Quỷ Tình Duyên, Nhân Duyên Tuyến

Chương 66: Bất ngờ trọng sinh

Lam Mễ Xa

21/12/2020

Thời điểm mở mắt ra cảm thấy toàn thân đau nhức, ngón tay đều mềm nhũn không nhấc lên nổi.

Nhưng tôi là tình duyên cơ mà, cho dù có cảm giác cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt, mệt mỏi kéo dài như vậy tôi thấy rất không thoải mái, không thể không mở mắt ra, liền nhìn thấy bức tường màu trắng trước mắt, bởi vì tôi ngủ khá lâu, màu trắng trên tường cũng cảm thấy đặc biệt chói mắt, không thể không hơi híp mắt lại.

Sau đó tôi ý thức được mình đang nằm trên tấm nệm của giường bệnh, chuyện này không đúng, tôi là một linh hồn không có thân thể, chỉ có thể bày ra một tư thế như nằm trên giường thôi, chỉ một chút sơ ý, tôi sẽ liền xuyên qua giường mà rơi xuống lầu.

Nhưng tôi hiện tại là thiết thực nằm trên một cái giường.

Tôi khiếp sợ dùng ngón tay chạm một cái xuống nệm, xác thực đụng được cái nệm mềm mại trơn nhẵn.

Chuyện này có nghĩa là thế nào?

Tôi còn không kịp định hình cái gì, liền nhìn thấy bên cạnh giường nằm là một phụ nữ trung niên đang kích động nhìn tôi.

Tôi đối với bà có chút ấn tượng, tôi cau mày suy tư, à, đúng rồi, lúc tôi bay vào phòng giải phẫu, bà chính là đang đứng trong hành lang rơi lệ.

Có điều hiện tại là đang hướng về phía tôi.

Hướng về phía tôi?

Tôi nỗ lực giơ bàn tay lên trước mắt vung một hồi, sau đó lại siết chặt, quả thật có cảm giác, mà không phải hư vô.

Tôi, thật sự sống lại?

Tôi thậm chí đối với việc chính mình còn có thể sống lại là đều không hy vọng, vận mệnh thực sự là cùng tôi mở ra một câu chuyện cười hoành tráng.

Chuyện này quá đột ngột, tôi trái lại một chút tâm tình dao động cũng không có.

Người phụ nữ kia đột nhiên ôm lấy tôi, gào khóc ở bên tai tôi, làm màng nhĩ cho tai tôi có chút đau, có điều bà khóc rất khổ sở, tôi cũng không có đẩy bà ấy ra.

Bà ở bên tai tôi gọi ' Hạ Kiều' , phải rồi là Hạ Kiều, cũng thật may con không có chuyện gì cả, mẹ đây bị con hù chết, nếu như con chết, mẹ phải sống thế nào đây.

Hạ Kiều? Ah, hẳn là tên của chủ nhân thân thể này.

Nhưng tôi không phải là Hạ Kiều, tôi là Vân Thiển.

Hạ Kiều chân chính đã bị Quỷ sai bắt đi vào túi vải rồi, sẽ không thể trở về.

Trong phòng không ngừng vang lên tiếng người phụ nữ kia, bọn họ xem biểu hiện của tôi là vừa thương xót vừa vui mừng, đứng trước giường bệnh tôi còn một người đàn ông mang kính đang tháo mắt kính xuống xoa xoa viền mắt một chút, vỗ vai người phụ nữ kia an ủi nói: "Không có chuyện gì là tốt rồi, không có chuyện gì là tốt rồi mà." hẳn là cha của Hạ Kiều.

Tôi lần lượt đem từng người trong phòng bệnh nhìn qua một cái, tuy nhiên tôi cũng không quen biết bọn họ.

Nhưng tôi biết, tôi là có được thêm một lần nữa được sống.

Chủ nhân thân thể này là Hạ Kiều, cũng chính là 'tôi' hiện tại, là vì bị tai nạn xe cộ mà phải vào bệnh viện, tuổi cùng tôi không kém bao nhiêu, hay là cũng bởi vì nguyên nhân này, tôi cùng thân thể này có chút điểm tương đồng, mới có thể chiếm cứ toàn bộ thân thể này mà hợp thành như chủ nhân của nó.

Bởi vì nguyên nhân tai nạn, tuy rằng mạng được cứu về, nhưng trên đùi của tôi bó thạch cao, phải nằm trên giường một thời gian, chuyện này đối với việc tôi đã quen phiêu đãng bay bổng có chút buồn bực, có điều cũng không liên quan, tôi nằm ở trên giường dùng lý do đau xót muốn đều an tĩnh nằm, miễn cho có nói sai cái gì mà lộ ra kẽ hở, dù sao tôi cũng không phải là Hạ Kiều, hơn nữa tôi cảm thấy có chút trùng hợp, ngẫm lại Tiểu Nhiễm, nàng cũng là bị thương ở đùi, tôi hiện tại chính là ôn lại một lần cảm thụ của nàng, vì lẽ đó tôi kỳ thực có cảm giác rất mới mẻ, đương nhiên không có biểu hiện rõ ra.

Ai cũng không có hoài nghi tôi, nói tới bọn họ, Hạ Kiều có thể cứu được chính là chuyện tốt nhất, bọn họ chỉ cho là tôi bị di chứng của vụ tai nạn thôi, đều đối với tôi rất tốt, đối tốt quá với tôi làm tôi cảm thấy không thoải mái lắm, dù sao tôi không phải chân chính là Hạ Kiều trong miệng của họ, vô duyên vô cớ liền hưởng ứng sự đối đãi tốt của bọn họ, huống hồ con người của tôi tính cách vốn có chút lạnh nhạt, không quá thích ứng chuyện người nhà đối xử với tôi quá tốt.

Tôi muốn một chiếc gương, nóng lòng nhìn dáng dấp hiện tại của tôi, tôi trước đó còn chưa kịp thấy rõ bộ dạng của cơ thể bị tròn méo ra thành cái gì, liền cứng nhắc bị lôi kéo vào bộ thân thể này, sẽ không bị đụng phải mặt mày hốc hác đi, kết quả bất ngờ, mặt Hạ Kiều cùng tôi khá giống nhau, tôi có chút sáng tỏ là vì sao thân thể này lại nhận sai linh hồn.

Trên thế giới này sự trùng hợp xảy ra nhiều lắm, nếu như tôi không phải vừa vặn trở thành một tình duyên, Tiểu Nhiễm vừa vặn trở lại cái đường phố kia mà bị tôi thấy, sau đó quá nhiều sự tình cũng sẽ không vì thế mà phát sinh, mà nếu như linh hồn Hạ Kiều không có bị Quỷ sai bắt đi, cho dù bộ thân thể này có thích hợp với tôi đi chăng nữa tôi cũng sẽ không chiếm dụng lấy, sẽ vẫn cứ không ngừng nghỉ mà chờ đợi tiếp.

Sau khi được hồi sinh tôi phải bỏ ra một thời gian dài để thích ứng với thân thể này, dù sao tôi phiêu đãng quá lâu, rất nhiều chuyện tôi quên là phải làm thế nào, thậm chí còn có thể sợ con người, không dám cùng bọn họ giao lưu, vì lẽ đó thời điểm tôi trầm mặt tương đối nhiều.

Tôi không biết tôi chiếm cứ thân thể Hạ Kiều thì dây nhân duyên trên người thay thế này có còn nữa hay không, sau khi tỉnh lại tôi liền hoàn toàn thoát ly là một người bình thường, tôi không thể nhìn thấy sợi dây nhân duyên nữa, cũng không thể nhìn thấy những con ma kia.

Tôi nghĩ tôi là một con người thì sẽ chết đi vào một ngày nào đó, đến ngày đó, Quỷ sai đại nhân sẽ tới túm lấy tôi, cũng sẽ không nhớ được tôi, tôi là có thể cùng Tiểu Nhiễm như thế có cái chốn quy hồi, tôi hy vọng chính là những điều này.

Tôi không muốn vĩnh cứu cứ phiêu đãng như vậy, chỉ muốn có cái chốn để quay về.

Sau khi gỡ bỏ được thạch cao, tôi tạm thời phải chống nạng luyện tập bước đi, thực sự là không tiện, thời điểm làm một tình duyên, tôi nghĩ muốn bay chạy đi đâu cũng có thể, mà không phải cứ như bây giờ vừa mệt vừa đau.

Bất quá...tôi là vẫn còn sống.

Tuy rằng thế giới này không có biến cố, nhưng ít ra tôi có thể tham dự vào, mà không phải cứ như vậy mà phiêu đãng ngơ ngơ ngác ngác.

Chí ít còn sống còn có tương lai.

Tôi cũng không đối với việc chính mình chiếm cứ lấy thân thể Hạ Kiều cảm thấy có lỗi với nàng, nàng ngược lại cũng là do bị Quỷ sai bắt đi, tôi thay thế nàng tiếp tục sống, làm cha mẹ nàng không còn khổ sở cũng tốt, coi như là bồi thường việc chiếm cứ thân thể nàng đi.

Thời điểm làm một cái tình duyên tôi rất yêu thích bay nhảy phiêu đãng trong bệnh viện, muốn liền có thể gặp gỡ vài con ma mà nói chuyện phiếm giết thời gian, nhưng tôi hiện tại rất không thích nơi này, nơi này là nơi có quá nhiều sinh mệnh ra đi, hơn nữa hiện tại tôi cũng không giúp được bọn họ nữa.

Cha mẹ Hạ Kiều nhìn ra tôi không thích ở bệnh viện nữa, rất nhanh mang tôi về nhà.

Nhà của Hạ Kiều, cũng chính là nhà của tôi.

Thời điểm ngồi trên taxi nhìn ra cảnh vật phía ngoài, cảm giác vô cùng mới mẻ, tôi tuy rằng thường xuyên thấy qua cảnh vật này, nhưng hiện tại cảm thụ hoàn toàn không giống, tay của tôi kề sát bên cửa sổ của xe, có chút cảm giác lạnh lẽo, trên ghế ngồi một thời gian dài, chân có chút tê mỏi, đều là cảm giác đã lâu tôi không trải nghiệm.

Tôi không nghĩ tới việc đi gặp Tiểu Nhiễm, nàng hiện tại nên sống thật tốt, không nên lại nghĩ tới tôi, khâm phục lúc thời điểm tôi cũng nàng tuyệt duyên, huống hồ tôi hiện tại chật vật như vậy, bước đi đều phải chống nạng, Tiểu Nhiễm nếu như rời khỏi nhà ở vùng ngoại thành, kỳ thực tôi căn bản không tìm được nàng nữa.

Giữa liên hệ chúng tôi chỉ có đường nhân duyên, hiện tại tôi không thể nhìn thấy đường nhân duyên đó, liên hệ duy nhất cũng đã đứt đoạn mất.

Sau khi trở về nhà tôi cũng cảm thấy không quá dễ chịu, dù sao đây là nhà của Hạ Kiều, cuối cùng tôi lại nhớ tới Tiểu Nhiễm, liền cảm thấy rất cô độc.

Cha mẹ của Hạ Kiều nhìn ra tôi tựa hồ nơi nào cũng đã thay đổi một ít, đương nhiên, tôi căn bản không phải là Hạ Kiều của bọn họ, chỉ là một tình duyên chiếm cứ thân thể con gái của bọn họ, bọn họ là người thân nhất của Hạ Kiều, đương nhiên có thể nhìn thấy, hơn nữa không biết có phải hay không là ảo giác của tôi, Hạ Kiều trong gương kia tựa hồ càng lúc càng giống tôi, tôi sợ bọn họ nhìn ra tôi không phải là con gái của bọn họ, nên tôi thường tự mình khoá cửa phòng ở bên trong mà ngẩn người ra, tôi khâm phục thời điểm tôi là một tình duyên, tôi am hiểu việc này, hầu hết thời gian tôi thường cứ ngẩn người ra mà trôi qua thế này.

Cha mẹ của Hạ Kiều rất lo lắng cho tôi, bọn họ xem thấy qua ánh mắt muốn né tránh của tôi.

Tôi cũng cảm thấy thời gian sống lại mà cứ ngẩn người ra như vậy quá lãng phí, tôi liền muốn nỗ lực làm gì đó, nhưng chân tôi còn chưa lành hẳn, không làm được cái gì, trong phòng ngủ của Hạ Kiều có máy vi tính, tôi không hẳn sẽ dùng, tôi chết đã hơn hai năm, đối với sự việc của người sống không quá am hiểu, gõ mỗi con chữ đều phải nhìn đi nhìn lại bàn phím, hơn nữa đối diện với máy tính cũng không biết phải làm gì.

Cha mẹ Hạ Kiều cũng vì tôi mà thuê rất nhiều đĩa video để xem, bọn họ thực sự rất yêu Hạ Kiều, xem cái đống phim nhựa chồng chất kia, đại khái cửa hàng cho thuê băng đĩa đã cho họ thuê hơn một nửa rồi.

Thật là làm tôi có chút hâm mộ.

Liền tôi tổng thời gian đều ngồi ở trên ghế sô pha mà xem phim, bất quá tôi lại giống tôi lúc ở phố kinh doanh: sững sờ hai năm, cái phim nào cũng đều xem qua, đối với tôi mà nói cũng là hướng về phía màn ảnh mà ngẩn người ra thôi.

Có một đêm tôi xem một bộ phim, trong phim là hai người phụ nữ yêu nhau, bọn họ nhất định là không nhìn kỹ tiêu đề nội dung là cái gì mà thuê trở về, tôi trái lại đối với phim dạng này có chút bí ẩn chờ mong, chỉ là nhìn thấy phần giới thiệu trên hộp liền quyết định xem bộ phim này.

Trong phim mới đầu nhìn qua tôi cảm thấy rất quen thuộc, đây là bộ phim khá cũ, thật là đã rất nhiều năm, tôi trước đây cùng Tiểu Nhiễm xem qua, chỉ là đã quá lâu trong quá khứ, tình tiết đều gần như đều quên đi, chỉ nhớ rõ là đã xem qua.

Nhưng tôi cũng không xoi mói, vẫn cứ xem.

Nhìn thấy một màn trung gian, hai cô bé chôn xuống tờ giấy đựng trong hộp viết nguyện ước của hai người xuống đất, ước định mấy năm sau sẽ trở lại xem, hai cô gái trẻ tuổi nghĩ giống như đang làm cái gì đó kinh thiên động địa, long trọng viết tờ giấy bỏ vào hộp rồi đem chôn xuống.

Chuyện này rất ngốc nghếch, nhưng tôi nhiều lần tua lại xem qua, sau đó rốt cục cuộn mình, nhìn lên trên màn ảnh đang chiếu phim mà che miệng nghẹn ngào lên một tiếng.

Tôi cùng Tiểu Nhiễm đã từng làm qua việc như vậy.

Đó là chuyện chúng tôi đã làm vào năm đầu tiên, nghe phía ngoài tiếng pháo, hai người chúng tôi thân mật cận kề nhau một chỗ trên giường dùng notebook xem phim, thời điểm thấy cảnh này, Tiểu Nhiễm cảm thấy rất lãng mạn, liền đề nghị nói: "Chúng ta cũng làm giống như vậy đi."

Tôi liền phụ hoạ đáp ứng theo, chỉ coi như là cùng nàng chơi một trò chơi, thời điểm viết vào tờ giấy, tôi hỏi nàng, vậy chúng ta muốn thời điểm nào để đem hộp đào ra? Tiểu Nhiễm nói bảy năm là tốt nhất, bảy năm thuộc tính dương, vào lúc nào đó nếu chúng ta cãi nhau, liền đồng thời cùng đào hộp này lên mà suy ngẫm về quá khứ là hoàn hảo nhất.

Tôi lúc đó liền cảm thấy rất buồn cười.

Bảy năm, lâu như vậy, nàng làm sao có thể xác định chúng ta sẽ ở cùng nhau đến bảy năm? Hai cô gái cùng nhau bảy năm, rất khó mà kiên trì được như vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Quỷ Tình Duyên, Nhân Duyên Tuyến

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook