Sáu Năm Chờ Đợi, Chúng Ta Nghênh Đón Hạnh Phúc

Chương 117

Cầm Gian Đích Luật Động

09/10/2020

"Mạt Mạt, Yen, các con về rồi?" Mẹ vừa mở cửa liền hô ở ngoài cửa.

"Chào chủ nhiệm! Chúng cháu đã trở về." Yen bước nhanh đi ra phòng khách, chào hỏi với mẹ.

"Ôi! Tiểu Bảo, rất mong chờ cháu tới đây, để dì nhìn xem cháu có mập lên không?" Mẹ còn chưa đặt gọn túi đã tiến lên, hai tay nâng cánh tay Yen, cẩn thận nhìn nàng, lần đầu tiên nghe mẹ gọi Tiểu Bảo, tôi cảm thấy rất thân thiết.

"Ừm. . .dáng người thật tốt! Sắc mặt hồng hào hơn Mạt nhi nhiều, quả là mỹ nhân từ trong trứng nước, nhưng mà vẫn nên ăn nhiều hơn một tý, thế hệ các cháu đều theo mốt giảm béo, hồi đó tụi dì muốn ăn còn không có để mà ăn đâu." Mẹ cười nói.

"Ha ha! Chúng cháu ở trường cũng ăn rất nhiều, nhưng vẫn mập không nổi." Yen kéo cánh tay mẹ, ngọt ngào nói.

"Cháu có thể tới dì thật cao hứng, coi đây như nhà mình nhé, tuyệt đối đừng gò bó ha, đúng rồi, cháu gọi điện thoại cho ba mẹ cháu báo bình an chưa?" Mẹ hỏi.

"Dạ! Cháu quên mất, gọi ngay bây giờ ạ." Yen nói rồi tính trở về phòng lấy điện thoại.

"Cứ gọi bằng điện thoại bàn đi, dì cũng muốn cùng mẹ cháu tâm sự, để cảm ơn cô ấy." Mẹ kéo tay Yen rồi nói, nàng ngẩn người một lát, cầm lấy điện thoại bàn báo bình an rồi để mẹ nói tiếp.

Lần đầu tiên mẹ tôi và mẹ Yen trò chuyện, họ nói chuyện cực kỳ khách sáo, chủ đề từ đầu chí cuối chỉ quay xung quanh hai chúng tôi, chúng tôi ngồi ở bên người mẹ căng thẳng vểnh tai lắng nghe, tay Yen và tôi mười ngón nắm chặt.

"Tiểu Bảo, giọng của cháu di truyền từ mẹ cháu, thật là dịu dàng đó!" Hàn huyên rất lâu, mẹ mới cúp điện thoại.

"Ha ha! Mẹ cháu nói thế nào ạ?" Yen mỉm cười hỏi.

"Cô ấy đồng ý cho cháu ở đây qua cả kỳ nghỉ hè, dì bảo mẹ cháu yên tâm giao cháu cho dì, tụi dì sẽ chăm sóc cháu thật tốt." Mẹ vui vẻ nói.

"Thật ạ? Yeah! Quá tốt rồi! ! !" Tôi nghe xong phấn khởi đứng lên, giơ hai tay lên hoan hô.

"Vậy mấy ngày nay phải quấy rầy các dì rồi, việc nhà gì cháu đều có thể làm, chủ nhiệm tuyệt đối đừng coi cháu là người ngoài." Yen ngượng ngùng hữu lễ nói.

"Không quấy rầy, dì còn phải cảm ơn cháu có thể tới đây, đừng ai nói lời khách sáo nữa, Tiểu Bảo, cháu hãy phụ trách mỗi sáng sớm tưới hoa và cho bé rùa đen ăn đi, cái khác thì Mạt nhi làm là được." Lúc mẹ nói chuyện, điện thoại bàn vang lên, ba ba đã ở dưới lầu, nói rằng tối nay đi ra ngoài ăn, vì Yen đón gió tẩy trần, sau khi nàng tới đây, cả người tôi đều trong trạng thái phấn khởi, nói chuyện khua tay múa chân, nàng bao giờ cũng bình tĩnh hơn tôi nhiều, vẫn chỉ mỉm cười.

"Ồ! Ba ba, giờ chúng ta đang đi đâu ạ? Con đường này rất hẻo lánh nhỉ? !" Ông ấy nói đi ăn cơm, trước đó chúng tôi không có hỏi đi đâu, cho rằng ăn ngay ở trong thành phố.

"Dẫn các con đi ăn hải sản tươi trong tiệm ngư dân mới biết, cuối tuần trước chú Bành dẫn ba đi ăn, rất ngon, vừa khéo lần này Yen đến, để cô bé cảm thụ một chút phong tình của cảng cá." Ba ba là người đàn ông tốt săn sóc tỉ mỉ, hài hước tốt tính, không rượu bia thuốc lá, nếu như không phải gặp Yen, từ nhỏ tôi đã nghĩ sau này kết hôn thì phải tìm người đàn ông như ba.

Mặc dù chặng đường hơi xa, nhưng chúng tôi ở trêи xe vừa nói vừa cười, cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh, mùa hè ở đây ánh nắng chiều vô cùng mê người, lúc xe chạy đến cửa cảng cá, chúng tôi trông thấy biển khơi, hai bên đường trồng đủ loại cây dừa, mỹ cảnh dội vào mắt, lúc này giống như là đi du lịch vậy.

"Oa! Thật đẹp!" Yen kéo kính xe xuống, duỗi đầu ra ngoài cửa sổ, cảm thụ lấy cảnh đẹp nơi đây, gió biển thổi tóc của nàng bay phấp phới, tôi mỉm cười kinh ngạc nhìn dung nhan mỹ lệ của nàng, nàng vui vẻ, tôi liền rất thỏa mãn.

Xe đỗ ở ngoài một gian tứ hợp viện, có một đôi vợ chồng ngư dân với nước da ngăm đen, mặt đầy nếp nhăn đã đứng ở cửa từ lâu, sau khi xuống xe, bọn họ nở nụ cười rực rỡ hòa ái chào đón chúng tôi, ba ba giới thiệu, gọi bọn họ là chú Lý và thím Lý, là thân thích của chú Bành, thường xuyên tiếp đón một ít bạn bè bên ngoài vào tiệm ăn hải sản, thu phí rất rẻ, sau một hồi nói chuyện phiếm, chú Lý dẫn chúng tôi đi bến cảng nhỏ chọn cá tôm cua mới vừa vớt về, có cả vỏ ốc. Bây giờ, tôi và Yen như đứa nhỏ không lớn, nắm tay phấn khởi đi tới đi lui ở bến cảng, nhìn các ngư dân thu hoạch trở về.

"Mạt nhi, con tôm này thật lớn đó, còn lớn hơn cả tay tớ." Yen chạy tới một cái thuyền đánh cá khác, kϊƈɦ động hô.

"Ha ha! Yen, cháu phụ trách chọn vài con lớn, mỗi người ăn một con thì no rồi." Ba ba nhìn Yen, sang sảng nói.

"A! Mạt nhi, cậu mau tới đây, tớ không dám cầm, chúng nó nhảy nhót tưng bừng." Tôi đang cầm máy ảnh chụp nàng, nàng bị tôi chụp được rất nhiều tấm ảnh rất đẹp, nghe tiếng kêu kϊƈɦ động của nàng, tắt máy ảnh cẩn thận, đi giúp nàng bắt tôm, thực ra tôi cũng chẳng được cái nước gì, cái thứ to xác lại trơn tuồn tuột, tôi nắm không vững, cũng đang hét loạn, cuối cùng là chú Lý qua giúp chúng tôi chọn vài con béo mập.

Toàn bộ bữa tối đều là món hải sản thập cẩm, phối hợp thêm rượu nho trắng, một chữ — sướиɠ! Tôi sợ Yen không biết lột vỏ, sẽ làm đau tay, lột rất nhiều cho vào trong bát nàng, nhìn nàng ăn say sưa ngon lành, tôi cảm thấy rất hạnh phúc, muốn về sau cũng chăm sóc nàng như vậy.

"Cậu ăn nhiều một chút, đừng chỉ lo tớ thôi." Yen nhỏ giọng nói.

"Ha ha! Tớ hay ăn hoài, trái lại cậu ăn nhiều chút đi, tớ thích nhìn cậu ăn ngon nghẻ." Tôi bỏ thịt vào trong bát của nàng, cưng chiều nhìn nàng.

"Tiểu Bảo, cháu cứ để Mạt nhi làm cho cháu đi, dì cũng chưa từng thấy nó tri kỷ với ai như vậy." Mẹ có chút chua chát nói, tôi thừa nhận tôi lớn thế rồi mà thật sự chưa từng để tâm người khác như vậy, Yen ngượng ngùng mỉm cười, chân ở dưới bàn đụng vào tôi.

"Trần chủ nhiệm thân ái, cũng cho mẹ một con ha." Tôi mau chóng lột sạch một con cua cho mẹ.

"Ừm! Thật ngoan, cảm ơn." Mẹ vui vẻ nhận lấy.

Sau khi ăn một bữa no nê, tôi và Yen đi tản bộ ở bờ biển, sắc trời giờ đã tối, bãi biển to lớn chỉ có hai người chúng tôi, nơi này không phải khu du lịch, vì thế không có du khách, chúng tôi cởi giày ra, nắm tay, nô đùa giẫm lên nước biển.

"Thân ái, đừng đi quá sâu, quần của cậu sắp bị ướt rồi." Yen căng thẳng gọi tôi.

"Tiểu Bảo, tớ thật vui đó! Thật sự rất vui rất vui, đây là kỳ nghỉ hè hạnh phúc nhất trong đời tớ." Hai tay tôi gập lên quần dài, đưa lưng về phía biển rộng, vui sướиɠ lớn tiếng hô với nàng.

"A! Cẩn thận." Lúc Yen tiến lên muốn kéo tôi, hai đứa bị một làn sóng biển mạnh mẽ "tẩy lễ", tôi ôm nàng thật chặt, đến khi làn sóng lắng xuống, trêи người, tóc và mặt của chúng tôi đều ướt, tỉnh táo lại, nhìn nhau cười ha hả, hai đứa không hề rời đi, chỉ đứng ngây ngốc tại chỗ, khi làn sóng kế tiếp đánh tới, tôi hôn nàng, nước biển vỗ vào trêи người không cảm thấy lạnh, trái lại là ấm áp, hai tay nàng nắm quần tôi sít sao, dịu dàng đáp lại tôi, trong miệng còn có mùi thơm nhàn nhạt của rượu nho trắng, lần này tôi muốn trả thù, ʍút̼ đầu lưỡi của nàng không buông, nàng nhíu mày phát ra tiếng rêи rỉ mềm mại, tay đặt ở trêи ngực của tôi không dám lộn xộn, sau khi tôi đạt được mục đích mới buông lỏng nàng ra, nàng lập tức cắn môi tôi, dùng đầu lưỡi ɭϊếʍ tôi qua lại, cả người tôi bắt đầu khô nóng lên. . .

"Đừng. . . đừng. . . tớ không chịu nổi, rất muốn ăn sạch cậu." Mặt tôi đỏ bừng nói.

"Lạnh không?" Yen e thẹn vuốt mái tóc dài của tôi.

"Có cậu, không lạnh!" Tôi cứ ôm lấy nàng từ sau lưng như vậy.

"Tớ rất thích biển cả, nó để cho người ta một loại cảm giác trong veo, như tình yêu của chúng mình vậy." Yen nhìn phương xa, nhẹ giọng nói.

"Ừm! Tớ vừa yêu vừa sợ nó, yêu nó xanh thẳm và mênh ʍôиɠ, sợ nó mãnh liệt và vô tình." Tôi nói.

"Tình yêu của chúng mình vừa mới bắt đầu, sau này sẽ trải qua rất nhiều thử thách khó có thể tưởng tượng, cậu bằng lòng đối mặt cùng tớ không?" Yen xoay người nhìn tôi.

"Biển cả. . . xin người làm chứng thay tôi. . . cả đời này tôi chỉ yêu Lý Ngữ Yên. . . tôi muốn cùng cô ấy vẽ lên tương lai tốt đẹp. . ." Hai tay tôi đặt ở bên môi, lớn tiếng la lên về phía biển rộng.

"Biển cả. . . cũng xin người làm chứng thay tôi. . . cả đời này tôi chỉ yêu Doãn Hạ Mạt. . . tôi muốn nỗ lực để cô ấy ở bên cạnh tôi. . ." Yen học tôi lớn tiếng hô, không có gì lãng mạn hơn điều này. . . .

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Sáu Năm Chờ Đợi, Chúng Ta Nghênh Đón Hạnh Phúc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook