Sau Vực Thẳm Là Một Cánh Đồng Hoa

Chương 110: Hàn Nghiệp

Diệp Trần Niên

27/11/2020

Hàn Nghiệp bị ánh mắt Diệp Tố hung hăng chọc thủng, hắn hơi cắn môi dưới, còn chưa nói chuyện, Diệp Tố đã từ vẻ mặt hắn nhìn ra một ít manh mối, tức khắc như bị sét đánh.

"Anh dùng thủ đoạn không chính đáng đối phó tôi?"

"Là ám chỉ tâm lý." Hàn Nghiệp vội vàng trấn an Diệp Tố đang kích động, "Đây là một loại trị liệu tâm lý, thông qua ngôn ngữ hoặc cử chỉ, dưới tình huống người bệnh không có ý chí chủ quan mà tiếp thu một quan điểm, tin tức hoặc thái độ, là một trong những phương pháp trị liệu tâm lý nhằm tiêu trừ bệnh trạng nào đó hoặc tăng mạnh hiệu quả trị liệu nào đó."

Diệp Tố hoài nghi nhìn chằm chằm hắn: "Tôi không có bệnh!"

"Nó cũng không chỉ nhằm vào bệnh tâm lý." Hàn Nghiệp nhẹ giọng giải thích, "Cũng có thể đạt được mục đích khác nào đó."

Hàn Nghiệp im lặng sau một lúc lâu, mới rốt cuộc trầm giọng nói: "Diệp Tố, cậu biết tình cảnh của chính cậu sao?"

Ngữ khí đột nhiên nghiêm túc của hắn làm Diệp Tố ngẩn ra.

Hàn Nghiệp đơn giản trực tiếp rõ ràng nói: "Cậu không có tự do."

Hắn nhẹ nhàng cong lưng, cách mặt Diệp Tố rất gần, đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn thẳng Diệp Tố, thở dài một tiếng, lời nói lại gần như vô tình: "Cậu không có tự do, không có quyền lợi lựa chọn cuộc sống bình phàm như một người bình thường, vô luận cậu có nguyện ý hay không, đều chỉ có thể đi theo tôi, mạo hiểm tử vong nguy hiểm mà đeo trách nhiệm nặng nề trên lưng......"

Diệp Tố mới hé miệng, đã bị Hàn Nghiệp cắt ngang: "Tôi biết điều này này thực không công bằng với cậu, cũng đồng dạng không công bằng với sáu người còn lại, nhưng tôi không còn cách khác. Nếu hi sinh số ít người mà có thể đổi được tương lai huy hoàng cho nhân loại, tôi sẽ không màng tất cả mà thực hiện. Tôi hy vọng các cậu có thể giống tôi, tôi không biết Chu Tư tướng quân phối hợp bảy người thế nào, tôi rất muốn biết hình thức ở chung của bọn họ, bọn họ đại khái chính là một đội ngũ có cùng mục tiêu, nâng đỡ lẫn nhau, máu nước mắt đổ cùng nhau. Nhưng khiến tôi cảm thấy thất bại là, người đầu tiên tôi tìm thấy đã khiến tôi thập phần bất đắc dĩ cùng vô lực."

Hàn Nghiệp vẫn đang lau dịch dinh dưỡng trên mặt Diệp Tố: "Không phải tôi đang trách cậu, là tôi đang trách chính mình. Tôi quá vội vàng, nhưng không phải do tôi thiếu kiên nhẫn. Ai biết khi nào tôi sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn."

Nghe hắn đạm nhiên nói về tử vong của bản thân, khiến Diệp Tố không khỏi một trận đau đớn.

Hàn Nghiệp kéo tay ướt dầm dề của Diệp Tố, đặt lên cánh tay trái của mình, từ bả vai kéo xuống tận cổ tay, dịch dinh dưỡng ướt đẫm ống tay áo hắn.

"Đây chỉ là tay giả." Hàn Nghiệp có chút hoài niệm cười khổ, "Còn nhớ chuyện lúc trước tôi kể cho cậu trong phòng trọng lực sao, tôi đã từng bị phản bội một lần, gặp phục kích trong vũ trụ. Tôi chỉ có một đài cơ giáp còn rất ít năng lượng, cùng nó trôi nổi trong vũ trụ. Phiến vũ trụ kia là khu vực nguy hiểm đặc thù, tràn ngập phóng xạ cùng từ trường kì quái, ngoại giới căn bản không nhận được tín hiệu cầu cứu tôi gửi đi. Cuối cùng, tôi mượn dùng một khối thiên thạch để thoát khỏi nơi đó. Mượn dùng thế nào?

Chính vào lúc không khống chế trôi nổi, nhìn thấy vô số sao băng xẹt qua trước mắt, tôi đã chạm vào vận may mà rốt cuộc đụng phải một khối thiên thạch. Tôi tiêu hao quá độ tinh thần lực, cuối cùng cũng có thể treo cánh tay trái cơ giáp lên khối thiên thạch kia. Ma sát cùng lực va đập cao độ nháy mắt khiến hệ thống cơ giáp nháy mắt tê liệt một nửa, cánh tay trái cơ giáp trực tiếp hoá khí, cũng may nhờ nó giảm xóc, tôi mới có thể chạy trốn, nhưng cánh tay trái của tôi cũng bị đoạn. Cậu biết không, đó là lần tôi tiếp cận tử vong gần nhất, mà thống khổ xương cốt cùng máu thịt hóa thành bột phấn khiến tôi thiếu chút nữa mất đi dũng khí sống sót. Nhưng tôi ngay cả tư cách tìm chết cũng không có, nếu Minh Viện còn có người hữu dụng, sẽ không giao cục Chấp hành cho tôi khi đó mới có mười tám tuổi. Mà khi tinh quẻ cùng Kim chỉ Nam xuất hiện, trách nhiệm của tôi lại càng tăng thêm, cho dù tôi không làm được cái gì, cũng muốn tối thiểu trước khi chết, để lại biện pháp phá giải tinh quẻ."

Diệp Tố rốt cuộc nhịn không được cúi đầu, ánh mắt của Hàn Nghiệp khiến lời nói tắc lại trong lòng hắn, như miếng bọt biển bị vắt kiệt, nhăn dúm dó, còn bị ánh mặt trời chói chang phơi hỏng.

"Mạng con người thật sự quá yếu ớt." Hàn Nghiệp bi ai nói, "Thời điểm tôi còn trẻ đã rất nhiều lần oán giận Trùng tộc, tại sao trong vũ trụ lại có một chủng tộc tàn nhẫn như vậy, có thể lật úp mấy trăm vạn mấy ngàn vạn văn minh và sinh mệnh. Sau đó, tôi lại trải qua nhiều minh tranh ám đoạt, cũng nhiều lần nhìn thấy sự sống và cái chết trong vũ trụ, xem qua vô số tinh cầu, tinh hệ thậm chí hố đen hủy diệt, cũng nhìn thấy rất nhiều ngôi sao ra đời. Vũ trụ chính là như vậy, đi về phía trước mênh mông giữa tuần hoàn của ra đời và hủy diệt. Đối với vũ trụ, sinh mệnh chúng ta quá nhỏ bé, ra đời cùng hủy diệt chỉ là một khoảnh khắc. Chúng ta nhận ra quy luật của vũ trụ, nhưng không có nghĩa chúng ta phải chấp nhận nó!"

"Vậy anh phản kháng thế nào?" Diệp Tố buột miệng thốt ra, càng nhận thức sự vĩ đại của vũ trụ, càng biết rõ chính mình nhỏ bé, mà Hàn Nghiệp đặt tất cả chức tránh của Nhân loại trên người một mình, hắn làm thế nào để có dũng khí đối kháng quy tắc vũ trụ?

Hàn Nghiệp bỗng nhiên tiêu sái cười, mờ mịt, phiền muộn, trầm trọng trên mặt phảng phất nháy mắt liền tan thành mây khói, hắn nói, từng câu từng chữ rõ ràng mà nói: "Tôi sẽ tìm kiếm khắp nơi."

Cho dù "Đường mờ mịt lại xa xôi."*

Cho dù đường phía trước nhỏ hẹp, lại âm u, thậm chí còn không biết trước mặt đến tột cùng có phải một con đường hay không, có cửa ra hay không, có ngày đó trọng núi phục nước hay không?

Mấy chữ "Tôi sẽ tìm kiếm khắp nơi" này phảng phất như sao trời xa xôi truyền đến tiếng tinh cầu nổ mạnh, mạnh mẽ trải qua thời không, sóng dao dộng thẳng tới nhân tâm, truyền tới giác ngộ, khiến Diệp Tố trong nháy mắt không cầm nổi muốn khóc.

*"Đường mờ mịt lại xa xôi, ta sẽ tìm kiếm trên dưới", xuất phát từ kiệt tác Li Sao của Qu Yuan. Bonus bản dịch t.a (rất rõ nghĩa, nhưng quá phô so với tiếng trung):

The way was long, and wrapped in gloom did seem,

As I urged on to seek my vanished dream.

Hàn Nghiệp chính là một người như vậy, cho nên mới có thể dễ như trở bàn tay mà hấp dẫn hắn. Không ai không hi vọng mình là anh hùng đỉnh thiên lập địa, Diệp Tố cũng vậy. Nhưng tuyệt đại đa số người đều không nhận nổi gánh nặng trầm trọng cùng máu tanh phía sau một người anh hùng, bọn họ chỉ có thể hướng tới, vì hắn mà khuynh đảo, vì hắn mà phất cờ hò reo, không ai không yêu anh hùng. Mà Hàn Nghiệp làm được, lưng hắn đeo trách nhiệm còn nặng hơn núi nhưng vẫn như trước vững bước trên con đường dài; hắn đã từng mê mang, từng mệt mỏi, thậm chí từng có ý niệm tự tử, nhưng hắn vẫn đang tiếp tục tìm kiếm. Biển sao trời mênh mông đều thu vào mắt hắn, ánh mắt hắn như vậy, sao có thể không khiến người ta can tâm tình nguyện mà rơi vào đó?

Cho nên trước khi Diệp Tố hôn mê, nghĩ đến là chỉ cần trả giá mà không cần hồi báo, chứ không phải là rời đi. Hắn làm sao có thể nhẫn tâm rời đi, phàm là một người bình thường, sao có thể nhẫn tâm khiến anh hùng khổ sở, để hắn một mình chiến đấu — vì toàn bộ nhân loại? Đặc biệt, vẫn là anh hùng hắn ngưỡng mộ.

Diệp Tố khổ sở đến khó hô hấp, hắn không biết hắn đang khổ sở vì sao, Hàn Nghiệp cần hắn thương hại sao? Không cần, hắn đáng tôn kính hơn phần lớn con người, ý nghĩa tồn tại của hắn đã sớm đột phá ích lợi cá nhân, tiến vào phạm trù cao thượng.

(ta cực ghét tính cao thượng, thánh mẫu, yếu đuối mềm lòng, công thụ truyện này có đủ cả, và điều đặc biệt là ta lại thích :> )

Hàn Nghiệp nhẹ nhàng vuốt ve đôi mắt Diệp Tố đang đỏ lên: "Bây giờ mới nói cho cậu. Không, trước nói tới thầy Moka. Thầy Moka vào thời điểm cậu hôn mê, nói với tôi, hắn cảm thấy hắn không còn nhiều thời gian. Phải rồi, chưa nói với cậu, trái tim của thầy Moka cũng là giả, là dùng kim loại đặc cấp chế tạo một trái tim nhân tạo. Thầy Moka mới hơn bảy mươi tuổi, nếu không có tai nạn mười hai năm trước, hắn có lẽ có thể sống tới một trăm năm mươi tuổi. Hắn nói với tôi, hắn có lẽ nhìn không thấy. Tôi biết, hắn nói, là không nhìn thấy cơ hội Nhân loại quật khởi. Cậu hẳn có thể hiểu, một lão nhân sắp đi đến cuối sinh mệnh, có bao nhiêu khát vọng với tâm nguyện chưa hoàn thành, hắn mỗi ngày uống dịch dinh dưỡng mình ghét, 'lãng phí' thời gian bảo vệ sức khỏe, chỉ để sống lâu một chút. Nếu hắn hà khắc với cậu, cậu hãy nghĩ tới cảnh tượng hắn từng bị Trùng tộc rậm rạp vây quanh, cậu nhìn thấy cảnh tượng hơn một vạn Trùng tộc công kích một người chưa? Nếu gặp qua, cậu sẽ cảm thấy bội phục sát đất thầy Moka, cũng sẽ cảm kích thống khổ hắn áp đặt lên cậu, bởi vì đó là hy vọng tồn tại, thầy Moka cho cậu, không chỉ là thống khổ, mà là một thứ để dựa vào, trong bất luận hoàn cảnh gian nan nào."

Diệp Tố bỗng nhiên hiểu rõ. Hắn nhớ tới một màn bị vây công ở trong căn cứ, hắn một tên nhân viên nghiên cứu lại có thể ngăn cản tám bộ đội đặc chủng có huấn luyện, để Tiếu Thừa thành công truyền tin ra ngoài. Đây còn không phải thành công thầy Moka đem cho hắn sao? Về sau mỗi một lần hiểm cảnh, hắn đều sẽ phải cảm tạ thầy Moka một lần.

"Được rồi, hiện tại nói cho cậu." Ngữ khí Hàn Nghiệp trở nên thực ôn hòa, "Cậu là người đầu tiên tôi tìm được, toi thực vui sướng, nhưng lại thực mâu thuẫn. Trước khi tìm được cậu, tôi luôn nghĩ cậu sẽ là người thế nào. Yếu đuối, nhát gan, hay là lỗ mãng, bá đạo, hoặc là không nghe mệnh lệnh, hay là một người không chuyện ác nào không làm. Vì thế tôi quyết định, vô luận cậu là dạng người gì, tôi đều sẽ đến thuần phục cậu. Nhưng thời điểm chân chính nhìn thấy cậu, tôi lại không biết phải làm gì, cảm giác này tựa như một người đàn ông thấy một ngọn cây nhỏ, hắn không cần nó nở hoa, lại muốn để nó trưởng thành một cây đại thụ che trời. Hắn chưa từng làm qua chuyện này, cho nên không đúng mực. Hắn bắt đầu tàn nhẫn chiết cây, cắt đứt cành lá cây nhỏ, rót vào gien nó không thể thừa nhận. Cưỡng bách là sự tình từ trước tới nay tôi không muốn làm, nhưng lại không thể không làm. Tôi thực xin lỗi."

Hàn Nghiệp cúi người thật sâu trước Diệp Tố, cong tấm lưng mà hắn cho dù đeo vận mệnh Nhân tộc cũng chưa từng cong xuống: "Cho dù cậu hận tôi, tôi cũng không thể không làm như vậy, bởi vì chỉ có đại thụ mới có thể chống trời sụp. Cũng chỉ có bảy người các cậu, mới có cơ hội trở thành đại thụ che trời, kể cả tôi cũng không thể. Tôi hâm mộ các cậu."

Diệp Tố nhìn đỉnh đầu Hàn Nghiệp, mái tóc ngắn màu đen, rất giống con mắt đen của hắn, thuần túy không có bất luận tạp chất gì.

"Tôi biết sẽ rất thống khổ, cho nên tôi cũng thực xin lỗi các cậu. Nhưng tôi thật sự không còn biện pháp nào." Hàn Nghiệp, "Nếu có biện pháp, tôi sẽ không màng tất cả đi thực hiện. Nhưng tôi không có. Cho dù chia sẻ một chút thống khổ với các cậu, tôi cũng không làm được. Nhìn thấy cậu thống khổ khi bị công kích để phân hóa Cảm thái, nhìn thấy cậu tuyệt vọng khi bị trọng lực áp bách, tôi thật sự không thể tự lừa mình dối người. Tôi không nên do dự không nên quyết đoán, nhưng dù sao tôi cũng là con người, kiêu ngạo mà cũng là nhược điểm của con người chính là có một trái tim mềm yếu..."

"Bởi vì trái tim thầy Moka là giả, cho nên không có sao?" Diệp Tố đột nhiên hỏi, hỏi ra xong hắn cũng có chút sửng sốt.

Hàn Nghiệp không khỏi cười một chút: "Cũng có thể nói như vậy, bởi vì hắn đã trải qua thống khổ, bị Trùng tộc từng ngụm cắn nuốt mất trái tim, ngay cả sự mềm mại cũng bị gặm mất. Có lẽ Nhân loại cũng cần người như thầy Moka, trên chiến trường Trùng tộc, có rất nhiều người như vậy, bọn họ thấy đồng bạn, người yêu, người thân, tình bạn tình yêu tình thân bị Trùng tộc cắn nuốt, bọn họ không hề mềm mại, bọn họ đem tình cảm mỹ lệ hóa thành thành lũy chắc chắn, bảo hộ trái tim mềm mại của những người khác."

Hàn Nghiệp cười nói, trong mắt lại là đau đớn kịch liệt: "Vì để bi kịch không phát sinh, tôi không thể bởi vì mềm lòng liền từ bỏ kế hoạch để cậu trưởng thành, nhưng tôi thực sự cảm thấy có lỗi. Khi cậu phát hiện tôi..."

Hàn Nghiệp dừng lại, trực tiếp bỏ qua, "Nếu có thể khiến cậu giảm bớt một chút thống khổ, tôi nguyện ý làm. Nếu có thể khiến cậu vui vẻ chịu đựng, tôi càng nguyện ý không từ thủ đoạn, tỷ như ám chỉ tâm lý. Chém bỏ băn khoăn của cậu, chỉ để lại ánh sáng khiến cậu sẵn sàng trả giả. Thay vì suy nghĩ quá nhiều, không bằng không nghĩ. Cậu làm không được, vậy để tôi tới làm."

Diệp Tố nặng nề nhắm mắt lại. Đúng vậy, Hàn Nghiệp nói không sai, nếu hắn thật sự chỉ thuộc về thế giới này, không có một thân phận khác ở thế giới hiện thực, nếu nhất định phải đi theo Hàn Nghiệp, còn không bằng có hi vọng mà đi theo, ít nhất, cũng khiến hắn cảm thấy thống khổ không gian nan như vậy.

Lấy một khối thịt mỹ vị tới dụ dỗ con lừa, tuyệt đối nhân từ hơn lấy roi da không ngừng quất đánh.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Sau Vực Thẳm Là Một Cánh Đồng Hoa

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook