Quy Lai (Trở Về)

Chương 62: Trả đũa

Cần Lao Đích Tiểu Dã Miêu

14/08/2020

Edit: Tiểu Sa

Beta: Thỏ

Buổi sáng ngày hôm sau Tiết Trạm đến bệnh viện.

Lúc này Triệu Ngu đã được chuyển vào phòng bệnh bình thường, đốm đỏ trêи làn da cũng đã dần tan đi, không cần thở Oxy nữa, chỉ là trêи tay còn phải truyền dịch, tuy cổ họng có chút khó chịu, nhưng cô đã có thể nói chuyện.

Ý đồ anh đến đây rất đơn giản, dò xem ý kiến người bị hại nên xử trí hung thủ ra sao, Triệu Ngu còn chưa nói gì, Tiết Tử Ngang đã có thái độ oán giận, sắc mặc âm trầm, tỏ vẻ tuyệt không dễ dàng buông tha cho hung thủ.

“Tôi không có ý kiến, tất cả đều nghe theo phó chủ tịch Tiết.” Ngoại trừ việc lộ ra một tia kinh ngạc khi biết Vu Phỉ có động tay chân trong đó, còn lại trêи mặt Triệu Ngu không có một biểu tình gì khác.

Giọng nói của cô rất khó chịu, vừa nghe liền biết không thoải mái, Tiết Tử Ngang nhanh chóng lấy ly nước trêи bàn, ôn nhu nói: “Uống nước trước đi.”

Triệu Ngu không uống, thậm chí cũng không liếc nhìn Tiết Tử Ngang một cái mà chỉ nhàn nhạt nói: “Tiết tổng cũng nên về đi.”

Động tác của Tiết Tử Ngang dừng lại, bàn tay cầm ly nước nắm chặt giữa không trung.

Suốt mấy ngày này, đây là lời đầu tiên cô nói với anh.

Từ nửa đêm ngày hôm qua sau khi rời khỏi phòng quan sát, dù cho cô tỉnh lại cũng vẫn luôn nhắm mắt và biểu lộ không để ý đến anh.

Anh biết thân thể cô suy yếu, cần phải nghỉ ngơi nên anh tạm thời chưa nói lời giải thích cùng xin lỗi mà chỉ im lặng ngồi ở mép giường.

Tưởng rằng một đêm trôi qua, thái độ của cô ít nhiều cũng sẽ chuyển biến một chút, thật không nghĩ tới, lại là một câu “Tiết tổng” lạnh nhạt mà xa cách.

Cô thật sự, muốn chia tay với anh sao?

Cưỡng chế sự chua xót cùng sợ hãi không ngừng quay cuồng trong lồng ngực, Tiết Tử Ngang để ly nước xuống, lộ ra nụ cười cực kỳ ôn nhu đối với cô, nỗ lực làm cho giọng điệu mình bình tĩnh hết mức: “Triệu Ngu, chuyện ngày hôm đó, anh có thể giải…”

“Từ Miểu là ai?”

Câu hỏi mà cô bất thình lình đặt ra, ngay lập tức phá vỡ sự bình tĩnh mà anh vất vả mới ngụy trang được. Tiết Tử Ngang nắm chặt ly nước, không dám tin tưởng mà nhìn cô: “Em nói… Cái gì?”

Bước chân của Tiết Trạm chuẩn bị rời đi cũng vì câu hỏi này mà dừng lại, anh kinh ngạc xoay người nhìn Triệu Ngu.

Triệu Ngu cười cười: “Buổi tối ngày hôm đó, anh gọi tôi… Bằng cái tên này.”

Tiết Tử Ngang ngạc nhiên, lại không có biện pháp phản bác.

Anh căn bản cũng không nhớ rõ mình đã nói cái gì lúc không ngừng làm tình với cô sau khi uống say, nếu… Thật sự gọi tên Từ Miểu, anh cũng không có cách nào phủ nhận, bởi vì lúc trước, anh xác thật không quên được cô ấy.

Không, hẳn là do anh cho rằng không quên được Từ Miểu, nhưng trêи thực tế lại không phải như vậy, anh đã tìm được đáp án.

Nhưng mà không đợi anh mở miệng, Triệu Ngu đã mặt không biểu tình gì nói: “Buổi tối ngày hôm đó, tôi có xem qua di động của anh. Tôi biết, tôi không nên xem trộm sự riêng tư của anh, nhưng tôi rất tò mò, cái người mà lúc anh uống say đều gọi tên, cái người mà anh nhớ đến khi anh lên giường với tôi là ai, tôi còn tưởng rằng, là cô bạn gái anh mới quen…”

Nói đến đây, bỗng nhiên cô tự giễu mà cười cười: “Tôi thật ngu ngốc, còn tưởng rằng, tôi đúng thật là bạn gái của anh, thậm chí còn tự cho mình là đúng, có tư cách đi đối phó với người con gái đã đoạt bạn trai của tôi, kết quả là… Anh đoán xem, tôi nhìn thấy gì?”

Nước mắt không một tiếng động mà lướt qua má cô. Triệu Ngu vừa cười vừa duỗi tay lau đi, vẻ tự giễu trêи khuôn mặt càng đậm: “Thì ra, cô ấy mới là người bạn gái anh thật sự yêu từ trước, trong điện thoại bạn bè của anh đều nói, anh cùng cô ấy là trời sinh một đôi, hai người không nên chia tay, hai người… Hẳn là nên quay lại với nhau mới tốt, thế cho nên ngày hôm đó cô ấy hủy bỏ hôn lễ, anh bỏ tôi một mình ở nhà họ Tiết…”

“Không phải như vậy đâu Triệu Ngu, ngày hôm đó anh…”

“Từ lúc bắt đầu, tôi chính là thế thân của Từ Miểu, có đúng hay không?”

Một câu nói này, tựa như một tia sấm sét, bỗng nhiên đánh vào căn phòng nhỏ hẹp, làm không khí xung quanh trong nháy mắt đình trệ.

Tiết Trạm kinh ngạc nhìn về phía Tiết Tử Ngang, mà khuôn mặt của Tiết Từ Ngang sớm đã từ kinh ngạc chuyển sang xám như tro tàn.

Triệu Ngu vẫn giữ vẻ mặt tự giễu: “Diệp Tử, cũng là một trong những thế thân của Từ Miểu, có đúng không?”

Tiết Tử Ngang ngơ ngác nhìn cô, mấp máy môi, lại không phát ra âm thanh gì.

Triệu Ngu tiếp tục cười: “Tôi còn nhìn thấy ảnh cưới của Từ Miểu ở trong điện thoại của anh, cô ấy thật sự… Thật xinh đẹp, đặc biệt là viên lệ chí trước mắt, rất giống Diệp Tử, khó trách trong công ty luôn có người nói anh có quan hệ đặc biệt với Diệp Tử, khó trách Diệp Tử cũng tự mình nhắc đến, cách anh đối xử với cô ấy không giống với những người khác, thì ra chính là bởi vì viên lệ chí kia. Còn tôi thì sao?”

Cô ngẩng đầu, thẳng tắp nhìn chằm chằm vào anh: “Xin hỏi Tiết tổng, trêи người tôi, có nơi nào giống với Từ Miểu? Buổi tối ngày hôm đó, tôi đã nghiên cứu ảnh chụp rất lâu nhưng cũng không nhìn ra được giữa tôi và cô ấy, đến tột cùng là giống nhau chỗ nào, anh có thể nói cho tôi biết được không, dựa vào điểm nào, tôi mới có tư cách làm thế thân?

Anh em tốt của anh trong điện thoại mắng anh, nói anh có bản lĩnh đi tìm thế thân mà lại không có can đảm tìm Từ Miểu trở về, thật sự tôi rất tò mò, giống như tôi vậy… Có thể vinh dự được Tiết tổng biến thành thế thân, đến tột cùng là có mấy người? Mà tôi, có thể có được thân phận bạn gái, có phải thể hiện rõ rằng, tôi chính là thế thân, có đủ tư cách hơn so với người khác một chút đúng hay không?”

Tiết Tử Ngang gắt gao nắm chặt ly nước trong tay, mười đốt ngón tay bởi vì dùng sức quá mức mà trở nên hơi trắng bệch, anh chỉ cảm thấy môi khô khốc, cổ họng khó chịu, sau khi ngơ ngác nhìn cô một lúc lâu, một chữ cũng không nói nên lời.

Anh nên nói gì đây? Phủ nhận lời cô nói sao?

Nhưng từ lúc bắt đầu, lần đầu tiên anh để ý đến cô, thật sự bởi vì tính tình của cô rất giống Từ Miểu, anh phủ nhận làm sao?

Nhìn bộ dáng anh cam chịu, ý cười trêи mặt Triệu Ngu càng đậm, nước mắt càng rơi xuống: “Tôi thật ngu ngốc, rõ ràng ngay từ đầu đã biết, một cô gái như tôi, không có tư cách cùng anh ở bên nhau, rõ ràng ngay từ đầu đã hiểu rõ, bên cạnh Tiết tổng chưa bao giờ thiếu phụ nữ, rõ ràng không có khả năng coi trọng loại người như tôi, nhưng… Vì sao tôi lại còn tin tưởng?

Ngoài miệng nói được rất rõ ràng, cái gì cũng đều hiểu, lại còn phấn đấu đến quên mình, kết quả là, quả nhiên chỉ làm trò cười.

Tiết tổng, Tiết Tử Ngang, anh xem ở chuyện tôi và anh đã ở bên nhau nửa năm, tôi mặc kệ là làm thế thân hay là làm công cụ tiết ɖu͙ƈ, hẳn là xem như miễn cưỡng cũng đủ tư cách, anh có thể… Buông tha cho tôi được không? Đừng bác bỏ đơn xin từ chức của tôi, cũng đừng tiếp tục làm khó Hạ Nam bắt tôi tới gặp anh, có được không?

Lúc anh bảo tôi đi tham gia cuộc họp thường niên, tôi đi, nhưng anh không có tới, tôi đợi anh lâu như vậy anh vẫn không tới, tôi còn cho rằng bản thân sẽ chết, thời điểm tôi sợ hãi và bất lực nhất, anh ở đâu? Lại đi tìm Từ Miểu sao? Anh có biết khi đó, tôi rất hy vọng anh ở bên cạnh tôi không?

Kỳ thật lúc ấy, nếu anh ở bên cạnh tôi, có lẽ tôi sẽ tự nói với bản thân, việc làm thế thân này cũng không tồi, ít nhất, anh sẽ đem sự quan tâm đối với Từ Miểu, bố thí cho tôi một chút, nhưng anh không có ở đó, tôi giống như một trò cười, ngoan ngoãn chạy tới cuộc họp thường niên, mất hết mặt mũi ở trước mặt mọi người, đến cuối cùng vẫn không đợi được anh.”

Phòng bệnh an tĩnh, chỉ có tiếng cô nức nở quanh quẩn trong không khí.

Tiết Trạm trầm mặc, khuôn mặt không biểu tình nhìn hai người trêи giường.

Tiết Tử Ngang cũng trầm mặc, sắc mặt trắng bệch, hai mắt đỏ bừng, vẫn ngồi ở mép giường không nhúc nhích, nhìn cô gái lệ rơi đầy mặt trước mắt.

Sau một hồi, đột nhiên anh lắc lắc đầu, lẩm bẩm nói: “Không bỏ, anh sẽ không buông tay, sẽ không…”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Quy Lai (Trở Về)

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook