Rể Quý Trời Cho

Chương 333: CHỊ ẤY LÀ THÀNH VIÊN KHÔNG THỂ THIẾU KHÔNG NHÀ CHÚNG CON

Quỷ Thượng Nhân

14/01/2021

Sau khi Hứa Bích Hoài truyên dịch xong, bèn cùng Lâm Thanh Diện từ trong bệnh viện đi ra ngoài.

Mãi khi đi đến cửa bệnh viện, đầu của Lâm Thanh Diện đều vẫn mờ mịt, lời nói vừa rồi của Hứa Bích Hoài vẫn văng vắng bên tai anh, nhất là loại cảm giác Hứa Bích Hoài thổi hơi nóng bên tai cô, khiến hoóc môn trong cơ thể đã tiết ra.

“Nhìn dáng bộ dạng không làm nên chuyện đó của anh kìa, không phải chỉ là hôn anh một cái thôi sao, anh thẫn thờ lâu như vậy sao?” Hứa Bích Hoài có chút trêu đùa nhìn Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện cười ngốc nghếch, giống như một đứa trẻ, rõ ràng cực kỳ không có bản lĩnh.

Mặc dù nụ hôn đó khiến anh cực kỳ tưởng niệm, nhưng khiến anh không quên được, là câu nói đó của Hứa Bích Hoài.

Vừa nghĩ đến sau khi vết thương trên người Hứa Bích Hoài khỏi, bản thân có thể cùng Hứa Bích Hoài tiến hành chuyện bá đạo đó rồi, trong lòng Lâm Thanh Diện liên thấy hưng phấn.

Anh lái xe chở Hứa Bích Hoài về vịnh Đằng Long, trên đường cũng cứ cười ngốc nghếch suốt, nhìn đến mức Hứa Bích Hoài dựng tóc gáy.

Dừng xe trước cửa biệt thự, Lâm Thanh Diện nhìn thấy Tôn Tuệ Phương đứng ở đó, trong lòng liên thấy kỳ quái, Tôn Tuệ Phương không ở trong biệt thự, ngây ngốc chạy ra bên ngoài làm cái gì?”

Anh và Hứa Bích Hoài xuống xe, đi đến trước mặt Tôn Tuệ Phương, mở miệng nói: “Chị Tôn, chị ở đứng ở đây làm gì?”

Tôn Tuệ Phương nhìn thấy Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài trở vê rôi, vội vàng đi tới, có chút bất lực mở miệng nói: “Hai người cuồi cùng cũng về đến rồi, chị Tông nói biết thự này có người chết, sau này không thể ở nữa, chị ấy thu lại chìa khóa của tôi rồi, khóa cửa biệt thự lại, tôi không vào được, chỉ có thể đứng ở đây đợi”

Lâm Thanh Diện lập tức nhíu mày, Lạc Hân bị loại bỏ rồi, nhưng trong nhà anh vẫn còn một tôn đại thân này, hơn nữa thế nào đi nữa, anh cũng không thể giết Tống Huyền Khanh được, chỉ cần bọn họ sau này còn sống cùng nhau, chuyện đau đầu chắc chắn sẽ còn không dứt.

“Vậy bọn họ đi đâu rồi?” Hứa Bích Hoài mở miệng hỏi.

“Bọn họ nói trước tiên đến khách sạn ở mấy hôm, cụ thể đi đâu thì tôi cũng không rõ” Tôn Tuệ Phương trả lời.

Hứa Bích Hoài bất lực thở dài, cô cũng không có cách gì với bà mẹ này của mình cả.

“Bọn họ không ở chúng ta ở, chị Tôn, chị chắc không để ý chứ?” Hứa Bích Hoài mở miệng hỏi.

“Cái này tôi không để ý, dù sao nếu như không ở đây thì không có nơi nào để đi cả” Tôn Tuệ Phương trên mặt có một tia bất lực.

Khi Lâm Thanh Diện muốn đi mở cửa, Tống Huyên Khanh cách đó không xa chạy đến, hét lên: “Ai cũng đừng mơ mở được cửa này, ngôi biệt thự này đã có người chết, cậu nếu như mở cửa, đến lúc đó quỷ hôn của người chết sẽ bám theo hai người, xui xẻo vẫn là tôi”

Ba người Lâm Thanh Diện đều quay đầu nhìn sang, phát hiện không chỉ có Tống Huyền Khanh đi tới, Hứa Quốc Hoa cũng xách hai chiếc vali lớn, thở hổn hển đi sau bà ta.

Hai người vốn dĩ định ra ngoài khách sạn ở, nhưng suy nghĩ đến trên người bọn họ mang theo 9 tỷ tiền mặt, ở khách sạn quá rẻ lại sợ số tiên này bị trộm mất, khách sạn đắt bọn họ lại không nỡ.

Dù có 9 tỷ tiền mặt, Tống Huyền Khanh cũng vẫn keo kiệt như trước, đi ra ngoài căn bản không nỡ tiêu quá nhiều tiên để ở khách sạn.

Cho nên hai người suy nghĩ một lúc, lại trở về, nghĩ để Lâm Thanh Diện trả tiền cho bọn họ, kêu bọn họ đi ở bên ngoài.

Mặc dù lúc đó khí thế mà Lâm Thanh Diện biểu hiện ra khiến trong lòng bọn họ cũng rất sợ hãi, nhưng theo sự thúc đẩy của thời gian, loại cảm giác đó trong lòng bọn họ cũng từ từ nhạt đi, dù sao Lâm Thanh Diện sẽ không đối xử với bọn họ như vậy, hơn nữa có Hứa Bích Hoài ở đây, Tống Huyên Khanh cảm thấy bản thân có thể vẫn như trước sai khiến Lâm Thanh Diện.

Chỉ cân Lâm Thanh Diện dám dùng loại thái độ như đối với Lạc Hân để đối đãi với Tống Huyền Khanh, Tống Huyền Khanh sẽ lấy Hứa Bích Hoài ra uy hiếp Lâm Thanh Diện, bà ta tin chắc Lâm Thanh Diện sẽ vì Hứa Bích Hoài mà nhẫn nhịn mọi chuyện, cho nên cũng cảm thấy Lâm Thanh Diện không có đáng sợ cả.

“Mẹ, bây giờ đã là thời đại nào rồi, mẹ sao còn có suy nghĩ truyền thống phong kiến đó chứ, lấy đâu ra ma quỷ, đó chẳng qua chỉ là mẹ suy nghĩ linh tinh mà thôi, mẹ không để chúng con vào, vậy chúng con phải ở đâu?” Hứa Bích Hoài có hơi tức giận nhìn Tống Huyền Khanh.

“Mẹ mặc kệ, dù sao chỉ cân mẹ ở đây, hai đứa đừng mơ mở được cửa” Tống Huyên Khanh khiến mọi người đều phải nghe theo lời của bà ta.

“Hai người không phải muốn ra ngoài ở sao? Sao lại quay vê rôi?” Hứa Bích Hoài lại hỏi một câu.

Trên mặt Tống Huyền Khanh lộ ra một tia ngại ngùng, có điều rất nhanh bà ta bèn cảm thấy chuyện này không có gì phải ngại cả, quay sang nhìn Lâm Thanh Diện, mở miệng nói: “Lâm Thanh Diện không phải bản lĩnh lớn lắm sao, người trong biệt thự này bởi vì nó mà chết, bây giờ biệt thự này không thể ở được, ba mẹ muốn ra ngoài ở, Lâm Thanh Diện phải chịu trách nhiệm, con mau bảo nó sắp xếp chỗ ở cho ba mẹ, trong tay ba con là hai vali tiền, nếu bị cướp mất, Lâm Thanh Diện phải đền”

“Mẹ không phải có 10 tỷ sao, tại sao còn muốn bắt Lâm Thanh Diện sắp xếp chỗ ở cho hai người? Mẹ cũng hiếp người quá đáng rôi” Hứa Bích Hoài mở miệng nói.

“Mẹ sao lại hiếp người quá đáng chứ? Con là con gái của mẹ, tôi luôn con khôn lớn, mẹ dễ dàng lắm sao, Lâm Thanh Diện muốn ở bên con thì bắt buộc phải nghe lời mẹ” Tống Huyền Khanh không biết liêm sỉ mà mở miệng nói: “Lâm Thanh Diện, cậu nói cậu có sắp xếp chỗ ở cho chúng tôi hay không, nếu như cậu nói không, tôi bây giờ dân Bích Hoài rời khỏi nơi này”

Lâm Thanh Diện cũng có hơi bất lực nhìn Tống Huyền Khanh, có điêu anh nghĩ, Tống Huyền Khanh nói cũng không phải không có đạo lý, mặc dù anh không tin chuyện quỷ thân, nhưng mọi người đều biết, trong ngôi biệt thự này vừa có người chết, tâm lý sẽ bị ảnh hưởng là điều chắc chắn, thời gian dài chắc chắn sẽ khiến trạng thái tinh thần của người đó kém đi.

Cho nên Tống Huyền Khanh muốn đổi chỗ ở, cũng không tính là yêu câu vô lý gì.

Hơn nữa trung tâm biệt thự quá bắt mắt, mặc dù ai đến Hồng Thành, chỉ cần nghe ngóng một chút thì có thể biết nhà bọn họ sống ở đây, điêu này đối với sự an toàn của Hứa Bích Hoài vấn có chút ảnh hưởng.

“Nếu đã như vậy, vậy chúng con nghe lời mẹ, hôm nay chúng ta trước tiên tìm chỗ nào đó ở tạm, sau khi tiếp tục thương lượng muốn ở đâu” Lâm Thanh Diện mở miệng.

Thấy Lâm Thanh Diện đáp ứng, Hứa Bích Hoài lập tức nóng lòng, mở miệng nói: “Lâm Thanh Diện, anh như thế này cũng quá chiều mẹ em rồi, không thể bà ấy nói gì thì nghe cái đó, nếu không sau này bà ấy sẽ càng ngày càng vô lý”

“Thật ra anh cũng cảm thấy tiếp tục sống ở đây không quá tốt, hôm nay nghe mẹ trước, chỉ là một chỗ ở mà thôi, không cần thiết phải lăn tăn quá nhiều” Lâm Thanh Diện cười nói.

Anh không muốn lãng phí thời gian vào mấy chuyện không quan trọng này, bây giờ độ cao của Lâm Thanh Diện, Tống Huyền Khanh căn bản không hiểu được, anh chẳng qua lười tranh luận với Tống Huyền Khanh, còn Tống Huyền Khanh nghĩ như thế nào, anh cũng không để tâm.

Trên mặt Tống Huyền KHanh lộ ra một nụ cười đắc ý, bà ta biết Lâm Thanh Diện chắc chắn sẽ nghe lời bà ta, bởi vì Lâm Thanh Diện không nỡ rời xa con gài bà ta, Tống Huyền Khanh cho rằng, chỉ cần Hứa Bích Hoài còn ở đây thì bà a có thể nắm được Lâm Thanh Diện trong lòng bàn tay. Bà ta quay sang nhìn Tôn Huệ Phương ở một bên, mặt mày chê bai nói: “Tôn Huệ Phương, chị cũng nghe thấy rồi, sau này nhà chúng tôi không ở đây nữa, cho nên giữ một bảo mẫu như chị cũng không có tác dụng gì. Chị sau này không cần ở nhà tôi nữa, bảo Lâm Thanh Diện thanh toán trước cho chị để chị có thể đi đi”

Tôn Tuệ Phương trên mặt bỗng lộ ra một tia thất vọng, vừa rồi khi đứng ở bên ngoài, Tôn Tuệ Phương đã suy nghĩ đến khả năng này, không ngơc nhanh như vậy đã thành sự thật rồi.

Bà ta cũng hiếu, người ta không cần thiết vào lúc này còn giữ bà ta lại, Tống Huyền Khanh kêu bà ta đi, cũng là điều hợp tình hợp lý.

“Vậy tôi không làm phiền mọi người nữa, Lâm Thanh Diện, cậu trước đây đã cho tôi rất nhiều tiên rồi, cho nên tiên tháng trước không cần trả tôi nữa, tôi đi trước đây.

Tôn Tuệ Phương xoay người muốn đi.

Lúc này Lâm Thanh Diện kéo bà ta lại, cười nói: “Ai nói tôi sau này không cần tới chị Tôn nữa, cho dù đổi nơi ở, cũng cần chị Tôn đến nấu cơm cho chúng tôi mà”

“Chị ấy là thành viên không thể thiếu trong nhà chúng con”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Rể Quý Trời Cho

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook