Sau Khi Phu Quân Bị Trúng Gió

Chương 50: Mang mặt bị cào đứng gác Thái Hòa điện (4)

Kim Châu Ngọc Đậu

28/03/2020

Tô Trường Lộc nghe vậy, bất đắc dĩ xoa ấn đường: “Đừng gấp, sốt ruột cũng vô dụng. Việc này, nhìn qua có vẻ như muội muội không đúng. Nhưng đệ cũng hiểu tính tình muội muội, tuy rằng kiêu căng nhưng từ trước đến nay đều phân rõ phải trái, muội ấy sẽ không vô duyên vô cớ đánh người, nhất định là tên Phong Vu Tu khiến muội muội chịu ủy khuất.”

Tô Trường Phúc nghe vậy thì liếc mắt xem thường huynh trưởng: “Huynh suốt ngày nói ta chỉ biết chiều chuộng muội ấy, không phải huynh cũng thế sao?”

Biểu tình nghiêm túc của Tô Trường Lộc xẹt qua một tia vặn vẹo, đang muốn mở miệng giảo biện thì Phong Vu Tu đẩy cửa bước vào. hắn đã thay thường phục, sắc mặt vững vàng như có như không mang theo cảm xúc bi thương: “Gặp qua đại ca, nhị ca.”

Tô Trường Lộc và Tô Trường Phúc nhìn thấy Phong Vu Tu đi vào, không hẹn mà cùng ngồi bất động, sắc mặt không tốt nhìn hắn: “Ngồi đi.”

Phong Vu Tu ngồi xuống, nhận trà Tô Trường Phúc pha, không uống cũng không sốt ruột mở miệng. hắn hơi cúi đầu, trầm mặc, mang bộ dáng ta thật ủy khuất.

Tô Trường Phúc thoáng nhìn đại ca, lặng lẽ gửi cho Tô Trường Lộc một ánh mắt, lúc này Tô Trường Lộc mới trầm giọng mở miệng: “Muội phu, ngươi cẩn thận nói rõ cho bọn ta biết, vết thương trên mặt ngươi rốt cuộc là việc gì, chẳng lẽ thật sự là Ngọc Dung cào sao?”

Sống lưng Phong Vu Tu thẳng tắp, đôi tay đặt trên đầu gối, chậm rãi ngẩng đầu nhìn hai vị cữu ca, ánh mắt rối rắm thở dài: “Kỳ thật việc này, cũng là do đệ sai …”

********

Hoàng hôn tại thôn trang là cảnh đẹp tĩnh lặng mà mỹ lệ.

Phía xa xa núi rừng là cỏ xanh mơn mởn, gió thổi tới lay động lá cây phát ra những âm thanh xào xạc. Ánh nắng chiều cam hồng ở phía chân trời, khiến lòng người như rộng lớn hơn, những ưu sầu phiền não cũng tựa như bị lãng quên.

Tô Ngọc Dung ngồi trên ghế trúc trong rừng cây, nhìn A Vân và A Du đang tìm rau dại cách đấy không xa. Lưu nương tử tự tay làm nhiều món ăn thôn quê, trong đó rau dại chưng là món nàng thích ăn nhất. Rau dại tươi đặt phía trên thịt dừ, sau đó rưới dầu mè và tỏi được giã nhuyễn lên trên, quả thật là mỹ vị.

Đỉnh đầu nàng có một con chim gõ kiến gõ thân cây ‘bang bang bang’, nàng ngửa đầu xem dáng vẻ con chim nỗ lực kiếm ăn, ánh mắt mông lung cũng dần hoàn hồn: Hai ngày, không biết trong thành thế nào, liệu cha ở nhà có nghe được tin tức gì không ….

Còn có Phong lão bà, không biết bà ta có nuốt trôi cục tức này không, cũng không biết đã nháo loạn đến đâu rồi.

Còn Phong Vu Tu …. Nhớ đến hắn, nàng lại thấy phiền lòng, việc hòa ly, sợ là gánh thì nặng mà đường thì xa*.

*gánh thì nặng đường thì xa: ý chỉ sự việc rất khó khăn.

không quan hệ, cùng lắm thì không hòa ly, nàng cả đời đều ở thôn trang không trở về, ai cũng không thể trói nàng lại bắt nàng quay về. Hừ!!!!!

Kinh thành trà lâu, Phong Vu Tu kể rõ những sự việc phát sinh sau khi thành hôn, biểu tình thập phần ủy khuất: “Đại ca, Nhị ca, đệ biết trước khi thành hôn nạp thiếp là đệ không đúng, bởi vậy khiến Dung Dung không vui, nên đệ ngay lập tức đuổi thiếp thất kia đi. Hơn nữa việc nàng giả bệnh không đi thỉnh an mẫu thân, đệ cũng không so đo với nàng. Đệ nghĩ, chỉ cần sau này hai bọn đệ sống thật tốt, không cãi nhau, không nháo loạn, thì nàng tùy hứng, kiêu căng một chút cũng được, đệ đều có thể chịu đựng.”

“Những gì có thể làm theo ý nàng đệ đều đã làm, nhưng Dung Dung vẫn không vui, đệ nghĩ muốn dỗ dành nàng để nàng tha thứ cho đệ, nhưng đệ vừa mới ôm nàng một chút, nàng liền đem mặt đệ ….. Bất quá đệ cũng không trách nàng, là đệ không tốt, đệ không nên đi chọc nàng lúc nàng vẫn còn tức giận ….”

Hai huynh đệ Tô gia giờ phút này không biết nên nói gì cho tốt, chỉ cảm thấy muội muội của mình thật sự quá mức kiêu căng, quá mức ương ngạnh.

Tuy rằng trước khi thành hôn, Phong Vu Tu nạp thiếp là không đúng, nhưng nhìn khắp các thế gia trong kinh thành, kỳ thật việc như thế nhiều không kể xiết. Việc này cũng không tính là việc lớn, quan trọng là muội muội lại dám giả bệnh không đi thỉnh an mẹ chồng. Hơn nữa chỉ vì phu quân muốn gần gũi một chút mà vung tay đánh nhau!

Ôi, việc này đúng là ….. Đúng là vô cớ gây rối đến cực điểm rồi.

Hơn nữa, nhìn Phong Vu Tu xử sự thế nào?

Dung Dung không uống trà thiếp thất, hắn nhịn, chán ghét thiếp thất, hắn đuổi đi, không đi thỉnh an mẫu thân hắn, hắn cũng tha thứ, cào mặt hắn, hắn cũng không nói gì!

Phu quân tốt như vậy, một muội phu xử sự rộng rãi, lòng dạ rộng lớn thế này, quả thật là thế gian khó tìm!

Ánh mắt Phong Vu Tu nhìn vẻ mặt vô ngữ xấu hổ, không biết nói gì cho tốt của hai cữu ca, bất đắc dĩ cười: “sự tình đại khái là như vậy, cũng không phải chuyện gì lớn, hơn nữa đệ cũng đã đuổi thiếp thất đi rồi. Thế nên đại ca, nhị ca, có thể nhờ hai huynh trở về, giúp đệ khuyên nhủ Dung Dung, đừng tức giận với đệ, về sau đệ không bao giờ nạp thiếp, không chọc nàng tức giận, chỉ cần nàng tha thứ cho đệ, nàng muốn làm gì đệ cũng được.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Sau Khi Phu Quân Bị Trúng Gió

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook