Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Buổi chiều là trận chiến huấn luyện đầu tiên ở trong rừng, hai bên một tấn công một phòng thủ. Trong ba mươi phút đội nào còn lại số người nhiều hơn thì đội đó thắng lợi.

Bởi vì dùng đạn BBs, cho nên mỗi người đều phải mang mũ giáp và kính bảo hộ quang học, cũng phải đổi đồng phục chiến đấu. Mục Nhiên rất tự giác nhận số nhỏ nhất, kết quả là vẫn rộng hơn một vòng, ống quần phải xắn lên vài lớp, đai lưng cũng rộng thùng thình.

Lương Viễn Triết một bên giúp cậu sửa sang lại quần áo một bên nhăn răng cười, đây thật sự chính là tàn binh bại tướng trong truyền thuyết.

“Cười cái gì mà cười!” Mục Nhiên phẫn hận.

“Cậu đáng yêu chết mất!” Lương Viễn Triết thừa dịp trong phòng thay quần áo không có ai khác, vươn tay ý đồ muốn niết mặt đùa giỡn, kết quả bị Mục Nhiên hung hăng cắn một ngụm, trên tay lưu lại một vòng dấu răng.

“Ai nha.” Lương thiếu gia hạnh phúc không kiềm được, cúi đầu hôn dấu răng kia một cái.

Mục Nhiên cả lông tơ cũng dựng đứng, sao lại biến thái như vậy nha???

Lương Viễn Triết ngứa trong lòng, còn đang suy nghĩ nên đùa giỡn lưu manh như thế nào, kết quả bị huấn luyện viên phá hư cảm xúc, bắt đầu thổi còi ở bên ngoài. Lương Viễn Triết đành phải hồi tâm, đưa khẩu súng cho Mục Nhiên, lại căn dặn. “Cậu đi theo tôi là được, đừng chạy loạn có nghe chưa?”

Mục Nhiên bĩu môi, làm sao chạy loạn được, còn ước có thể dính chặt bên người hắn mà… Thật lười động đậy quá!

Địa điểm trận chiến là ở trong khu rừng nhỏ dưới núi, Mục Nhiên đi theo Lương Viễn Triết, ngồi canh giữ ở phía sau một tảng đá lớn, khẩn trường hề hề nhìn ra bên ngoài.

“Đừng sợ, đợi lát nữa nếu có người đến, tôi sẽ xử lý hắn.” Lương Viễn Triết thấp giọng nói.

“Dã chiến thật kích thích.” Mục Nhiên cười ngây ngô, vốn nghĩ sẽ thật nhàm chán, không nghĩ tới một khi trận chiến bắt đầu, thật là có cảm giác đánh giặc.

Lương thiếu gia thực không thuần khiết tự động xoắn não, dã chiến thật sự rất kích thích… (¯ ﹃¯)

“Biểu tình này của cậu là gì?” Mục Nhiên khó hiểu, vươn tay lắc lắc trước mặt hắn.

Lương Viễn Triết trong lòng ngao ngao kêu, cũng không quản tình hình chiến đấu căng thẳng bên ngoài, một phen ôm chầm cậu lại, dùng cách thức tiêu chuẩn nhất mà hôn kiểu Pháp.

Mục Nhiên bị dọa nhảy dựng, vươn tay liều mạng đẩy hắn.

Động tĩnh hai người có chút lớn, khiến cho quân địch ở gần đó phát hiện, vì vậy lập tức có ba người tay mang súng, bao vây lại đây.

“Đều tại cậu!” Mục Nhiên khóc không ra nước mắt, vốn dĩ trốn rất tốt mà.

“Đối chiến không thể cứ trốn mãi.” Lương Viễn Triết vỗ vỗ cậu. “Cậu giải quyết phía bên phải, hai người còn lại giao cho tôi.”

“…… Súng dùng như thế nào?” Mục Nhiên thực mất mặt hỏi.

Lương Viễn Triết dở khóc dở cười.

“Nếu không tôi dụ bọn họ rời đi?” Mục Nhiên tuy rằng nhỏ ngốc, nhưng vẫn chú ý được đại cục, Lương Viễn Triết là đội trưởng, so với mình thì có giá trị hơn.

Nhưng không đợi cho cậu nói hết lời, Lương Viễn Triết liền đứng mạnh dậy, sau đó là một tràng tiếng súng.

Nửa phút sau, phía trước truyền đến ba tiếng báo cáo “Tôi đầu hàng.”

Mục Nhiên thực kinh ngạc, mạnh như vậy sao?

Lương Viễn Triết cúi đầu, liền thấy Mục Nhiên như mèo con đang ngẩng đầu, vẻ mặt sùng bái nhìn mình.

Lương thiếu gia lập tức vui vẻ, ngồi xổm xuống xoa bóp mặt cậu, ngữ khí có chút đắc ý, “Lợi hại chứ?”

Mục Nhiên ngây ngốc gật đầu.

Lương Viễn Triết cười, túm cậu chạy về phía chiến trường bên kia.

Bởi vì lần đầu đối chiến, mục đích chủ yếu là cho mọi người làm quen với chiến trường, nên thời gian cũng không có quy định quá lâu.

Hai mươi phút sau, đội A toàn thắng, chỉ hi sinh hai người, đã khiến cho toàn bộ đội B bị tiêu diệt.

Là đội trưởng của đội A, Lương Viễn Triết không hề gây tranh cãi mà nhận huy chương thứ nhất. Mục Nhiên hãnh diện, so với bản thân mình thắng còn vui vẻ hơn.

Trận chiến trong rừng sau khi kết thúc, chính là trò chơi mở rộng và chạy bộ, buổi tối chín giờ mới được giải tán về doanh trại. Mục Nhiên mệt không chịu nổi, rửa mặt xong liền vào trong lều trại tránh gió, quấn người lại như con tằm màu xanh nhạt.

“Hôn ngủ ngon.” Lương Viễn Triết tiến đến trước mặt cậu.

Mục Nhiên ngẩng đầu, khẽ chạm vào môi hắn một chút.

“Cùng nhau ngủ đi?” Sớm có âm mưu, Lương thiếu gia mở túi ngủ ra – so với Mục Nhiên còn to gấp đôi, có thể ngủ hai người!

Mục Nhiên suy nghĩ một chút, ngoan ngoãn rời khỏi túi ngủ nhỏ của mình, chui vào cái của Lương Viễn Triết!

Lương Viễn Triết kinh hỉ, đêm nay ngoan quá nha!

Thật ra nguyên nhân Mục Nhiên ngoan ngoãn rất đơn giản – bởi vì hôm nay người nào đó thật sự rất phong độ! Mọi người ở đó đều rất hâm mộ, huống hồ quan hệ của hai người lại không tầm thường, vì vậy trải qua nửa ngày huấn luyện, địa vị của Lương Viễn Triết trong lòng Mục Nhiên đã bay vèo vèo lên rất cao, cơ bản lên tới cấp bậc thần tượng.

Cho nên đêm này, khi Lương thiếu gia chạm tới địa phương không nên sờ, Mục bảo bảo cũng chỉ tượng trưng hừ hừ tỏ vẻ kháng nghị một chút, sau đó liền ôm hắn chặt hơn!

Lương thiếu gia thích không chịu được, không ngờ tập huấn dã ngoại còn mang lại hiểu quả như thế này!

Thật sự là… kinh hỉ quá lớn!

Buổi sáng ngày hôm sau, Mục Nhiên bọc ngủ túi ngồi dưới đất, mắt buồn ngủ mông lung nhìn Lương Viễn Triết mặc quần áo.

Cơ hội có thể mở triển lãm khoe thân thể này, Lương thiếu gia thất nhiên sẽ không bỏ qua, vì vậy cánh tay trần lúc ẩn lúc hiện trước mắt Mục Nhiên, một hồi xoay người tìm tìm này nọ, một hồi ngồi xổm xuống trang bị đồ đạc, biểu tình có vẻ bĩnh tĩnh, nội tâm lại như lửa nóng mà phơi bày cơ thể.

“Cậu không lạnh sao?” Mục Nhiên bọc mình trong túi ngủ thật dày, lạnh cóng hắt xì một cái, vì vậy run rẩy hỏi.

Lương Viễn Triết nhất thời buồn bực, hung tợn vươn tay bóp mặt cậu.

“Hôm nay chúng ta làm gì?” Mục Nhiên cũng không trốn, mặc kệ hắn rà qua rà lại, dù sao cũng không đau.

“Đánh chiến bất ngờ.” Lương Viễn Triết lôi cậu ra khỏi túi ngủ.

Mục Nhiên không có hứng thú, vừa nghe đã thấy nhàm chán!

Địa điểm trận chiến là ở sườn núi, hai tiếng sau khi trận đấu bắt đầu, Lương Viễn Triết nhận được tín hiệu cầu cứu của đồng đội, nói là bị địch vây quanh.

“Ẩn nấp ở đây, chờ tôi trở lại với cậu.” Sau khi Lương Viễn Triết an bài Mục Nhiên núp ở góc tối phía sau một tảng đá lớn, một mình phá vây đi qua.

Mục Nhiên kỳ thật rất muốn đi cùng hắn, nhưng vì không muốn khiến hắn thêm phiền toái, Mục bảo bảo vẫn là ngoan ngoãn gật đầu, thành thật ngồi xổm sau tảng đá.

Vốn tưởng rằng Lương Viễn Triết sẽ trở về rất nhanh, không nghĩ tới đã qua hơn một giờ vẫn chưa thấy. Chân Mục Nhiên run lên, nhìn bốn phía không một bóng người, vì vậy sôi nổi hoạt động các đốt ngón tay.

Phía sau truyền đến âm thanh sột soạt, như là có người giẫm phải cành cây, Mục Nhiên cảnh giác xoay đầu, phát hiện phía sau cách cậu không xa có một đội viên quân địch, quần áo thùng thình như mình, đang vô tư ăn bánh ngọt.

“Không được nhúc nhích!” Mục Nhiên giơ súng.

“A…” Đối phương hiển nhiên không đoán được ở đây có người, vì vậy cả kinh sửng sốt một chút, một miếng bánh ngọt khong nuốt được, bị nghẹn đến ho khan.

Mục Nhiên lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, dựa theo phương pháp dạy dỗ của Lương Viễn Triết, nhanh chóng nổ súng đánh gục cậu ta.

Đạn BBs tuy rằng không nguy hiểm, nhưng Mục Nhiên lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, khiến cậu nam sinh kia khóc không ra nước mắt, vốn suýt nữa bị bắn chết, không nghĩ rằng đến đây còn bị bắn một phát, trúng ngực sinh đau.

Mục Nhiên thành công tiêu diệt một quân địch, tâm tình vô cùng sung sướng, nhìn cậu ta ho khan có vẻ rất thống khổ, vì vậy phát huy chủ nghĩa nhân đạo, chạy đến giao chai nước nhỏ của mình cho cậu ta.

“Tôi nói… Khụ, tôi nói cậu, sao lại thiếu đạo đức như vậy chứ!” Nam sinh kia ngồi dưới đất, thật vất vả mới hít thở thông thuận, vừa uống nước vừa oán giận.

Mục Nhiên bất chấp không trả lời, vội vàng dán dấu hiệu “Bỏ mình” ở trước ngực cậu ta, lấy huy chương sinh tồn thắng lợi bỏ vào trong túi, thành công khiến đối phương trợn trắng mắt.

“Việt Việt !” Phía sau truyền đến động tĩnh, Mục Nhiên quay đầu, chỉ thấy một nam sinh mặc đồ giản dị đang đi đến.

“Tiểu Hắc!” Nam sinh nhanh chóng ném chai nước xuống, chạy qua, bắt lấy người hắn khóc hu hu. “Hàn Dạ, em bỏ mình rồi… oa oa oa…”

“Bị ai đánh lén ?” Hàn Dạ không chút để ý hỏi.

“Cậu ta!” Trần Việt phẫn nộ chỉ thẳng Mục Nhiên.

Mục bảo bảo ôm súng ngồi xổm xuống, cười tủm tỉm nhìn Hàn Dạ, hiện ra một lúm đồng tiền nhỏ bên má trái.

“Em sao lại mất mặt như vậy, cư nhiên bị cậu ta đánh gục.” Hàn Dạ cắn răng thấp giọng nói ở bên tai Trần Việt, vô luận thấy thế nào, bộ dáng nhỏ nhắn của đối phương nhìn không giống người có lực sát thương.

“Vừa rồi em ăn cái gì đó…” Trần Việt nháy mặt chột dạ.

“Chơi cũng chơi rồi, có thể theo anh về nhà chưa?” Hàn Dạ xoa loạn mái tóc cậu. “Vừa vặn sáng mai có chuyến bay.”

“Mới có hai trận…”

“Là ai nói, thua hai trận liền theo anh về nhà?” Hàn Dạ nhíu mắt lại, ngữ điệu nhanh chóng trầm xuống. “Em đi cũng lâu rồi, nếu không trở về, chú dì sẽ rất lo lắng.”

Trần Việt ủy khuất, nhưng thật sự là bản thân mình cũng quá cứng đầu rồi, vì vậy đành phải bi bi thiết thiết, ngoan ngoãn bị hắn nắm tay lôi về.

Mục Nhiên cầm huy chương sinh tồn vừa mới thu được, tự hào lăn qua lộn lại mà xem.

Lại qua nửa giờ, Mục Nhiên được đồng đội tìm được, nói là do Lương Viễn Triết nhờ vả, tới đón cậu trở về.

“Cậu ta đâu?” Mục Nhiên buồn bực.

“Ngã xuống sườn dốc.” Đồng đội trả lời.

“Hả?” Mục Nhiên nghe vậy nóng nảy. “Ngã xuống sườn dốc?”

“Không có chuyện gì lớn, chỉ bị thương ngoài da một chút, đang ở trung tâm y tế, cậu đừng khẩn trương.” Đồng đội nhanh chóng an ủi, nghĩ rằng người này tâm trạng thay đổi thật nhanh, mới đó mà mặt mũi đã trắng bệch.

Mục Nhiên nghe không vào, cơ hồ là một đường chạy tới phòng khám, thở hổn hển vọt vào cửa, chỉ thấy Lương Viễn Triết đang được xử lý vết thương trên cánh tay, trên mặt cũng bị trầy, huấn luyện viên đang đứng một bên nhìn.

“Trước khi đến phải báo cáo.” Huấn luyện viên là quân nhân tiêu chuẩn, làm việc có nề nếp, rất nghiêm khắc, thấy Mục Nhiên lỗ mãng ào ào vọt vào, gương mặt bình tĩnh đuổi cậu ra. “Ra ngoài, về đơn vị.”

“Huấn luyện viên mới phải ra ngoài!!!” Ngoài dự kiến của mọi người, Mục bảo bảo lần này thật mạnh mẽ, chẳng những không nghe lời mà ra ngoài, ngược lại còn giương cổ rống.

Hiếm thấy tiểu bạch thỏ phát hoả, không chỉ có Lương Viễn Triết bị chấn động, cả huấn luyện viên cũng hoảng sợ.

“Cậu ta là bạn trai của em, em muốn ở cùng cậu ấy, huấn luyện viên không được đuổi em đi!” Giọng điệu Mục Nhiên kinh người, thở phì phì đối diện với huấn luyện.

Lương Viễn Triết mày run lên, nâng cánh tay che mũi, cố gắng che dấu khoé miệng giương lên của mình.

Huấn luyện viên dở khóc dở cười, nhưng cũng không tỏ vẻ gì nhiều.

Bác sĩ nghe vậy cũng bật cười, sau khi xử lý vết thương cho Lương Viễn Triết xong, liền lôi kéo huấn luyện viên ra khỏi cửa.

“Vừa rồi sao lại dữ như vậy?” Lương Viễn Triết xoa xoa đầu cậu, cười hỏi.

“Còn cười nữa!” Mục Nhiên hốc mắt đỏ bừng. Lúc nãy tôi có đi ngang qua nơi cậu ngã xuống, phía dưới chính là sườn dốc, cậu có biết nguy hiểm thế nào không?

“Lần này không sao mà, huống hồ bên dưới sườn dốc còn có lưới an toàn mà.” Lương Viễn Triết dỗ cậu. “Nhiều lắm thì lần sau tôi sẽ chú ý, đừng khóc mà, ngoan, không có chuyện gì lớn mà.”

“Có chuyện nhỏ cũng không được!” Mục Nhiên giúp hắn băng miệng vết thương nhỏ trên cánh tay lại. “Được rồi, vì sao lại ngã xuống?”

“Nói mới nhớ, tôi vừa mới tới đó, phía trước đột nhiên có một nam sinh bỏ chạy, cánh tay bắp chân nhỏ nhỏ rất giống cậu, vì vậy tôi sửng sốt một chút, kết quả tên nhóc kia thiếu đạo đức, giơ súng bắn phá. Lúc tôi trốn được lại không chú ý, rơi xuống dốc.” Lương Viễn Triết nghiến răng.

“Hình như tôi gặp được cậu ta.” Mục Nhiên nghĩ nghĩ, từ trong túi lấy ra huy chương sinh tồn. “Đã bắn hạ cậu ta rồi!”

“Cậu?” Lương Viễn Triết bán tín bán nghi, sau tiếp nhận huy chương thì thật vui vẻ, đội B số 019, tốc độ báo thù cho chồng quả thật rất nhanh nha.

“Tôi còn đưa nước cho cậu ta uống.” Mục Nhiên căm giận, mình phải là không nên để ý cậu ta mới đúng!

Lương Viễn Triết cười lắc đầu, vươn tay kéo cậu vào trong lòng.

Buổi tối lúc nghỉ ngơi, Lương Viễn Triết bởi vì uống thuốc cảm cho nên đi ngủ sớm, di động cũng không tắt, kết quả 11h đêm có người gọi đến.

Mục Nhiên sợ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Lương Viễn Triết, vì vậy nhanh chóng tắt chuông điện thoại, lại nhìn một chữ “Mom” trên màn hình, không nỡ gọi Lương Viễn Triết đang ngủ say dậy, nhưng nếu mẹ cậu ta gọi đến lại không bắt máy, khẳng định sẽ rất sốt ruột.

Nghĩ nghĩ, Mục Nhiên tự mình nhận điện thoại.

“Cậu là…?” Đối phương có chút ngoài ý muốn.

“Con là bạn học của Lương Viễn Triết, cậu ấy… Bọn con chơi trò chơi mở rộng, cậu ấy vừa bị huấn luyện viên gọi đi rồi ạ.” Mục Nhiên do dự một chút, vẫn không nói ra chuyện tình của Lương Viễn Triết.

“Vậy à, cảm ơn.” Mẹ Lương sau khi nói cảm ơn cũng tắt điện thoại, chưa nói cụ thể có chuyện gì.

Mục Nhiên tiến vào túi ngủ, nghiêng người, có chút hâm mộ nhìn Lương Viễn Triết, có cha mẹ lo lắng cho hắn như vậy.

Nhưng mà thật may mắn, gia đình của mình tuy không đầy đủ, ít nhất mình còn có hắn.

Mục Nhiên nhích người qua, hôn một cái lên khoé môi Lương Viễn Triết, trong lòng có chút chua xót lại có chút ngọt ngào.

Thân ái, ngủ ngon.

———————

Chú thích:

(1) Đạn BB: loại đạn dùng cho súng hơi.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sau Khi Gặp Mặt

BÌNH LUẬN FACEBOOK