Sau Khi Xuyên Sách: Ta Gả Cho Bạo Quân Tàn Tật

Chương 108

Mộc Mộc Lương Thần

10/09/2020

Con rồng to lớn bị bao phủ trong màn sương thật mông lung nhàn nhạt, trên trán là cặp sừng dữ tợn, thân rồng cong lại thành nhiều đường uốn lượn thật đẹp.

Sương mù cuồn cuộn, con rồng vĩ đại đã biến thành một nam nhân với thân hình cao lớn.

Long tiên sinh đè đè trán, thu lại sừng và lỗ tai, xoay đầu kiểm tra xem cái chóp đuôi nhỏ máu của mình đã thu vào chưa, hắn nuốt một viên đan dược do phu nhân luyện chế, một lát sau trên khuôn mặt tuần mỹ tái nhợt đã khôi phục một ít huyết sắc.

Hôm nay tiến độ tu luyện không tồi, thực lực lại tiến bộ rất nhiều, Nguyên Hạch chỉ còn một chút xíu nữa là có thể liên kết lại được rồi. Lần sau có tu luyện nữa cũng không đến mức thống khổ như vậy, thực lực đã khôi phục không ít, tuy rằng vẫn chưa khôi phục đến mức thực lực khi trước của hắn, nhưng ít nhất sẽ không sợ trận chiến với bất cứ con rồng nào.

Nhưng mà, dù cho Nguyên Hạch vỡ vụn có thể liên kết lại hết đi nữa, vẫn có tồn tại những vết nứt, tình huống như vậy sẽ càng nghiêm trọng hơn theo thời gian trôi qua. Hắn muốn cho nàng một cuộc sống an ổn bình thường, muốn cùng nàng quang minh chính đại đi ở trên đường, không lo lắng những tên Long tộc chán ghét đó, nhất định phải càng cường đại hơn nữa.

Nghĩ đến nàng, biểu cảm vốn dĩ đang băng lãnh trên mặt Long tiên sinh cũng hòa hoãn lại một chút, lần này chiến đấu với đám hải yêu tiêu hao một ít thể lực cùng thần thức của hắn, hơn nữa thương thế tạo ra khi tu luyện cần phải có một thời gian dài để chữa trị, hơn nữa trạng thái phu nhân lúc ấy cũng rất kém, cho nên hắn mới nghĩ đến chuyện dời lên cái đảo nhỏ này tìm nơi ở tạm, nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút rồi lại đi.

Nhưng mà......

Long tiên sinh ngẩng đầu, nhìn đám mây dần dần nhiễm một mạt vàng, bên tai hắn lại trỗi lên ấm áp, phu nhân đột phá.

Những đan dược cùng những điểm sáng sáng tựa như sinh mệnh lực đó đã giảm bớt sự thống khổ mà hắn vẫn luôn cố gắng giấu đi.

Trong lòng hắn giật giật, sửa lại chút chủ ý.

Tính một chút, trong khoảng thời gian này hẳn là những ngày đông đúc của khu chợ Nhân Ngư tộc, từ chỗ này qua đó, theo tốc độ của hắn sẽ rất nhanh chóng đến nơi. Chỗ đó hẳn là cũng có Nhàn Tình Các, có thể tìm hiểu một chút tin tức, xác định có nên nhất định phải đi Ma giới trước hay không.

Ngày tháng sắp tới thật sự không xác định được, hắn vẫn có khả năng sẽ chết.

Đối với chuyện chết chóc, trước kia hắn đều không sợ hãi một chút nào.

Thậm chí cảm thấy việc chết đối với hắn mà nói, có khi lại là một loại giải thoát.

Hắn cũng không biết vì cái gì mà mỗi một lần hắn kề cận cái chết lại nỗ lực sống sót, có lẽ lúc ấy, hắn chỉ còn lại bản năng sinh tồn mà thôi.

Hiện tại, hắn lại có chút sợ hãi.

Sợ hãi không thể vừa mở mắt ra liền thấy nàng, sợ hãi nàng sẽ quên mất hắn.

Long tiên sinh khi không phải ở trước mặt Mục Loan Loan, một chút đều không ngọt, hắn đại khái cũng chưa bao giờ ngọt ngào gì, tất cả trong đáy mắt hắn chỉ là khói mù không hề che dấu.

Hắn luôn là mâu thuẫn như vậy, muốn cùng nàng cả hai cùng nhau đối mặt nguy hiểm, lại sợ hãi nàng bị thương.

Bắt đầu từ khi nàng đi vào cuộc đời hắn, hắn chưa từng một lần ngưng giãy giụa, mâu thuẫn với bản thân, cứ lặp đi lặp lại như vậy, chính hắn còn cảm thấy mình thực phiền.

Ít nhất, hôm nay, hắn muốn quên hết đi những bận tâm rối rắm đó.

Hắn rốt cuộc là một con rồng ích kỷ, đến cuối cùng vẫn mong muốn được cùng nàng bên nhau, xây một giấc mộng đẹp.

Trong không khí vang lên tiếng cười khẽ có chút tự giễu, một lát sau mới truyền đến thanh âm gần như nỉ non, "Phu nhân."

—— chờ đến khi Mục Loan Loan hôm nay thấy Long tiên sinh dẫm lên ánh mặt trời trở về, không thấy trong tay hắn cầm túi đồ ăn quen thuộc.

Không sai, Long tiên sinh là một con rồng chăm chú thể diện lại muốn xây dựng hình tượng người nuôi gia đình, mỗi lần ra cửa săn thú xong, trước khi quay trở về đều sẽ đem nguyên liệu nấu ăn xử lý sạch sẽ mới cất vào trong túi mang về.

Lần này không có mang đồ trở về, Mục Loan Loan có hơi ngoài ý muốn, tuy rằng hiện tại cả hai bọn họ đã không quá cần phải ăn cơm.

Mà Long tiên sinh lại đang thấy cô vợ bé nhỏ, ' nhu nhược ' của mình ôm cái túm lông trắng to to đứng tựa cửa chờ hắn, khi trông thấy thân ảnh của hắn, liền cong mặt mày, ý cười hiện ra rõ rệt.

Bộ dáng giống như rất chờ mong hắn trở về. >/

Trong lòng ấm áp, nói không rõ là cảm giác gì, Long tiên sinh tăng tốc độ, một lát liền tới bên cạnh Mục Loan Loan, bàn tay to tự nhiên như không cầm lấy tay nàng.

Chạm đến mặt trên bàn tay hơi có chút lạnh băng, ngữ khí của Long tiên sinh bất giác lại hơi có chút oán trách và cưng chiều mà ngay cả bản thân hắn cũng chưa chú ý tới, "Làm sao lại đứng chờ ở bên ngoài vậy?"

Bàn tay hắn thật nóng, Mục Loan Loan khẽ nhúc nhích tay hai cái, lướt qua lòng bàn tay có hơi thô ráp của hắn, mặt ửng hồng, "Không có lạnh."

Nàng nói không lạnh là thật sự không lạnh, hiện tại nàng tốt xấu gì cũng là một tu sĩ tứ giai rồi, tuy hoàn toàn không có thiên phú chiến đấu dữ dội gì, nhưng bên cạnh còn có thân thể của Manh Manh giống như cái túi sưởi ấm tay còn gì, chỉ là có hơi nặng một chút thôi......

"Ừ." Long tiên sinh nắm gọn bàn tay của nàng vào tay mình để sưởi ấm, tầm mắt hơi hơi chếch đi, "Ta nhớ rõ gần đây có một cái chợ, muốn đi không?"

Mục Loan Loan có điểm ngốc: "Cái gì?"

Hắn nhìn một sợi tóc dài đang rũ xuống bên má của nàng, theo bản năng duỗi tay vén lên, xoa xoa gò má nàng, chỉ cảm thấy xúc cảm ấm áp lại mềm mại.

"Chợ." Mặt Long tiên sinh cũng có hơi hồng, trong tầm mắt đều phản chiếu bóng dáng của nàng, "Buổi tối mới mở, bán một ít thứ khá thú vị."

"Còn có kẹo nha."

Mục Loan Loan: "......"

Có lẽ biểu tình của nàng có hơi một lời khó nói hết, Long tiên sinh lại bổ sung một chút, "Ăn rất ngon đó."

Mục Loan Loan: "... À vậy đi."

Khi giọng nói nàng rơi xuống, liền cảm thấy anh rồng ở trước mặt này rõ ràng là vô cùng vui vẻ đưa mắt nhìn nàng, đôi mắt phượng còn như muốn trắng trợn viết ra hai chữ "chờ mong" thật lớn.

"Sao, làm sao vậy?" Long tiên sinh như vậy, nàng đột nhiên có hơi sợ.

Hắn kề sát thêm một chút, để cái trán của mình cọ vào trán của nàng, giọng nói thật khẽ khàng, "Mặc bộ sáng lấp lánh nhé, được không?"

Mục Loan Loan: "............"

Mặc cái bộ sáng lấp lánh! Cái loại quần áo mà mặc lên còn cảm thấy kinh khủng hơn không mặc gì, nàng thà mặc bikini bằng lông Manh Manh còn hơn là đeo cái mâm vàng bạc đá quý đó lên người, tuyệt đối không thể đồng ý, không mặc chính là không mặc !!!!

"Ta sẽ làm một chút pháp thuật, chỉ có ta thấy thôi à." Tiểu kiều thê bắt đầu triển khai thế công.

"......" Loan Loan chật vật phòng thủ.

"Đẹp mà." Ủy khuất x1

"......."

"Phu nhân ơi." Ủy khuất x2

"......."

"Muốn xem chút thôi." Ủy khuất x3

"Thôi, thôi được, một lần thôi nha."

"Tốt." Thanh âm không che giấu được sự sung sướng, Long tiên sinh giữ chặt tay nàng, "Nàng muốn mặc bộ nào ?"

Mục Loan Loan: "......"

—— chờ đến khi Mục Loan Loan từ trong phòng đi ra, thân khoác một cái gì như cái cầu vồng, thấy Long tiên sinh đã đầy mắt toàn là khích lệ rất chân tình, nhưng tâm trạng của nàng thì không thể vui vẻ nổi rồi.

"Lại đây, đến chỗ ta." Hắn mặc một kiện bộ trường bào đen thẫm, là Mục Loan Loan chọn cho hắn, tóc dài đơn giản dùng dây cột tóc đen cột lên, mấy sợi tóc trước trán lơ phơ bị gió thổi, lộ ra điểm điểm ấn ký nguyền rủa vẫn chưa hoàn toàn tan hết, đôi mi đen nhánh rũ xuống một nửa, con ngươi hẹp dài không chớp mắt nhìn nàng, thanh âm mát lạnh như nước suối, bên môi lạingậm một mạt ý cười nhạt nhẽo, nhưng thật ra rất có phong phạm bá tổng.

Mục Loan Loan tức giận trừng mắt nhìn con rồng này một cái, thật ra cái bộ đồ bảy sắc cầu vòng này tuy rằng thoạt nhìn khó coi một chút, nhưng chất liệu của nó rất tốt, mặc vào cũng không phải quá khó chịu như nàng đã nghĩ, đi đứng cũng rất tiện lợi.

Long tiên sinh thi triển thuật pháp cho cả hai người, Mục Loan Loan lại cúi đầu, liền không còn nhìn thấy cái đống màu sắc làm nàng hít thở không thông khi nãy nữa, lại nhìn nhìn Long tiên sinh, trong mắt nàng thì lại không thấy Long tiên sinh có thay đổi gì.

"Đẹp mà." Long tiên sinh lại khen một câu, mặt Mục Loan Loan đều đỏ ửng, đây là cái cảm giác không xong gì thế này, chả lẽ đến bây giờ còn thẹn thùng sao?

Mục Loan Loan hơi xấu hổ, nhưng nàng cũng dứt khoát bất chấp tất cả, ngước đầu nhỏ lên nhìn hắn, "Phu quân càng đẹp mắt hơn ta nha."

Con ngươi Long tiên sinh hơi hơi trợn to, theo bản năng duỗi tay sờ lên mấy điểm điểm ấn ký nguyền rủa rải rác trên mặt hắn, trong mắt không thể giấu nổi kinh ngạc. Nhưng ngay tức khác, hắn ý thức được hành động này thật là không ổn, liền buông tay xuống, cúi đầu, không nói gì.

Mục Loan Loan ngẩn người ——

Nàng trước nay cũng không biết, hóa ra là hắn tự ti về dung mạo của chính hắn.

Cẩn thận nghĩ lại, hình như nàng cũng chưa có một lần đứng trước mặt hắn nói rõ là nàng rất thích diện mạo của hắn, rất yêu hắn.

Nàng cho rằng hắn ắt hẳn biết rõ, thậm chí nàng ở trước mặt hắn cũng chưa một lần cảm thấy tự ti mà.

Hắn đã từng là cường giả đứng đầu lục địa này, tuy rằng hiện tại có hơi nghèo túng, lại đang lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm có nguy cơ tử vong, nhưng có lẽ là do có tình yêu, chỉ cần thích, sẽ lo được lo mất, cho dù hắn hiện tại có chật vật hơn cả bây giờ đi chăng nữa, nàng cũng nhìn hắn qua mắt kính làm đẹp 360 độ, thấy hắn đúng là tuyệt vời nhất thiên hạ.

Trong lúc yêu hắn, những tâm tư đó tuy không có biểu hiện ra ngoài bằng lời nói, nhưng nàng lại nghĩ hắn hẳn cũng hiểu.

Chỉ là, nàng không biết, hóa ra hắn lại tự ti đến mức này.

Thậm chí còn muốn yếu ớt hơn cả nàng.

Trong lòng vừa chua xót lại đau lòng, Mục Loan Loan thật muốn đem cái con rồng mẫn cảm này ấn lên mặt đất, hỏi cho rõ ràng xem hắn còn giấm giếm cái gì trong lòng nữa hay không.

Nàng thật sự rất bất đắc dĩ, di di chân, nâng tay lên nhẹ nhàng đụng vào gò má hắn, "Long tiên sinh, chàng có biết chàng là anh rồng đẹp nhất mà ta từng thấy không."

"Chàng không xấu xí một chút nào cả."

Mục Loan Loan cắn cắn môi, tim đập càng lúc càng nhanh, giương mắt thấy Long tiên sinh gắt gao nhìn chằm chằm chính mình, trong đôi mắt đen như mực bỗng nhiên dâng lên một màn hơi nước, thoạt nhìn thực mất mặt nha.

Nàng nhào vào trong lòng ngực hắn, lần đầu tiên trong cuộc đời mình dám tuyên bố thẳng thừng, đem những tâm tư giấu kín trong lòng mình đều bày ra trước mắt hắn, "Ta rất thích chàng."

"Chàng đã là phu quân của ta mà."

Chưa bao giờ ta cảm thấy chàng khó coi.

Trước nay đều rất thích chàng.

"Ừ."

Mục Loan Loan cảm giác mình bị ôm chặt lấy, "Long cũng rất thích phu nhân."

"Thích phu nhân hơn cả phu nhân thích ta."

Thanh âm khàn khàn vang lên bên tai, Mục Loan Loan cũng đỏ mặt, đỏ cả hốc mắt.

Hắn đáp lại, thật cẩn thận bảo vệ tự tôn của nàng.

"Được rồi." Mục Loan Loan cười cười, tùy ý chớp chớp mắt, "Không phải nói muốn đi chợ sao? Đi thôi."

"Được." Long tiên sinh khom lưng, đầu tiên là hôn hôn khóe mắt nàng, sau đó chậm rãi lan xuống trên môi.

Hơi thở cả hai hòa vào nhau, một lát sau không khí tràn đầy ái muội, người thành niên và rồng thành niên hôn sâu cũng có gì không đúng chứ.

Ngay cả con chim béo phì phụ trách làm ấm tay cũng bị lão phụ thân cùng lão mẫu thân vô trách nhiệm ném vào trong túi không gian đi chơi với mấy con linh gà con.

Chợ Nhân ngư tộc cách nơi này không xa, khi Long tiên sinh và phu nhân của hắn tới nơi này, vừa đúng là lúc thời điểm náo nhiệt nhất.

Bởi vì Long tiên sinh đã thi triển thuật pháp lên người của hai người, nên trong mắt các nhân ngư khác, họ là một đôi vợ chồng nhân ngư vừa ân ái, âu yếm lại đang mặc đồ tình lữ rất 'đẹp'. →_→

Còn 'đẹp' đến mức nào, thì có thể tham khảo thẩm mỹ có phần hơi đáng sợ của Long tiên sinh nga.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Sau Khi Xuyên Sách: Ta Gả Cho Bạo Quân Tàn Tật

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook