Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân


Bóng đêm dần dần lan tràn, trăng non mọc lên, các vì sao lung linh tỏa sáng.

Mỗ Sơn, giữa sườn núi có mấy gian nhà gỗ chắc chắn, chính là “Hồi Phượng Cốc” .Trong phòng lộ ra ngọn đèn màu vàng, trong bóng đêm hết sức nhu hòa.

Ngôi nhà gỗ này là chỗ vô cùng bí mật, rất an toàn, là gia gia (ông nội) của Mạn Sương xây nên cho tiện việc vào núi hái thuốc. Sau đến lượt phụ thân của Mạn Sương vào núi hái thuốc, gặp lúc trời tối, sẽ ở lại nơi đây. Hôm nay, đến lượt Mạn Sương ở lại.

Nhà gỗ tổng cộng có bốn gian, một gian là phòng cho Mạn Sương, một gian là phòng cho Hồng Ngẫu, hai gian còn là là phòng bếp và thảo dược phòng.

Bạch sam thiếu niên được cứu khi nãy ở trong phòng của Mạn Sương

Dưới ánh nến màu vàng, gương mặt thiếu niên xanh đen còn môi thì thâm tím, đó là dấu hiệu trúng độc. Mạn Sương dò xét dò xét khí tức của hắn, hô hấp yếu ớt, chỉ có thở ra, không có hít vào . ( không hiểu lắm nhưng mà convert nó vậy )

Mạn Sương tuy từ nhỏ theo phụ thân nghiên cứu y lý, nhưng nàng mới ở tuổi thượng ấu, chưa bao giờ chẩn đoán những bệnh nghiêm trọng, giờ phút này đối mặt với thương thế của thiếu niên, khiến lòng nàng rối bời. Nhưng giờ phút này xuống núi mời lang trung là không thể rồi, thiếu niên chỉ còn có thể duy trì đến khi trời sáng, huống hồ, lang trung thông thường chỉ sợ là không đủ bản lĩnh với thương thế này

Thiếu niên trúng kiếm, tuy vết thương không nặng, nhưng ngâm nước đã lâu, mất máu quá nhiều. Càng không xong chính là, thiếu niên thân mang kỳ độc, nếu không phải hắn nội lực hùng hậu mà ý chí kiên cường, ức chế độc tính, sợ rằng giờ phút này sớm đã độc khí công tâm (độc chạy vào tim => chết), có là thần tiên cũng đành bó tay đứng nhìn.

Mạn Sương nhớ tới cặp mắt thiếu niên sáng như sao, con mắt khát khao được sống, tâm thần khẽ run, nàng nhất định phải cứu hắn.

Mạn Sương bắt mình phải bình tĩnh lại, phân phó Hồng Ngẫu cởi áo ngoài dính máu của thiếu niên, dùng nến lấy ánh sáng, sau đó lấy từ túi đeo bên người ra bộ kim châm.

Phương pháp chữa bệnh bằng cách châm cứu rất khó học, nguy cơ thất bại lại cao, chỉ cần không may một chút, sẽ khiến bệnh nhân lâm vào tình trạng không chết cũng tàn phế.Phụ thân vì nàng tuổi còn nhỏ, chưa dạy nàng châm cứu. May là gia gia lén lút dạy nàng, không ngờ hôm nay lại cần dùng tới nó.

Dưới ánh nến lập lòe, từng cây kim châm lóe ra ánh sáng rực rỡ, như kêu gọi Mạn Sương, dùng chúng để cứu người.

Mạn Sương không hề do dự, thần sắc kiên định cầm lấy một cây kim châm, cẩn thận đâm vào huyệt Thiên Trung của thiếu niên, sau là huyệt Thiên Xu, huyệt Trung Sân, huyệt Khí Hải —— càng châm xuống, thủ pháp của Mạn Sương càng nhàn thục tinh chuẩn( chính xác, thành thục), tốc độ càng lúc càng nhanh.

Dưới ánh nến, thần sắc của Mạn Sương vô cùng chăm chú, hai mắt rõ ràng phát sáng trong suốt, như tuyết đầu đông, trong suốt mà tinh khiết.

Một lúc lâu, gần như huyệt nào trên người thiếu niên cũng có kim châm.

Mạn Sương thở ra một hơi, gương mặt đỏ hồng trong nháy mắt trở nên tái nhợt, cả người vô lực tựa vào ghế, mồ hôi ào ào đổ xuống.

Hồng Ngẫu đau lòng lau đi mồ hôi của Mạn Sương, hỏi: “Tiểu thư, nghỉ tạm trong chốc lát đi!”

Mạn Sương gật đầu, mệt mỏi nhắm mắt lại.

Một khắc sau, Mạn Sương phân phó Hồng Ngẫu nâng thiếu niên dậy, sau đó bắt tay vào rút từng cây kim, sau khi rút ra cây kim cuối cùng, thiếu niên đột nhiên trợn mắt, phun ra vài ngụm máu đen, nhưng vẫn hôn mê bất tỉnh như cũ.

Hồng Ngẫu cau mày hỏi: “Tiểu thư, thương thế của hắn như thế nào rồi? Vì sao vẫn hôn mê bất tỉnh?”

Mạn Sương nhăn mặt nói: “Ta dùng kim châm ép độc khí đến yết hầu, tuy hắn đã nôn độc huyết ra, nhưng thời gian trúng độc đã quá lâu, độc khí thấm vào phế phủ (chắc là phổi , gan , nội tạng gì đó) , hôm nay, chỉ có dùng kỳ dược (dược liệu hiếm có) giải độc mới có thể thanh trừ hết độc trong cơ thể hắn, nếu không, tính mạng hắn vẫn khó có thể bảo toàn.” Mạn Sương dứt lời, gục trên bàn, viết một phương thuốc, phân phó Hồng Ngẫu đi sắc thuốc.

Dưới ánh nến, gương mặt thiếu niên đã bớt vài phần xanh đen, hắn lẳng lặng nằm, lông mày nhíu chặt, tựa hồ như không thể chịu được sự dày vò của độc dược.

Trái tim Mạn Sương dâng lên sự đau đớn và cay đắng, nhớ đến mỗi lần mình bị hàn độc hành hạ, cũng là cảm giác thống khổ như vậy. Bỗng chốc cảm thấy thông cảm với thiếu niên đồng cảnh ngộ trúng kỳ độc như nàng

Hồng Ngẫu bưng bát thuốc đến, Mạn Sương tiếp nhận, nói: ” Hồng Ngẫu, ngươi đem “Tương tư lệ” cầm lại đây!”

“Tiểu thư! Ngươi dùng Tương Tư Lệ làm thuốc dẫn?” Hồng Ngẫu kinh dị mà ngẩng đầu, “Tuyệt đối không thể! Tương Tư Lệ vốn là thuốc dẫn để trị hàn độc cho tiểu thư, chúng ta vất vả lắm mới tìm được, làm sao có thể dùng cho hắn?”

Mạn Sương nhíu đôi lông mày rất đẹp vào, nói: “Dược có thể tìm lại, nhưng thiếu niên không dùng nó sẽ chết trước khi trời sáng. Hồng Ngẫu, chẳng lẽ, ngươi có thể thấy chết mà không cứu?”

“Nhưng tiểu thư, nếu không có Tương Tư Lệ làm thuốc dẫn, ngươi cũng sẽ chết!” Hồng ngẫu không cam lòng mà nói.

Hồng Ngẫu cũng không phải loại người máu lạnh tàn nhẫn, thấy chết mà không cứu, nhưng nghĩ đến cảnh tiểu thư phải chịu sự dày vò của hàn độc, nếu không thể tìm được “Tương tư lệ “, tiểu thư sẽ bị hàn độc giày vò đến chết, bảo Hồng Ngẫu làm sao đồng ý.

Mạn Sương nghiêm mặt, thanh âm lạnh lùng nói: “Nhưng ít nhất ta không chết ngay bây giờ! Hồng Ngẫu, còn không mau cầm đến!” Nàng mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng từ nhỏ học y, gia gia phụ thân luôn dạy nàng lương y như từ mẫu, đối mặt với thiếu niên đang bị đe dọa tính màng, nàng làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn. Ngay cả sau này không thể tìm được”Tương tư lệ “, nàng cũng không hối hận chuyện hôm nay.

Hồng Ngẫu ngẩng đầu, thấy nụ cười của tiểu thư tuy non nớt, mà lại có vẻ uy nghiêm. Nàng đau lòng, rưng rưng tròng mắt, rất không tình nguyện mà đem “Tương tư lệ” cầm lại, lầm bầm nói: “Mạng của hắn thật lớn.” nén tức giận mà đưa cho Mạn Sương.

“Tương tư lệ” là dược thảo thân nhỏ, vẻ ngoài bình thường, sinh trưởng trong hang tối trên núi, thường mọc lẫn trong cỏ dại, cực kỳ khó tìm. Lá của nó hình trái tim, hoa màu trắng, trong suốt, tạo thành hình giọt lệ, là loại dược thảo độc nhất vô nhị.

Mạn Sương nghiền nát “Tương tư lệ”, dầm vào chén thuốc rồi dùng thìa đưa tới miệng thiếu niên. Nhưng thiếu niên bị hôn mê không nuốt được, thuốc chảy tràn ra khóe môi.

Trái tim Mạn Sương đau nhói, lông mày nhíu lại, bất đắc dĩ, đưa bát thuốc lên uống, vị đắng lẫn ngọt của thuốc thấm vào trong lòng.

Nàng cúi xuống, môi kề môi đưa thuốc vào miệng thiếu niên, khi chạm đến môi của thiếu niên, cảm giác mềm mại mà lạnh lẽo, làm cho trái tim Mạn Sương nhất thời nảy lên, như có vật gì len vào trong người nàng, làm mặt nàng đỏ lên.

Mặc dù nàng là một tiểu cô nương chưa biết chuyện yêu đương, nhưng cũng biết hành vi đó chỉ có vợ chồng mới làm với nhau, trong nháy mắt, lại cảm giác được chính mình có chút hiềm nghi.

Nhưng nàng không thể không làm như vậy, nàng muốn cứu hắn, hắn chỉ là bệnh nhân của nàng mà thôi.

“Tương tư lệ” cùng thuốc nước thuận lợi chảy xuống cổ họng thiếu niên, Mạn Sương thở ra một hơi, vừa đứng dậy thì một cỗ lực mạnh kéo tới, thân thể Mạn Sương như diều đứt dây bay ra ngoài

“Loảng xoảng làm” một tiếng nổ, chén thuốc rơi xuống nền nhà vỡ tan, thuốc nước bắn tung tóe, cổ tay Mạn Sương bị mảnh vỡ găm vào đau nhói.

Mạn Sương kinh ngạc ngẩng đầu, phát hiện, thiếu niên đã thức tỉnh, con ngươi lạnh như băng đen kịt, thẳng tắp nhìn chăm chú Mạn Sương.

Vừa bị trọng thương mãi mới tỉnh dậy, sức lực của thiếu niên vẫn mạnh như vậy.

“Ngươi đang làm cái gì vậy?” thiếu niên khoảng mười hai mười ba tuổi, thanh âm xé gió, vài phần thô cát, vài phần lạnh như băng, vài phần sát khí.

Bị đẩy một cái, Mạn Sương cực kỳ ủy khuất, nghe được thiếu niên hỏi, lại có chút á khẩu không trả lời được. Nghĩ đến chính mình môi chạm môi giúp hắn uống thuốc, nếu bị người nhà bắt gặp, thật đúng là ăn cắp bị bắt tại trận, khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạn Sương ửng hồng, nói: “Ta —— ta giúp ngươi uống thuốc.” Nếu biết hắn sẽ hồi tỉnh nhanh như vậy, nàng sẽ không mạo hiểm bất chấp cứu hắn như thế.

Con mắt thiếu niên nhìn đến thuốc còn lưu trên khóe môi của Mạn Sương thì lóe lên ánh sáng, rất đáng sợ.

Hồng Ngẫu nghe được động tĩnh, từ bên ngoài xông vào, nhìn thấy mảnh vỡ tung tóe trên sàn, kinh hãi hỏi: “Xảy ra chuyện gì?” nhìn đến cổ tay Mạn Sương bị mảnh vỡ găm vào, cực kỳ tức giận mà nói: “Người làm thế nào mà để bị thương vậy? Còn không đắp thuốc sao!” Rồi xoay người nói với thiếu niên: “Ngươi nói cho ta biết chuyện gì vừa xảy ra, nếu không phải công tử nhà ta cứu ngươi, ngươi đã sớm đi đời nhà ma rồi, tại sao không biết cảm ơn, vừa tỉnh lại thì đã đả thương công tử nhà ta.” Nghĩ đến các nàng đang nữ phẫn nam trang, Hồng Ngẫu đổi giọng gọi Mạn Sương là công tử.

Thiếu niên thấy rõ Mạn Sương là người cứu hắn khỏi chết đuối, Mạn Sương vẫn không ngừng cầm máu, con ngươi của hắn lóe lên ánh sáng nhàn nhạt, thanh âm lạnh như băng đã có chút nhu hòa, hỏi: “Các ngươi là ai? Nơi đây là đâu?”

“Chúng ta vào trong núi hái thuốc, cơ duyên xảo hợp cứu ngươi, nơi này là chỗ chúng ta ở lại khi hái thuốc. Ngươi yên tâm ở lại, nơi này rất an toàn.” Mạn Sương nhẹ giọng nói, nàng hoàn toàn thông cảm với hành vi của thiếu niên, một người vừa bị chém đến thập tự nhất sinh, khi tỉnh lại đương nhiên có tâm lý đề phòng.

Thiếu niên rốt cục yên tâm, nhưng mới vừa rồi dùng sức quá nhiều, làm rách miệng vết thương, cả người đau đớn, lại chìm vào hôn mê.

Hồng Ngẫu tức giận mà nói: “Thật là tự đâm đầu vào phiền toái!” Cuống quít cầm kim sang dược đến, đắp lên cổ tay của Mạn Sương.

Mạn Sương dùng vải băng cổ tay lại, nói: “Chẳng qua chỉ là vết thương nhỉ, không có gì đáng ngại, không cần quan trọng hóa vấn đề. Đắp thuốc cho vị công tử này đi.” Lúc nãy nàng chỉ lo giải độc cho hắn, chưa xử lý vết thương. Chỗ kim sang dược này, có lẽ còn đủ cho hắn.

Hồng Ngẫu tức giận mà nói: “Tiểu thư, ngươi chỉ biết nghĩ cho người khác thôi, nhỡ để lại sẹo thì sao”

“Một vết sẹo có tính là cái gì! Ta cũng đang muốn làm một kí hiệu!” Mạn Sương cười cười.

Chén thuốc đã đánh vỡ rồi, Mạn Sương phân phó Hồng Ngẫu lại đi sắc thuốc cho thiếu niên, chính mình đắp thuốc cho thiếu niên, băng bó vết thương cho hắn.

Kim sang dược quả nhiên không đủ, trên ngực thiếu niên còn chỗ bị thương hình trăng rằm không đắp thuốc. Tính tinh nghịch nổi lên, Mạn Sương nghĩ thầm, xem như trừng phạt hắn mới vừa rồi đối đãi với nàng như vậy, chi bằng lưu lại trên người hắn một kí hiêu.

“Mẫu hậu, Hàn nhi rất nhớ ngươi, bọn họ không cho Hàn nhi thấy ngươi.” Trong lúc ngủ mơ thiếu niên thì thào nói, thanh âm không hề lạnh như băng, mà là ủy khuất thê lương.

Mạn Sương kinh dị ngẩng đầu, ánh nến toát ra, chiếu rọi gương mặt thiếu niên đang say ngủ, giờ phút này trên mặt hắn đã không còn xanh đen, lộ ra sắc mặt trắng như bạch ngọc. Đôi mắt phượng dài, có thể thấy hắn là một thiếu niên tuấn mỹ. Tay trái thiếu niên nắm chặt ngực áo ngủ bằng gấm, đôi mi nhăn lại, có vẻ như đang gặp ác mộng.

Hóa ra là thiếu niên nói mơ.

Mẫu hậu! Hàn nhi!

Chẳng lẽ thiếu niên này là người trong hoàng thất? Đương kim Thánh thượng có một hoàng tử tên Hàn.

Ánh mắt Mạn Sương đảo tới giày hắn đi dưới chân, tuy bị dính bùn bẩn, nhưng vẫn nhìn thấy hoa văn tinh xảo của thợ thêu bậc nhất. Dân chúng tầm thường không thể đi đôi giày này.

Huống hồ, bị nhiều người đuổi giết như vậy, thân phận của hắn không thể tầm thường.

Nhưng nếu hắn là hoàng tử, tại sao lại một thân một mình đến nơi hoang dã này, Mạn Sương âm thầm thở dài, vén tay áo bằng gấm của hắn ra, thăm dò mạch tượng của hắn, trầm ổn mà có tiết tấu, tính mạng của hắn đã không còn đáng ngại nữa. Kịch độc trên người đã giải, ngoại thương này đối với hắn mà nói, không thể gây nguy hiểm đến tính mạng.

Mạn Sương từ trong phòng đi ra, không khí trên núi trong lành mát lạnh, phương đông mơ hồ có sắc trắng bạc, mặt trời sắp mọc.

Sương sớm phản chiếu ánh sáng lên mặt nàng, lông mi dày che đi đôi mắt có chút mệt mỏi.

Hồng Ngẫu sắc thuốc xong, Mạn Sương nhắc nhở nàng cầm chén thuốc đặt ở trên đầu giường của thiếu niên, sau đó liền cùng Hồng Ngẫu xuống núi.

Đã biết hắn là người quyền quí, nàng không đáng kết giao.

Đã biết tính mạng hắn không còn bị đe dọa, nàng có thể yên tâm rời đi.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sai Phi Dụ Tình

Avatar
Silver23:09 25/09/2015
nam chính là th hay ảo tưởng

BÌNH LUẬN FACEBOOK