Rể Cuồng

Chương 125: Lâm chi diêu bị ám sát

Tiểu Bạch

06/04/2021

Trong ý thức của Lâm Chi Diêu, cho dù sau này có gặp lại Thẩm Ngọc Diệp cũng không thành vấn đề. Nhưng bây giờ Thẩm Mộng Thần lại nói như vậy, nói rằng cô đã yêu anh. Vậy anh phải chuẩn bị sớm một số thứ, và chuyện này không thể để Thẩm Mộng Thần biết được. Tóm lại, lúc nãy, Thẩm Mộng Thần đã nói quan hệ giữa cô ta và Thẩm Ngọc Diệp rất tốt.

Vì vậy, anh phải đến gặp Thầm Ngọc Diệp để làm rõ vấn đề này một cách riêng tư. Lâm Chi Diêu vô cùng phiền muộn, nếu đã biết chuyện này từ lâu, thì tốt hơn là nên trực tiếp khai báo thân phận của mình vào chiều nay. Nghĩ vậy, Lâm Chi Diêu nói với Thẩm Mộng Thần: "Ừm, nếu lần sau chị họ em quay lại Nam Giang, em gọi điện cho anh, anh sẽ đón cô ấy ở sân bay..."

"Ừm, cảm ơn chồng..." Thẩm Mộng Thần rất vui vẻ. Sau khi cô ngủ say, Lâm Chi Diêu cũng không tốn quá nhiều tâm sức để nghĩ đến chuyện này, hiện tại mọi chuyện đã như vậy, chỉ cần tìm cơ hội nói rõ là được. Phải nói rõ trước, để tránh sau này gây ra nhiều chuyện. Lâm Chi Diêu sẽ không bao giờ có bất kỳ mối quan hệ nào với những người phụ nữ khác trong cuộc đời anh.

……

Ngày hôm sau, Thẩm Mộng Thần đến công ty làm việc, Lâm Chi Diêu cũng tới trụ sở của tập đoàn Cửu Châu, bắt đầu kiểm tra toàn bộ hồ sơ dự án của tập đoàn bao năm qua. Tất cả những điều này anh cần phải nắm rõ, nếu không mấy ngày sau sẽ có vấn đề nếu anh ta tiếp quản.

"Anh, tổng cộng đã mời 100 đối tác trong giới tinh anh địa phương ở Nam Giang..." Trong lúc Lâm Chi Diêu đang đọc tài liệu, Giang Hằng đưa cho Lâm Chi Diêu một bản báo cáo.

"Ừm, cậu xem sắp xếp đi, dù sao mọi chuyện đều đã đâu vào đấy rồi..." Lâm Chi Diêu còn không nhìn đến thông tin bàn giao của Giang Hằng, anh ta đối với Giang Hằng vẫn luôn rất an tâm.

Lâm Chi Diêu tiếp tục xem thông tin, đến 3 giờ chiều anh định đi ăn thì đột nhiên nhận được điện thoại của Trần Viên Viên. Lâm Chi Diêu nhìn ba chữ Trần Viên Viên trên điện thoại, trong lòng thở dài, từ khi nói lời xin lỗi với cô ta ngày hôm đó, anh chưa từng liên lạc lại với cô, Trần Viên Viên cũng chưa từng liên lạc với anh, đây là lần đầu tiên cô ta chủ động gọi cho anh anh sau khoảng thời gian từ biệt.

Lâm Chi Diêu nghe điện thoại, bình tĩnh hỏi: "Viên Viên sao vậy?"

Ngay khi giọng nói của Lâm Chi Diêu truyền qua ống nghe, tiếng khóc của Trần Viên Viên vang lên qua điện thoại: "Anh ơi, bố mẹ em gặp tai nạn và họ bị bắt cóc. Anh mau đến Thiên Hải đi, em sẽ đợi anh ở tầng dưới trong công ty... Em em sợ quá, anh ơi... "

Trần Viên Viên nói xong cúp máy, sau khi cô ta cúp máy, Lâm Chi Diêu đứng dậy không chút nghĩ ngợi, giải thích ngắn gọn với Giang Hằng, cầm chìa khóa xe đi xuống lầu. Trên thực tế, anh luôn cảm thấy có lỗi với cô ta. Khi đó, có thể vì tức giận và thương hại mà anh đã chọn ở bên Trần Viên Viên. Ngay cả bản thân cô ta cũng biết điều này ngay từ đầu. Nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy có lỗi. Trên thực tế, anh đã chờ Trần Viên Viên mở lời, cho dù cô ta muốn bao nhiêu tiền, anh sẽ không chút do dự đưa ra. Nhưng cô ta không muốn điều đó.

Bây giờ có người dám bắt cóc cha mẹ của Trần Viên Viên? Trong lòng Lâm Chi Diêu lập tức nổi lên lửa giận kinh khủng. Cho dù từ trước đến nay anh không hề yêu Trần Viên Viên, nhưng vẫn coi cô như em gái. Hiện tại Trần Viên Viên có chuyện muốn cầu cứu anh, anh làm sao có thể không đồng ý?

Thành phố Nam Giang cách thành phố Thiên Hải không xa, bây giờ đặt vé máy bay và bắt máy bay thì đã quá muộn, còn không bằng tự lái xe chạy thẳng qua đó. Sau khi Lâm Chi Diêu đến ga ra, anh lái một chiếc siêu xe Bentley và phi nước đại về phía thành phố Thiên Hải. Lâm Chi Diêu gọi điện thoại cho Trần Viên Viên khi đang lái xe, nhưng không có ai nghe máy, anh cảm thấy hơi áy náy.

Anh lại gọi điện cho Thẩm Mộng Thần, nói có thể đi Thiên Hải xử lý việc khẩn cấp, tối nay chắc sẽ không về, sau khi nói chuyện với Thẩm Mộng Thần xong thìtập trung lái xe. Lâm Chi Diêu không nói với Thẩm Mộng Thần về Trần Viên Viên, chủ yếu là vì sợ cô ấy lo lắng. Hơn nữa là phụ nữ mà, đoán chắc ai cũng sẽ có một nút thắt như vậy trong tim.

Chỉ là hôm nay có lẽ ông trời muốn chống đối Lâm Chi Diêu, anh đến thành phố Thiên Hải vào lúc 5 giờ chiều, bầu trời rất u ám. Bây giờ đã là tháng mười hai, nhưng ở thành phố Thiên Hải trời vẫn còn mưa, mưa rất nặng hạt, kèm theo gió lạnh. Tầm nhìn bên ngoài cửa sổ xe rất thấp, và bầu trời thật đáng sợ.

Khi đối mặt với thời tiết khắc nghiệt như vậy, và Lâm Chi Diêu bây giờ vốn đã rất lo lắng, trái tim anh lại càng khó chịu hơn. Tiếp tục gọi điện cho Trần Viên Viên, nhưng cô ta không trả lời. Điều này cũng khiến Lâm Chi Diêu cảm thấy tức giận hơn.

Vào Thiên Hải, lại gặp phải tắc đường vào giờ cao điểm, cuối cùng một giờ sau, gần chín giờ tối, Lâm Hạo cuối cùng cũng lái xe đến cổng tập đoàn Thiên Hải.

Vốn dĩ tập đoàn Thiên Hải ban đêm có đèn rực rỡ, nhưng hôm nay không biết đã xảy ra chuyện gì, trên lầu cũng không có nhiều đèn, bên ngoài mưa rất to, đừng nói tới người, thậm chí cả xe ô tô cũng chả thấy mấy chiếc.

Lâm Hạo bật đèn pha chuẩn bị tiến vào tập đoàn Thiên Hải. Đột nhiên, qua ánh đèn xe, nhìn thấy Trần Viên Viên đang đứng bên ngoài của phòng bảo vệ. Quần áo của cô ta ướt sũng, đứng ngây ra đó, đôi mắt vô hồn, thân thể run rẩy, cô ngây ngốc đứng đó như một cái xác...

Lâm Chi Diêu nhanh chóng dừng lại, bất chấp mưa gió chạy đến chỗ Trần Viên Viên, lau nước mưa lạnh lẽo trên mặt cô ta, Lâm Chi Diêu hai tay nắm lấy cánh tay Trần Viên Viên, nhưng cảm thấy lạnh vô cùng. Anh nhanh chóng cởi áo khoác, khoác cho cô ta. Nhưng cô ta vẫn rùng mình. Và không phản ứng gì cho đến khi Lâm Chi Diêu bước đến bên cô, cô chỉ nhìn anh và khóc, trong mắt đau khổ vô tận...

"Viên Viên, đừng sợ, đừng sợ, anh ở đây, còn có anh mà, anh đưa em về khách sạn, ba mẹ em đừng lo lắng. Nếu là bắt cóc, người bên kia chính là vì tiền, đừng lo lắng về chúng, anh sẽ cho chúng bao nhiêu tùy thích! Đừng làm anh sợ, nhìn kỹ lại đi, là anh đây, anh của em đây! "Lâm Chi Diêu lắc mạnh thân thể Trần Vân Viên, bởi vì dáng vẻ của cô ta thực sự khiến anh rất sợ hãi.

Trần Viên Viên bị Lâm Chi Diêu làm cho rung động, ánh mắt đầy im lặng cuối cùng cũng khôi phục lại một tia biểu tình, cô ta yếu ớt mở miệng: "Anh ơi..."

Nhìn thấy Trần Viên Viên gọi mình, Lâm Chi Diêu thở phào nhẹ nhõm.

"Anh ơi, em xin lỗi, em xin lỗi, em xin lỗi..." Trần Viên Viên nhìn Lâm Chi Diêu rơi lệ không ngừng nói xin lỗi...

Lâm Chi Diêu sắp phát điên, chính là lần này, cô còn nói xin lỗi anh! Nhưng anh biết rằng Trần Viên Viên ở độ tuổi này mà phải trải qua những điều tàn nhẫn như vậy chắc chắn trong long rất khó chịu. Cho nên lúc này mặc dù rất tức giận, nhưng anh vẫn nói với Trần Viên Viên: "Không sao Viên Viên, đi thôi, bên ngoài lạnh lắm, anh đưa em về khách sạn, nhanh lên..."

Lâm Chi Diêu nói xong, lo lắng kéo Trần Viên Viên chạy vào trong màn mưa, lên xe...

Chỉ là khi Lâm Chi Diêu vừa mới xoay người không đi mấy bước, đột nhiên toàn thân choáng váng, hai mắt đờ đẫn, đáy mắt hiện lên một tia dày đặc...

Lâm Chi Diêu đang đứng trong màn mưa, Trần Viên Viên đang đứng ở bậc thềm, một con dao sắc bén sáng chói xẹt qua lưng Lâm Chi Diêu, một mũi dao dài năm cm xuyên qua ngực bên phải, từng giọt máu đỏ tươi rơi xuống....

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Rể Cuồng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook