Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hít sâu một hơi, Thiên Ngọc cố hết sức dùng chân vùng vẫy, y muốn đạp hắn ra, muốn bắt hắn phải ngay lập tức rời khỏi nơi ấy, thế nhưng chưa kịp thành công thì hai chân y lại bị kéo dang ra rộng hơn, lần này Thiên Vũ lại không nương tình cắn một phát lên làn da đùi mềm mại.

“Đau!”

Cảm giác đau nhói đột ngột khiến Thiên Ngọc hoảng hốt vùng dậy, lần này hắn thực sự đã ra tay, quả nhiên không chút lưu tình.

Ấn Thiên Ngọc nằm lại xuống giường, Thiên Vũ dùng lưỡi vẽ một vòng lên hai dấu răng đã hằn sâu đến mức rướm máu, hắn phải cho đứa trẻ này biết chống cự hắn thì sẽ phải nhận lấy một kết quả thê thảm như thế nào.

“Ngươi muốn nằm im để hưởng thụ hay là muốn phản kháng để nhận lấy đau đớn đây?”

Thiên Vũ tuy hỏi nhưng cũng không cần thiết phải nghe được câu trả lời, hành động của Thiên Ngọc đã hoàn toàn nói lên điều đó.

Y nhu thuận nằm xuống, nức nở dùng tay dụi mắt, lệ châu không ngừng tràn ra, tiếng khóc trong veo lanh lảnh như tiếng hót của chim sơn ca cũng vang lên không dứt. Có lẽ là do đau đớn, có lẽ là do uất hận, cũng có thể là do y đã thực sự buông xuôi, chỉ biết khóc lúc này đối với y có thể xem như một sự giải thoát.

Gạt đi những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi đang lòa xòa trên gương mặt non nớt, Thiên Vũ không dỗ dành mà chỉ đơn giản dùng hành động để an ủi y.

Nghĩ kỹ lại thực sự hơi có chút biến thái, thế nhưng không thể không thừa nhận tiếng khóc thanh thúy ngây thơ như thế hắn lại rất thích nghe, thậm chí hắn muốn y khóc nhiều hơn để cho bản tính chiếm hữu của hắn cơ bản có thể được thỏa mãn.

Cố định phần thân dưới của y, Thiên Vũ không nhanh không chậm đảo nhẹ một vòng lên ngọc hành nhỏ nhắn, ức hiếp “nó” nhiều lần như thế vẫn chưa cho “nó” có cơ hội để phóng thích lần nào, tâm hồn “yếu – ớt” của hắn dường như cũng cảm thấy có chút áy náy.

(tâm hồn anh mà yếu ớt?!! bệnh quá đi >.<”)

Không bao lâu sau, dưới kỹ thuật siêu đẳng và lòng tốt bất ngờ nổi lên của tên sắc lang lấy tính dục làm tiêu đề, đêm nay Thiên Ngọc đã thực sự cảm nhận được hương vị thoải mái.

Hút thêm vài lần để hút hết chất dịch còn sót lại bên trong nụ hoa non nớt, Thiên Vũ cười tà liếm liếm khóe môi, phải công nhận dương tinh của đứa trẻ này có một mùi vị cực kỳ đặc biệt, nhàn nhạt nhưng thơm thơm, không tanh nồng mà còn thuần khiết trong veo như nước, chẳng trách khi xưa các yêu nữ thường dùng dương tinh của nam nhân để rút ngắn thời gian tu hành, nói như vậy loại đặc biệt như của Thiên Ngọc rất có thể còn có tác dụng làm thuốc?!

Người ta thường nói ăn gì thì sẽ bổ nấy nha, không thể phủ nhận là từ khi mây mưa với Thiên Ngọc thì “công lực” và sự đòi hỏi của hắn cũng tăng lên rất nhiều, mà nói như vậy thì hắn chỉ cần làm cho Thiên Ngọc thoải mái và sau đó hắn sẽ có được một thứ dược lực có công dụng bổ thận tráng dương, đúng là vẹn cả đôi đường!!

(sặc sặc, bịnh hết chỗ nói lun, ta đọc xong mà muốn ngất ngay tại chỗ!)

Tạm gác chuyện ấy sang một bên, dù sao thì dục vọng của Thiên Ngọc cũng đã giải quyết xong, kế đến phân thân đang kêu gào của hắn cũng đã đến giờ phải được thỏa mãn.

(tiếp theo lại thêm một màn foreplay biến thái nữa nha~ ta có bán vé chợ đen đây~ trẻ nhỏ dưới mười tám tuổi nhất định phải mua dzé vượt rào ta mới cho qua đấy nhé!! Mại zô mại zô ~~~)

Thiên Ngọc vô lực nằm thở dốc trên giường, bao nhiêu sinh khí trong người dường như đã theo dòng chất lỏng ấy mà hoàn toàn bị rút sạch, nếu cứ phải tiếp tục chịu đựng những thứ sẽ xảy ra tiếp theo, tự trong lòng Thiên Ngọc cũng biết y không có cách nào chịu đựng nổi.

Yếu ớt bám lấy cánh tay hắn, lời cầu xin của y chưa kịp thốt ra thì cả cơ thể đã bị hắn ôm lấy rồi đặt một cái gối dưới lưng, ngón tay của hắn cũng tham lam xâm chiếm vào tiểu huyệt phía dưới.

“Không!”

Thiên Ngọc đau đớn muốn đẩy tay hắn ra, nhưng chân vừa co lên đã bị hắn thuận thế bắt lấy rồi dùng lực mở rộng.

“Ngoan nào, cố gắng chịu đựng một chút, nếu không lát nữa ngươi sẽ rất đau.”

Vừa nói hắn vừa đẩy ngón tay vào sâu hơn, hơi xoay tròn, cũng hơi kéo về một bên để nhanh chóng tạo ra khe trống, hắn thực lòng rất nóng vội muốn nới lỏng nơi này, phân thân của hắn sau bao nhiêu lần kiềm chế cũng đã sắp không thể nhẫn nhịn nổi, thế nhưng cho dù hắn có cố gắng đến mức nào thì ngón tay của hắn vẫn bị nội bích ấm áp hút chặt, ngay cả một khe hở nhỏ để đưa tiếp vào ngón tay thứ hai cũng không có cách nào tạo ra.

Thiên Vũ đình chỉ động tác rồi thở dài mấy lượt, chuyện chưa bắt đầu thì Thiên Ngọc đã khóc lóc thê lương, thử hỏi khi hắn tiến vào lúc này thì y sẽ còn khóc bi thảm đến mức nào nữa chứ!

Vì không muốn cho Thiên Ngọc mãi mãi khắc ghi ký ức đau đớn trong lòng, Đường Thiên Vũ không còn cách nào khác đành một lần nữa cố gắng đè xuống ham muốn để chuẩn bị cho y thật kỹ.

Hôn lên mi mắt tuyệt đẹp đang ướt đẫm nước mắt, Thiên Vũ véo nhẹ vào má y rồi nhỏ giọng thì thầm: “Hợp tác với ta thì người sẽ rất thoải mái, ngược lại chống đối với ta thì ngươi chỉ có nước tự chuốc lấy đau đớn mà thôi, ngươi hiểu chứ? Được rồi, bây giờ thì cố gắng thả lỏng ra, ta hứa với ngươi nhất định sẽ làm cho người sảng khoái.”

Lời vừa dứt thì môi hắn đã lập tức di chuyển xuống nhũ hoa nhẹ nhàng cắn mút, một bên dùng lưỡi liếm láp như tiểu hài tử muốn tìm kiếm một dòng sữa tươi, một bên dùng tay lúc mạnh lúc nhẹ không ngừng xoa nắn.

Chưa kịp thích ứng với hành động mê hoặc ấy của Thiên Vũ thì Thiên Ngọc lại cảm thấy phân thân mình lại một lần nữa bị khoang miệng ấm áp của hắn dễ dàng bao trọn, kể cả hai viên tiểu châu phía dười cũng không nằm ngoài phạm vi tiến công.

“Uhm…”

Thiên Ngọc rên lên một tiếng khi bị hắn mút nhẹ vào quy đầu, dù nơi đó đã hoàn toàn kiệt sức và muốn ngủ say nhưng không hiểu sao vẫn bị một loại ma lực nào đó thôi thúc mà dần dần thức tỉnh.

Rất hài lòng với phản ứng từ nơi ấy của nai con, Thiên Vũ một bên vẫn chậm rãi dùng tay ma sát để y bị dục vọng làm phân tán sự chú ý, một bên lưỡi hắn chậm rãi lướt xuống dưới rồi nhẹ đảo một vòng, kế đó hơi dùng lực từ từ tiến vào bên trong.

Cảm giác mềm mại âm ấm của một thứ gì đó đang len lỏi tiến vào nơi ấy khiến Thiên Ngọc bất giác sợ hãi trườn người lên để né tránh, không phải do đau, mà là do cảm giác ngứa ngáy quái dị đang diễn ra cùng với những cơn đau bị xâm phạm đã in sâu trong tiềm thức khiến y không khỏi hoảng hốt mà vùng vẫy trong vô thức.

“Thiên Ngọc ngoan, không cần sợ…”

Thiên Vũ dịu dàng trấn an, lời nói tuy ôn nhu hết sức chân thành khiến lòng người bình thản nhưng đôi tay đang ra sức xoa nắn hai cánh mông mềm mại cùng ánh mắt nóng bỏng đang nhìn chằm chằm vào mật huyệt khiến hắn thèm khát kia thì bất cứ ai đã lỡ hiểu lầm “lòng tốt” của hắn thì sẽ phải giật mình té ngửa.

Sau đây là tâm sự của Vũ đại sắc lang….

Mềm nha ~ Cái mông này quả thực xoa bao nhiêu lần cũng không cảm thấy chán! Còn nơi kia, vừa be bé lại xinh xinh, vừa hồng lại vừa ướt, nếu liếm liếm mấy cái bảo đảm sẽ khiến người ta có cảm giác sướng mê, thậm chí còn mềm mại và ấm áp hơn thứ cao lương mĩ vị tuyệt nhất trong thiên hạ, ta phải mau mau nới lỏng nó để nhanh chóng tiến vào, nếu có thể khiến cho nai con mau chóng sinh baby thì lại càng tốt!

(mợ ơi!! >”<)

Đường Thiên Vũ nói một đằng mà nghĩ một nẻo, lời an ủi kia rốt cuộc cũng chỉ là buộc miệng thốt ra, còn những gì mà hắn thực sự đang nghĩ mà để cho Thiên Ngọc biết được nói không chừng y sẽ sợ đến mức đột ngột lăn đùng ra mà ngất xỉu.

(hố hố, tính biến thái của thèng cha này có chết cũng không đổi a =)

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Sắc Lang Phụ Thân

BÌNH LUẬN FACEBOOK