Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân


Hoa viên của Bạch Phủ, không giống hoa viên của nhà khác, không trồng các loại kỳ hoa dị thảo, mà là trồng mãn viên dược thảo. Gió xuân khẽ thổi qua, mãn viên dược thảo theo gió chập chờn, đu đưa nhiều vẻ, tạo thành cảnh đẹp khó lòng quên được.

Mạn Sương mặc bộ xiêm y màu trắng, bước nhẹ qua từng luống thảo dược để chăm sóc. Thỉnh thoảng nàng lại ngồi hẳn xuống, chăm chút cho từng nhành cây, hoặc là khom lưng nhổ bỏ cỏ dại xung quanh thảo dược.

Chiếc quần trắng dính một chút bùn đất, theo chiều gió khẽ bay, mang theo mùi bùn đất thơm nồng, khiến cho người khác có chút bấn loạn. Hồng Ngẫu xách một thùng nước theo sát sau Mạn Sương, thỉnh thoảng lại tưới nước cho từng luống cây.

Kỳ thật những việc này có thể giao hết cho hạ nhân làm, nhưng là do Mạn Sương lo lắng rằng, những hạ nhân đó có thể sẽ nhổ bỏ hết những cây thảo dược, bởi vì có những loại thảo dược nàng biết rằng quý hiếm là những người làm kia chỉ nghĩ là cỏ dại mà thôi.

Chỉ có Mạn Sương mới có thể phân biệt được đâu là thảo dược, đâu là cỏ dại, vì vậy, chỉ cần có chút thời gian rảnh rỗi là Mạn Sương luôn ghé tới chăm sóc vườn thảo dược.

Hai người đang bận rộn nhổ cỏ dại, tưới nước, bắt sâu thì tiểu nha hoàn Lục Y chạy tới, thở hồng hộc, mặt mũi đỏ bừng, nàng vừa thở hổn hển vừa nói: “Tiểu thư, Lão giao cho gọi người , có việc quan trọng.”

“Có việc gì sao?” Mạn Sương ngạc nhiên hỏi, hiện tại, phụ thân vừa mới hồi phủ, có việc gì gấp tìm nàng đây?

“Lão gia còn nói, tiểu thư hãy chuẩn bị y phục thật đẹp, rồi ngay lập tức đến gặp người.”

“Ta đã rõ.” Mạn Sương rời vườn thảo dược, trở lại khuê phòng, thay một bộ xiêm áo mới, rồi theo tiểu nha hoàn kia tới sảnh.

Bạch lão gia và Bạch phu nhân sớm đã ngồi trong phòng, lại có cả mấy người lại, xem qua y phục thì chắc là thái giám làm việc trong cung.

Mạn Sương sửng sốt, trái tim dậy lên chút mơ hồ bất an, có chuyện gì xảy ra sao?

Nàng vừa bước tới, Bạch phu nhân liền kéo nàng cùng Bạch Lộ (là tên của Bạch Lão gia) cùng nhau quỳ xuống, vị thái giám dẫn đầu thì mở thánh chỉ, lớn tiếng truyền: “Trẫm được nghe nữ nhi của Ngự y Bạch Lộ là Bạch Mạn Sương dịu dàng, thực nữ, tài mạo song toàn, đặc biệt ban hôn cho con trai thứ ba của trẫm là Tấn Vương Hàn làm chính phi, ba ngày sau tổ chức thành hôn.”

Thành thân với Tấn Vương Bách Lý Hàn?

Trước giờ Mạn Sương luôn trầm tĩnh, đến giờ phút này khó lòng mà bình tĩnh cho được, nàng vô cùng kinh hoàng. Khuôn mặt cũng lộ rõ vẻ sợ hãi, đầy kinh ngạc, nghi hoặc không tin vào điều mà chính tai nàng vừa nghe thấy.

Thành thân?

Vốn là đang nằm mơ sao? Nếu không phải mơ thì làm sao lại có chuyện như thế này chứ?

Mạn Sương vẫn quỳ trên sàn nhà, cùng phụ thân, phụ nhân lạy nhận thánh chỉ, tận đến khi công công rời đi nàng vẫn còn khiếp sợ chưa lấy lại được tinh thần.

Tại sao?

Nàng vốn không phải giai nhân khuynh thành tuyệt sắc, càng không phải cầm kỳ thi họa nổi tiếng, nàng chẳng qua chỉ là nữ nhi của một ngự y, không phải hoàng tộc, vì sao lại chọn nàng?

“Phụ Thân, Hoàng thượng như thế nào lại ban hôn, chẳng lẽ người không có bẩm với Hoàng thượng là con đã có nơi có chốn rồi sao?” Mạn Sương hỏi.

Bạch phu nhân vẻ mặt cũng ưu tư nói: “Đúng vậy, lão gia, Hoàng thượng như thế nào lại ban hôn đây? Sương nhi tính tình nhỏ nhẹ, sợ rằng không hợp với vị trí chính phi của Tấn Vương…”

Bạch Lộ thở dài: “Việc này ta cũng có điểm không rõ ràng, hôm rồi Hoàng thượng có dò xét ta, nói là cố ý muốn ban hôn Tấn Vương cùng Sương nhi, ta liền thưa với Hoàng thượng rằng Sương nhi đã có nơi có chốn, hòng cự tuyệt. Thánh thượng thở dài nói thật đáng tiếc. Ai ngờ đâu hôm nay lại ban chiếu tứ hôn, nghĩ đến chắc là Tấn Vương không chê Sương nhi đã có nơi chốn, cố ý muốn thành hôn. Sương nhi, con và Tấn Vương liệu đã từng gặp nhau chưa?”

Có hay không đã từng gặp qua nàng?

Lần trước cứu giúp như vậy, cũng khá lâu trong quá khứ, không thể coi ra là gặp rồi. Mấy ngày trước ở Tĩnh Tâm Am từng cầu kiến gặp nàng nhưng nàng cũng đâu có gặp qua hắn.

Mạn Sương lắc đầu nói: “Sương nhi chưa hề gặp qua Tấn Vương.”

Bạch Lộ tự tin nói: “Sương nhi nói về tài sắc, dung mạo hơn người, nói về hiền đức, y thuật đều là thông thạo, khả năng Tấn Vương ngưỡng mộ nên muốn thành thân cũng có thể. Trong số các hoàng tử, Tấn Vương là hoàng tử tài giỏi nhất, được sủng ái nhất. Vô luận là văn võ song toàn hay luận về tướng mại, cùng với Sương nhi đều là vô cùng xứng đôi, nếu hắn đối với Sương nhi thật lòng thì coi như đây là một nhân duyên mĩ mãn. Ta xem, chúng ta không cần phải sầu lo rồi.”

Sầu lo cũng được, không sầu lo cũng được, tất cả đều là vô dụng.

Thử hỏi Hoàng thượng tứ hôn, nàng có thể cự tuyệt sao? Không thể, chỉ có thể tiếp nhận.

“Phụ thân, mẫu thân, 2 người không nên sầu lo, nếu Hoàng thượng đã tứ hôn, chúng ta không thể từ chối, đành chấp nhận.” Mạn Sương nhẹ giọng nói.

Nàng không muốn phụ thân cùng mẫu thân vì nàng mà lo lắng, nay hôn sự đã được định, nếu từ hôn, nhất định sẽ liên lụy tới 2 người.

Huống hồ, nàng đối với Tấn Vương có một loại cảm giác không nói lên được bằng lời.

Bạch Lộ cùng phu nhân trao đổi với nhau bằng ánh mắt, cũng biết trong lòng một điều rằng, mặc dù thân vốn nghiêm túc, đến mức thanh cao độc lập, trước có không ít vương tôn cầu thân, đều bị nàng nhất nhất cự tuyệt.

Hôm nay, xem tình hình này, nàng đối với Tấn Vương Bách Lý Hàn giống như có chút ý tứ.

Có lẽ, nàng sẽ có được một mối nhân duyên mĩ mãn.

Thời gian trôi đi thật nhanh.

Ba ngày trôi qua, Mạn Sương bề ngoài thì thản nhiên mừng rỡ không chút sầu lo nhưng trong lòng thì không ai hay nàng đang lo lắng thế nào, ba ngày thật nhanh chóng.

Ngoài cửa sổ, hoa nở rồi tàn, tàn rồi lại nợ.

Cuộc sống sau xuất giá, rốt cục tới thật rồi.

Mười tám tháng tư, lịch thư ghi : ngày cát nhật, thích hợp để cưới xin.

Ngày hôm đó bầu trời trong lành, trên bầu trời từng cụm mây nhởn nhơ bay. Gió nổi lên, từng hàng liễu bay theo gió. Trong tim Mạn Sương cũng đang nhảy nhót như thế, hôm nay tại sao hàng liễu lại lay động dữ thế, hệt như tâm trạng của nàng.

Thật sự là phải gả đi sao?

Ga cho một người xa lạ không hề quen biết.

Nhưng cũng không hẳn không quen, bởi giờ phút này nàng vẫn nhớ về hắn, nhớ lại cặp mắt sáng của hắn, nhớ lại hắn của năm xưa. Nói là xa lạ bởi hắn căn bản không biết nàng chính là người thiếu niên cứu hắn, mà nàng, khi ấy căn bản cũng không biết hắn.

Cuối cùng cũng phải gả đi rồi!

Mạn Sương ngồi trước bàn trang điểm, tùy ý để nha hoàn trang điểm cho mình.

Chải tóc, cài trâm, dặm phấn, kẻ mi, ngậm giấy đỏ, cuối cùng là mang mũ phượng. Trang điểm xong, Mạn Sương ngước mắt nhìn mình trong gương cơ hồ có chút không nhận ra chính bản thân.

Khuôn mặt mĩ miều, đôi mắt trong veo, môi đỏ như sơn, hai gò má đánh một chút phấn hồng, vừa thanh tú lại quyến rũ vô cùng.

Đây là nàng sao? Đầu đội mũ phượng, thân mặc áo đỏ, đẹp đẽ mà cao quý.

Vương phủ đã cho người khênh kiệu tới, mấy người cùng với một ma ma bước tới, khẽ phủ chiếc khăn đỏ trùm đầu lên cho nàng, dìu đỡ nàng tới bái lạy cha mẹ.

Bạch phu nhân giữ chặt tay Mạn Sương thì thầm bên tai nàng những lời dặn dò: “Sương nhi, việc con xuất giá là do Tấn Vương muốn. Tương lai dù không tốt đẹp con cũng không được làm sai điều gì, nhớ ký, tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, mọi việc sau này phải nhẫn nại, không nên cố chấp. Con hiểu không?”

Mạn Sương đau xót, nước mắt lưng tròng, nàng gắt gao ôm mẫu thân nói: “Mẫu thân, người cùng phụ thân trong nhà chỉ có mình con, Sương nhi giờ gả đi rồi, 2 người sẽ như thế nào đây. Sương nhi không muốn lấy chồng!” Nếu như có thể, nàng tình nguyện không lấy chồng, cả đời ở vậy phụng dưỡng cha mẹ.

Bạch phu nhân rưng rưng nói: “Sương nhi ngốc, không cần phải lo lắng cho cha mẹ, trong nhà còn có sư huynh con, nói không chừng cũng sắp trở về.”

Mạn Sương nhớ hồi nhỏ nàng cùng sư huynh lớn lên bên nhau, hiện giờ đang ở bên ngoài bôn ba không về đưa nàng xuất giá được, trong tim dấy lên sự đau xót. Lưu luyến không muốn rời mà bái lạy cho mẹ, nhận sự chúc phúc của thân nhân rồi bước lên kiệu hoa màu hồng.

Ngồi trong kiệu hoa, tai nghe được một tiếng pháo nổ, chiêng trống rung trời, Mạn Sương cho dù không nhìn thấy nhưng nàng có thể cảm nhận được hôn sư này vô cùng long trọng. Bách Lý Hàn đói với nàng, là như thế nào đây, trân trọng sao, nghĩ vậy, trong lòng nảy lên một tia vui sướng.

Rốt cục cũng tới Vương phủ, nghe tiếng cười nói chúc mừng rôm ra, ồn ã. Trong lức pháo nổ, chiếng trống rền trời, ma ma ra lệnh hạ kiệu rồi đỡ Mạn Sương xuống, bước đi trên thảm đỏ, thực hiện một số nghi lễ rồi tiến vào bái đường.

Hôn lễ hoàng gia vốn cầu kỳ nhiều nghi lễ, những lễ tiết không thể nào bỏ qua được.

Mạn Sương cũng không nhớ được mình phải thi bao nhiêu lễ, vái bao nhiêu lần ồi, chỉ thấy lờ mờ qua khăn đỏ một dáng người, tự trong lòng cũng thấy vui sướng lên.

Qua khăn đỏ nàng không có thấy được mặt Bách Lý hàn, chỉ nhìn xuống dưới thấy hắn đi một đôi hài tinh xảo có gắn nhiều ngọc quý, so với những đôi hài xung quanh thì thập phần sang trọng hơn nhiều.

Đôi chân mạnh mẽ như vậy, không biết người như thế nào?

Trong lòng Mạn Sương có điểm tò mò, chờ đợi.

Rốt cục lễ bái đã xong, Mạn Sương được Hồng Ngẫu cùng mấy a hoàn dìu đưa vào động phòng.

Ngồi trước giường hỉ lẳng lặng chờ hắn – phu quân của nàng đến.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sai Phi Dụ Tình

Avatar
Silver23:09 25/09/2015
nam chính là th hay ảo tưởng

BÌNH LUẬN FACEBOOK