Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Đến bao giờ thì mày mới dừng việc cư xử ngu ngốc như thế hả?” Anh trai tôi hỏi khi chúng tôi đã vào hẳn bếp, ngoài tầm nghe được của mấy người da trắng.

“Chà, vâng… Tại em có một giáo viên dạy giỏi quá mà. Phải vậy không Alex?”

Kể từ khi bố qua đời khi tôi lên bốn thì Alex trở thành nam giới duy nhất trong nhà, lúc đó anh ấy mới sáu tuổi. Anh ấy lớn hơn tôi, vì thế cũng trở thành tấm gương cho tôi noi theo.

Anh trai tôi đứng dựa vào quầy bếp và khoanh tay trước ngực. “Thế này nhé: mày bị bắt với đống thuốc cấm. Tao không quan tâm đống đó là của mày hay không, quan trọng là mày đã bị tóm. Vì vậy nên dừng ngay việc gây sự lại và và sống ở đây một cách tử tế, không thì mày sẽ bị tống vào một cái trại cải tạo nào đấy cho thanh thiếu niên với những người giám sát trông chừng từng bước chân của mày. Chọn cái nào?”

“Tại sao em không thể quay lại Mexico? Gia đình ở đó và bạn bè của em cũng vậy.”

“Đây không phải một trong các sự lựa chọn.” Trước khi tôi kịp đáp lời, Alex đã nói, “Tao không muốn mày lại dính dáng gì đến băng Latino Blood. Bên cạnh đó thì Destiny không còn đợi mày đâu, nếu đó là những gì mày đang nghĩ tới.”

Destiny và tôi đã chia tay vào cái ngày cả gia đình tôi dọn đồ rời khỏi Mexico. Cô ấy nói chẳng ích gì khi cố níu giữ một mối quan hệ từ xa và nhất là khi chúng tôi có khi chẳng bao giờ được gặp lại nhau. Và nếu chúng tôi không bao giờ rời Chicago thì Destiny và tôi đã được ở cùng nhau, và tôi sẽ không bị mắc kẹt ở đây trong một căn phòng màu vàng với tấm rèm chấm bi. Tôi nghĩ tất cả mọi người trong cuộc đời tôi đều rời bỏ tôi khi đến một thời điểm nào đó. Từ sau Destiny, tôi không cho phép bản thân được có cảm xúc gì khi tiếp xúc với mọi người. Nếu tôi lại để bản thân mình quan tâm đến ai đó, thì cuối cùng họ cũng sẽ bỏ tôi, đẩy tôi ra xa hoặc thậm chí chết. Cuộc đời tôi là như thế và sẽ vĩnh viễn như vậy.

“Bây giờ thì em sẽ ở đây, nhưng một ngày nào đó em sẽ quay trở lại Chicago cho dù anh có ủng hộ hay không. Còn giờ thì hãy quay lại chỗ của anh và biến khỏi cuộc đời em đi.” Tôi chạy lướt qua anh tôi và lao vào phòng mình, đóng sầm cánh cửa lại. Nhưng tấm chăn màu vàng lại làm tôi nhớ lại đây đâu phải phòng tôi. Khốn thật!

Dù sao tôi cũng mừng là Alex không đi theo tôi. Tôi cần ở một mình và nghĩ xem chuyện gì đã xảy ra vào thứ sáu ấy. Ai đã bỏ đống thuốc vào ngăn tủ của tôi? Liệu đó có phải Nick không? Hay là Madison, người đến tiết sinh học muộn? Hay đó là dấu hiệu từ băng Guerreros cho tôi biết là họ luôn biết tôi ở đâu cho dù tôi đã đi xa thế nào?

Nhìn xuống túi đồ đặt dưới đất, tôi mở nó và lôi quần áo ra. Thực ra là tôi chỉ tống chúng vào tủ thôi chứ chẳng buồn treo lên, bở dù sao thì tôi cũng đâu cần mặc quần áo được treo phẳng phiu trên móc. Tôi lấy ra bàn chải, dao cạo râu rồi vào phòng tắm giữa tầng. Mặc định rằng bên bồn rửa có cái ghế đứng lên của của Brandon, tôi quyết định dùng chung với thằng nhóc. Tôi cực kì không muốn mở một cái tủ ra thấy một đống tampon, đồ makeup hay mấy thứ tầm phào ấy nên tôi để bàn chải và dao cạo vào một cái ngăn tủ trống không có hình nhân vật hoạt hình ở trên. Ở trên tấm gương trên bồn rửa dán một mẩu giấy nhỏ.

“THỜI GIAN TẮM SÁNG MỖI NGÀY

Thứ hai, tư, sáu: Kiara 6:25-6:35

Thứ hai, tư, sáu: Carlos 6:40-6:50

Thứ ba, năm: Kiara 6:40-6:50

Thứ ba, năm: Carlos 6:25-6:35”

Khi nào thì tôi nên thông báo cho Kiara biết rằng sẽ không ai có thể bảo tôi phải tắm trong bao lâu nhỉ? Tôi sẽ tắm trong một lúc lâu khi tôi nóng, nhớp nháp hoặc điên tiết. Như bây giờ chẳng hạn. Chỉ vì tôi không đủ xấu xa và tôi bị bắt vì những điều mình không làm mà giờ đây tôi phải sống chung với một đám người lạ làm sa lát từ rau chân vịt.

Khi tôi định quay lại phòng thì thấy cửa phòng Kiara không đóng chặt nên cơn tò mò của tôi nổi lên. Biết chắc rằng cô ấy vẫn đang ăn trưa, tôi lẻn vào bên trong. Bàn của cô ấy chất đầy sách và một đống giấy tờ. Có một cái bảng phía trên bàn đính những câu nói khuyến khích bản thân kiểu như: “Đừng ngại trở nên khác biệt”, “Hãy yêu bản thân trước khi yêu người khác” khiến tôi không thể mê nổi. Cô nàng đọc mấy cái ngớ ngẩn này mỗi tối trước khi đi ngủ à?

Có một vài bức ảnh chụp Kiara và anh chàng ngồi cùng cô ấy mỗi bữa trưa ở trường được đính trên bảng. Một tấm chụp lúc hai người họ đang leo núi hay đại khái làm gì đó trên núi, một tấm là cảnh hai người họ trượt tuyết. Trong các bức ảnh, Kiara đều cười rất tươi. Tôi cầm lên một quyển sổ được vứt trên bàn và giở qua vài trang. Tôi dừng lại khi thấy dòng chữ “QUY LUẬT HẤP DẪN” chình ình ngay đầu một trang giấy. Mắt tôi ngay lập tức tập trung vào dòng chữ “ngực đấy đặn” được liệt kê trong mục ngoại hình của Kiara. Tôi bật cười, đọc lướt qua các cột tiếp theo… cô ấy đang tìm kiếm một gã tự tin, tốt bụng, biết sửa ô tô và thích thể thao. Ai mà lại viết ra mấy cái linh tính này chứ? Tôi ngạc nhiên là sao cô ấy lại không viết là tôi đang tìm kiếm một anh chàng biết quỳ dưới gối và hôn chân tôi cơ chứ. Trang tiếp theo là bản vẽ chiếc xe của cô ấy bằng bút chì. Tôi đột nhiên nghe thấy tiếng cửa phòng kẽo kẹt. Ôi chết thật, có người vào.

Kiara đứng ngay ở cửa với vẻ mặt rất sốc. Đằng sau cô ấy là cái gã trong bức ảnh. Kiara nhìn trông rất kinh ngạc khi thấy tôi ở trong phòng cô ấy với quyển sổ của cô ấy trong tay.

“Tớ đang cần ít giấy,” tôi nói, cố giữ giọng thật bình thường và đặt quyển sổ xuống bàn.

Cái thằng đó bước lên. “Yo, yo, xin chào bạn đồng hương!” Cậu ta nói. Tôi tự hỏi giáo sư Dick sẽ nói sao nếu tôi đá đít bạn trai Kiara ngay trong ngày đầu tiên tôi ở đây. Trong số các luật ông ấy nói đâu có luật cấm đánh nhau. Tôi híp mắt lại nhìn cậu ta và bước lên phía trước.

Kiara tìm nhanh trên bàn cô ấy, lôi ra một quyển sổ khác và dúi vào tay tôi. “Đây,” cô ấy nói với giọng đầy cảnh giác.

Tôi nhìn xuống cuốn sổ mà tôi cũng không cần cho lắm, cảm thấy bản thân như một trái ớt xiểm kẹt trong cái âu chứa đầy quả hạch… nơi mà tôi không thuộc về và chắc chắn là đó cũng không phải sự kết hợp hay ho gì. Tôi nói nhỏ, “Hẹn gặp lại sau… bạn đồng hương,” và quay trở lại căn phòng vàng khè đã chính thức được phân cho tôi, chết tiệt thật.

Nhìn ra từ cửa sổ, tôi áng ừng nó cách mặt đất bao xa để thỉnh thoảng tôi có thể trốn ra tận hưởng một chút tự do. Rồi một ngày tôi sẽ thoát khỏi đây và không bao giờ nhìn lại nơi này nữa.

“Carlos, chị có thể vào chứ?” Tôi nghe tiếng Brittany vọng vào từ bên ngoài cửa phòng.

Khi tôi mở cửa, tôi thấy mỗi bạn gái của anh trai tôi. “Nếu chị định dạy dỗ em thì hãy tự tiết kiệm sức lực của mình đi,” tôi nói với cô ấy.

“Chị không ở đây để dạy dỗ em,” cô ấy nói, và đôi mắt xanh nhạt ánh lên lòng trắc ẩn. Cô ấy nghiêng người lướt qua tôi và tiến vào bên trong. “Và mặc dù chị chắc là bạn em ở nhà có thể đánh giá cao năng lực tình dục của em, nhưng mang chuyện đó ra nói trước mặt một đứa trẻ sáu tuổi và bố mẹ nó thì không phải là ý hay cho lắm.”

Tôi giơ tay lên, chặn ngang lời cô ấy định nói tiếp. “Trước khi chị tiếp tục thì em phải nói thật là nó hơi giống dạy dỗ rồi đấy.” Cô ấy bật cười. “Em nói đúng. Chị xin lỗi. Thực ra là chị đến đây để đưa em cái di đông. Chị biết em và Alex như nước với lửa, nên chị muốn nói là nếu lúc nào em muốn nói chuyện với ai đó ít ngang ngạnh hơn một chút thì có thể gọi chị. Chị đã lưu cả số của anh trai em và chị vào danh bạ rồi.”

Rồi cô ấy đặt chiếc di động lên bàn.

Ôi không. Tôi có cảm giác cô ấy đang cố gần gũi tôi như một người chị gái mà tôi chưa từng có, nhưng điều đó sẽ không xảy ra đâu. Tôi không muốn được gần gũi, nên tôi quyết định tỏ ra thật khốn nạn. Những lời nói cứ tuôn ra thật tự nhiên, như thể tôi không hề cố tỏ ra như thế vậy. “Chị đang tán tỉnh em à? Em cứ tưởng chị đang hẹn hò với anh trai em chứ. Thật ra thì Brittany à, em không hẹn hò với mấy ả da trắng, đặc biệt những ả tóc vàng hoe và da trắng như hồ nước. Chị có bao giờ nghĩ đến việc nhuộm da chưa?”

Okay, mấy lời đó có chút hơi quá. Brittany không đến nỗi như thế nhưng sỉ nhục cô ấy có thể làm cô ấy tránh xa tôi. Tôi đã làm thế với mẹ tôi, Louis, Alex, và chưa bao giờ thất bại.

Tôi kéo rộng cái ngăn bàn ra và vứt cái di động vào đó.

“Em sẽ cần nó một ngày nào đấy,” cô ấy nói. “Chị không nghi ngờ gì là rồi em sẽ gọi cho chị.”

Tôi cười nhạt. “Chị chẳng có cơ sở gì để khẳng định em là ai hay em sẽ làm gì cả.”

“Muốn cá không?”

Tôi bước lên, thu hẹp khoảng cách giữa tôi với cô ấy để khiến cô ấy phải lùi lại và tự hiểu rằng tôi đang nói nghiêm túc.

“Đừng có chọc đến tôi, đồ lẳng lơ. Ở Mexico tôi ở trong băng đảng đấy.”

Nhưng cô ấy không hề lùi lại. Thay vào đó, cô ấy nói, “Bạn trai chị cũng từng là một gã trong băng đảng, Carlos. Và chị chẳng sợ ai trong hai người cả.”

“Đã ai bảo rằng chị là một minh chứng hoàn hảo cho thuyết những cô nàng tóc vàng hoe ngu ngốc chưa?”

Thay vì sợ hãi hay giận dữ, cô ấy lại bước về phía trước và hôn má tôi. “Chị tha thứ cho em,” cô ấy nói, rồi quay lưng lại bước ra khỏi phòng, bỏ tôi đứng đó một mình.

“Em đâu có hỏi xin sự tha thứ, hay cần nó,” Tôi nói vọng theo, nhưng cô ấy đã đi mất rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Quy Luật Hấp Dẫn

BÌNH LUẬN FACEBOOK