Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Khi Địch Thanh thấy dải lụa đỏ này động đậy thì càng kinh hãi không hiểu gì, không biết nó rốt cuộc là vật gì, vì sao bỗng dưng lại xuất hiện vô duyên cớ? Hắn không la hét, mà cũng quên mất la hét, chỉ nhìn chằm chằm dải lụa đỏ kia, thấy trên mặt nó có ánh sáng di động, lại qua chốc lát, dải lụa đỏ vừa di chuyển đã bay về phía hắn, Địch Thanh mặc dù không muốn hét, nhưng không còn nhịn được nữa phát ra tiếng rống động trời.

Không phải dải lụa đỏ, mà là con rồng!

Con rồng khổng lồ màu đỏ thẫm.

Dải lụa đỏ biến thành rồng lớn, ngay lúc Địch Thanh thét lên sợ hãi thì nó nhào tới trước người Địch Thanh. Địch Thanh nhảy bật dậy, vội vàng lui về phía sau, nhưng quên mất phía sau chính là tường, Phanh một tiếng đụng vào vách tường, nóc nhà rung động, sống lưng đau buốt. Ngay sau đó trong đầu Địch Thanh “ầm” một tiếng, chỉ thấy con rồng đỏ này đã chui vào bên trong cơ thể hắn rồi đột nhiên tan biến. Ánh sáng mặt trời trong phòng vẫn như cũ, cái bàn cái giường vẫn như cũ nhưng cả người Địch Thanh đã mồ hôi đầm đìa, mí mắt bên trái càng không ngừng giật giật.

Qua một lúc lâu, Địch Thanh phục hồi tinh thần lại, trong lòng gào lên: “Không phải mộng, không phải nằm mơ, ta còn tỉnh táo.”

Lúc này hắn mới phát hiện mình đang đứng ở trên giường liền chậm rãi ngồi xuống, cảm thấy khát nước vô cùng, vội đi tới lấy một tách trà ở trên mặt bàn, chỗ đó còn có tách trà đã nguội mà tối hôm qua hắn chưa uống hết.

Nhưng tay phải hắn vừa chạm vào tách trà, thì tách trà sứ men xanh cứng rắn đó “rắc” một tiếng, đột nhiên vỡ tan tành. Địch Thanh giật mình, theo phản ứng bản năng mà đưa tay bắt lấy, nửa tách trà còn lại ở trên tay hắn cũng vỡ vụn như đất khô. Địch Thanh ngẩn ra, đưa tay vịn lấy cái bàn, nhưng không ngờ cái bàn này cũng vang lên tiếng “Răng rắc”, chân bàn đã gãy. Địch Thanh bất ngờ không kịp phản ứng, phệt mông ngồi bệt trên mảnh vỡ, nhìn chén bể bàn khuyết, ngây ngốc tại chỗ.

Trong chốc lát Địch Thanh vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ: “Sao mình lại có sức mạnh lớn như vậy?”

Địch Thanh ngồi dưới đất kinh ngạc nhìn bàn gãy chén bể, đột nhiên hét lên một tiếng quái dị rồi đứng bật dậy.

Hóa ra hắn vừa rồi khiếp sợ với những việc đã phát sinh nên không để ý rằng mình vẫn còn ngồi ở trên mảnh sứ vỡ, lúc này mới cảm giác được mông đau đớn như bị kim đâm. Bây giờ thì hắn chẳng quan tâm tới rồng đỏ, lụa đỏ gì nữa, vội vàng cởi quần ra kiểm tra thì thấy máu đã chảy đỏ cả mông. Chật vật mãi Địch Thanh mới gỡ hết những mảnh sứ vỡ trên mông ra, bôi thuốc bột và băng bó xong xuôi, sau đó đổi một cái quần mới mặc vào.

Vật lộn với cái mông xong, Địch Thanh chợt nhớ tới hôm nay không cần phải đi tuần liền thở phào nhẹ nhõm. Hắn xoay người cầm lấy chân bàn, hai tay dùng sức bẻ một phát liền cảm thấy lòng bàn tay đau buốt. Địch Thanh nén đau, dùng sức bẻ chân bàn một lần nữa liền cảm thấy đầu đau âm ỉ.

Địch Thanh sợ rằng mình sẽ ngất đi nên không dám phát lực lần nữa, trong lòng vẫn còn hoang mang mãi. Không hiểu nổi vì sao vừa rồi có thể làm được mà bây giờ sức lực lại biến đâu mất?

Đúng lúc này, Quách Quỳ chạy ùa vào, thấy đống bừa bộn trên mặt đất thì kinh ngạc hỏi:

- Địch nhị ca, có trộm sao?

Địch Thanh không biết nên giải thích thế nào, đành nói qua quýt:

- Cái bàn này mục rồi, bát trà cũng bể mất rồi. Là huynh làm bể đó.

Vốn tưởng rằng Quách Quỳ sẽ truy hỏi đến cùng, không ngờ nó chỉ nói:

- Đệ hiểu rồi. Cái bàn mục thì để đệ kêu người mua thêm cái mới là được mà.

Quách Quỳ còn nhỏ nhưng rất thông minh, nó chỉ cho rằng trong lòng Địch Thanh phiền muộn nên mới đập vỡ cái bàn, bởi vậy không hề truy hỏi.

Địch Thanh hơi băn khoăn, đáp lại :

- Vừa lúc hôm nay không cần đi tuần, để đó tự huynh đi cũng được.

Quách Quỳ thấy thái độ Địch Thanh kiên quyết nên cũng không muốn miễn cưỡng nữa, giúp Địch Thanh thu dọn xong nó mới rời đi.

Thấy Quách Quỳ đi rồi, Địch Thanh đang định ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, nhưng bờ mông vừa đặt xuống giường hắn liền giống như con thỏ trúng tên nhảy bật lên.

Địch Thanh nhịn đau nhức, nhìn về phía hắc cầu kia, trong mắt tràn đầy hiếu kỳ. Hắn dù sao cũng còn trẻ, hơn nữa cuộc sống nhàm chán nên gặp được chuyện kỳ lạ như thế này, chẳng những trong lòng không sợ mà còn nóng lòng muốn thử.

Nhưng chuyện kỳ dị kia không xuất hiện lần nữa, Địch Thanh cảm thấy hai lần xuất hiện cảnh tượng kỳ dị đều vào lúc sáng sớm, chắc phải chờ tới bình minh mới xuất hiện lại. Hắn đành rời khỏi phủ đi làm việc trước đã.

Ra khỏi Quách phủ, Địch Thanh chợt nhớ bên cạnh cửa ngõ lớn có một thợ thủ công họ Ô tay nghề không tệ, làm bàn ghế tuy không hoa mỹ nhưng cực kỳ rắn chắc.

Muốn tới cửa ngõ lớn trước hết phải đi qua đường Khúc Viện.

Đang qua đường Khúc Viện, Địch Thanh cảm thấy mông càng lúc càng đau nhức, thầm than mình muốn mặt không muốn mông, thực xin lỗi cái mông này rồi.

Đang không biết làm sao, Địch Thanh đột nhiên ngửi thấy hương hoa truyền đến, hóa ra cách đó không xa có một lán hoa, đúng lúc hoa mẫu đơn nở xinh đẹp, không khỏi muốn bước lại gần.

Phu nhân bán hoa nhận ra Địch Thanh, thấy dáng đi kỳ quái của hắn thì ân cần thăm hỏi:

- Địch Thanh, đệ làm sao vậy?

Địch Thanh cười khổ đáp:

- Hùng đại tẩu, đệ ngã bị thương ở... chân.

Hùng đại tẩu mắng:

- Bị thương chân, không ở nhà nghỉ ngơi đi, còn ra đây làm gì?

Nàng bèn xoay người cầm bình thuốc rượu đưa cho Địch Thanh nói:

- Đây là rượu xoa bóp, rất công hiệu đó, cầm lấy đi.

Địch Thanh thân là Thập Tương, nhưng khi đi tuần không bao giờ mượn cớ để vơ vét tài sản, thậm chí khi gặp dân chúng bị người xấu ức hiếp thì đều ra mặt giúp đỡ, vì thế người dân quanh đây đều yêu mến Địch Thanh.

Địch Thanh từ chối không được đành nhận lấy bình rượu thuốc, hỏi:

- Bao nhiêu tiền vậy tẩu?

Hùng đại tẩu cười mắng:

- Đệ xem thường đại tẩu rồi! Chỉ có một bình rượu thuốc mà cũng hỏi bao nhiêu tiền sao?

Địch Thanh không biết làm sao, bèn nói:

- Đệ mua nhánh hoa này.

Hắn móc ra một xâu tiền đưa cho Hùng đại tẩu, đột nhiên hỏi:

- Ở đây có bán diêu hoàng không?

Hùng đại tẩu lắc đầu nói:

- Hoa đó người thật giàu mới có được, hiếm thấy lắm. Địch Thanh, ở đây không có Diêu Hoàng nhưng lại có nhãn nhi mị, nở hoa rất đẹp, đệ lấy một nhánh đi.

Địch Thanh thấy bông hoa nở màu đỏ nhạt, cánh hoa tạo thành hình trăng lưỡi liềm, giống như là thiếu nữ thẹn thùng có sóng mắt như trăng, đã đẹp mà còn quyến rũ, không khỏi cười nói:

- Cám ơn đại tẩu nhé.

Hắn mặc dù không thích hoa nhưng lại không muốn từ chối lòng tốt của người ta. Hắn đưa tay nhận lấy hoa, chào Hùng đại tẩu xong, vừa quay lưng đã thấy phía trước có hai người đang đứng, nghe một người trách nói:

- Ngươi mau mau nghĩ cách cho ta.

Người này mi thanh mục tú, trong tay cầm quạt xếp, mặt như dính nhọ chưa được tẩy sạch vậy. Người này chính là người thanh niên mà Địch Thanh đã tha ở ngoài Tây Hoa môn.

Bên cạnh người thanh niên vẫn là người trung niên béo trắng không râu kia. Lão nghe vậy thì cười khổ nói:

- Cái này... Cái này....

Nhìn qua xung quanh, lão nói tiếp:

- Tiểu nhân cũng không có cách nào, tiểu nhân ... cũng chưa từng đi đến đó...

Người thanh niên giậm chân nói:

- Ta mặc kệ, nếu như ngươi không nghĩ ra cách, ta...

Gã dùng quạt xếp gõ đầu người trung niên bên cạnh uy hiếp nói:

- Ta sẽ cho cái mông ngươi nở hoa!

Người trung niên nghe vậy cười khổ nói:

- Thánh ... công tử, hay là trở về đi, tiểu nương nương chỉ có thể tạm thời giấu giếm cho người, nếu như người không quay về mau, e là sắc mặt đại nương nương không tốt lắm đâu.

Người thanh niên cả giận nói:

- Ta không về! Ngươi làm gì được ta?

Rồi gã đột nhiên trông thấy Địch Thanh, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng. Gã bước nhanh đi tới nói:

- Này, ngươi còn nhận ra ta không?

Địch Thanh cũng có chút bất ngờ, bèn cười nói:

- Đương nhiên nhận ra rồi. Huynh đài có việc chỉ giáo sao?

Hắn cảm giác được người thanh niên này nỗi lòng tuy nặng, nhưng phong thái trong lời nói và việc làm vẫn còn giống như một đứa bé.

Người thanh niên cảm thấy thú vị nói:

- Ngươi gọi ta là gì?

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sáp Huyết

BÌNH LUẬN FACEBOOK