Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân


Bờ sông Du Thủy , không còn nữa sự thanh tĩnh bình thường, người người chen chúc, tiếng ồn huyên náo.

Bờ sông rất bằng phẳng, mọc lên một vũ đài từ lúc nào không biết, màu tú huy hoàng, giống như một tòa lầu các. Đối diện đài cao, là vài cái bàn dàn thành hàng, một ít vương tôn quý tộc vì hâm mộ mà đến, thế gia đệ tử ngồi ngay ngắn đằng sau mấy cái bàn.

Xa thêm một chút, có mấy lều vải được dựng trên cao đối diện vũ đài, là chỗ xem múa tốt nhất. Trước lều vải là bức rèm che, không thể nhìn ra bên trong lều là người phương nào.

Nước sông Du Thủy xanh biêng biếc, ánh nắng chiếu rọi xuống nước gợn ánh sáng lấp lánh như ngọc, như thể có một con rồng đang uốn mình giữa lòng sông.

Tổ chức rình rang linh đình như vậy, thật sự là khiến người ta kinh dị, xem ra người rảnh rỗi ở kinh thành chiếm đa số.

Các cô nương đến tham gia thi đấu, đi ra phía sau đài cao để trang điểm.

Lưu Sương cùng Hồng Ngẫu đứng yên ở cách đó không xa bên cây liễu, lẳng lặng quan sát tất cả.

Một hồi chiêng trống xé gió truyền đến, sau một hồi rất dài, tiếng trống bất chợt dừng, khắp nơi đều là không khí yên tĩnh. Một người hơn bốn mươi tuổi chậm rãi đi lên đài cao, the thé hô: “Hôm nay tổ chức thi múa, được Tấn Vương gia ưu ái ủng hộ, cho các vị cô nương thích múa cơ hội biểu diễn, lão thân ở đây tạ ơn Tấn Vương gia. Cô nương nào đứng đầu, sẽ nhận được phần thưởng từ Tấn Vương.”

Lưu Sương không ngờ được, lần thi múa này thực sự là do Bách Lý Hàn tổ chức, tiền thưởng cũng là hắn chi ra. Lấy con người Bách Lý Hàn mà nói, hắn dường như không thể làm ra những truyện hoang đường như vậy, nói là Bách Lý Băng nàng còn tin được, nhưng hết lần này tới lần khác chính là hắn. Hắn thật sự là khiến người ta không thể nói trước được điều gì.

“Mọi người chú ý, ta tuyên bố, trận đấu chính thức bắt đầu!” Tiếng vỗ tay của mọi người vang lên như sấm.

Một nữ tử mặc hồng y đi lên đài, thi lễ, bắt đầu múa.

Tay áo mềm mại tung bay, giống như một cánh bướm màu hồng. Vòng eo khẽ uốn, giống như cánh hoa mỏng manh. Mây trên trời trôi chầm chậm, sóng dưới sông phiêu lãng. Người đắc ý cảnh đẹp đắc ý, thật sự rất đáng để hưởng thụ.

Hồng Ngẫu xem múa hăng hái bừng bừng, suy nghĩ của Lưu Sương không biết đã tung bay đến nơi nào. Chẳng lẽ, nữ tử Bách Lý Hàn thích là thế này sao, nếu không, hắn vì sao phải tổ chức một cuộc thi to đến thế này? Vì sao phải đến xem múa, nói vậy thì người ngồi trong lều vải, đằng sau tấm rèm, nhất định là hắn.

Lưu Sương đoán không sai, ngồi trong lều vải đích thực là Bách Lý Hàn, chỉ có điều tâm trí của hắn cũng đã sớm bay đến một phương trời xa lắm, bay tới một buổi sáng trong rừng đào.

Ngày đó, ánh nắng tươi đẹp, vân đạm phong khinh, thời tiết đẹp một cách hiếm có.

Cảm hứng của hắn dâng lên, đến liền ra ngoại thành du ngoạn, bất tri bất giác đi lại vào rừng đào. Đang là đầu mùa xuân, lá chưa mọc, hoa đã nở nhiều như những ngọn lửa, từng bông từng bông kết lại trên cành, dưới ánh nắng ngày xuân chập chờn lay động. Hoa nở rất nhiều, vô cùng đẹp mắt, vô cùng rực rỡ.

“Đinh linh, đinh linh —— “, từ xa truyền đến tiếng chuông gió tuy nhỏ mà rõ ràng, lúc có lúc không, êm ái dễ nghe

Hắn bị tiếng chuông hấp dẫn, đi vào sâu trong rừng đào.

Trong rừng đào hiện ra một con suối, róc rách chảy xuôi .

Trên bãi đất trống đối diện khe suối, có một nữ tử mặc quần áo trắng, đang múa một mình.

Tiếng chuông khiến người nghe mê muội, là do nàng tạo ra.

Cánh tay uốn cong như vầng trăng non, trắng tròn như con tằm, hai cánh tay còn buộc hai quả chuông bạc, tiếng chuông lung linh, theo từng động tác của nàng.

Nữ tử mặc một bộ quần áo trắng đơn giản, đứng múa trong rừng đào, vô cùng nổi bật, vô cùng đẹp mắt. Tóc búi đơn giản, không cài cắm bất cứ thứ trang sức nào, cực kỳ tố tịnh.

Kỹ thuật của nàng uyển chuyển, uốn người, vung tay áo, xoay người, đẹp đến không thể diễn tả. Nàng tựa hồ như hóa thân thành một cánh bướm, khi thì bay cao, khi thì nghỉ chân tìm mật. Khi thì lướt chân xuống dòng nước lững lờ trôi, khi thì xoay tròn giữa những cành lá, bi thương như đang khóc. (xin thứ lỗi cho mình, đoạn này khó edit quá trời)

Cả người nàng như đắm chìm trong điệu múa, mọi thứ xung quanh dường như không hề tồn tại. Mà hắn, cảm thấy như si như túy, lại bất tri bất giác đem ngọc tiêu bên hông tháo xuống, đặt ở bên môi, nhẹ nhàng thổi.

Âm thanh nhẹ nhàng vang lên, kết hợp cùng tiếng chuông đinh linh, đúng là vô cùng uyển chuyển du dương.

Nữ tử không hề nhận biết, lại hát theo tiếng tiêu của hắn: “Xuân đêm lan, xuân hận thiết, hoa ngoại tử quy đề nguyệt. Người không gặp, mộng khó khăn bằng, hồng sa nhất điểm hồng. Lệch oán đừng, vốn là phương lễ, đình hạ đinh thơm mát ngàn kết. Tiêu vụ tán, hiểu hà huy, lương gian song Yến bay.”

Tiếng ca của nữ tử hàn mỵ kiều nhuyễn nói không nên lời, nhè nhẹ du dương bay vào tai hắn.

Rốt cục ca khúc cũng kết thúc, nữ tử đình chỉ động tác múa, chợt nhận ra có người đang đứng nhìn, chân thành đứng nghiêm, quay về phía hắn.

Một cái liếc mắt, làm hắn suốt đời này cũng không quên được.

Mái tóc của cô gái đó đen bóng như một tấm lụa, da thịt trắng nõn nhẵn nhụi, lông mày đẹp như vẽ, đôi mắt sáng u thâm thê lương, môi đỏ mọng nhỏ nhắn xinh xắn lả lướt, dáng người đẹp đẽ, eo nhỏ như liễu, đúng là tuyệt thế mỹ nhân thế gian ít có, vừa nhìn đã yêu.

Tầm mắt tương giao, hắn nhìn nàng, nàng cũng nhìn hắn, bọn họ nhìn nhau.

Ngóng nhìn, dây dưa ——

Lần đầu tiên kể từ khi sinh ra, hắn cảm thấy không thể khống chế trái tim của mình, con mắt của người con gái kia thê lương ưu thương đã làm hắn rung động. Trong khoảnh khắc đấy, hắn liền quyết định, vô luận như thế nào, hắn sẽ phải có được tâm hồn của thiếu nữ ấy, cả đời này, hắn sẽ bảo vệ nàng, thương yêu nàng.

Cái này, chắc hẳn chính là 4 chữ “nhất kiến chung tình”.

Con mắt nóng rực như lửa của hắn làm nàng hoảng sợ, đôi mắt trong veo như thủy tinh của nàng trong chốc lát tràn đầy sự kinh ngạc và sợ hãi, vội vàng xoay người, như con nai bị dọa biến mất trong rừng đào.

Đợi hắn vượt qua dòng suối nhỏ, nàng đã biến mất không biết tung tích.

Hắn tìm kiếm trong rừng đào một lúc lâu, phát hiện ra Tĩnh Tâm Am.

Vì vậy hắn liền kết luận giai nhân đó đã vào trong am, tiểu ni cô trong am cũng nói trong am hiện có một tiểu thư, thích mặc đồ trắng, là thiên kim tiểu thư của ngự y Bạch Lộ, tên là Bạch Lưu Sương. Vì vậy hắn liền tin lầm tiểu ni cô, phỏng đoán rằng giai nhân đó là Bạch Lưu Sương. Sau đó, hắn chưa xác nhận sự thật, liền xúc động mà cầu phụ hoàng tứ hôn.

Chính là bởi vì hắn xúc động, mới cưới nhầm Bạch Lưu Sương, đánh mất giai nhân mà hắn ái mộ.

Mấy ngày nay, hắn một mực phái người tìm kiếm nàng, nhưng tìm không được. Cho nên, hắn mới bày ra cuộc thi này, hi vọng có thể tìm ra nàng. Khả năng vũ đạo của nàng tốt như vậy, không lý nào không tới tham gia.

Nhưng mà, những cô nương lên đài, nùng trang diễm mạt chẳng thiếu gì, tuy nói là kỹ thuật múa rất đẹp, xinh đẹp như hoa, nhưng không có ai sánh được với nàng.

Cho đến cô nương cuối cùng, cũng không thấy thân ảnh của nàng.

Nàng —— đúng là không tới, chẳng lẽ, cuộc đời này hắn không thể tìm ra nàng sao?

Trái tim Bách Lý Hàn như rơi vào bóng đêm sâu thẳm.

“Vương gia, cuộc thi chấm dứt, ngài chắc đã tuyển ra người thắng cuộc.” Trương Tá nhẹ giọng nói.

Bách Lý Hàn miễn cưỡng phất phất tay, nói: “Để cho người xem chính mình tuyển đi.” Hắn không có tâm tình chấm thi nữa.

Ngoài lều tiếng động láo nháo , rốt cục tuyển ra người ưu tú nhất.

“Vương gia, ngài có lên trao thưởng không, tất cả mọi người đều chờ ngài?” Lý Hữu nhìn ra tâm tình Bách Lý Hàn vô cùng khó coi, cẩn cẩn dực dực hỏi.

Bách Lý Hàn chậm rãi đứng dậy, sửa sang lại quần áo trên người, chậm rãi đi ra ngoài. Có lẽ định trao thưởng .

Đứng ở trên đài cao, ánh mắt Bách Lý Hàn thản nhiên đảo qua các giai nhân trước mắt, Hoàn phì Yến sấu*, nhưng, không có giai nhân mà hắn ái mộ.

*Hoàn béo Yến gầy: Hoàn là Dương Ngọc Hoàn- đại mỹ nhân tu hoa – Quí Phi của Đường Minh Hoàng Lý Long Cơ, nổi tiếng là đầy đặn gợi cảm. Yến là Triệu Phi Yến – Hoàng hậu thứ 2 và cuối cùng của Hán Thành Đế Lưu Ngao , nổi tiếng mảnh mai yếu ớt. Câu này muốn nói từ đầy đặn như Dương Quí Phi đến mảnh mai như Triệu Phi Yến đều có cả, cả Dương Quí Phi và Triệu Phi Yến đều là những vũ công giỏi nhất đương thời.

Lưu Sương đứng dưới tàng liễu, chứng kiến Bách Lý Hàn chậm rãi đi ra, phía sau, có Trương Tá Lý Hữu.

Hôm nay, hắn mặc một bộ trường bào màu tím, thắt lưng màu vàng nhạt dắt ngọc, hoa lệ cao quý. Khí chất của hắn vốn tỏa ra bốn phía , mặc kệ hắn mặc cái gì, đều xuất trần thoát tục, hắn chậm rãi đi lên đài cao, tay áo buông xuống, chập chờn trong gió, hấp dẫn ánh mắt mọi người. Khi hắn đứng ở trên đài cao, ánh mặt trời rực rỡ chiếu vào hắn, cho hắn một vầng hào quang tỏa sáng, giờ phút này, khí phách của hắn khiến nhiều người kinh sợ.

Trên mặt hắn, thủy chung một nụ cười thản nhiên, nhạt như khói nhẹ, khiến kẻ khác mê say.

Lưu Sương chậm rãi xoay người, cần gì phải nhìn nữa chứ, càng nhìn, trái tim nàng càng đau đớn.

Bách Lý Hàn tiếp nhận bàn tử từ Trương Tá, trao tặng từng cô nương một. Ánh mắt hắn lơ đãng đảo qua, phát hiện người ở dưới đài ai cũng nhìn hắn, giờ phút này, hắn là tiêu điểm của mọi người.

Nhưng mà có một người không thế.

Đó là một nữ tử mặc đồ trắng, đứng dưới tàng cây liễu, bóng lưng tinh tế thướt tha, chỉ có nàng, không thèm nhìn hắn.

Trái tim hắn, trong nháy mắt như bị nhúng vào nước sôi, không ngừng trào lên bọt khí.

Chính là nàng sao? Một thân áo trắng, phiêu dật thoát tục.

Hắn ném bàn tử cho Trương Tá, thả người xuống khỏi đài cao, giống như hùng ưng giương cánh bay về phía nàng.

Như hòn đá ném xuống mặt hồ đang yên ả, mọi người đang yên lặng láo nháo đứng lên. Mọi người trơ mắt nhìn Bách Lý Hàn như chim xẹt qua đỉnh đầu họ.

Lưu Sương nghe được tiếng động láo nháo xé gió, nhưng nàng không quay đầu lại, thấp giọng nói với Hồng Ngẫu: “Đi!” Nhưng mà Hồng Ngẫu không di chuyển, choáng váng đứng một bên.

Lưu Sương bỗng nhiên quay đầu lại, liền thấy Bách Lý Hàn, hắn không biết tới bên nàng từ khi nào , hắn đứng yên sau lưng nàng, trong con mắt có thật nhiều kinh hỉ cùng chờ mong. Nhưng mà, trong khoảnh khắc nàng quay đầu lại, những điều đó biến mất, thay thế là thất vọng, thất vọng rất nhiều, giống hệt vẻ mặt của hắn vào đêm động phòng, một vẻ mặt độc nhất vô nhị.

Tâm tính thiện lương của Lưu Sương giống như bị đâm, đau đến co quắp, Lưu Sương thề, trọn đời này, nàng không bao giờ muốn chứng kiến vẻ mặt này của hắn thêm lần nào nữa.

Bách Lý Hàn dựa tại thân cây, có một loại cảm giác mất mát trống rỗng không nói thành lời, trái tim như bị giáng một chùy, lại sai lầm rồi!

Sai lầm cũng được thôi, vì sao lại là nàng!

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sai Phi Dụ Tình

Avatar
Silver23:09 25/09/2015
nam chính là th hay ảo tưởng

BÌNH LUẬN FACEBOOK