Pokemon Kaitou Izumi

Chương 495: Kaitou, đến thôi!

Nữ Kim Cương Bất Hủ

27/03/2020

Kiệt sức ngồi dựa vào một bức tường gần đó, Kaitou thở dốc liên tục đối với hệ thống đưa ra yêu cầu.

Trước đó cậu đã kiếm dư số điểm để chữa trị cho đôi chân của mình, tuy nhiên vẫn chưa tìm thấy một cơ hội thích hợp để khôi phục.

Nếu đột nhiên Kaitou nói rằng mình được chữa lành, điều đó thật sự vô cùng phi lý nếu không có lý do rõ ràng.

Nhưng lần này thì khác… cậu đang ở trong nguy hiểm có thể đe dọa tính mạng.

Đây không còn là một cuộc huấn luyện thông thường nữa, mà là đang chạy đua với tính mệnh của mình.

Vậy nên Kaitou cần mau chóng khôi phục lại đôi chân của mình, chỉ có thể di chuyển dựa vào siêu năng lực đôi khi cũng rất bất tiện.

[Xác nhận chữa trị đôi chân?]

“Xác nhận”

Kaitou ngước mắt lên nhìn hoàn cảnh xung quanh, bầu trời hoàn toàn âm u giống hệt như tận thế.

Mà nói đúng hơn, lúc này bên trong thị trấn Alamos cũng không khác gì là tận thế cho mấy, ba đại thần thú tượng trưng cho tạo hóa đang nổi giận tàn phá khắp nơi.

Bản nhạc Oracion đã được khởi động, tuy nhiên hiện tại vẫn chưa nhận thấy được bất cứ sự thay đổi nào cả.

“Không có tác dụng sao?” Drasna chật vật đối phó với Giratina, bà liên tục bị tấn công dồn dập.

Dù mang trên người danh xưng là Tứ thiên vương, nhưng bây giờ bà không khác gì trứng chọi với đá khi đối đầu với vị thần phản vật chất.

Những người khác cũng nhận ra được tình huống này, mọi người đều đã nghe được âm thanh của bản nhạc… tuy nhiên

“RỐNGGGGGGGGGGGGG!!!”

Âm thanh điên cuồng của Dialga tiếp tục vang lên, lại một chiêu Roar of Time tiếp tục tấn công.

Lúc này bản nhạc không khác gì thứ âm thanh đang quấy rối nó, Dialga và Palkia không có tâm tư để quan tâm bài hát này là cái gì.

Bọn nó đang nổi giận, mọi thứ trở nên tệ hơn bao giờ hết.

Đòn tấn công đánh vào phía Drastine, ông và pokemon cũng đã kiệt sức rồi, cuối cùng chiêu thức của bọn họ cũng cản không được Roar of Time, một vài người đã ngã xuống.

Đối mặt với một bên tòa tháp, Kaitou nhìn thấy đòn tấn công của Dialga một lần nữa lại xông tới chỗ mình.

Cảm giác xui xẻo nó cứ đến dồn dập thế nào ấy, Kaitou cố gắng để đứng dậy, nhưng không cần phải dựa vào chiếc xe lăn đã hư hao nhiều phần.

Hai tay chống vào đầu gối, cảm giác được đi lại bằng hai chân thật sự làm Kaitou hoài niệm, hơn nữa, sau khi được hệ thống chữa trị, cậu cảm thấy tốc độ di chuyển của mình cũng nhanh hơn.

“Slowking, mang ta đi, Greninja, Talonflame, Glaceon, mau chóng rời đi!”

Khúc nhạc đã bật lên, không còn lý do gì để Kaitou phải ở lại chốn nguy hiểm này, đối với các pokemon kêu to, Kaitou dứt khoát chạy lấy đà bật nhảy ra khỏi tòa tháp.

Rơi tự do là một loại trải nghiệm tương đối thú vị, Slowking dịch chuyển tới bên cạnh Kaitou, cậu nắm lấy tay đối phương, toàn lực phối hợp để mang bản thân rời đi vị trí xa nhất.

Có điều….

“Đây là, trở lại vị trí cũ sao?”

Kaitou giật mình khi nhận ra dịch chuyển không đi theo mong muốn của mình, hoặc là nói, có thứ gì đó đang cản trở cậu.

Thời gian và không gian xung quanh giống như đang hỗn loạn, phải rồi, là Palkia đang tác quái.

Nó làm cho các kỹ năng dịch chuyển không còn chính xác nữa.

“Khốn nạn, rốt cuộc vẫn phải đón nhận chiêu này sao?” Kaitou thì thầm khi nhìn thấy Roar of Time sát trước mặt mình.

Có lẽ bản thân sẽ chết mất khi dính đòn này, Talonflame, Greninja và Glaceon mới bỏ đi không được bao lâu cũng vội vàng quay trở lại.

Bọn chúng vội vàng cản trở lại chiêu thức của Dialga.

Fire Blast!

Ice Beam!

Water Shuriken!

Tất cả vội vàng tấn công, chỉ hi vọng cản được phần nào tổn thương, cuối cùng, Roar of Time đánh xuyên qua Kaitou cùng Slowking.

Đòn tấn công phá hủy một phần kiến trúc tòa tháp…

“Kaitou!!!”

Drasna hoảng hốt nhìn cảnh tượng này, bà bị phân tâm khi thấy Kaitou bị nuốt chửng bởi đòn tấn công đến từ Dialga.

Và đây cũng là sai sót chết người của bà, Giratina vẫn đang tức giận, đòn tấn công của nó thổi bay đi Drasna và nhóm người sau lưng bà.

Draselly cùng Laverya vừa mới rời đi không được bao lâu, cũng thẩn thờ nhìn lên phía trên cao.

Đứa trẻ thiên tài đấy, cứ như vậy biến mất sao? Chết đi vì trận hỗn chiến của thần thú?

Tại sao….

XOẸT!!!!!!

Tại ngay chỗ mà Kaitou đang đứng, một cột sáng màu bạc khổng lồ đánh ập vào người của Giratina.

Mọi người bị sự thay đổi bất ngờ này làm giật mình, chỉ kịp thấy Giratina đau đớn bị đánh văng ra xa, đây là Steel Cannon!

Đại chiêu của hệ thép?

Nhưng tại sao? Từ khi nào, và chiêu thức này thậm chí có thể thổi bay Giratina sao?

“Là chiêu thức đã từng tấn công vào Gardevoir của Diantha? Là con Lucario ấy?” Drasna ngã xuống nhưng rất nhanh vực dậy.

Bà cũng kịp nhìn thấy đòn công mạnh mẽ đến từ phía của Kaitou, bất ngờ bị quật bay đi Giratina làm cho Palkia cùng Dialga cũng phải khựng lại một chút.

Mọi người đều dồn hết sự chú ý về phía của Kaitou, lúc này, chặn ở trước mặt đứa trẻ là hai pokemon kiên cường đứng ở phía trước

Một con là Gallade, một con là Lucario!

“Lous, Lucario… các ngươi trở về rồi…”

Đất đá đổ xuống, lớp màn chắn huyền bí Protect được Lous sử dụng để chặn lại, Kaitou nhìn về những đồng bạn phía trước mình.

Chỉ kịp nhìn thấy Lucario kiệt sức nằm gục xuống dưới, Kaitou vội vàng chạy tới đỡ lấy người nó.

Vừa rồi, Lous và Lucario đã kịp thời bảo vệ cho Kaitou.

Đầu tiên là tổ hợp chiêu Aura Sphere của cả hai chặn lại một phần lớn uy lực từ Roar of Time, sau đấy Lucario nhanh chóng tiến về phía trước che chắn cho những người phía sau.

Tiếp đấy Lous sử dụng Protect phòng thủ thêm một lớp nữa để đảm bảo an toàn cho Kaitou.

Khi mà Lucario mất đi năng lực chiến đấu ngất đi, cũng là lúc nó có thể sử dụng thiên phú của mình.

Steel Cannon với thực lực của một Siêu thần thú.

Kể cả Giratina cũng bị thổi bay một cách dễ dàng với đòn tấn công toàn lực này, quật mạnh ra xa, đánh mạnh vào dưới mặt đất, cuối cùng lăn vài vòng chà sát.

“Còn ổn chứ, Lous?” Kaitou quay sang hỏi lấy đồng bạn của mình.

Lous có hơi ngạc nhiên khi thấy Kaitou đã đi lại được, nhưng bây giờ không phải lúc cho chuyện này.

Vẫn còn Palkia và Dialga chưa được xử lý, khả năng của Lucario chỉ có thể sử dụng một lần, chuyện kế tiếp, bọn họ cần phải hết sức cẩn thận.

“Kaitou, đến thôi!”

Lous vươn cánh tay ra, đối với Kaitou nghiêm túc nói, bọn họ không thể để cho thị trấn này bị tàn phá thêm nữa.

Với cả, Yveltal vẫn còn chưa biết rõ tung tích, rất có thể chuyện này liên quan tới hai con thần thú trước mặt.

“Ừm, lên thôi” Kaitou gật đầu, nhanh chóng bước tới, nắm lấy bàn tay của Lous, cả hai nhắm mắt lại, một nguồn năng lượng dữ dội tỏa ra từ cả hai.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Pokemon Kaitou Izumi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook