Quái Phi Thiên Hạ

Chương 1046

Cẩm Hoàng

26/09/2020

Thiếu niên cả người đẫm nước, quấn áo dính sát vào người, đưa toàn bộ những đường nét vòng quanh phô ra, không phải thân hình thư sinh, không có cơ bắp cuồn cuộn, nhưng cả người hắn phảng phất khí tức thâm tàng bất lộ như báo đốm. Người dài nhỏ có vẻ gầy gò nhưng lại ẩn chứa cương dương khí vô tận.

Mái tóc dài ướt đẫm cũng dán tại đầu, ngọn tóc rơi xuống bọt nước, chảy qua khuôn mặt hoàn mỹ của hắn. Từng giọt từ từ xuống tới trước ngực, theo từng thớ cơ thịt chảy xuống dưới, có một cỗ dụ hoặc nói không nên lời.

Dạ Dao Quang đành phải nuốt nuốt nước miếng: “Đây là truyền thuyết cẩu lương a!”

Cảm giác được phu nhân nhà mình ánh mắt nóng rực, Ôn Đình Trạm không khỏi mỉm cười, bước đi đến trước mặt nàng: “Phu nhân nấu canh gì thế?”

“Canh Hồ tiêu bụng heo củ từ.” Dạ Dao Quang lấy ra một chén lớn cho hắn, “Giải hàn khí.”

Hồ tiêu tính ấm nóng, ôn tán hàn khí; Thịt bụng heo tốt cho dạ dày, tán hàn khỏi ho. Là canh bổ dưỡng nhất vào ngày đông.

“Vẫn là có phu nhân bên người là tốt nhát.” Ôn Đình Trạm tiếp nhận khăn Vệ Kinh đưa qua lau khô nước biển trên mặt, lại xoa xoa tay, mới thân thủ bưng chén canh Dạ Dao Quang đưa tới. Vào ngày đông canh mau lạnh, Ôn Đình Trạm vừa nhận liền từng ngụm từng ngụm uống sạch.

Tuy rằng với công phu của hắn hàn khí khó có thể vào cơ thể, nhưng bát canh này vừa uống xong, dường như mọi sự lo lắng từ trong thân thể hắn thẩm thấu ra bên ngoài, có một sự thoải mái nói không nên lời.

“Còn không mau cho người đỡ tướng lĩnh các ngươi đi tắm rửa thay quần áo?” Uống xong canh, Ôn Đình Trạm xoay người đối đám sĩ tốt đang ngây ngốc vây xem uy nghiêm nói.

Những người này lúc này mới có phản ứng, vội vàng chạy tới, đem hai mươi lăm người đang ngồi phịch ở trên bãi cát đưa đi. Trong doanh địa lập tức có khói bếp lượn lờ, từng nồi nước nóng bỏng được đun sôi sùng sục.

Ôn Đình Trạm dùng nội lực đem thân tản bớt nước, nhưng vì có bệnh sạch sẽ nên hắn vẫn cùng Dạ Dao Quang nhanh chóng trở về trạm dịch tắm rửa, thay đổi xiêm y. Mà thời gian này, tin tức Ôn Đình Trạm khuất nhục hai mươi lăm thủy sư đã truyền khắp toàn bộ Tuyền Châu, những người nên biết cũng đều đã biết.

Đoàn Thác vừa tiếp nhận tin tức tức giận suýt nữa phá linh đường. Nhưng đây là do nhóm thủy sư khiêu khích trước, hắn cũng không bắt được lỗi sai của Ôn Đình Trạm, ngược lại còn phải chuẩn bị hậu lễ đưa đến trạm dịch, nhận lỗi với Ôn Đình Trạm vì đám thủ hạ không hiểu chuyện.

Việc này, Ôn Đình Trạm tự nhiên là không sẽ cự tuyệt, Dạ Dao Quang nhìn một bàn đầy quà tặng, thân thủ lướt qua từng thứ, đột nhiên tay đụng tới một cái hộp có cảm giác một cỗ linh khí như có như không, nàng ánh mắt ngưng lại, vén lên khăn phủ hòm, bên trong là linh chi tím.Mũ cây linh chi này chỉ cỡ một chén cơm nhỏ, hơi thở linh chi theo gió khuếch tán, đây là một cây linh chi ngắt chưa được bao lâu, hơn nữa chưa kịp xử lý cẩn thận, vẫn là một cây linh chi tím thuần thiên nhiên hoang dại.

Khó thấy phù nhân nhà mình cảm thấy hứng thú với một đồ vật, Ôn Đình Trạm liền thăm dò: “Linh chi tím, Bát Mân Nam Bình một đời thừa thãi linh chi, thứ này cũng không khó để tìm thấy.”

“A Trạm, trên thân nó có một cỗ linh khí di động.” Dạ Dao Quang đầu ngón tay linh khí, đem cỗ linh khí đạm bạc quanh quẩn kia hút ra, bắn vào mi tâm Ôn Đình Trạm.

Ôn Đình Trạm bỗng thấy đầu óc một trận thanh lương: “Cây linh chi này nhìn không giống linh vật.”

Ở cùng với Dạ Dao Quang lâu như vậy, đã trải qua nhiều chuyện, cảm quan của Ôn Đình Trạm cũng hơn phàm nhân, có phải linh vật hay không, không có đạo lý hắn không cảm ứng được.

“Linh khí này không phải bắt nguồn từ linh chi.” Dạ Dao Quang giải thích nói, “Hẳn là nó sinh trưởng ở nơi có linh vật. Linh chi vốn là dược liệu, nó sẽ hấp thu linh khí của linh vật chí linh ở khoảng cách gần là chuyện rất bình thường.”

“Dao Dao muốn săn bảo vậy?” Ôn Đình Trạm lập tức hiểu rõ tâm tư Dạ Dao Quang.

“Muội hiện tại ở đây cũng nhàn rỗi, không bằng đi xem xem có thể tìm được vật gì ưu việt.” Những thứ này đều đưa đến tay nàng, lại đúng lúc nàng đang nhàm chán, không thể lãng phí cơ duyên này.

“Vậy vi phu đi cùng với phu nhân.” Ôn Đình Trạm đứng lên kéo Dạ Dao Quang đi ra ngoài.

“Sao, chàng không ở tại chỗ này tọa trấn a?” Dạ Dao Quang buồn bực.

“Những điều nên làm đều đã làm, Đoàn Thác lúc này cũng không nghĩ ta sẽ ở lại đây.” Ôn Đình Trạm quay đầu cười với Dạ Dao Quang, “Còn những chuyện khác đợi đến khi Tiểu lục truyền tin lại.”

Ôn Đình Trạm đưa Dạ Dao Quang vào doanh trại thủy sư, không có ý gì khác ngoài hỏi thăm nguồn gốc cây linh chi tím kia.

Đoàn Thác lại không hề cảm thấy phiền: “Ôn đại nhân vì sao nổi hào hứng với một gốc linh chi tím?”

“Đoạn đại nhân có thể không biết, hàng ngày Ôn mỗ thích nhất nghiên cứu dược liệu, cây linh chi tím này có phẩm chất vô cùng tốt, nhìn cũng là ngắt cách đây không lâu, nghĩ đến nơi sinh trưởng không xa, cho nên muốn đi xem thử.” Ôn Đình Trạm giải thích nói, “Linh chi là dược bổ dưỡng khó lớn, hơn nữa bây giờ khí hậu giá lạnh, thế nhưng có thể ra được một cây như vậy làm Ôn mỗ có chút tò mò.”

Linh chi là loài nấm ưa ấm áp, thường trưởng thành ở những nơi khí hậu khoảng hai mươi lăm đến ba mươi độ ở, linh chi hoang dại cơ bản dưới không độ sẽ không sinh trưởng, bất quá ở Tuyền Châu nhiệt độ không có khả năng đạt tới dưới 0 độ, nhưng hôm nay cũng là ngày trời giá rét đến đông lạnh, có thể ngắt lấy cây linh chi hoàn hảo như vậy mà không tổn hao gì là cực kì đáng quý.

Đoàn Thác tuy rằng đối với chuyện này không hiểu nhiều lắm, nhưng thấy Ôn Đình Trạm không cần dựa vào chuyện này để chập chờn với chính mình. Hắn tặng quà cho Ôn Đình Trạm đều là để quản gia chuẩn bị, chọn một chút đồ trân quý đưa ra, vừa khéo có người hiếu kính một gốc linh chi tím, loại vật phẩm này phủ đệ của bọn họ không hề thiếu, quản gia có thể làm chủ đem cây này đi tặng.

Vì thế Đoàn Thác cho gọi quản gia tới, trực tiếp ngay trước mặt Ôn Đình Trạm hỏi: “Nói cho Ôn đại nhân cây linh chi tím kia là từ đâu mà đến?”

“Hồi bẩm đại nhân, là một trong năm lễ Nam Bình tri phủ đưa tới.” Quản gia cũng không có giấu diếm.

“Ngươi phái người đi hỏi thăm một chút, cây linh chi tím này được ngắt từ chỗ nào, là do ai ngắt.” Đoàn Thác liền phân phó.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Quái Phi Thiên Hạ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook