Quốc Sắc Sinh Hương

Chương 108

Tiếu Giai Nhân

25/11/2020

Trời còn chưa sáng, Tống Gia Ninh liền tỉnh, khuê phòng một vùng tăm tối, bên ngoài yên lặng như tờ, một lát sau, có tiếng gà gáy sáng loáng thoáng phiêu qua. Tống Gia Ninh nằm trong ổ chăn ấm áp, suy đoán hiện tại có thể ngay cả giờ mẹo cũng chưa tới, đổi thành mùa hè, ngoài cửa sổ đã tảng sáng rồi, mùa đông lạnh lẽo này, hừng đông sẽ chậm hơn một canh giờ.

Tống Gia Ninh nằm không nhúc nhích, thời gian dần trôi qua, nghe được Thọ vương phủ bên cạnh tựa hồ có chút động tĩnh.

Thọ vương, tỉnh chưa?

Nghe những tiếng vang kia dường như xa không thể chạm, Tống Gia Ninh nghĩ tới Thọ vương giống như Thần Tiên, sau đó quỷ thần xui khiến, nghĩ tới tối hôm qua mẫu thân ở bên tai nàng nhẹ giọng nhắc nhở. Mẫu thân muốn dạy nàng, Tống Gia Ninh còn tưởng rằng có gì đứng đắn mà phu nhân nên học, nghiêm túc chăm chỉ nghe xong, kết quả cùng nàng trải qua không có khác biệt quá lớn, nói chung giữa nam nữ đều là những chuyện kia. Nhưng, đêm nay nam nhân cùng nàng động phòng không tầm thường, chính là Đế Vương tương lai.

Hoàng Thượng đấy, nam nhân tôn quý nhất trên đời này, nàng một cô nương từ huyện thành nhỏ Giang Nam, thế nhưng lại có may mắn gả cho hắn làm vợ.

Không cần mặc vào giá y, chỉ là suy nghĩ một chút, Tống Gia Ninh cả người đều lâng lâng, giống như say rượu.

Giờ mẹo vừa đến, nữ quan trong cung phái tới dẫn theo mấy cung nữ, Song nhi cùng nha hoàn tiến vào, đều đâu vào đấy hầu hạ nàng rửa mặt. Mới từ ổ chăn đi ra, Tống Gia Ninh có hơi lạnh, nhưng trong lòng nàng vừa đốt một đám lửa, ánh mắt luôn nhịn không được nhìn những cung nữ nâng giá y kia. Vương Phi xuất giá, lễ phục tổng cộng mười hai lớp, phải đợi chải tóc xong hết mới mặc thêm vào.

Song nhi nâng một kiện áo kép viền lông cáo màu đỏ chót tới, bảo nàng trước mặc chống lạnh.

Mặc xong, Lục nhi bưng một chén canh quế viên hạt sen táo đỏ, đây chính là điểm tâm hôm nay của Tống Gia Ninh. Canh táo đỏ có hơi nóng, ngọt ngào rơi vào trong bụng, cảm thấy mọi người không rời mắt khỏi nàng, khuôn mặt Tống Gia Ninh chậm rãi đỏ lên, rõ ràng có thể ăn xong một chén, cũng không có ý ăn hết, thừa lại hơn phân nửa.

Bụng lấp đầy rồi, Tống Gia Ninh được nữ quan đỡ đến trước bàn trang điểm, tóc dài như thác nước toàn bộ được chải ra phía sau, xe lông mặt trước.

Tống Gia Ninh chưa có se qua bao giờ, kiếp trước trước khi nàng bị đưa đi huyện nha của Lương Thiệu, thím mời hỉ bà, Tống Gia Ninh tâm bất cam tình bất nguyện, nằm sấp trên giường khóc, nói cái gì cũng không chịu, cuối cùng thím không có bắt buộc nàng, chỉ phái hai nha hoàn nhét nàng vào kiệu hoa. Nàng là thiếp nhà lành, Lương Thiệu đơn giản làm bàn tiệc, nhưng kiệu hoa là từ cửa hông đi vào, cũng không có bái đường đợi lễ.

"Cô nương kiên nhẫn một chút, có khả năng sẽ đau một chút." Trước khi động thủ, nữ quan năm mươi tuổi ôn nhu nói.

Tống Gia Ninh nhìn nhìn thứ đồ vật trong tay bà, khẩn trương nhắm mắt lại.

Đau nhói rất nhỏ truyền đến, Tống Gia Ninh hít vào một hơi, lớp lông tơ mỏng bình thường cơ hồ nhìn không thấy bị nhổ ra, đau đến mức cả người nàng căng thẳng. Nhưng trên đời có những loại đau đớn, mà khiến người cam tâm tình nguyện nhận lấy, nữ quan hỏi nàng có thể chịu được không, Tống Gia Ninh hiểu chuyện gật đầu, khóe môi có chút vểnh lên.

Se mặt xong, Tống Gia Ninh mở to mắt, nữ quan giơ tấm gương bảo nàng nhìn, Tống Gia Ninh quay đầu, trong kính liền xuất hiện một khuôn mặt phấn hồng tựa như hoa mẫu đơn, một đôi mắt hạnh long lanh, dường như vừa mới rơi xuống một trận mưa xuân.

"Tỷ tỷ cho ta xem một chút." Mậu Ca Nhi từ phía sau chen chúc tới, tò mò nhìn trên mặt tỷ tỷ.

Tống Gia Ninh săn sóc cúi đầu, cho đệ đệ nhìn.

Mậu Ca Nhi không chớp mắt nhìn tỷ tỷ chằm chằm, chợt úp sấp trên đùi tỷ tỷ, cười hắc hắc nói: "Tỷ tỷ xinh đẹp."

Tống Gia Ninh sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của đệ đệ, trời còn chưa sáng đâu, thiệt thòi thằng bé nhỏ như vậy mà đã phải thức dậy.

Mậu Ca Nhi nằm ở phía trước, cũng không có gì đáng ngại, nữ quan tiếp tục chải đầu cho Tống Gia Ninh, tóc chải thành búi tóc cao phức tạp, lại cài đồ trang sức trâm cài vàng ngọc giống nhau ở phía trên. Tống Gia Ninh liền cảm giác cái đầu của mình càng ngày càng nặng, thân thể cứng đờ một cử động nhỏ cũng không dám, chỉ sợ không cẩn thận ngã sấp xuống.

"Mậu Ca Nhi đi ra thôi con." Phải thay giá y rồi, Lâm thị cười gọi nhi tử, bảo Mậu Ca Nhi trước ra bên ngoài chờ, bà và Thái phu nhân sóng vai đứng ở một bên, xúc động thật lâu nhìn nữ nhi thay quần áo. Tống Gia Ninh không phải lần đầu tiên lột sạch ở trước mặt nữ quan, nhưng khi một kiện tiểu y cuối cùng rời khỏi người, nàng vẫn quẫn bách mà nhắm mắt lại, lạnh đến run lẩy bẩy, may mắn các cung nữ động tác lưu loát, từng tầng từng tầng hoa phục mặc lên. Tống Gia Ninh giơ hai tay, hai tay mỏi nhừ, lại bắt đầu nóng lên.

Mặc xong giá y, nữ quan đỡ tân nương ngồi trên giường, chỉ chờ tân lang quan tới đón, lại đội mũ phượng nặng trịch lên.

Nhóm nữ khách của Quốc Công Phủ cũng sang đây xem tân nương ăn mặc tề chỉnh, Tống Gia Ninh trong tay ôm bảo bình màu đỏ men, xấu hổ mà hạ mí mắt, bên tai tất cả đều là đủ loại tán dương. Tống Gia Ninh ai cũng không có ý tứ nhìn, chỉ đối mắt với đệ đệ ngây ngốc canh giữ ở bên cạnh nàng, chợt Mậu Ca Nhi vứt bỏ tỷ tỷ chạy mất, bổ nhào qua ôm lấy chân mẫu thân làm nũng: "Nương, con cũng muốn cưới vợ!"

Đồng ngôn vô kị, chọc cho nữ khách đầy phòng cười to lên, Tống Gia Ninh cũng cười, cười xong rồi, trong lòng bỗng nhiên thấy rất buồn.

Nàng sợ Quách Kiêu, sợ ở trong phủ với Quách Kiêu, nhưng nơi này có mẫu thân đệ đệ của nàng, có kế phụ xem nàng như con ruột, có tổ mẫu yêu thương nàng, có đôi đường huynh song sinh vừa thích khi dễ vừa khắp nơi bảo vệ nàng. Nàng không nỡ bỏ những thân nhân này, hôm nay vừa xuất giá, mọi người liền biến thành người hai nhà, từ nay về sau, nàng là Thọ vương phi.

Nhưng vào lúc này, trước cửa Thọ vương phủ bên cạnh, bỗng nhiên truyền đến một hồi tiếng pháo kinh thiên động địa, Thọ vương muốn tới đón dâu!

Tống Gia Ninh khẩn trương siết chặt bảo bình trong tay.

Mậu Ca Nhi, Thượng Ca Nhi cao hứng chạy ra ngoài, muốn đi xem náo nhiệt bên ngoài, hài tử năm sáu tuổi, chỉ nghĩ đến pháo tân lang, căn bản không biết rõ tỷ tỷ phải xuất giá. Bọn nhỏ chạy, nữ quan giơ mũ phượng bước nhanh đi đến trước mặt Tống Gia Ninh, cẩn thận từng li từng tí đội lên cho nàng. Đầu Tống Gia Ninh lại nặng thêm, nàng vô thức nhìn qua mẫu thân, trông thấy mẫu thân cười với nàng, ánh mắt ôn nhu, sau đó, khăn voan đỏ rơi xuống.

Tống Gia Ninh liền chỉ có thể nhìn thấy một chút ở phía dưới khăn voan đỏ.

Tân lang quan ở quá gần, thời gian đốt pháo còn lâu hơn thời gian đi trên đường, trước khi đi vào Quốc Công Phủ, bên này lại tiếp tục đốt pháo, đùng đùng không dứt, chấn động làm trái tim Tống Gia Ninh cũng hỗn loạn theo, vừa chờ mong vừa khẩn trương. Pháo rốt cuộc đốt xong, tiếng ồn ào của nhóm khách nam từng hồi truyền tới, ở bên trong những giọng nói lớn ồn ào kia, Tống Gia Ninh chỉ phân biệt ra được đường ca Quách Phù, một giọng khác đang nói "Lấy thêm hai vò rượu nữa cũng không sợ" giọng nói vang dội, hẳn là Sở Vương.

Tống Gia Ninh vô ý thức vuốt bảo bình, hiếu kỳ Thọ vương hiện tại đang làm cái gì, tân lang đón dâu, trong nhà tân nương cũng sẽ nghĩ biện pháp khó xử một chút, Vương Gia cũng không ngoại lệ. Nói văn vẻ bình thường là đối thơ, Thọ vương có miệng tật, kế phụ chắc chắn sẽ không cho người ta ra đề thơ, còn về võ nghệ mà nói, xác nhận bắn tên, nhưng, tiễn thuật của Thọ vương. . .

Tống Gia Ninh nhớ lại một năm kia nàng lần đầu gặp Thọ vương, Thọ vương mười lăm tuổi, ba mũi tên tỷ thí, chỉ có một mũi tên bắn trúng hồng tâm.

Tống Gia Ninh không khỏi lo lắng thay cho nam nhân sắp thành thân.

Đang bất an, Tiền viện bỗng nhiên truyền đến một hồi ủng hộ vang dội, trái tim Tống Gia Ninh đập bang bang, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Nhưng một khắc sau, Tống Gia Ninh liền không còn tâm tư nghĩ tới những thứ kia nữa, bởi vì nàng nghe được tiếng ồn ào này nhanh chóng tràn vào bên trong Quốc Công Phủ. Tống Gia Ninh nhịp tim càng lúc càng nhanh, lúc trong sân truyền đến bọn nha hoàn trăm miệng một lời "Vương Gia", Tống Gia Ninh lại khẩn trương cả người đổ mồ hôi. Một tiếng lại một tiếng Vương Gia, tân lang đi vào khuê phòng, rất nhanh, Tống Gia Ninh liền nhìn thấy một bộ áo bào màu đỏ, hắn đứng ngay trước mặt nàng.

Tống Gia Ninh có chút lung lay.

Nữ quan đưa tới một tấm lụa đỏ, Tống Gia Ninh hai tay nhận lấy, lụa đỏ và bảo bình cùng nhau nắm chặt. Nữ quan vừa nói lời may mắn vừa vững vàng dìu nàng, không biết là mũ phượng trên đầu quá nặng, hay là điểm tâm ăn quá ít, Tống Gia Ninh có chút chóng mặt, đầu nặng lâng lâng, mỗi một bước đi đều giống như giẫm lên đám mây hư vô mờ mịt. Loại cảm giác này như nằm mơ, Tống Gia Ninh không nháy mắt nhìn chằm chằm vào vạt áo tân lang bên cạnh, dường như chỉ cần nàng nhìn chòng chọc, dù là nằm mộng, tân lang cũng sẽ không chạy.

Cứ như vậy, Tống Gia Ninh từng bước một đi tới chính viện, bên trong phòng, Thái phu nhân ngồi ở vị trí trung tâm, Quách Bá Ngôn, Lâm thị chia ra ngồi ở hai bên Thái phu nhân. Một đôi người mới chậm rãi bước vào phòng, nhìn về trưởng bối đàn gái cáo từ.

Thái phu nhân, Lâm thị cũng răn dạy nữ nhi, muốn nữ nhi sau khi xuất giá tuân thủ nghiêm ngặt phụ đức, giúp chồng dạy con. Chỉ có Quách Bá Ngôn, ánh mắt uy nghiêm rơi vào trên mặt tân lang Thọ vương, trầm giọng nói: "Vương Gia, An An là hòn ngọc quý trên tay vi thần, hôm nay vi thần gửi gắm An An cho người, mongVương Gia thương nàng hộ nàng, trân trọng nàng."

Tống Gia Ninh đôi mắt chua xót, ánh mắt mơ hồ, nghe được người bên cạnh nói: "Chuyện thuộc bổn phận."

Thanh âm trầm thấp réo rắt, hơi lãnh đạm, rồi lại không có gì không đúng.

Tống Gia Ninh lại không khỏi bắt đầu thấp thỏm không yên, Thọ vương nói ít, sau này nàng phải ở chung như thế nào với Thọ vương đây? Hắn không nói lời nào, nàng cũng không nói?

Nhất thời không có manh mối.

Xong lễ, Quách Bá Ngôn đứng dậy, muốn đích thân cõng nữ nhi lên kiệu. Nam nhân ngồi xổm ở trước mặt nàng, Tống Gia Ninh tận lực bảo trì đầu bất động, chậm rãi nằm sấp lên, giật mình bả vai rộng lớn rắn chắc của kế phụ, đặc biệt mà làm cho lòng người yên tĩnh. Nhớ lại mấy năm nay kế phụ đối với nàng chiếu cố, Tống Gia Ninh chợt dâng lên một cỗ xúc động, rốt cuộc khi kế phụ bước ra trước cửa chính Quốc Công Phủ, Tống Gia Ninh nhỏ giọng nói: "Phụ thân công ơn nuôi dưỡng, nữ nhi suốt đời khó quên."

Nếu như không phải kế phụ, mẫu thân chỉ sợ đã bị nhị thẩm đệ đệ hại, cho dù nhẫn nhục còn sống, cũng sẽ cả ngày sống trong đau khổ. Là kế phụ cứu được mẫu thân, là kế phụ cho nàng một ngôi nhà, cũng là kế phụ, cho nàng thể diện nở mày nở mặt xuất giá. Người nam nhân này tựa như tán ô kiên cố nhất, vì nàng và mẫu thân che gió che mưa.

Giọng nói tinh tế của nữ nhi vang ở bên tai, Quách Bá Ngôn bước chân hơi ngừng lại, trong mắt xẹt qua một tia phức tạp.

Nữ nhi lần này tạ ơn, ông nhận lấy thì ngại.

"Nếu như ở bên kia bị ủy khuất gì, cứ nói cho vi phụ, vi phụ làm chỗ dựa cho con." Trước khi thả nữ nhi vào kiệu, Quách Bá Ngôn thấp giọng nói.

Tống Gia Ninh nhẹ nhàng dạ một tiếng.

Quách Bá Ngôn xoay người lại, nữ quan ở một bên đỡ, để Tống Gia Ninh vững vững vàng vàng ngồi vào kiệu hoa.

Màn kiệu rơi xuống, Tống Gia Ninh ngay cả người nhà cũng không nhìn thấy, trước mắt chỉ còn kiệu hoa vuông vức, bên trong một mảnh đỏ tươi.

"Lên kiệu!"

Theo một đạo âm thanh vang dội, kiệu hoa lung lay một cái, trái tim Tống Gia Ninh cũng nhấc lên theo, thẳng đến khi quen với lắc lư của kiệu hoa.

Nàng xốc khăn voan lên, tay cũng nâng lên, cuối cùng vẫn là buông xuống.

Nữ quan nói, không cho nàng lộn xộn, đây là nàng thật vất vả chờ đến đại hôn, Tống Gia Ninh cũng không muốn xảy ra một chút lầm lỗi nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Quốc Sắc Sinh Hương

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook