Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân


Mạn Sương khẽ nhắm mắt, mi mắt khẽ rung động, nước mắt vòng quanh, nhưng lại cố nén không rơi lệ. Nàng sẽ không rơi lệ ở trước mặt hắn, nếu nữ tử hắn ngưỡng mộ không phải nàng, nàng cũng không muốn cưỡng cầu!

Nhưng, nàng không thể rời đi!

Nàng tình nguyện chịu thống khổ, cũng không muốn cha mẹ phải đau thương. Nếu để phụ thân biết được truyện nhầm người, đi tìm Hoàng thượng lý luận, lấy tính tình bướng bỉnh của phụ thân mà nói, đắc tội Hoàng thượng là chuyện không tránh được, hậu quả không cần nghĩ cũng biết.

Phụ thân đã đáp ứng nàng và mẫu thân, không nhật lâu nữa sẽ cáo lão hồi hương. Chờ một chút đi, chờ cha mẹ bình an hồi hương, nàng rời đi cũng không muộn.

Nghĩ đến điều này, Mạn Sương đè xuống sự chua xót trong lòng, thản nhiên nói: “Vương gia, xin cho phép Mạn Sương lưu lại một thời gian, không lâu lắm đâu, ước chừng một tháng là được.”

“Oh?” Bách Lý Hàn nhướng mày, nữ tử này vẫn muốn lưu lại.

Tham luyến địa vị Vương phi như vậy,đến mức ngay cả thể diện cùng tự tôn cũng không cần. Nhưng hắn không rõ nàng yêu cầu thời hạn một tháng là có ý tứ gì. Chẳng lẽ nàng tưởng rằng trong vòng một tháng có thể mê hoặc hắn? Thật sự là si tâm vọng tưởng rồi.

“Đi hay ở tùy ngươi, bất quá, bổn vương khuyên ngươi không nên si tâm vọng tưởng!” Nện xuống những lời này, hắn phất tay áo đi.

Ngoài cửa sổ tiếng gió mưa càng lúc càng lớn, cửa sổ cũng bị gió thổi tung, một trận gió lạnh kéo tới, cho nàng một thân lạnh lẽo từ trong ra ngoài.

Mạn Sương yên lặng mà tháo mũ phượng xuống, cởi ngoại bào, bởi vì tất cả những thứ này, vốn không thuộc về nàng, nàng chỉ là sai phi rồi mặc giá y mà thôi.

Nước mắt không ngừng rơi xuống, lã chã từng giọt, chẳng mấy chốc đầy cả đế nến. Tối nay, vốn nên là xuân phong trướng ấm, ngọt ngào vô hạn, rốt cuộc chỉ có mình nàng cô đơn tịch mịch.

Thế sự vô thường, trời mưa gió bất thường người họa phúc bất ngờ, Mạn Sương cuối cùng cũng hiểu được.

“Chuyện đến đâu tất có đó, không cần quá lo.” Mạn Sương thấp giọng lẩm bẩm, nếu nàng không phải nữ tử hắn đem lòng ngưỡng mộ , hắn cũng không phải là nam nhân mà nàng phải chung tình

Cuộc đời này, hai người là hai kẻ vô duyên.

“Tiểu thư, xảy ra chuyện gì, ta thấy Vương gia nổi giận đùng đùng rời đi!” Hồng Ngẫu vẻ mặt lo lắng đi đến.

Mạn Sương che đậy tâm trạng đau khổ, thản nhiên cười nói, nói: “Không có gì, Hồng Ngẫu, ngươi tại sao còn chưa ngủ? Mau đi ngủ đi, hôm nay ngươi cũng mệt muốn chết rồi.”

Không có gì là sao? Hồng Ngẫu chứng kiến tiểu thư sắc mặt tái nhợt, ngọc dung thảm đạm, nụ cười mười phần gượng ép ”Tiểu thư, có phải Vương gia khi dễ ngươi ko!” Hồng Ngẫu nghi hoặc mà hỏi thăm.

“Nói bậy!” Mạn Sương thấp giọnh trách mắng, “Vương gia làm sao có thể khi dễ ta!”

Mạn Sương muốn cười một tiếng, nhưng ngực nhói đau một cái, Mạn Sương bưng ngực, gục xuống giường, không nhịn được đau đớn.

“Tiểu thư, hàn độc của ngươi phát tác?” Hồng Ngẫu trong nháy mắt mặt trắng bệch không còn chút máu, ôm lấy Mạn Sương, kinh hoàng kêu lên.

Mạn Sương từ nhỏ thân mang hàn độc, may mà có phụ thân tận tâm chữa trị, nếu không nàng sớm đã độc phát bỏ mình. Nhưng phụ thân cũng không thể chữa dứt, cứ cách vài năm sẽ bị độc phát một lần. Mỗi lần độc phát, đều khiến Mạn Sương vô cùng đau đớn.

Năm ngoái, đã phát tác một lần, không nghĩ tới năm nay lại phát tác. Khoảng cách giữa hai lần độc phát càng lúc càng ngắn, hoặc là, một ngày không xa, nàng sẽ bỏ mạng.

Mạn Sương thống khổ mà thở hổn hển, cắn răng chịu đựng từng cơn đau truyền đến, nhanh chóng làm cho tứ chi cũng tê liệt. Mặt của nàng càng lúc càng trắng bệch, mồ hôi lạnh càng không ngừng tuôn rơi

Hồng Ngẫu trong đầu trống rỗng, nàng không biết làm sao ôm Mạn Sương, đầu ngón tay chạm vào da thịt Mạn Sương lạnh như băng, Thân thể Mạn Sương lạnh đến khó tin.

“Tiểu thư, ta đi gọi Vương gia!” Hồng Ngẫu lo lắng mà nói.

Mạn Sương ôm tay Hồng Ngẫu, thở hổn hển nói: “Không nên! Không nên đi gọi bất cứ kẻ nào.” Phụ thân nàng vốn là ngự y, đối với hàn độc của nàng cũng thúc thủ vô sách, gọi người khác liệu có ích gì. Huống hồ, chỉ cần nhịn một chút sẽ qua, hà tất đi phiền toái người khác.

“Tiểu thư!” Hồng Ngẫu cùng Mạn Sương từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Mạn Sương mỗi lần độc phát thì đau đớn vô cùng, nha hoàn các nàng canh giữ tiểu thư . Nhưng mỗi lần Mạn Sương độc phát, nha hoàn các nàng đều thúc thủ vô sách , chỉ có thể trơ mắt nhìn tiểu thư đau đớn, nếu là nàng có thể thay tiểu thư chia sẻ đau đớn thì tốt rồi.

Hồng Ngẫu chứng kiến Mạn Sương đau đớn , nước mắt không ngừng tuôn rơi, lão ông trời có mắt không, tiểu thư của nàng, thiện lương như vậy, vì sao, bắt nàng chịu đau đớn như vậy.

Cơn đau đầu tiên rốt cuộc cũng qua, Mạn Sương miễn cưỡng cười cười, muốn chứng minh với Hồng Ngẫu nàng tốt lắm, nhưng cơn đau thứ hai thứ ba lần lượt truyền tới, như Trường Giang sóng sau xô sóng trước.

Mạn Sương cắn chặt răng, tay nắm chặt trải giường và áo ngủ bằng gấm thêu uyên ương.

“Hồng Ngẫu ——, ta không có việc gì —— đừng sợ ——” Mạn Sương thừa dịp cơn đau tạm ngừng, thở hổn hển an ủi nói. Nàng biết chính mình đang lừa dối mình, cơn đau này hơn hẳn những cơn đau trong quá khứ.

“Tiểu thư, nếu như lần đó, ngươi ăn cây “Tương tư lệ” thì tốt quá, hàn độc của ngươi sẽ trừ tận gốc, nhưng ngươi lại nhường cho một thiếu niên không rõ lai lịch, hắn ngay cả một tiếng cám ơn cũng chưa từng nói, tiểu thư, để đến bây giờ, phải chịu sự thống khổ này ——” Hồng Ngẫu ô ô khóc.

Tương tư lệ!

Chảy sương thấp giọng lẩm bẩm, nếu Hồng Ngẫu biết được thiếu niên ngày hôm đó chính là Tấn Vương Bách Lý Hàn, không biết, nàng sẽ có cảm tưởng thế nào.

Đã bao năm trôi qua giữa hai lần không hẹn mà gặp? Hình như là bảy năm rồi, chuyện xưa, coi như một giấc mộng.

Mặc dù đau đớn vô cùng, trong đầu Mạn Sương lại dần dần hiện lên chuyện ngày hôm đó một cách rõ ràng.

Trí nhớ như tuyết tan trên sông, nháy mắt hiện lên, năm đó, ngày nọ, chuyện đêm hôm đó như thủy triều ào đến.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sai Phi Dụ Tình

Avatar
Silver23:09 25/09/2015
nam chính là th hay ảo tưởng

BÌNH LUẬN FACEBOOK