Rể Cuồng

Chương 55: RẮC RỐI CỦA VƯƠNG THU CÚC

Tiểu Bạch

31/01/2021

Ba giờ chiều, Lâm Chi Diêu đang cùng Giang Hằng thu xếp công việc của tập đoàn thì bớt chợt nhận được điện thoại của Vương Thu Cúc, Vương Thu Cúc gấp gáp nói: “Lâm Chi Diêu…thật xin lỗi, tôi…”

Lâm Chi Diêu nghe thấy giọng điệu của bà có gì đó không đúng, bèn hỏi: “Mẹ, con đây, mẹ có chuyện gì à?” Vương Thu Cúc ở đầu dây bên kia ngập ngừng một lúc, nuốt vài ngụm nước bọt, đang muốn lên tiếng thì dường như điện thoại của bà ta bị người khác cướp mất. Giây tiếp theo, giọng nói thô lỗ của một người đàn ông vang lên, vọng lại bên tai Lâm Chi Diêu: “Anh Lâm phải không, xin chào tôi là Yến Tử, ừm, là thế này, mẹ vợ của anh nợ chúng tôi một ít tiền, vì thế, cần anh qua đây trả nợ, nếu không để đến lúc mẹ vợ anh trở về, có thể trên người sẽ mất mát thứ gì đó, chắc anh cũng không muốn thấy đâu nhỉ?”

Lâm Chi Diêu trầm ngâm một lát rồi nói: “Được, cần tôi trả bao nhiêu tiền?”

“Ba tỷ, bây giờ anh mang tiền đến đường Chu Tước số 115, khu Nam Thành, chúng tôi ở đó đợi anh, đúng 4h là phải có mặt ở đó, nếu không tôi không dám đảm bảo sẽ xảy ra chuyện gì đâu…” Người đàn ông nói cười khẩy.

Lâm Chi Diêu: “Được, bốn giờ tôi chắc chắn sẽ đến…”

Người đàn ông chần chừ trong chốc lát, Lâm Chi Diêu vậy mà lại học theo giọng điệu của hắn nói chuyện, cười ha hả hai tiếng rồi ngắt máy.

Lâm Chi Diêu cúp máy, Giang Hằng cạn lời, gõ gõ tay nói: “Người bướng thường không hay gặp, năm nay hơi bị nhiều rồi đó…”

Lâm Chi Diêu không thèm để ý Giang Hằng, mà gọi một cú điện thoại: “Đường Chu Tước ở khu Nam Thành là địa bàn của ông phải không? Có một người tên Yến Tử có phải bên ông không? Cho ông mười phút, mười phút sau tôi muốn thấy ông ở đường Chu Tước đó…”

“Ấy, ngài Lâm à, khu Nam Thành là địa bàn của tôi, tên Yến Tử đó cũng cùng tôi...tôi đến ngay…” Đầu bên kia truyền đến giọng nói cung kính hết mực.

Lâm Chi Diêu cúp điện thoại, sau đó đứng dậy chuẩn bị đến đường Chu Tước, một tiếng? Không, rắc rối nhỏ này, mười phút là đủ rồi.



Đúng lúc này, trong một biệt thự sang trọng ở trung tâm khu Nam Thành, một người đàn ông trung niên khuôn mặt chữ Hán với vết sẹo dữ tợn trên mặt đang kính cẩn cúp điện thoại, trong mắt hiện lên một tia sợ hãi, trên người toát ra mồ hôi lạnh.

Ông ta đã đợi cuộc gọi này cả năm năm trời! Trước ngày này, ông ta lúc nào cũng muốn được nhận cuộc điện thoại này một lần nữa. Ngoại trừ hôm nay, bởi vì ông ta nghe rõ được ý đồ muốn giết người của Lâm Chi Diêu qua điện thoại.

Người đàn ông này có biệt danh là Lục Gia, vào một đêm mưa cách đây một năm, ông ta bị hàng chục tên côn đồ truy đuổi, khi ông ta đứng trên ranh giới cái chết thì một người tên Lâm Chi Diêu xuất hiện. Lấy một chống cả mấy chục tên khốn nạn mà anh không hề hấn gì, lúc đó ông ta đang bị thương nặng nằm rạp dưới đất. Người đàn ông tên Lâm Chi Diêu đó khuỵu người xuống, cúi đầu hỏi ông ta: “Chết chưa?”

Lục Gia lắc đầu: “Vết thương nhỏ không nhằm nhò gì…”

Lâm Chi Diêu cười cười ném cho ông ta một tấm thẻ đen: “Là một người đàn ông, tôi cho ông một sự trợ giúp nho nhỏ, nếu ông có thể thâu tóm Nam Giang, tôi sẽ cho ông cơ hội đi theo tôi..."

Lục Gia nhất thời chấn động, bởi vì sau lưng tấm thẻ đen mà Lâm Chi Diêu đưa cho ông có đóng dấu một chữ Lâm! Lục Gia vừa nhìn nhận ra đó là kí hiệu chuyên dụng của hào môn Yến Kinh, Lâm gia!

Kể từ đêm đó, với số tiền mấy trăm tỷ mà Lâm Chi Diêu đưa cho ông ta, chỉ vẻn vẹn mấy ngày ông ta không những báo thù rửa hận, mà còn mạnh mẽ khuyếch đại thế lực, sáu tháng sau ông ta gặp phải một số trở ngại. Tập đoàn Cửu Châu của Giang Hằng đột nhiên xuất hiện trước mặt ông ta, giúp ông ta dọn dẹp hết những chướng ngại vật một cách gọn lẹ. Khi đó, ông ta lại càng thêm tôn kính Lâm Chi Diêu hơn. Hiện giờ, một nửa Nam Giang đã nằm gọn trong tay ông.

Khu Nam Thành chính là địa bàn của ông ta, còn Yến Tử là đàn em của đàn em ông ta, ông ta có tâm muốn thông báo cho đám anh em ở dưới khu Nam Thành, nhưng khi Lâm Chi Diêu làm việc, không có sự cho phép của Lâm Chi Diêu, căn bản ông ta không dám nhúng tay vào.

Lục sẹo thấy trong lòng thấp thỏm không yên, híp mắt lại, không tiếp tục lưỡng lự nữa mà điên cuồng phi xe đến đường Chu Tước.

Mười phút sau, trước đầu đường Chu Tước số 115, Lục sẹo cung kính đi theo sau Lâm Chi Diêu.

“Ngài Lâm, rốt cuộc tôi cũng gặp lại ngài rồi…” Lục sẹo nói với Lâm Chi Diêu bằng giọng điệu cuồng nhiệt. Đối mặt với Lâm Chi Diêu, ông ta luôn cảm nhận được một loại áp lực vương hơi thở ngang tàn, đó chính là khí thế, khí thế này ép ông ta hít thở cũng trở nên khó khăn.

“Ừ, cho ông thời gian một năm, gây dựng thế nào rồi?” Cặp mắt Lâm Chi Diêu híp lại, khí thế trên người tăng lên chầm chậm.

Sắc mặt Lục sẹo căng thẳng, nói: “Đã thâu tóm được một nửa Nam Giang, trong năm nay tôi có thể tóm gọn toàn bộ Nam Giang…”

Lâm Chi Diêu chậm rãi gật đầu: “Cũng được, vào đi...cứ theo sau tôi, tôi không bảo ông nói thì đừng nói.”

Lâm Chi Diêu vừa nói vừa bước vào cửa, còn Lục sẹo đội một chiếc mũ, cúi thấp đầu đi theo sau Lâm Chi Diêu. Vừa bước vào, đập vào mắt là hàng chục tên côn đồ, cầm đầu là một người đàn ông có mái tóc bóng loáng mặc trên người tây trang đen, sơ mi trắng và thắt cà vạt.

Trước mặt người đàn ông mặc vest, chính là Vương Thu Cúc đang quỳ trên mặt đất cùng hai người phụ nữ trung niên khác Lâm Chi Diêu chưa gặp bao giờ.

Vương Thu Cúc thấy Lâm Chi Diêu đến, vẻ mặt vô cùng xấu hổ, trên mặt vô cùng hối hận, bà khóc lóc nói với Lâm Chi Diêu: “Thực xin lỗi, Lâm Chi Diêu, mẹ thật sự hết cách rồi, thật sự xin lỗi… Ăn cơm trưa xong mẹ xuống lầu vứt rác thì bị bọn họ bắt đến đây... "

Lâm Hạo gật đầu: "Ừm, không sao, Mộng Thần có biết chuyện này không?"

Vương Thu Cúc lắc đầu, đang định nói chuyện thì bị người đàn ông mặc tây trang ngắt lời, người đàn ông mặc tây trang hứng thú nhìn Lâm Chi Diêu: “Ăn mặc không tệ, chắc là rất đắt, xem ra chắc anh cũng có tiền trả nợ. À đúng rồi, anh là anh Lâm à, tôi là Yến Tử…”

Lâm Chi Diêu nhìn Vương Thu Cúc ở bên bị bẻ cánh tay khiến khuôn mặt nhăn nhó vì đau, trên đất còn có một người phụ nữ bị chảy máu trên đó, bèn nói với Yến Tử: “Tiền tôi mang đến rồi, người phụ nữ này là sao? Anh đánh à?”

Yến Tử ra vẻ không sao, cười nói: “Hứm, gãy một cái tay thôi mà,cũng không bằng con rể tốt như anh được...Đương nhiên, hôm nay nếu anh Lâm không mang tiền đến trả, tôi thấy có vẻ anh không cầm tiền theo rồi. Vậy mẹ vợ của anh cũng sẽ phải chịu kết cục như này…”

Yến Tử vừa nói vừa híp mắt.

Vương Thu Cúc ngay lập tức gấp gáp, bị doạ khiến gương mặt trắng bệch một mảng: “Lâm Chi Diêu, giúp mẹ, mẹ không dám nữa đâu, mẹ không dám nữa...thật ra nửa năm nay mẹ không còn bài bạc nữa rồi, là bọn chúng cứ tăng lãi, thấy công ty Mộng Thần không trả đủ, còn…”

Lâm Chi Diêu khoát tay nói với Vương Thu Cúc: “Ừ, được. Trước tiên mẹ ngồi xuống nghỉ ngơi tý đi…”

Lâm Chi Diêu nói xong bèn đỡ Vương Thu Cúc, ra chỗ ghế ngồi đằng sau Yến Tử.

“Làm phiền một chút…” Lâm Chi Diêu trầm mặt nói với Yến Tử.

“A...cậu em, cậu thuộc loại...tốt, tôi nhường...nhưng để tôi nhường chỗ, thì cậu phải trả thêm một triệu, đợt lát nữa không lấy ra được 6 tỷ, thì cánh tay cậu cũng sẽ bị gãy…” Yến Tử cười lạnh nói, những vẫn nhích ra.

Vương Thu Cúc nghe Yến Tử nói vậy, bị doạ đến choáng váng sợ, Yến Tử là ai? Đó là tên vô pháp vô thiên, ra vào lao ngục không biết bao nhiêu lần, thế lực rộng lớn, trước mặt Yến Tử, ngay cả tư cách đứng bà ta cũng không có.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Vương Thu Cúc trắng bệch căn bản không dám ngồi, vội bắt lấy tay Lâm Chi Diêu, run lẩy bẩy: “Lâm Chi Diêu, hay là con mau trở về đi, mẹ gãy một cái tay thì cho gãy đi, nếu con xảy ra chuyện, mẹ không cách nào ăn nói với Mộng Thần được…”

Lâm Chi Diêu nghe thấy Vương Thu Cúc nói vậy thì ngây người, nói vậy thì Vương Thu Cúc vẫn gọi là có một chút lương tâm, cũng không phí công một chuyến đến đây.

Yến Tử cười lạnh một tiếng: “Haha, coi chỗ tôi là khách sạn chắc? Muốn đến thì đến muốn đi thì đi? Vương Thu Cúc bà có phải quá ngây thơ rồi hay không?”

“Anh Yến Tử, tôi cầu xin anh, bỏ qua chuyện con rể của tôi đi, anh tha cho nó đi...tôi cầu xin anh…” Vương Thu Cúc nói liên hồi rồi định quỳ xuống trước mặt Yến Tử...

Nhưng bị Lâm Chi Diêu ngăn cản, tay Lâm Chi Diêu dùng lực, ấn Vương Thu Cúc xuống ghế: “Mẹ, con đã nói không sao là không sao mà…”

Sau đó, Lâm Chi Diêu quay người lại, vứt cho Yến Tử một cái thẻ: “Bên trong có 9 tỷ, đủ chưa?”

Yến Tử ngây như phỗng, tiếp theo cười thành tiếng: “Được, đủ rồi...xem ra anh Lâm cũng là người có máu mặt, được, vậy bây giờ anh có thể đưa mẹ vợ đi được rồi…”

Vương Thu Cúc đang muốn nói chuyện, lại bị Lâm Chi Diêu ngăn lại. Lâm Chi Diêu kéo một cái ghế khác ngồi xuống, từ tốn nói: “Chuyện của anh xong rồi, còn tôi thì chưa xong đâu, hồi nãy không phải anh nói muốn bẻ gãy một cánh tay của mẹ vợ tôi sao? Tuy lúc trước, cũng không thấy sao, nhưng mẹ vợ tôi ấy à, đối xử với tôi không tệ, cho nên anh uy hiếp mẹ tôi, anh nghĩ tôi cứ thế cho qua sao?”

Yến Tử phì cười, mà còn cười rất quỷ dị ngông nghênh: “Thế anh muốn sao?” Yến Tử vừa dứt lời, ngay lập tức mười mấy tên côn đồ trong phòng cầm đủ loại gậy gộc bao vây…

“Đánh gãy một tay anh…” Thân người Lâm Chi Diêu thẳng tắp, nhìn chằm chằm Yến Tử, vô cùng nghiêm túc nói, cũng không thèm nhìn mấy chục tên côn đồ bên cạnh.

Lời của Lâm Chi Diêu, doạ Vương Thu Cúc thót cả tim, bám lấy cánh tay Lâm Chi Diêu, định kéo anh chạy ra ngoài. Nhưng căn bản bà ta kéo không được, Vương Thu Cúc bị doạ sắp tiểu ra quần: “Lâm Chi Diêu, mau đi đi, nếu còn không đi thì không kịp nữa đâu…”

Yến Tử cười lạnh: “Không kịp nữa rồi, anh Lâm, anh nghĩ chỉ dựa vào anh với một người anh đi theo mà muốn xử lí đám người này của tôi? Haha, tôi thấy anh Lâm cũng chả có võ lực gì? Mà chỉ dựa vào một người đi cùng anh đây sao?”

Lâm Chi Diêu gật đầu nói: “Đúng, chỉ cần một người đi cùng tôi đó thôi, anh cứ phế hắn trước rồi phế tôi…”

Vương Thu Cúc tuyệt vọng, cứ nghĩ Lâm Chi Diêu điên rồi, bà ta đang xem trở về phải làm sao để bàn giao cho Thẩm Mộng Thần đây.

Yên Tử bị Lâm Chi Diêu chọc giận khiến mặt mũi trở nên xanh mét, tóm lấy một cái cột thép, xông đến Lục sẹo ngay phía sau Lâm Chi Diêu: “Như anh mong muốn!”

Nhưng giây tiếp theo, ầm một tiếng vang lên, Yến Tử xông lên rất nhanh, bay ngược lại lại càng nhanh, bị quẳng ngã trên mặt đất kêu thảm thiết. Mà lúc này, Lục sẹo cũng quăng mũ trên đầu xuống.

Lục sẹo tức đến run rẩy cả người, nhìn chòng chọc Yến Tử nằm trên đất, nói rành mạch: “Ai cho mày lá gan, dám động tay động chân đến bố mày?”

Yến Tử vừa nhìn thấy mặt Lục sẹo, tức thì bị doạ khiến mặt mũi trắng bệch...

Hắn bò dậy, bịch một tiếng quỳ xuống đất, không ngừng cúi lạy nói: “Lục Gia, em sai rồi, em sai rồi…” Lục sẹo rất muốn một dao xiên chết hắn, nhưng Lâm Chi Diêu còn đang ở đây, ông ta không dám tự tiện chủ trương, thế là ông ta khom người hạ giọng với Lâm Chi Diêu với tư thái thấp nhất, sợ sệt nói: “Lâm...Ngài Lâm, rất xin lỗi, do tôi quản giáo không nghiêm...mặc ngài xử lý…”

Yến Tử nhìn đại ca của đại ca, bị doạ cả người run cầm cập, còn mặc cho Lâm Chi Diêu xử lí, hắn chỉ cảm thấy bên dưới nong nóng, tè ra quần, thật sự tè ra quần...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Rể Cuồng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook