Sau Khi Xuyên Sách Ta Nhận Nuôi Nhân Vật Phản Diện Thời Niên Thiếu

Chương 119

Tuế Tuế Thiên

19/08/2020

“Bác biết rồi, cháu đừng sốt ruột.”

Bác sĩ nhanh chóng đi gọi điện thoại.

Tiễn Ý Ý nhắm chặt mắt.

Lúc này cô mới phát hiện, trêи mặt mình cũng có nước mắt.

Rất kỳ lạ, tại sao cô lại khóc chứ.

Tiễn Ý Ý lau nước mắt, bước lên phía trước một bước.

“Dì ơi.”

Trêи mặt cô nở một nụ cười tươi.

“Hôm nay dì có muốn ăn cháo hoa không ạ, vừa vặn hôm nay cháu được nghỉ, cháu cùng dì vẽ tranh có được không?”

Mẹ Lương đang kϊƈɦ động liền đưa ánh mắt tới trêи người Tiễn Ý Ý.

Cô gái nhỏ cười cười nhìn có chút quen mắt.

“Ninh Ninh…”

“Không đúng, không phải Ninh Ninh. Là… là Ý Ý.”

Ánh mắt mẹ Lương dần dần hoảng hốt.

“Ý Ý, sao con lại tới đây?”

“Cháu tới bồi dì vẽ tranh nha, dì quên rồi sao?” Tiễn Ý Ý cười tủm tỉm tiến lên, cước bộ không nhanh không chậm, hướng tới chỗ bà đi tới, “Trước đó không phải chúng ta đã hẹn nhau rồi sao, tuần này được nghỉ cho nên cháu tới vẽ với dì nè.”

Mẹ Lương giống như đang suy tư.

Lúc bà suy tư thực sự vô cùng im ắng.

Cùng với người vừa mới kϊƈɦ động ban nãy giống như là hoàn toàn khác biệt.

Tiễn Ý Ý còn nói: “Thành tích lần này của Ninh Ninh lại đứng thứ nhất nữa đó ạ. Dì quá lợi hại nha, cả Thành Thành với Ninh Ninh đều là hạng nhất, khả năng là nhà mình sẽ có tới hai thủ khoa tương lai a.”

Mẹ Lương còn chưa phản ứng kịp Tiễn Ý Ý đang nói cái gì thì đã không tự chủ được mà nở nụ cười.

“Thành Thành của dì, cả Ninh Ninh nữa đều là giỏi nhất!”

“Phải đấy ạ, bọn cháu còn sắp thi đại học nữa đó, dì, dì đoán xem Thành Thành có thể thi được bao nhiêu điểm đây ạ?”

Tiễn Ý Ý cười tủm tỉm hỏi.

Mẹ Lương cúi đầu tự hỏi.

“Dì cảm thấy Thành Thành có thể thi được 700 điểm.”

“Thật trùng hợp, cháu cũng nghĩ như vậy đấy.” Tiễn Ý Ý chỉ chỉ Lương Quyết Thành, “Dì ấy nói anh sẽ thi được 700 điểm liền đấy, anh thấy thế nào?”

Lương Quyết Thành có thể nhìn ra tình huống của mẹ mình có chuyển biến tốt, kϊƈɦ động đã qua đi, hiện tại toàn thân đều chỉ chú ý tới phương diện học tập của con trai mình, cũng không còn kϊƈɦ động như trước nữa.

Anh cảm kϊƈɦ nhìn Tiễn Ý Ý.

“700 sao đủ, con có thể thi được 720 điểm, mẹ có thể giúp vẽ chân dung của con, treo ở trong lớp để bạn học muốn thi tốt có thể tới lậy con một lậy.”

Mẹ Lương bị chọc cười.

Trêи mặt bà còn có nước mắt, thế nhưng bộ dáng cười rộ lên vừa ngây thơ vừa giống cô gái nhỏ đang vui vẻ.

“Được, mẹ sẽ vẽ cho Thành Thành.”

Tiễn Ý Ý cũng nhẹ nhàng thở ra.

Cô chạy tới bên người mẹ Lương.

“Dì ơi, dì mau lại đây cùng ăn cháo hoa với cháu đi, cháu với Thành Thành lúc tới quên mặc áo khoác, dì giúp bọn cháu đi mở điều hòa lên được không?”

Mẹ Lương hoàn toàn bị dời lực chú ý.

“Trời lạnh như vậy, làm sao lại không mở điều hòa chứ. Cẩn thận bị cảm lạnh đó, hai đứa đều đã là năm cuối rồi, không thể bị bệnh nha.”

Tay mẹ Lương chống trêи cửa sổ.

Bà muốn xuống.

Tốt quá rồi.

Tiễn Ý Ý yên tâm.

May mắn là không xảy ra chuyện gì không thể vãn hồi.

“Nhường đường, nhường đường, cho tôi vào!”

Người bên ngoài có hơi chen lấn, đột nhiên một nam nhân từ ngoài chui vào trong.

Nam nhân trung niên ăn mặc tây trang chỉn chu, vốn là cách ăn mặc của người tinh anh trong giới, thế nhưng chen lấn ở trong đám người một vòng, trông hắn ta lại có chút chật vật, vẻ mặt hắn tức giận, bộ dáng cũng là vội vã chạy tới.

“Mấy người mau tránh ra, tôi là Lương Hoài Âm*… Tôi là cha ruột của con cô ta! Mấy người mau tránh ra để tôi vào!”

* Đoạn này Diêu Viễn định nói là “Tôi là …. Lương Hoài Âm.” Thế nhưng tiếng Trung thì Lương Hoài Âm lại đặt ở phía trước, ví dụ như Lương Hoài Âm chồng -> Chồng của Lương Hoài Âm. Vậy nên ở đây không phải ông ta nói ông ta là Lương Hoài Âm đâu nhé.

Mẹ Lương mới khôi phục một chút huyết sắc, trêи mặt đã nhanh chóng trắng bệch trở lại.

So với ban nãy bị Diêu Nhất Lâm gợi lại ác mộng lúc trước, thanh âm này chỉ vỏn vẹn có hai câu thôi đã triệt để kϊƈɦ thích mẹ Lương.

“Hắn… Hắn quả nhiên đã đến rồi.”

Ánh mắt mẹ Lương từ hoảng sợ rơi vào trong tuyệt vọng, cuối cùng đắm chìm trong một mảnh nước lặng.

“Hắn tới rồi.”

“Thành Thành, Ninh Ninh, hai đứa mau đi đi.”

Miệng nhỏ của mẹ Lương đang nỉ non cái gì đó, đồng thời hai tay bà không ngừng vung lên, như là đang xua đuổi thứ gì.

Thân thể bà phát run, ngồi ở trêи cửa sổ cũng không vững nữa, lung lay như sắp đổ.

“Dì Lương!”

Tiễn Ý Ý vươn tay ra, thế nhưng lại không dám nắm lấy bà.

Hai tay mẹ Lương không ngừng hoạt động.

Giống như là trước mắt bà đang có một cơn ác mộng nào đó, hay là nói trước mặt bà là tuyệt cảnh mà bà không dám nhìn thẳng.

Lương Quyết Thành bước nhanh tới, một phen dùng lực bắt lấy cánh tay của mẹ Lương.

“Mẹ! Bình tĩnh một chút, đừng sợ, không có việc gì cả.”

Tay của mẹ Lương bị Lương Quyết Thành nắm được, thế nhưng nửa người của bà đều treo ở bên ngoài cửa sổ, Lương Quyết Thành sợ tới mức không dám nới lỏng tay.

“Các người thả con gái của tôi ra! Xảy ra chuyện gì vậy! Không phải tôi bảo con gái tôi đến nói chuyện với bọn họ sao, sao mấy người lại báo án con gái tôi!”

Thanh âm Diêu Viễn càng ngày càng gần.

Hắn xô tất cả bác sĩ ra một bên.

“Lập tức buông con gái tôi ra, nếu không tôi sẽ khiếu nại mấy người.”

“Tiên sinh, con gái của ngài mang đến áp lực tinh thần lớn cho bệnh nhân của chúng tôi, chúng tôi nghi ngờ cô ta nói điều gì đó kϊƈɦ thích tới cô ấy. Hiện giờ chúng tôi không thể thả người đi, chờ cảnh sát tới tự dưng sẽ xử lý chuyện này.”

“Con gái của tôi chỉ nói với cô ta có hai câu, đây là hiểu lầm, mấy người không cần nhúng tay!”

“Giữ lấy mẹ anh.”

Lương Quyết Thành kéo Tiễn Ý Ý qua, đem tay của mẹ Lương nhét vào trong tay cô.

Ngay sau đó, Lương Quyết Thành trực tiếp đi nhanh tới cửa, nhấc chân hung hăng đạp một cái.

Diêu Viễn đang nói lớn trước mặt các bác sĩ tự dưng bị một lực đạo từ đâu đạp cho bay lên, trực tiếp đập vào trong đám người, té ầm xuống.

“Họ Diêu kia.”

Vẻ mặt Lương Quyết Thành âm trầm như bầu trời đầy mây đen dày đặc trước cơn giông tố.

“Tôi sẽ giết ông.”

Đáy mắt thiếu niên đều là tơ máu, thời điểm anh cất lên những lời này, ngữ điệu từng câu từng chữ cơ hồ không còn là uy hϊế͙p͙ nữa, mà là đang thông báo cho ông ta một câu.

Diêu Viễn ngã lăn trêи đất, trêи người còn ê ẩm đau liền bị ánh mắt kia của Lương Quyết Thành dọa đến.

Không xong. Hắn quên mất là đứa con trai này từng giết người.

Năm đó vì cứu mẹ của mình mà anh đã đẩy ngã cha dượng, ngã một cái liền chết người.

Bây giờ sẽ không phải tới lượt hắn chứ?

“Không phải, Quyết Thành, con hiểu lầm rồi. Ta chỉ là tới thăm mẹ con, chị con không phải cũng tới rồi sao. Khả năng là con bé không biết cách nói chuyện cho nên khiến mẹ con không vui, mẹ con đại nhân đại lượng, là trưởng bối không nên so đo với một tiểu cô nương. Cũng chẳng phải chuyện gì to tát mà.”

Diêu Viễn ôm bụng đứng lên, điều đầu tiên làm là trấn an Lương Quyết Thành.

Hắn cảm thấy, Lương Quyết Thành thực sự sẽ giết hắn.

Cái cảm giác này chính là cảm giác báo trước khi chết.

Cùng những cảm giác trong quá khứ hắn gặp không giống nhau.

Không thể để Lương Quyết Thành thật sự tới gần mình được, phải động thủ trước.

“Ta và mẹ con có thể nói vài câu được không?”

Tiễn Ý Ý nắm chặt tay mẹ Lương, cũng không dám thả lỏng.

Toàn bộ trọng lượng cơ thể cô đều dồn về phía sau, cố gắng đè nặng xuống để tránh khi mẹ Lương động đậy sẽ rơi ra bên ngoài.

Toàn thân Lương Hoài Âm đều đang phát run.

Không chỉ là đơn thuần run lên, thân thể bà ấy đung đưa cường độ càng lúc càng lớn. Các bác sĩ, y tá cũng sợ kϊƈɦ thích đến bà cho nên cũng không dám tùy tiện xông lên, thế nhưng cũng không thể để cho một mình Tiễn Ý Ý giữ lấy người được. Trong nhất thời, bên trong phòng bệnh là một mảnh hỗn loạn.

Diêu Viễn lại bị đánh.

Căn bản là Lương Quyết Thành không khống chế được bản thân mình nữa, một đấm đi qua, nửa bên mặt của Diêu Viễn đều sưng phù lên.

Một quyền nữa lại giáng xuống mặt ông ta.

Đánh đến mức đầu ông ta ong cả lên.

“Ta là cha của…”

Lời còn chưa dứt, Lương Quyết Thành lại tiếp tục đấm thêm một quyền nữa.

Lần này liền đánh cho mặt Diêu Viễn lõm hẳn xuống, biến dạng cả đi.

Diêu Nhất Lâm ban nãy bị bác sĩ, y tá đè lại, bây giờ đã được thả ra, nhìn chung quanh một chút, liền hướng tới chỗ mẹ Lương.

“Dì Lương! Dì Lương! Dì nhanh quản con trai của dì đi! Hắn đánh cha của hắn!”

Diêu Nhất Lâm một lời lại một lời nói tiếp: “Dì, tôi biết là dì có bệnh, thế nhưng dì cũng phải quản giáo con trai gì cho tốt đi chứ! Làm gì có đứa con nào dám đánh cả cha mình!”

“Không câm miệng liền đến phiên tôi đánh cô!”

Thanh âm Tiễn Ý Ý cũng bao hàm sự uy hϊế͙p͙ vô tận.

Diêu Nhất Lâm sửng sốt.

Tiễn Ý Ý cũng có thể nói ra mấy lời này?

Cô…

Nếu như đây là lời mà Tiễn Ý Ý chính miệng nói ra, có khả năng cao là cô sẽ trực tiếp động thủ.

Diêu Nhất Lâm không cam lòng.

Cô ta nhìn về phía mẹ Lương.

Trạng thái bây giờ của mẹ Lương còn tệ hơn lúc nãy.

Hoặc là nói, bà đã rơi vào trạng thái hoàn toàn không có cách nào đánh thức được nữa.

Cả người bà run lên đến lợi hại, Tiễn Ý Ý liều mạng dùng hết sức bình sinh kéo cả hai người vào trong, không để thân thể mẹ Lương có khả năng trượt ra ngoài.

Thế nhưng sức lực của cô rất yếu, dựa vào một chút khí lực như thế cũng không thể nào cầm cự được lâu.

Bác sĩ, y tá thấy tình huống như vậy nhưng lại không dám tới gần mẹ Lương, sợ kϊƈɦ thích bà một chút thôi bà sẽ trực tiếp ngã ra bên ngoài cửa sổ.

“Cảnh sát chưa tới sao?”

“Cứu hỏa nữa?”

“Nhường đường một chút, tôi là con gái của bà ấy!”

Thời điểm Tiễn Ý Ý đang cố hết sức giữ lấy mẹ Lương, giống như là nghe thấy âm thanh của Lương Nguyệt Ninh.

Cô cũng không dám phân tâm.

“Anh hai!”

Thật sự là Lương Nguyệt Ninh.

Lúc cô bé đang nằm ở nhà thì hàng xóm Diệc Văn bên cạnh tới gõ cửa, không nói hai lời liền lôi kéo cô đi, nói là mẹ Lương đã xảy ra chuyện.

Diệc Văn nói rất uyển chuyển, hắn nói là nghe nói mẹ Lương phát bệnh, cho nên muốn mang cô đi xem một chút.

Lương Nguyệt Ninh cũng không biết làm sao Diệc Văn biết được chuyện này, thế nhưng là trừ theo hắn nhanh chóng tới bệnh viện thì cô cũng không dám nghĩ cái gì nữa.

Mà cũng xác thực là mẹ Lương đã xảy ra chuyện.

Anh hai của cô bé từng đấm một rơi xuống trêи mặt Diêu Viễn, còn có đứa con gái kia của Diêu gia đang giương miệng nói gì đó với mẹ.

Nước mắt Lương Nguyệt Ninh làm tầm mắt cô bé mơ hồ.

“Mẹ!”

“Ninh Ninh chạy mau, Ninh Ninh!”

Lương Hoài Âm hình như là có phản ứng với thanh âm của con gái mình, dùng lực xua tay với cô bé.

Khí lực của Tiễn Ý Ý không lớn, trực tiếp bị động tác của bà làm cho lảo đảo một cái.

“Hắn tới rồi, Thành Thành của mẹ, Ninh Ninh của mẹ phải làm sao đây, làm sao đây, mẹ sống không nổi nữa, con của mẹ phải làm sao đây!”

Mẹ Lương đang khóc.

Bà khóc đến đau đớn.

Tiễn Ý Ý bỗng dưng nghĩ tới, năm ngoái Lương Quyết Thành có nói với cô là ban đầu mẹ Lương vừa sinh Lương Nguyệt Ninh chưa được bao lâu đã bị Diêu Viễn vứt bỏ, cùng đường, cuối cùng liền mang theo cô bé thiếu chút nữa nhảy sông.

Tiễn Ý Ý cảm thấy trạng thái bây giờ của mẹ Lương rất giống với bộ dáng của bà do cô tưởng tượng được lúc Lương Quyết Thành nói ra những lời kia.

Muốn chửi bậy!

Tiễn Ý Ý luống cuống tay chân nhào lên sống chết ôm lấy mẹ Lương.

Nếu mẹ Lương ngã ra bên ngoài thì ít nhất còn cô còn có hai chân để người khác giữ lấy!

Quả nhiên thân thể của bà dưới cơn kϊƈɦ động liền đổ ra phía bên ngoài.

Tiễn Ý Ý gắt gao nhắm mắt lại.

“Lương Quyết Thành!!!”

Tiếng thét chói tai của thiếu nữ bao hàm nỗi sợ hãi.

“Anh mau tới đây!!!”

Còn không tới, cả mẹ lẫn vợ anh đều không còn nữa bây giờ!!!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Sau Khi Xuyên Sách Ta Nhận Nuôi Nhân Vật Phản Diện Thời Niên Thiếu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook