Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chân Tâm bị dọa giật lùi vài bước, muốn thét lên nhưng hoàn toàn không phát ra tiếng, toàn thân cô kịch liệt run rẩy.

Đột nhiên, vai cô bị vỗ một cái.

Lần này cô cuối cùng cũng thét lên thất thanh, chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.

“Chân tiểu thư, cô sao vậy?” Giọng nam ôn hòa tao nhã vang lên sau lưng.

Là Phùng Côn!! Chân Tâm như nắm được cọng rơm cứu mạng, vội lết qua níu ống quần hắn, ngón tay run rẩy chỉ trên bệ: “Có, có thi thể…”

“Ồ, đúng vậy. Thật đáng sợ.” Thanh âm nam tử vẫn thuần hậu mê người, nụ cười không có kẽ hở, nhưng ánh mắt từ trên xuống dưới vẫn luôn lạnh lẽo thì hoàn toàn không phù hợp.

Chân Tâm cũng nhìn ra có gì bất thường, buông ống quần hắn ra, lùi ra sau.

Phùng Côn bước tới kéo cô lên, Chân Tâm muốn giãy dụa nhưng lực bất tòng tâm. Hắn nâng cằm cô lên, ngón cái vuốt lên mặt cô: “Làn da này thật đẹp a ~”

Chân Tâm sợ hãi trợn trừng mắt, chỉ thấy trên gương mặt vốn ôn nhuận đoan chính của Phùng Côn, lại bong ra từng mảng từng mảng…

Hắn nhón một miếng da bỏ vào miệng nhai: “Hài, quả nhiên là đồ tầm thường, mùi vị thật kém!”

Lần này Chân Tâm không thét nữa, vì cô đã bị dọa ngất xỉu.

Khi Chân Tâm tỉnh lại lần nữa, hoang mang mơ hồ, cô đang ở đâu? Muốn thử động tay, lại phát hiện mình hoàn toàn không thể động. Cúi đầu nhìn, thì ra cô bị cột trên một cái giá hình thập tự. Cô đột nhiên nhớ lại cảnh trước khi ngất xỉu.

“Bảo bối, ngươi tỉnh rồi?” Tuy giọng nam này vẫn ấm áp dễ nghe, nhưng hiện tại Chân Tâm nghe thấy chỉ cảm thấy sợ hãi khôn cùng.

Cô hoảng sợ ngẩng đầu nhìn, xung quanh cô là mấy quái vật mà lúc vào đại thính cô đã thấy. Lần này nhìn kỹ, lại không phải là kiểu hóa trang vụng về của con người, mà là quái vật hàng thật giá thật! Con mắt xanh biếc của họ nhìn chằm chằm vào cô, cứ như mãnh thú đang nhìn bữa ăn trong mâm.

Chân Tâm bị dọa thất thanh thét lên.

Quái vật không có da mặt kia dán lên mặt Chân Tâm, mũi còn ngửi ngửi: “Không hổ là người Chân gia, rất thơm a. Ta thật đói bụng ~”

Chân Tâm đã bị dọa tái nhợt, hai mắt trợn trừng như sắp lồi ra, sắc mặt như giấy, miệng cũng tái trắng, mặt đầy mồ hôi, mắt thấy đã sắp ngất đi lần nữa.

“Ha ha ha, đừng sợ, bảo bối. Ta không nỡ ăn ngươi đâu.”

“Nếu, nếu đã vậy… đại, đại tiên ngài thả tôi đi.”

“Vậy thì không được, ta đợi lâu như thế, chính là vì đợi ngày hôm nay. Ha ha ha, ngoan, đừng sợ. Ta chỉ mượn da của ngươi dùng thôi.”

Chân Tâm nghe thế, mặt từ trắng chuyển xanh. Nếu cho ngươi da, ta còn sống nổi sao?!

Quái vật đó niệm một câu chú văn, tay lặng lẽ phiêu lên khói đen, đợi khói tan đi, thì có thêm một con dao găm sắc bén.

“Bảo bối đừng sợ, một lát sẽ qua thôi, da của ngươi sẽ thuộc về ta, ha ha ha….” Nó cười lớn quái dị, lưỡi dao sắc bén găm vào làn da non mịn sau tai Chân Tâm, nhỏ ra một giọt máu.

Chân Tâm cho rằng khó tránh kiếp nạn, tuyệt vọng nhắm mắt lại. Không ngờ lúc này, một tia sáng vụt tới, đánh bay con dao trong tay quái vật.

Chân Tâm mở mắt nhìn. Là thần thú thủ hộ của em trai Chân Chính – Vượng Tài! Cô vui mừng muốn khóc, có thể thoát nạn rồi.

Quái vật thấy tên Trình Giảo Kim đột nhiên xuất hiện, trên mặt không có vẻ phiền não, mà còn có mấy phần hiếu kỳ: “Ngươi là nhóc con từ đâu tới?”

Vượng Tài cũng giống chủ nhân của nó, tôn thờ chủ nghĩa kiệm lời là vàng, căn bản khinh thường nói chuyện với yêu ma, tiếp tục tấn công nó.

Không ngờ quái vật này cũng có chút linh thông, tay nhẹ vung lên, Vượng Tài liền bị một trận khí lưu mạnh thổi đi, đụng mạnh lên tường.

Lúc này, một tiếng ‘rầm’ vang lên, cửa lớn bị hủy, hóa ra là Thập Tứ Nguyên biến thân thành một con mèo mập cỡ lớn to tựa chiếc xe tải, trên lưng là Chân Chính, Giả Tấn Xuyên.

Chân Chính dặn Thập Tứ Nguyên bảo vệ Giả Tấn Xuyên, còn hắn thì đi tới chỗ quái vật không da kia. Hắn đưa tay trái ra, ngưng thần tụ khí…

“Đồ đệ, làm như lần trước luyện tập, tập trung toàn bộ khí lên tay!” Thập Tứ Nguyên ồn ào sau lưng: “Đúng, chính là thế, phải cảm giác được linh khí chảy ra ngón tay như dòng dịch thể.”

Không bao lâu, đã thấy từ trong lòng bàn tay trái của Chân Chính phát ra một sợi tơ mảnh dài, sợi tơ đó nhìn như trong suốt, nhưng lại phát ra tia sáng u u oánh nhuận. Tuy thời gian này mỗi ngày Chân Chính đều sẽ để Thập Tứ Nguyên huấn luyện, đây không phải lần đầu tiên y chứng kiến cảnh này, nhưng Giả Tấn Xuyên mỗi lần đều cảm thấy thần kỳ.

Chân Chính vung sợi linh tơ qua, tựa hồ muốn vòng lên cổ quái vật. Quái vật đó căn bản không xem hắn là gì, khinh thường cười, thân hình né sang bên.

Không ngờ linh tơ kia lúc này lại đột nhiên trở nên thô hơn, bị Chân Chính xem thành roi, quất mạnh, vung về quái vật không da: Tiếng roi vung vang vun vút, quái vật lại né tránh, đáng tiếc lần này không né được, bị trúng một roi.

“Đại vương!” Đám yêu ma lâu la bên cạnh đang muốn đi tới giúp đỡ, lại bị quỷ không da phất tay cản lại.

“Hừ! Tiểu tử, cũng có chút bản lãnh.” Quái vật không da rặn ra một nụ cười, cảnh tượng này buồn nôn lại quái dị. Chân Chính lại bắt đầu thấy mừng, Giả Tấn Xuyên không thấy được những quái vật âm khí cực thịnh này.

Trong tay quỷ không da lại lần nữa bốc lên khói đen, khói tan đi, trong tay có một đinh ba kim cương. Tiếp theo bay vụt lên, tấn công Chân Chính.

Chân Chính vung roi linh tơ, muốn đánh bay đòn tấn công này. Đáng tiếc đối phương có công lực hơn hắn một bậc, tuy đinh ba bị linh tơ đánh đi chệnh hướng, nhưng khí thế hung tàn đó lại hoàn toàn không giảm bớt. Chân Chính nghiêng người, tránh được một kích đối diện, nhưng lại bị mũi nhọn đó cắt đứt một lọn tóc đen.

Không cho hắn cơ hội thở ra, quỷ không da lại tấn công đợt hai. Thập Tứ Nguyên thấy tình thế không hay, vội gia nhập chiến cục.

Mà Giả Tấn Xuyên hiện tại một lòng chú ý tới Chân Chính đang chiến đấu với ma vật, tuy trong mắt y, chỉ thấy Chân Chính đang tự nhảy lên nhảy xuống, vung tay khắp nơi, nhưng y biết hiện tại hoàn cảnh của Chân Chính rất nguy hiểm, vừa rồi khi Chân Chính bị cắt tóc, tim y cũng sắp phọt lên cổ họng!

Giả Tấn Xuyên chỉ lo quan tâm người khác, lại quên mất bản thân mới là người nguy hiểm nhất.

Mấy tiểu quỷ bên cạnh, sớm đã dòm ngó dương khí trên người Giả Tấn Xuyên, nhân lúc Dạ Xoa bảo vệ bên cạnh y đi mất, lập tức chảy nước miếng vây lại.

Đối với người đứng trong đám quỷ quái mà không thấy được âm vật như Giả Tấn Xuyên, quả thật chính là một miếng thịt trên thớt, chỉ đợi phận bị mổ!

Lúc này Chiến Thiên vẫn luôn ẩn thân bảo vệ Giả Tấn Xuyên hiện ra, hắn cầm dao găm nhe răng trợn mắt, tức giận nhìn những quỷ quái đó.

Đám quỷ cho rằng hắn chỉ là nhân loại bình thường, đang cao hứng có thêm món nhắm rượu. Không ngờ dao găm của Chiến Thiên lại phát ra từng trận hàn khí, hắn niệm câu quyết, múa dao găm quanh Giả Tấn Xuyên, dựng lên một vách ngăn thủy tinh.

“Oa! Nhóc! Đây là cái gì?” Giả Tấn Xuyên tò mò đánh giá ‘màn thủy tinh’ đột nhiên xuất hiện.

“Chủ công, đây là hàn băng hộ ấn ngài truyền cho tiểu nhân. Chủ công quên rồi sao?”

Còn có thể truyền thụ pháp thuật lợi hại như vậy cho Chiến Thiên, xem ra chủ công của hắn không phải là nhân vật bình thường. Một kẻ bình thường như mình, không biết gì hết, cũng không biết tại sao hắn lại nhận lầm mình. Sau khi về nhà phải hỏi kỹ xem chủ công của hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Giả Tấn Xuyên tiếp tục chú ý tới chiến sự chiến hỏa ngập trời bên kia, còn la lớn trợ uy: “Chân Chính, thay ánh trăng trừng phạt hắn!”

Bên kia Chân Chính thấy Thập Tứ Nguyên lại không nghe theo lời dặn của mình, chạy tới đây đánh nhau, đang lo lắng cho sự an toàn của Giả Tấn Xuyên. Lại thấy Chiến Thiên xuất hiện giải vây, hắn mới hơi yên tâm, toàn lực ứng chiến.

Nghe lời cổ vũ không đầu đuôi của Giả Tấn Xuyên, tuy hắn có chút dở khóc dở cười, nhưng trên mặt vẫn không biểu hiện ra, chỉ tấn công càng mạnh mẽ hơn.

Quỷ không da này thật lợi hại, ‘sư đồ’ hai người liên hợp lại cũng không thể giải quyết.

Lúc này trên đầu vang lên tiếng ‘ầm ầm’, mái nhà bị lật tung. Mọi người ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy bên chân trời có một bóng người, hóa ra là Chân Thực đứng trên tiên hạc bay lượn, tay cầm một bình ngọc lớn tiếng quát quỷ không da: “Si Đồ, không ngờ ở trong bình Tử Kim nhiều năm như thế mà ngươi còn chưa bị dung hóa, lại còn chạy thoát!”

Quỷ không da Si Đồ không vui híp mắt lại: “Là người Chân gia các ngươi đáp ứng tặng hài tử này cho ta! Các ngươi không giữ lời hứa!” Hắn nắm lấy Chân Tâm sớm đã bị dọa đờ đẫn: “Đừng lại gần! Nếu không đừng trách ta không khách khí!”

Nghe câu nói này, Chân Thực không chút dao động, vẫn tiếp tục động tác mở bình Tử Kim: “Không sao cả, dù sao cô ta cũng không phải là hài tử của nhà chúng ta!”

“Cái gì?!” Si Đồ nhất thời phân thần, Chân Thực nhân cơ hội quát: “Thu!”

Quỷ không da đó hóa thành làn khói xanh, bị hút vào trong bình ngọc.

Đám tiểu lâu la còn lại bị hai chị em và các thần thú hợp sức tiêu diệt sạch sẽ.

Chân Tâm được giải cứu lại vẻ mặt hoảng hốt, như thể linh hồn đã bay mất, vừa rồi, cô cảm giác được mình hình như đã nhớ ra cái gì… cô nắm lấy tay em tư: “Chị không phải con của Chân gia?! Chị không phải?”

Chân Thực nhìn cô, chậm rãi gật đầu.

Đúng vậy, trước nay đã vậy, cô đều không nhớ được chuyện trước lúc 18 tuổi. Vì cô căn bản không có cuộc sống trước 18 tuổi, cô căn bản không phải là chị cả Chân gia, cô căn bản không phải người Chân gia!

Một đạo linh khí bay ra từ ngực. “Đúng, ta không phải Chân Tâm, ta là…”

Đột nhiên, Chân Tâm bị tia sáng năm màu bao lấy, mọi người bị tia sáng này làm chói loà không thể mở mắt.

Đợi ánh sáng yếu đi, mở mắt ra lần nữa, trước mắt đã không còn đóa hoa giao tiếp xinh đẹp đó nữa, mà thay vào đó là một con cự thú, trên người nó đầy khí mang điềm lành, chân đạp trên mây màu. Đầu như sư tử mà không phải sư tử, như rồng mà không phải rồng. Thân hình thì hơi giống nai, nhưng lại có giáp.

Giả Tấn Xuyên nhìn kỹ, đây là? Đúng, là kỳ lân!

Kỳ lân đó mở mắt ra, nhìn mọi người tại đó: “Tiểu chủ nhân, ước định của ta và chủ nhân đã hoàn thành, ta phải về rồi. Các ngươi bảo trọng.”

“Đợi một chút.” Chân Chính gọi kỳ lân đang muốn cưỡi mây lại: “Chị Ý bảo ta tới cứu ngươi.”

Tuy chị hai Chân Ý và kỳ lân không phải là hai chị em song sinh thật sự, nhưng họ từ nhỏ đã ở bên nhau. Sau khi Chân Ý tốt nghiệp trung học, cha qua đời, cô liền ẩn cư trong nhà, ngăn cách bên ngoài, người duy nhất tiếp xúc với cô mỗi ngày chỉ có kỳ lân.

Giữa hai người không phải là chị em, nhưng đã sớm có tình chị em.

Kỳ lân thở dài, quay người bay về hướng Chân gia.

Giả Tấn Xuyên không hiểu gì, nhìn Chân Thực, lại nhìn Chân Chính: “Chuyện này là sao?”

Chân Chính không thích nói chuyện, Chân Thực lại lười nói, thế là cuối cùng do Thập Tứ Nguyên thay thế. Không biết nó biến từ đâu ra một cái quạt, ngồi trên bệ bắt chéo chân: “Nhắc lại năm đó…”

37 năm trước, tông gia trưởng tử Chân gia còn chưa thành niên, do phân gia trưởng tử Chân Chí, cũng chính là cha của Chân Chính thay thế nhận chức tộc trưởng. Năm đó xã hội động loạn, kinh tế tiêu điều, người chết oan, chết đói vô số. Tại thành phố A, khu Sủ Sơn có yêu ma quỷ quái lộng hành.

Chân Gia nhận lời phó thác tới trừ ma, trong quá trình thu yêu. Chân Chí gặp được đại ma vương chiếm núi Sủ Sơn – Si Đồ.

Si Đồ không có da, bình sinh truy cầu lớn nhất chính là tìm một bộ da đẹp. Thế là nó giết người khắp nơi để lột da, nhưng da của người bình thường, chỉ cần lột xuống, không lâu sau sẽ mục rữa. Thế là nó tìm kiếm rất lâu, vẫn chỉ là một kẻ ‘không mặt không da’.

Trong một đêm mưa gió mịt mù, sấm giần chớp giật, gió lạnh vắng vẻ…

“Ai da, ai đánh ta?!” Thập Tứ Nguyên đang nói nước miếng tung bay, đột nhiên bị gõ đầu. Quay lại nhìn, thì ra là chủ nhân của mình.

Chân Thực nhíu mày: “Nói đàng hoàng! Đừng rầy rà!”

Thập Tứ Nguyên thấy người đánh nó là chủ nhân nó, lập tức xìu lửa giận: “Ô…”

Tóm lại, đó là một người một ma gặp gỡ.

Chân Chí và Si Đồ ký khế ước, nó giúp Chân Chí ăn những tiểu quỷ kia, mà Chân Chí phải tặng đứa con gái đầu tiên của mình cho nó.

Năm thứ hai, Chân Chí kết hôn, ông thầm cầu nguyện vô số lần, hy vọng đứa trẻ này là nam, nhưng chuyện không như ý nguyện, Chân Ý đã tới thế giới này.

Thế là Chân Chí trả vị trí tộc trưởng lại cho trưởng tử tông gia, dẫn vợ con đi ẩn trốn. Ngày tháng trôi qua, mắt thấy tiểu Chân Ý đã tới tuổi đến trường, không thể cả đời trốn trên núi. Ông cắn răng, đến tông gia mượn pháp bảo thu yêu gia truyền của tông gia – Bình Tử Kim, đến Sủ Sơn tìm Si Đồ, giả vờ tới thực hiện ước định, nhưng lại nhân cơ hội nó không phòng bị thu nó vào bình Tử Kim.

Sau đó, Chân Chí và vợ con liền dọn vào thành phố sống, Chân Ý lên tiểu học, rồi con cái từng đứa tiếp tục ra đời. Đợi khi Chân Ý tốt nghiệp trung học, Chân Chí tính ra mình đã tới đại hạn, từ đó sợ khó thể bảo đảm chu toàn cho con gái. Bình Tử Kim tuy có công năng dung hóa yêu ma, nhưng ma quái có pháp lực cao thâm như Si Đồ, không mất mấy trăm năm thì không thể dung hóa được.

Sợ Si Đồ tìm được cơ hội chạy thoát, tới bắt Chân Ý. Chân Chí đã chuẩn bị chu toàn hai bên, thứ nhất, dặn con gái lớn nếu không tất yếu, đừng rời khỏi kết giới trong nhà, để tránh bị Si Đồ bắt được.

Thứ hai, gọi thần thú hộ thân của mình ra – kỳ lân, bảo nó hóa thành nhân hình giống y hệt con gái lớn của mình, lại đem toàn bộ linh lực đặt lên người kỳ lân, để nó tỏa ra linh khí đặc biệt của người Chân gia. Cuối cùng phong ấn linh lực của bản thân kỳ lân, cho nó thân phận mới – Trưởng nữ Chân gia, chị gái song sinh của Chân Ý – Chân Tâm.

Kỳ lân dần bị linh khí của Chân Chí ăn mòn, hoàn toàn quên mất thân phận thật sự của mình, thay vai con gái trưởng Chân gia. Sống cuộc sống nhân loại ngày đêm vui vẻ. Cho tới hôm nay, một câu ‘không phải hài tử Chân gia’, đã giải phong ấn, nó cũng tỉnh lại.

“Thì ra là thế, khó trách chị Ý không hề bước ra khỏi cửa.” Giả Tấn Xuyên cảm thấy mình đang nghe một câu chuyện thần thoại. Cùng là thế gia thiên sư, sao nhà của y lại kém nhiều như vậy chứ? Nhưng y lại thấy rất cảm kích, người bình thường cũng có hạnh phúc của người bình thường a. May mà ông già nhà y tuy làm thần côn, nhưng không lấy con cái của mình ra ký khế ước nào.

Trên đường về, Chân Thực không bận tâm Chân Chính phản đối, cường ngạnh giành ghế phó lái. Lúc này đã là bốn giờ sáng, Giả Tấn Xuyên không chịu nổi, gối lên thân mình ấm áp lại đầy thịt của Thập Tứ Nguyên ngủ mất.

Chân Thực đốt cho mình một điếu thuốc: “A Chính, chị thấy em tu hành cũng coi như có tiến bộ. Chẳng qua thực lực còn quá yếu, thế này đi, chị cho em một cơ hội tu hành đặc biệt. Đúng lúc đại hội thiên hạ linh hiển gửi thiệp mời tới cho chúng ta, chị sẽ thương lương với tộc trưởng, phái em đi.”

Chân Chính không thèm nghĩ ngợi: “Không đi!”

Chân Thực phả ra làn khói trắng: “Lần trước em đã hủy mối làm ăn của tụi chị, tộc trưởng rất khó chịu. Em biết tính tình tộc trưởng mà, hễ ông không cao hứng, luôn thích…”

Chân Chính nắm chặt vô lăng, sau đó thả lỏng, ngữ khí bình ổn: “Em còn phải học và làm việc.”

“Phía trường học chị sẽ giúp em xin nghỉ. Còn công việc… chị nghĩ bắt đầu từ hôm nay em sẽ thất nghiệp rồi. Thi thể bị lột da vừa rồi chị thấy, chính là giáo sư của em.”

Chân Chính trầm mặc một hồi, tuy không thân với Phùng Côn lắm, nhưng dù sao cũng là ân sư của mình, trong lòng hắn vẫn có chút buồn bã.

Thấy sắc mặt Chân Chính ảm đạm, cô thêm một câu: “Yên tâm đi, chị sẽ siêu độ cho anh ta.”

Trong xe hoàn toàn yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng truyền tới tiếng thở nhẹ của Giả Tấn Xuyên.

Chân Chính lại mở miệng: “Tại sao là em?” Trong tông gia Chân gia lại không phải thiếu người.

Chân Thực lại đốt một điếu thuốc: “Lần này không phải em không được.”

Chân Chính cũng không hỏi nguyên nhân, hắn biết một khi tộc trưởng quyết định thì không thể thay đổi, hắn trước giờ không mấy thích thú thủ đoạn của người Chân gia.

Hắn ngẩng mắt nhìn ghế sau qua kính chiếu hậu.

“Yên tâm đi, em có thể dẫn cậu ta theo. Chị sẽ lo liệu cho em.” Chân Thực biết hắn đang nghĩ gì, thế là vừa nói vừa đốt thêm một điếu thuốc cho mình.

Lúc này kỳ lân bay trên nhà Chân gia, chỉ thấy Chân Ý ngồi trên bệ cửa sổ trông ngóng chờ đợi. Vì trốn Si Đồ, 17 năm nay Chân Ý chưa từng bước ra khỏi cánh cửa sổ này, hơn nữa hiện tại là bốn giờ sáng, xem ra cô đã đợi nó cả đêm. Kỳ lân thở dài đáp xuống, Chân Ý nhìn vầng mây bên cửa sổ, mỉm cười.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sát Phá Lang

BÌNH LUẬN FACEBOOK