần Niên

26/11/2020

Diệp Tố đã không thèm quan tâm đến điểm số nữa, trở lại phòng liền ngủ, nhưng hắn hiển nhiên đã ngủ quá nhiều, nằm nửa giờ còn không ngủ được, đành phải lấy lý do "thi đấu khiến tinh thần khẩn trương dẫn đến mất ngủ" mà hướng phía chủ sự xin một ít thuốc ngủ. Nuốt thuốc ngủ, cảm giác buồn ngủ thực mau liền ùa lên, hắn ở cả hai thế giới cơ hồ đều ngâm mình trong phòng thí nghiệm.

Máy phân tích điện từ nguyên tố của thế giới Tinh tế khiến Diệp Tố thập phần khiếp sợ, nghiên cứu hai ngày mới xem như hiểu biết rành mạch nguyên lý hoạt động của nó.

Diệp Tố từ bỏ tiếp tục nghiên cứu máy phân tích điện từ nguyên tố, mà ngồi xổm trước mặt nó, lại một lần nữa lâm vào trầm tư.

Cùng với trầm tư, tinh thần lực hắn vô ý tràn lan ra, dưới tình huống không kẻ nào nhìn thấy, từng luồng tinh thần lực vặn vẹo, dần dần tạo ra một số hình dạng cụ thể, tứ giác đoan đoan chính chính, sau đó là lộ tuyến phức tạp rắc rối, hắn đang dùng tinh thần lực bắt chước máy phân tích điện từ nguyên tố!

Sau khi máy phân tích được nắn hình, tinh thần lực còn thừa ngoan ngoan mà ngốc tại một bên ngăn cách ranh giới rõ ràng với nó.

Diệp Tố cau mày, trầm tư suy nghĩ, qua thật lâu, lông mày hắn mới giãn ra, tinh thần lực còn thừa nháy mắt liền trở nên sinh động, dây dưa rồi tách ra, tạo ra bộ dạng vật phẩm nào đó, cái thứ nhất là quang phổ kế điện tử, sau đó là máy phân tích quang phổ, quang phổ hồng ngoại... Đây đều là những dụng cụ ở thế giới hiện thực.

Diệp Tố đem những dụng cụ đó phân loại ra, một máy lại một máy, trình tự xếp hàng dường như có một loại liên hệ bí ẩn trong đó, phảng phất như nối một cái dây điện lên, chúng nó liền tạo thành một dụng cụ to lớn phức tạp.

Máy phân tích điện từ nguyên tố cùng một đống dụng cụ lớn nhỏ phân thành hai bên Diệp Tố, hắn nhìn máy phân tích điện từ nguyên tố, lại nhìn những dụng cụ trong hiện thực so với máy phân tích điện từ nguyên tố đều lạc hậu hơn nhiều. Đôi mắt hắn kỳ thực không nhìn thấy vật thể tinh thần lực cấu tạo thành, nhưng khi hắn phát ra ý nguyện muốn nhìn thấy, những hình dạng đó liền hiện lên rõ ràng trong não bộ hắn, không có ai hiểu biết những vật phẩm đó hơn hắn, kể cả Địch Cảnh có thể nhìn thấy tinh thần lực.

Hắn bắt đầu chỉ huy máy phân tích điện từ nguyên tố bên trái hoạt động, tinh thần lực bắt chước năng lượng chậm rãi chảy qua các bộ phận, máy phân tích theo đó mà sống lại. Hoạt động của máy phân tích bị Diệp Tố điều khiển chậm lại một ngàn lần, nguyên lý rất nhỏ không thấy được đều bị tinh thần lực của hắn cảm ứng tới.

Sau đó, dụng cụ bên phải cũng sôi nổi hoạt động, nguyên lý của máy phân tích quang phổ và giao diện cảm ứng của máy phân tích điện từ nguyên tố rất giống nhau, quang phổ kế điện tử cũng có thể hoạt động như ổ cứng chuyển đổi của máy phân tích điện từ nguyên tố ...(có trời mới hiểu tôi đang viết cái gì)

Mỗi khi máy phân tích điện từ nguyên tố hoàn thành xong một bước, dụng cụ bên phải cũng sẽ có một máy bắt đầu hoạt động, hai bên như đang đối chiếu từng bước một, nhiều dụng cụ nhỏ yếu lạc hậu như vậy đang liều mạng muốn bày ra uy lực không thua gì máy phân tích điện từ nguyên tố, một máy không đủ vậy thì mười, mười không đủ thì một trăm...

Diệp Tố thế nhưng muốn dùng dụng cụ ở thế giới hiện thực, tổ hợp lại để thay thế máy phân tích điện từ nguyên tố!

Bang — vì một dụng cụ vô pháp đồng nhất bước đi với máy phân tích điện từ nguyên tố trước mặt, tinh thần lực gặp phải địa phương trì trệ, một đống dụng cụ đang đâu vào đấy nháy mắt trở nên rối loạn, không thành hình.

Diệp Tố mệt mỏi dựa vào trên ghế, nhắm mắt lại.

Một lát sau, Diệp Tố lại lần nữa ngồi thẳng, tinh thần lực đã nghỉ ngơi tốt lại lần nữa tràn ra, xây dựng một máy phân tích điện từ nguyên tố, sau đó tiếp tục xây dựng dụng cụ hiện đại, so với lần đầu tiên, những dụng cụ đó rõ ràng có biến hóa, thiếu một số không thích hợp, nhiều một số máy trước chưa có.

Thất bại.

Diệp Tố một lần nữa gặp thất bại thiếu chút nữa ngủ mất, hắn xoa xoa ấn đường, đứng lên định đi nhà ăn đại học Hoa Đô ăn cơm, tùy tiện đề cao tinh thần chút.

Hắn vừa mở cửa phòng thí nghiệm, lại phát hiện bọn La Thành năm người ngồi xổm bên ngoài.

"Các cậu đang làm cái gì?"

La Thành hùng hùng hổ hổ mà đứng lên, xoa chân tê dại: "Cậu lại không ra, tôi liền cho rằng cậu đã chết bên trong, quang não không nghe, phòng thí nghiệm còn khóa trái, cậu định gõ hoá học cơ sở đến ra hoa à?"

Kỷ Gia Duyệt đẩy La Thành, nói: "Kỳ thực chúng tôi là tới nhắc cậu, cậu còn có ước chiến với Tiết Ưng Vũ, cậu nhớ rõ sao?"

Diệp Tố:.......

"Đã quên!" Diệp Tố thực sự đã quên, buổi tối hôm đó bọn họ xung đột với Tiết Ưng Vũ xong đi bệnh viện, kết quả gặp phải bắt cóc, thật vất vả chạy được thì gặp Hàn Nghiệp, kết quả gặp phải nguy cơ sinh hóa của tộc Tát Luân, hơn nữa thế giới hiện thực còn có thi đấu quan trọng, Diệp Tố vội đến xoay vòng quanh, đến bây giờ còn nhớ Tiết Ưng Vũ là ai đã không tồi.

"Khi nào?"

"Chính là ngày mai đó, đại ca!" Kỷ Gia Duyệt đại kinh tiểu quái mà kêu lên, "Buổi sáng hắn còn tới cửa trường học náo loạn, nói cậu đừng trốn tránh không ra."

"Hắn chưa bị trục xuất à." Diệp Tố rối rắm một chút, "Nhưng hiện tại tôi đang rất bận."

"Ha!" trước mắt Bàn Tử sáng ngời, "Vội vàng thi cử là cái cớ không tồi nha, đến lúc cậu cự tuyệt xuất chiến liền nói đang chuẩn bị thi cử, hắn sao có thể nhảy vào đại học Hoa Đô đi bắt cậu! Tiểu tử này vẫn còn sợ đại học Hoa Đô lắm, trăm vạn sư sinh chỉ chờ đấm hắn một phát!"

Địch Cảnh cũng a một tiếng: "Chẳng mấy khi Bàn Tử lại đáng tin một lần."

Diệp Tố thật sự vội, không phải là kiếm cớ từ chối, bất quá có thể miễn được một việc này cũng tốt: "Thật sự có thể?"

Lúc này, La Thành bọn họ bốn cái vẻ mặt ngạc nhiên mà trừng mắt nhìn Diệp Tố: "Cậu thật sự muốn chạy trốn hả?"

"Không phải các cậu nói sao......"

Năm người hai mặt nhìn nhau một hồi, La Thành mới nói: "Thôi thì trốn đi, dù sao Diệp Tố cũng đánh không lại hắn, để tôi đánh thay."

Địch Cảnh cười một tiếng: "Nói cứ như cậu đi là có thể đánh thắng vậy."

La Thành đen mặt: "Phải đánh thì mới biết được."

Diệp Tố biết La Thành lo lắng mình thực lực quá yếu sẽ bị thương nên mới gánh trách nhiệm. Diệp Tố cũng không mặt dày như vậy, yên tâm thoải mái mà nhìn La Thành đi bị Tiết Ưng Vũ đánh một trận, hắn vừa đi phía nhà ăn, vừa nói: "Vẫn nên để tôi đi thôi, ngày mai mấy giờ? Dành ra chút thời gian đi đầu hàng nhận thua một cái, sau đó tôi còn phải vội về học hóa, chuyện bao lớn."

Tư thái tiêu sái của Diệp Tố hù năm người sau sửng sốt.

"Ai tìm tôi lúc này?" Diệp Tố móc quang não ra liền nhìn thấy một tin nhắn, không đề tên nhưng lại có trong danh bạ. Diệp Tố suy nghĩ một hồi mới nhớ tới quang não của mình chính xác có một người như vậy.

Diệp Tố cả kinh thiếu chút nữa làm rơi quang não, người kia không phải cục trưởng cục Chấp hành Minh Viện sao?

Diệp Tố nơm nớp lo sợ mà mở ra tin nhắn mới: Ngày mai cậu có ước chiến với Tiết Ưng Vũ?

Cái cục trưởng này quả thật làm hết phận sự, trăm vội còn có thể bớt thời giờ quan tâm một thành viên chưa chính thức. Diệp Tố nghĩ thầm, chẳng lẽ ước chiến này sẽ là bài kiểm tra? Sau đó Diệp Tố thập phần cung kính mà đem sự tình một năm một mười báo cáo lên cục trưởng thần bí.

"Cậu đánh không lại hắn." Cục trưởng trả lời đơn giản thô bạo.

Diệp Tố cảm thấy lời nói của cục trưởng rất có thể là thử thách, hắn không thể nói mình định đi nhận thua cho xong việc, nghĩ nghĩ vẫn chọn dùng cách nói mạnh miệng của La Thành, biểu hiện tinh thần thà chết chứ không chịu khuất phục: "Vậy cũng phải đến thử xem."

"Hắn nhập học sớm hơn cậu mười năm, hai người ước chiến cũng không công bằng."

Diệp Tố nhìn thấy những lời này, sờ không tới thái độ của cục trưởng, rốt cuộc là muốn hắn đi hay không muốn hắn đi. Diệp Tố có điểm muốn hỏi Hàn Nghiệp nên ứng phó cục trưởng thế nào, nhưng không đợi hắn nghĩ nhiều, cục trưởng lại gửi tới một tin nhắn.

"Tôi phái người đánh gãy chân hắn là tốt rồi, cậu không cần xen vào, tiếp tục làm chuyện của cậu."

Diệp Tố:......

Cái cục trưởng trong truyền thuyết này quả thực bênh vực người mình ngoài dự kiến, khiến Diệp Tố nhất thời có chút thụ sủng nhược kinh.

Diệp Tố cứng đờ quay đầu lại, nói với La Thành còn đang lải nhải: "Chúng ta ai cũng không cần đi, tôi có dự cảm, chân Tiết Ưng Vũ có lẽ sắp gãy."

Quả nhiên rạng sáng ngày hôm sau, truyền thông đều bị một tin tức nóng hổi chiếm giữ: Tiết Ưng Vũ con trời mười năm trước vì đêm khuya khiêu khích quân H0036 đang tuần tra, bị đội trưởng Hàn Nghiệp đánh gãy đùi phải!

Nhìn thấy tin tức này, bọn La Thành ngây ngẩn cả người, quỷ dị nhìn nhau một lát, bọn họ lúc này thực sự tin tưởng Hàn Nghiệp là anh họ Diệp Tố! Vẫn là cái anh họ cực kỳ bênh người mình!

Diệp Tố yên lặng đóng quang não, nghĩ thầm cục trưởng tốt như vậy, không vào cục Chấp hành thực đáng tiếc, cũng không biết nội dung kiểm tra là cái gì, nếu không qua được kiểm tra thì thực có lỗi với Hàn Nghiệp đã tiến cử hắn.

Diệp Tố suy nghĩ vấn đề kiểm tra trong chốc lát, thực mau liền đem nó tạm thời ném ra sau đầu, mục tiêu lớn nhất trước mắt vẫn là từng bước một giải mã máy phân tích điện từ nguyên tố, dùng khoa học kỹ thuật thế giới hiện thực tổ hợp, đạt tới hiệu quả tương tự.

Tinh thần lực cấu tạo lại lần nữa không tiếng động mà sụp đổ, Diệp Tố đã nhớ không rõ đây là lần thất bại thứ mấy, hắn suy sụp nằm ngã trên sàn nhà lạnh lẽo trong phòng thí nghiệm, dần dần lâm vào trạng thái hôn mê. Linh hồn Diệp Tố như đang nằm giữa biên giới hai vũ trụ, bước vào nơi nào liền ở nơi đó tỉnh lại.

Nhưng Diệp Tố không có động.

Hắn giật mình nhìn sao trời chuyển động trong vũ trụ, hắn phảng phất có được thị giác thượng đế, mọi sự vận chuyển đều không thoát khỏi cảm giác của hắn, hắn nhìn thấy không chỉ là vật chất vận động trong vũ trụ, còn có quỹ đạo vận chuyển của hai vũ trụ song song, vận hành bất quy tắc, cuồn cuộn mà huyền diệu...

Trong lúc vận chuyển, phảng phất như có thanh âm Thiên Địa Huyền Hoàng trầm thấp vang lên.

Nhẹ giọng lộ ra bí mật vũ trụ.

Khi Diệp Tố tỉnh lại, phát hiện mình ra một thân mồ hôi lạnh, lòng hắn còn sợ hãi mà nhìn xung quanh, nhìn thấy vẫn là phòng thí nghiệm trong thế giới Tinh tế, hắn thở phào nhẹ nhõm, chỉnh lại tinh thần, tiếp tục nghiên cứu tổ hợp máy phân tích điện từ nguyên tố.

Khi hắn một lần nữa đem tinh thần lực tràn ra, lại cảm giác thông thuận xưa nay chưa từng có, có cảm giác mở rộng thông suốt, cảm giác này khiến Diệp Tố liên tưởng đến "ngộ đạo" trong Thiền tông Phật giáo.

Diệp Tố thử xây dựng dụng cụ một lần nữa, một bên xây dựng, một bên tự hỏi dụng cụ này có thể có tác dụng gì, suy nghĩ rõ ràng sáng tỏ, khi dụng cụ được hắn xây dựng xong, hắn nghiêng đầu nhìn một hồi, đem hai máy trong đó thay đổi vị trí một chút.

Hắn lần thứ hai dùng tinh thần lực bắt chước năng lượng, khiến những dụng cụ đó hoạt động, toàn bộ hệ thống vận chuyển không chút trì trệ, từ một dùng cụ này tới một dụng cụ khác liên tiếp truyền tin.

Một bên máy phân tích điện từ nguyên tố phân tích như bay, hệ thống tổ hợp bên này tuy nhìn qua rườm rà, hỗn tạp, cồng kềnh, nhưng vẫn theo bước chân máy phân tích, không nhanh không chậm, không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Diệp Tố hưng phấn nắm chặt quyền, hắn rốt cuộc tìm được biện pháp thay thế!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Sau Vực Thẳm Là Một Cánh Đồng Hoa

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook