Quái Phi Thiên Hạ

Chương 1049

Cẩm Hoàng

01/10/2020

Lục Vĩnh Điềm giờ phút này đang đứng ở phía trước đại môn, móng vuốt Kim Tử chỉ vào hướng bên trong, tuy rằng không thể cùng Kim Tử trao đổi, nhưng Lục Vĩnh Điềm cũng có thể hiểu Kim Tử đang chỉ nơi cất giấu Hòa Thị Bích, nhưng cánh cửa này hắn căn bản làm thế nào cũng không mở.

“Kim Tử, ngươi có thể cảm ứng xung quanh xem có chỗ nào có vấn đề?” Tuy rằng hắn nghe không hiểu Kim Tử nói gì, nhưng hắn biết Kim Tử có thể nghe hiểu được tiếng người.

Kim Tử quả nhiên không phụ kỳ vọng của Lục Vĩnh Điềm, rất nhanh liền tìm được chỗ bố trí cơ quan, móng vuốt của nó hướng tới đế đèn được điêu khác như nụ hoa trên tấm cửa đánh nát, sau đó liền lộ ra một đóa hoa ngũ sắc giống như hoa đá, tổng cộng có năm cánh, Lục Vĩnh Điềm nhìn qua đều là cơ quan, từ năm cánh này lựa chọn ra thì chỉ có một là có thể chính xác mở ra cửa đá rất nặng kia, còn bốn cánh còn lại rất có thể là mở ra đường tới Hoàng Tuyền.

Lục Vĩnh Điềm thân thủ hung hăng tiến tới, với chỉ số IQ của hắn thật sự là nhìn không ra cách để mở cơ quan này. Kim Tử cũng không hiểu, ngồi ở một bên nhìn Lục Vĩnh Điềm hành động.

Lục Vĩnh Điềm cắn chặt răng quyết định đánh bạc một canh, thân thủ pằng một tiếng nhắm mắt lại tùy tiện ám một khối. Sau đó, hắn liền nghe được tiếng răng rắc, đột nhiên mở to mắt, Lục Vĩnh Điềm cho rằng vận may của mình thật sự mông như tờ giấy, cảnh nhìn thấy dĩ nhiên là cửa chính một cái cầu thang đột nhiên sụp đổ, theo sau đó là một động tối đen, từ trong bay ra một con rắn màu xanh đen nhánh.

Con xà này thẳng hướng tới Lục Vĩnh Điềm mà đến, Lục Vĩnh Điềm bị dọa run lên bần bật, cũng may thân thủ hắn không tệ, nhanh chóng né tránh, nhưng càng ngày càng nhiều xà, chi chi chít chít từ phía dưới bò lên, rất nhanh cả trên sàn và tường đều là loại xà này, ngay cả chỗ để đặt chân xuống cũng không có.

Những con xà này đều hướng tới Lục Vĩnh Điềm mà tấn công. Lục Vĩnh Điềm lấy ra cây trường thương đảo qua, ngọn thương tới đâu cắt đứt đầu rắn độc tới đấy thế nhưng chất lỏng từ rắn bắn toé ra vây tới hắn, cũng may Kim Tử tay mắt lanh lẹ, một cỗ khí Ngũ hành đem Lục Vĩnh Điềm bao phủ bên trong, đem toàn bộ nọc độc ngăn cách.

Nơi nào gặp nọc độc bắn ngược xuống liền bị hư thối một khoảng lớn.

Thấy vậy, Kim Tử đem Lục Vĩnh Điềm đang làm vướng chân vướng tay nhấc ra đằng sau, thân thể nó nhanh chóng bành trướng, hai cánh tay vận khí, Ngũ hành chi khí lưu chuyển, đem toàn bộ xà bên trong hắc động hút ra. Cuối cùng vô số rắn độc tạo thành một quả cầu đen vĩ đại, nó như ôm vật rất nặng, hai chân thận trọng bước từng bước, hai cánh tay liền động, đem quả cầu xà hướng tới cửa đá đập mạnh.

Nọc độc rắn bắn toé xung quanh, lại bị Kim Tử dùng dòng khí cho ngăn lại toàn bộ, một giọt cũng không dư thừa nện ở phía trên cửa đá. Cửa đá bị ăn mòn dần dần, đợi đến khi rắn độc bị giết chết hết, toàn bộ cửa đá cũng không sai biệt lắm bị ăn mòn gần hết.

Một ánh sáng nhu hòa lạnh như băng thẩm thấu xuyên ra, ánh mắt Lục Vĩnh Điềm nhìn qua lỗ hổng cửa đã bị ăn mòn, liền nhìn thấy một quầng sáng vầng trăng tròn giống như ngọc bị khảm ở đàn mộc tạo ra động tác võ thuật đẹp. Miếng ngọc trơn bóng làm người nhìn tim đều đập thình thịch. Xưa nay không phải là người yêu ngọc nhưng Lục Vĩnh Điềm cũng không tránh khỏi bị hào quang của nó mê huyễn.

“Ô ô nha!” Ngây ngốc chi nữa cha nội!

Kim Tử tức giận lấy móng vuốt chụp lên đầu Lục Vĩnh Điềm, đem linh hồn nhỏ bé của hắn kéo trở về.Lục Vĩnh Điềm vội vàng nhảy qua thềm đá vừa sụp xuống, lướt qua đại môn bị ăn mòn, thẳng đến nơi để Hòa Thị Bích. Hắn kìm lòng không đậu dè dặt cẩn trọng chạm vào viên ngọc, là cảm giác ôn nhuận thanh lương, làm hắn giống như nhập vào tiên cảnh, thần hồn không tự chủ được rung động.

“Ô ô!” Có người đến, có người đến.

Kim Tử cảm ứng được có người tới gần, vội vàng thân thủ đem Hòa Thị Bích ôm vào trong lòng, túm lấy Lục Vĩnh Điềm nhanh chóng chạy đi. Đường ra chỉ có một, một khi cứ như vậy xông ra nhất định sẽ bị bắt.

Ở chỗ rẽ trong mật đạo, Kim Tử dẫn theo Lục Vĩnh Điềm nhảy đến nóc nhà phía trên, lưng gắt gao dán vào trần thạch bích lành lạnh, dùng khí Ngũ hành che lấp hơi thở bọn họ, lúc sau liền nhìn thấy một thiếu nữ phá lệ xinh đẹp mang theo một đám hộ vệ hùng hổ kéo tới. Bọn họ trực tiếp chạy về phía mật cung. Kim Tử kéo Lục Vĩnh Điềm, vẫn dán phía trên thạch bích mà lần đi ra.

Bọn họ tất nhiên sẽ không theo cửa chính tiến vào, mà từ cửa lớn của mật đạo lúc tiến vào, đương nhiên là dùng đường cũ vẫn tốt hơn. Mà sau khi bọn họ tiến nhập mật đạo, Thượng Ngọc Yên đã nhìn đến Hòa Thị Bích bị đánh cắp, sắc mặt của nàng một bạch: “Mau, nhanh chóng phong tỏa vương cung.”

Nói xong nàng nhanh chóng chạy ra ngoài nói với thủ hộ: “Lấy tốc độ nhanh nhất đi tìm phụ vương, nói cho người biết ngọc Hòa Thị Bích đã bị trộm, không cần người điều tra, đem toàn bộ binh lực vây ngoài vương cung, trong vòng phạm vi năm dặm!”

Nàng biết những người này khẳng định không theo đường chính xâm nhập vương cung, thay vì mất thời gian đi tìm mật đạo bọn họ bí mật đào ở nơi nào, không bằng bảo vệ từ bên ngoài, làm cho bọn họ tạm thời không thể thoát khỏi vương cung.Thượng Tường vừa nhận được tin Hòa Thị Bích bị đánh cắp, lập tức nghe theo lời Thượng Ngọc Yên nói, nhưng dù tốc độ của hắn nhanh tới đâu cũng không có khả năng nhanh hơn Kim Tử một bước, đem Lục Vĩnh Điềm trốn thoát.

Trải qua một canh giờ, không có bất kỳ động tĩnh gì. Thượng Ngọc Yên cho người vây quanh cung lục xoát, cuối cùng tìm thấy một mật đạo, chính là mật đạo này đi ra ngoài, nhưng cũng không tìm được người.

“Yên nhi, là ai.” Thượng Tường thất hồn lạc phách hỏi nữ nhi của mình.

“Là hắn.” Thượng Ngọc Yên trên mặt như không còn huyết sắc, “Phụ vương, chúng ta thật sự không có đường lui.”

Ban đầu bọn họ nghĩ có thể dùng Hòa Thị Bích lấy công chuộc tội, bọn họ bất quá là tội nhất thời phát sinh tư tâm muốn chiếm lấy Hòa Thị Bích, nhưng cũng đã ăn năn tỉnh ngộ, Bệ hạ nguyên triều muốn trấn an người dân trong tiểu quốc cũng sẽ không thể đối đuổi tận giết tuyệt bọn họ. Nhưng hôm nay, bọn họ đã mất Hòa Thị Bích rồi.

Nhưng Nguyên triều bệ hạ muốn vấy cho bọn họ tội giấu ngọc Hòa Thị Bích, hơn nữa phải có chứng cớ nguyên vẹn, chứng minh bọn họ có Hòa Thị Bích, nếu như bọn họ hiện tại lại tuyên bố Hòa Thị Bích bị đạo, ai sẽ tin? Trừ phi bọn họ có thể tìm được chứng cớ, Lục Vĩnh Điềm đích xác để lại chứng cứ Hòa Thị Bích bị trộm, nhưng chứng cớ này mạo hiểm, bọn họ biết, bọn họ đang trở thành con hát trong chính vở kịch của mình.

“Bọn họ đã lấy đi Hòa Thị Bích, vì sao còn không chịu buông tha chúng ta!” Thượng Ngọc Giác một quyền đấm vào tường, hung tợn nói.

“Điều hắn muốn cho tới bây giờ không phải là Hòa Thị Bích.” Thượng Ngọc Yên có chút thất thần, “Mật đạo trong cung không thể ngày một ngày hai có thể đào ra? Xem những dấu vết kia, chậm thì phải tới ba năm năm tháng, bước cờ này là hắn sáu năm trước đi sứ Lưu Cầu cũng đã sắp xếp, hắn đã để tâm tới Lưu Cầu thì không người nào có thể ngăn cản.”

“Khinh người quá đáng!” Thượng Tường tay áo bào vung lên, hất nghiên mực trên bàn xuống, âm thanh nặng nề vang lên trong địa điện trống trải.

“Phụ vương, ứng chiến đi, không quá ba ngày, bọn họ tất nhiên sẽ không nghĩ chúng ta khai chiến.” Mắt đang nhắm chặt, Thượng Ngọc Yên mở to mắt, ánh mắt kiên định nhìn Thượng Tường, “Việc duy nhất chúng ta hiện tại có thể làm, chính là liều chết một trận.”

Không có Hòa Thị Bích, bọn họ hiện tại đi đầu hàng, cũng không có ai sẽ tin bọn họ. Không có bất luận lợi thế nào khác, bọn họ sẽ không được tôn trọng, lấy không được thứ mà bọn họ cần, một khi đã như vậy, vậy cứ làm một trận chiến giành lấy tôn nghiêm cuối cùng. Thà rằng bọn họ chết, cũng không đồng ý khuất nhục, tướng sĩ cùng tồn vong!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Quái Phi Thiên Hạ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook