Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Sau khi nói xong cậu đó, từ trong cung một nhát kiếm khí bay ra hướng thẳng tới Hoàng lão. Nhìn thấy nhát kiếm,Hoàng lão ngay lập tức khuôn mặt trở nên nghiêm túc. Hắn vận hồn lực vào hai tay, nguồn hồn lực ầm ầm thoát ra tạo cho hắn một tầng kình khí bao quanh tựa như songoku biến hình sayda vậy. Hắn vận lực tung một quyền về nhát kiếm.

VÔ ĐỊCH THIẾT LIỆT QUYỀN

Cú đấm móc va chạm với nhát kiếm tạo thành các tiếng nổ mạnh khiến cho cung điện lung lay muốn sập, ngay cả Đào tể tướng đứng cách sa cả chục mét vẫn phải thổ huyết lùi lại. Sau khi va chạm vài giây, Hoàng lão tay kia bồi thêm một cú đấm móc bất nhát kiếm lên trời. Kiếm khí bay thẳng lên trời nổ tung như xé rách cả bầu trời. Lúc này một nam tử gác kiếm trên vai bước ra hướng Hoàng lão nói

- này Hoàng lão ngươi bức người ta thoái vị là phạm phải thiên điều đó chẳng nhẽ ngươi thấy mình sống qúa lâu rồi sao?

Mọi người nhìn lại thì phát hiện nam tử đó chính là người có tu vị cấp tướng ngồi trên xà nhà. Nghĩ lại nhát kiếm vừa rồi họ thấy thế giới quan của mình sắp sập. Đùa gì chứ cấp tướng mà lực chiến ngang cấp đế không thể nào, tuyệt đối kiếm vừa rồi không phải của hắn, tuyệt đối không phải. Nhưng không hổ tể tướng một nước, chỉ chốc lát sau Trạch Trọc đã hướng tới thủ hạ quát:

-Thôi đi lũ đần hắn là Sở Chính Long người duy nhất trên thế giới đạt tới kiếm hoàng, một người cân cả hai vị võ đế của Bạch hổ đế quốc lấy đi bốn trái vĩnh hằng sinh quả từ hoàng cung cấm địa của Bạch hổ đế quốc đó lũ ngốc.

Nhận ra thân phận của Sở Chính Long, tể tướng đại nhân của chúng ta biết đại sự không thành vì một mình Hoàng lão không thể áp chế được cả hai vị chiến lực cấp đế kia để hắn giải quyết Đại Thành được. Mà Đại Thành không chết hắn ắt phải chết. Mới đầu hắn định giết vua giả thánh chỉ truyền ngôi nhưng mọi chuyện không thể ngờ Đại Thành lại có hậu trường lớn như vậy. Là người quyết đoán ngay lập tức hắn hướng Hoàng lão nói:

-Thưa Hoàng lão, vãn bối biết với người thì nếu đánh nhau thì không chắc bên nào thắng nhưng giờ chí vãn bối đã nản xin Hoàng lão tiền bối giúp vãn bối rời khỏi kinh thành ân này đời đời không quên.

Nghe thấy Trạch Trọc nói vậy, Hoàng lão cũng nhìn qua Sở Chính Long cùng Hoa Nguyệt Nhi lúc này cũng đang đứng ở cửa rồi phất tay túm lấy aó của Đào tể tướng bay đi.

Việc Đào Trạch Trọc đào thoát đã kết thúc cuộc chiến. Những kẻ còn lại nhanh chóng đầu hàng. Gia quyến của tể tướng thì đã đào thoát từ vài hôm trước trong dinh thự xa hao của hắn cũng chỉ còn vài tên lâu la. Các quan viên khác thì bị tống giam chờ xét sử.

Trở lại với đám tang, đoàn đưa vẫn tiếp tục hướng về lăng mộ hoàng gia. Người dân đưa tiễn cũng đi theo đông nghịt. Hôm nay tất cả các công ty xí nghiệp, trường học đều nghỉ để tiễn đưa vị hoàng hậu kính yêu của họ. Dọc đường người dân khóc như mưa. Rất nhiều người dân khóc quá kiệt sức mà nhập viện. Khi đoàn người đang đi thì một đám người lao ra và hét lớn:

-Tất cả dừng lại, mau dừng lại,mẹ tôi còn sống.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Quang Vinh Đế Phong Lưu

BÌNH LUẬN FACEBOOK