Rất Yêu Em

Chương 7: Kẹp chặt ( H )

A Vãn

10/11/2020

Đoạn Trường An đẩy áo của Tô ɖu͙ƈ lên cao, anh ngậm lấy bầu ngực bên trái, ʍút̼ vào. Tay trái ôm eo cô, tay phải phủ lên bầu ngực còn lại, xoa bóp chơi đùa.

Tô ɖu͙ƈ há miệng thở dốc, cô hơi ngửa người về phía sau, dường như muốn đạt được nhiều kɧօáϊ cảm hơn. Bàn tay không tự chủ nắm lấy đầu tóc đen nhánh của anh.

Trong phút chốc, Tô ɖu͙ƈ cảm thấy dường như không khí trong phòng đang nóng dần lên, lại tựa như không phải vậy.

Hoa huyệt càng lúc càng ngứa, Tô ɖu͙ƈ di chuyển cơ thể theo bản năng , ma sát với gậy thịt giữa hai chân anh, dù chỉ kϊƈɦ thích cách một lớp qυầи ɭót nhưng hoa huyệt vẫn hưng phấn chảy nước.

Đoạn Trường An cảm giác được động tác của người trong lòng, bàn tay đặt trêи bầu ngực phải di chuyển dần xuống phía dưới, đặt lên qυầи ɭót mỏng manh của Tô ɖu͙ƈ, anh ngậm lấy vành tai của cô, khàn giọng hỏi: “ Tiểu nộn huyệt muốn ăn gậy thịt hả?”

Anh đưa tay đẩy qυầи ɭót ra, chen vào trong hoa huyệt, đẩy hoa môi ra, tìm được vị trí của hoa hạch, chậm rãi vân vê.

Đột nhiên bị kϊƈɦ thích, Tô ɖu͙ƈ rêи lên thành tiếng, hai chân càng kẹp chặt eo của Đoạn Trường An hơn.

“Kẹp chặt như vậy làm gì.” Đoạn Trường An ấn mạnh vào hoa hạch của cô, ngón giữa chậm rãi tiến về phía miệng huyệt trơn nhẵn, dính chút nước mật nhớp nháp, “Em rêи như vậy làm anh rất muốn chơi chết em.”

Đột nhiên anh ngừng lại, Tô ɖu͙ƈ mê mang nhìn anh, hoa huyệt không nhịn được co rút lại.

Cô cảm thấy vô cùng trống rỗng.

“Lấy gậy thịt của anh ra đi.” Đoạn Trường An dựa vào sô pha, vô lại nói.

Tô ɖu͙ƈ đặt tay lên trêи qυầи ɭót của anh, nuốt nước miếng, kéo xuống.

Gậy thịt thô dài nhảy bật ra, xung quanh nổi gân xanh gồ ghề, giữa quy đầu đỏ sậm còn chảy ra chút nước.

“Vuốt nó đi.” Đoạn Trường An tiếp tục dụ dỗ cô gái nhỏ.

Tô ɖu͙ƈ không biết phải làm sao, cô nắm đại lấy nó rồi nhìn về phía Đoạn Trường An, ngón tay mơn trớn lỗ nhỏ phía trêи. Tuy ánh mắt của cô thuần khiết nhưng động tác lại hết sức ɖâʍ đãng.

Mắt Đoạn Trường An tối sầm lại: “Yêu tinh.”

Nói xong anh ôm Tô ɖu͙ƈ đứng dậy, Tô ɖu͙ƈ sợ hãi kêu lên một tiếng, hai chân kẹp chặt eo anh. Gậy thịt liền chống lên hoa tâm, theo mỗi bước đi của Đoạn Trường An, gậy thịt như có như không đâm vào miệng hoa huyệt.

Thậm chí Tô ɖu͙ƈ có thể cảm giác được ɖâʍ thủy của mình thấm qua qυầи ɭót làm ướt cả gậy thịt của anh.

Đoạn Trường An đi tới bên cửa sổ sát đất, anh thả cô xuống, xoay người Tô ɖu͙ƈ để cô đứng quay mặt về phía cửa sổ, ngoài ban công không bật đèn, phía trước chung cư trống không, mặc dù cô biết người dưới đất đất không thể nhìn thấy rõ cảnh tượng ở tầng 28, nhưng Tô ɖu͙ƈ vẫn không tự chủ được mà hồi hộp, vì nghĩ như vậy nên hoa huyệt cũng hưng phấn phun ra thật nhiều mật hoa.

Đoạn Trường An cởi áo của cô, anh cũng cởi bỏ nút áo sơ mi của mình, cởi quần, sau đó là qυầи ɭót vứt trêи mặt đất. Cởi của mình xong, anh chậm rãi cởi bỏ qυầи ɭót đã ướt đẫm từ lâu của cô, cuối cùng là váy ngắn.

Trêи người Đoạn Trường An vẫn còn khoác áo sơ mi, qυầи ɭót và váy của Tô ɖu͙ƈ mắc ở mắt cá chân, hai người gần như trần trụi.

“Kẹp chặt lại.” Đoạn Trường An cầm gậy thịt để phía dưới hoa huyệt rồi ra lệnh, Tô ɖu͙ƈ vô thức kẹp chặt lấy vật cứng nóng bỏng giữa hai chân.

Gậy thịt của Đoạn Trường An bắt đầu ra vào giữa hai chân cô, hai tay trêu đùa đôi gò bồng đào, xoa bóp mạnh bạo làm cho đầu nhũ của cô có chút đau, đầu ngón tay của Tô ɖu͙ƈ dần trắng bệt vì gắng sức chống đỡ cơ thể của mình trêи cửa sổ.

Cô cảm thấy rất ngứa.

Gậy thịt cứng rắn nóng bỏng mỗi lần ra vào sẽ đụng trúng hoa hạch, ɖâʍ thủy trào ra không ngừng, hai túi ngọc va vào đùi của Tô ɖu͙ƈ, phát ra tiếng bành bạch hòa cùng tiếng nước chảy ɖâʍ mỹ, làm cô đỏ bừng mặt.

“Cọ xát tiểu huyệt ɖâʍ đãng như vậy có sướиɠ hay không?”

Đoạn Trường An càng lúc càng dùng sức, hoa hạch không ngừng bị va chạm, làm cho hai chân của Tô ɖu͙ƈ mềm nhũn.

“Kẹp chặt vào.” Đoạn Trường An thở phì phò, “ Lúc này không kẹp được, có phải muốn anh cắm vào không?”

“Ngứa… anh Trường An…” Cô vô thức nói ra cái tên mà cô vẫn thường gọi trong mơ.

“Fuck!” Đoạn Trường An bị cách gọi của cô kϊƈɦ thích, gậy thịt lại sưng to hơn nữa, “Thật quyến rũ. Kêu thêm vài tiếng nữa nào.”

Anh càng thêm dùng sức ra vào, mỗi lần đều giống như muốn cắm vào tiểu huyệt nhưng thật ra chỉ cố tình cọ xát tiểu huyệt rồi rời đi.

Tô ɖu͙ƈ càng ngày càng ngứa.

“Anh Trường An… Đừng… Đừng mà… Tiếp đi” Tô ɖu͙ƈ khàn giọng.

“Tiếp tục như thế nào? Là như vầy?” Một bàn tay của Đoạn Trường An từ phía trước di chuyển dần xuống dưới, ngón giữa đột nhiên ấn mạnh vào hoa hạch.

“Là cắm gậy thịt vào từ phía sau hả? Cắm vào trong tiểu huyệt nhỏ hẹp của em, làm em đến phát khóc, có được không?”

Cả người Tô ɖu͙ƈ run rẩy, hoa huyệt kịch liệt co rút lại, ɖâʍ thủy đột nhiên phun ra ngoài, tưới lên trêи gậy thịt.

Giọng khàn không chịu nổi.

Lần đầu tiên Tô ɖu͙ƈ cao trào, chân mềm nhũn, hoa huyệt co rút liên tục. Đoạn Trường An nhanh chóng đâm thọc thêm vài cái, thắt lưng tê rần, tϊиɦ ɖϊƈh͙ trắng đục nóng hổi bắn vào giữa hai chân Tô ɖu͙ƈ.

Hỗn hộp tϊиɦ ɖϊƈh͙ và ɖâʍ thủy cùng chảy xuống.

Đoạn Trường An nhìn người mình ôm trong lòng đang thở gấp, anh bế cô lên.

Sau khi lau sạch người, Tô ɖu͙ƈ nằm trêи giường được Đoạn Trường An ôm vào lòng.

Đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, cô chế nhạo nói: “Đội trưởng, không phải anh nói muốn mèo sao.”

Đoạn Trường An vuốt tóc cô: “Muốn, muốn làm chết con mèo đang nằm trong lòng anh đây này.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Rất Yêu Em

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook