Phúc Vận Kiều Nương

Chương 5

An Bích Liên

17/10/2020

Edit: kaylee

Ngày thứ ba sau khi thành thân là phải về nương gia, đây là tập tục, Diệp Kiều cảm thấy mình là một tiểu nhân sâm giỏi về học tập, nếu quyết định làm người, vậy phải làm người thật tốt.

Nhưng mà ở buổi tối trước khi hồi môn, Kỳ Vân nói sẽ bồi nàng cùng nhau trở về.

Diệp Kiều nghe xong lời này giống như là ăn thuốc an thần, ngoan ngoãn gật đầu, lại không có lập tức đi ngủ.

“Làm sao vậy?” Hai người vẫn là phân giường, Kỳ Vân ở trên giường nệm đã đắp chăn nằm xuống, thấy Diệp Kiều vẫn đứng ở bên cạnh, hắn lại muốn ngồi dậy.

Diệp Kiều lại là nghiêng người ngồi ở bên giường nệm, duỗi tay bắt lấy cổ tay áo của hắn nhẹ nhàng lắc lắc.

Nữ nhân khuôn mặt đoan chính tú mỹ, đôi mắt đặc biệt sáng ngời xinh đẹp, hiện tại không đồ phấn trang điểm cũng là xinh đẹp.

Trước kia luôn là ăn không đủ no, làm tiểu cô nương đói sinh ra cằm nhỏ gầy, nhưng tinh tinh phách nhân sâm lại tẩm bổ thân mình này, làm sắc mặt nàng nhìn trong trắng lộ hồng, cho dù là gầy, cũng làm người cảm thấy khí sắc của nàng cực tốt.

Đại khái là thời điểm cơm chiều nàng vô cùng ưu ái món củ sen hoa quế (*), lúc này Kỳ Vân giống như còn có thể ngửi được hương hoa quế nhàn nhạt trên người nữ nhân.

Giờ phút này tư thế của hai người, làm hai tai Kỳ Vân hơi hơi đỏ lên.

Hắn từ nhỏ bệnh tật ốm yếu, đây là tật xấu từ trong bụng mẹ mang ra tới, cho dù nhiều năm như vậy Liễu thị luôn tìm y hỏi dược đều không thấy chuyển biến tốt đẹp, ngao đến bây giờ, Liễu thị đều bắt đầu mê tín thần phật, thân mình Kỳ Vân vẫn là dáng vẻ cũ.

Cái này làm cho Kỳ Vân từ nhỏ không thích gặp người, bình thường chính là buồn đầu đọc sách, Liễu thị cũng đau hắn, đặt mua không ít sách cho hắn.

Ở trong đó, Kỳ Vân cũng đọc qua thoại bản nam nữ hoan hảo.

Giữa phu thê, vốn là có chút phân đoạn riêng cần hoàn thành.

Nhưng…… Hiện tại hắn đi nhiều hai bước đều phải thở suyễn, nên cái gì đều làm không được.

Kỳ Vân không khỏi nhìn về phía Diệp Kiều, miệng giật giật, thấp giọng nói: “Kiều Nương, như thế nào không đi ngủ?”

Diệp Kiều do dự một chút, nâng đôi mắt lên nhìn Kỳ Vân, rồi sau đó như là hạ quyết định rất lớn: “Tướng công, ta có chuyện muốn hỏi ngươi, ngươi cũng đừng ngủ, được không?”

Trong lòng Kỳ Vân trầm xuống, nghĩ quả nhiên là chuyện này.

Trong lòng hắn có chút khác biệt, trên mặt không tự giác mang theo ra.

Dưới ánh nến lay động, gương mặt vốn tuấn tú kia giờ phút này lại âm u, khuôn mặt tái nhợt ở ban đêm nhìn có chút dọa người.

Diệp Kiều không sợ dáng vẻ của hắn, trước kia thời điểm làm yêu tinh, đã thấy nhiều thứ hình thù kỳ quái, chỉ là lúc tiểu hồ ly hóa hình, đỉnh đầu hồ ly móng vuốt hồ ly lại có thân mình của người, Diệp Kiều đều không sợ hãi.

Huống chi dánh vẻ tướng công nhà mình ở trong mắt Diệp Kiều là đẹp nhất, mặt trắng chút cũng không có gì, nàng chỉ có thích, không có sợ.

Nhưng đoạn thời gian ở chung này, Diệp Kiều cũng phân biệt ra Kỳ Vân khi nào vui mừng, khi nào khó chịu.

Thấy hắn như vậy, Diệp Kiều vội vàng nắm lấy tay Kỳ Vân, dùng một cái tay khác vỗ vỗ ở ngực hắn, tốc độ nói chuyện đều nhanh hơn ngày thường không ít: “Ngươi đừng vội, nếu ngươi không thích ta sẽ không ăn, không có việc gì lúc ta bị đói cũng có thể ngủ.”

…… Hả?

Kỳ Vân nâng đôi mắt lên nhìn chằm chằm nàng, ngây người trong chốc lát mới ý thức được Kiều Nương nhà mình là đã đói bụng.

Nghĩ đến đây, Kỳ Vân có chút dở khóc dở cười.

Như thế nào hắn còn không có thấy rõ ràng đây, bình thường Diệp Kiều không phải muốn ăn chính là muốn ngủ, cũng chưa từng để ý cái gì khác, chuyện mình vừa mới nghĩ chỉ sợ Diệp Kiều căn bản không biết.

Đột nhiên tự mình ghét bỏ một chút đối với ý niệm không tốt vừa rồi của mình, Kỳ Vân lập tức cầm ngược lại tay Diệp Kiều, nói với nàng: “Ăn điểm tâm hay là ăn cơm? Nếu ăn cơm, đi kêu đầu bếp nữ dậy làm.”

Diệp Kiều cũng biết sau khi đêm về, người cả nhà đều ngủ, nàng cũng không muốn phiền toái ai, chỉ nói: “Ta ăn điểm tâm.”

Kỳ Vân duỗi tay chỉ chỉ một ngăn tủ gỗ đỏ nhỏ cách đó không xa: “Bên trong có cái hộp, nếu ngươi đói bụng thì lấy từ bên trong là được.”

Diệp Kiều lập tức buông lỏng tay Kỳ Vân ra, chạy chậm đi mở cửa tủ ra, lấy ra một cái hộp đồ ăn duy nhất bên trong, ngồi vào bên cạnh bàn, nhìn điểm tâm bên trong cười khanh khách, cầm lấy một cái lập tức nhét vào trong miệng.

Điểm tâm hôm nay có nhân đậu đỏ, ăn ngon hơn đêm thành thân đó một ít.

Diệp Kiều vui vẻ nheo đôi mắt lại, nhưng tầm mắt nàng luôn thường thường quét qua trên người Kỳ Vân.

Hiện tại ăn, cũng không phải bởi vì nàng thèm, mà là phải chuẩn bị thật tốt vì chuyện muốn làm đêm nay.

Thân mình Kỳ Vân không tốt cũng không xem như bệnh, mà là sinh ra vốn đã yếu ớt, thể hư.

Thể hư không chết người, nhưng mà bởi vì thể chất hắn yếu dọa người, cho dù là phong hàn người bình thường chịu đựng một chút là có thể khỏi, đặt tới trên người Kỳ Vân cũng có thể muốn mệnh hắn!

Hắn có thể sống đến bây giờ, cũng là trong vận đen có vận may.

Diệp Kiều biết mình là nhân sâm tinh, nàng có thể làm chỉ có bổ dưỡng, cũng không phải thần dược trị bách bệnh.

Hiện giờ ở trước khi chưa hiểu biết y dược thế giới này, Diệp Kiều chuẩn bị dùng biện pháp của mình bồi bổ cho Kỳ Vân thật tốt.

Hiệu quả dắt dắt tay hai ngày này không tệ, hôm nay Diệp Kiều chuẩn bị thừa dịp Kỳ Vân ngủ thử một cách khác.

Trị liệu cũng là thể lực sống, tự nhiên muốn ăn no mới được.

Kỳ Vân lại là nghiêng thân mình nhìn nàng.

Hắn chưa từng nghĩ tới mình chỉ nhìn người ăn cái gì đó cũng có thể nhìn đến thư thái như vậy, đều nói dưới ánh trăng nhìn mỹ nhân là động lòng người nhất, nhưng hắn lại cảm thấy, ở dưới ánh nến bao phủ kia Kiều Nương ăn quai hàm phình phình là đẹp nhất trong mắt hắn.

Nhìn nhìn, Kỳ Vân nhắm mắt lại, vào mộng đẹp.

Ở khi hắn nửa mộng nửa tỉnh, lại cảm giác được có người nắm lấy tay hắn.

Trơn mềm giống như tơ lụa.

Rồi sau đó, lại có thân thể mềm mại chen tới giữa hai cánh tay hắn, có hương hoa quế.

Mơ hồ có thể nghe được một âm thanh mềm mại: “Tướng công, ngươi cần phải khỏe mạnh, sống lâu lâu dài dài mới tốt.”

Kỳ Vân nghĩ, này đại khái là mộng đi, rốt cuộc đến bây giờ, cho dù là Liễu thị đều không trông cậy vào hắn sống được lâu dài.

Nhưng hắn vẫn là vui vẻ, bởi vì âm thanh này là Diệp Kiều.

Cho dù biết trong mộng nói không thật, nhưng Kỳ Vân vẫn là ấm áp.

Kỳ Vân một đêm mộng đẹp.

Hình như ở sau khi Diệp Kiều tới, hắn đã rất ít gặp ác mộng.

Buổi sáng đúng hạn dậy, nam nhân cũng không có kêu Diệp Kiều còn đang ngủ ngon lành, mà là khoác áo ngoài, tay chân nhẹ nhàng đi cầm sổ sách hai ngày trước đưa lại đây. Kỳ gia là có chút tiền nhàn rỗi, chỉ là thế hệ trước bọn hắn đều là dựa vào đất mà sống, dù cho là làm được địa chủ lớn nhất chung quanh, thôn trang cũng không ít, chỉ là đối với kinh thương vẫn là dốt đặc cán mai.

Tới đồng lứa bọn họ này, triều đình hoàn toàn cởi bỏ hạn chế bá tánh kinh thương, mặc kệ là quan thân phú hộ hay là người buôn bán nhỏ, cho dù là hòa thượng trong miếu cũng có thể làm chút nghề nghiệp.

Kỳ gia cũng muốn phân một chén canh, chính là Đại Lang Kỳ Chiêu không nhạy bén đối với con số, Tam Lang Kỳ Minh muốn đọc sách khảo công danh, cuối cùng việc xem sổ sách đã rơi xuống trên tay Kỳ Vân.

Đối với Kỳ Vân mà nói, chuyện này không phiền toái, thậm chí vô cùng đơn giản.

Từ nhỏ hắn đã thông tuệ, gặp qua là không quên được, đại khái là có cái thân mình không tốt nên bồi thường hắn một cái đầu thông minh, Kỳ Vân gần như không cần hao phí tinh thần gì là có thể quản lý thoả đáng tiệm rượu hiệu thuốc trong nhà, mỗi năm cũng có chút tiền thu, không tính nhiều, cũng không tính ít.

Nhưng hắn thật sự là nhấc không lê cái tâm tiến thủ gì, muốn trông cậy vào một người mỗi ngày chờ chết còn có thể có tâm tình kinh doanh tiệm rượu hiệu thuốc rực rỡ không khỏi quá mức khó xử hắn.

Hiện tại lại khác, Kỳ Vân biết mình không chỉ có mình, còn có một tiểu nương tử tham ăn tham ngủ chờ hắn dưỡng, chuyện trước kia không thèm để ý hiện tại đều trở nên để ý.

Giống như là người vẫn luôn đi ở trong bóng tối đột nhiên thấy được một tia sáng, chẳng sợ thực mỏng manh, cũng có thể làm hắn sinh ra một ít khát vọng đối với cuộc sống.

Kỳ Vân lấy ra sổ sách trước kia mình chỉ đơn giản qua loa xem, chuẩn bị lại cẩn thận nhìn một cái.

Nhưng mà lật lật, hắn lại thấy một khoản nợ cũ.

Tiệm rượu Kỳ gia có một khoản nợ rối mù, ước chừng nửa năm trước có người làm buôn bán với bọn họ tiệm rượu, bồi tiền, thiếu một khoản bạc.

Mà người này, chính là Diệp Nhị Lang.

Kỳ Vân nghe nói qua, Diệp gia này vốn là có chút của cải, chỉ là sau khi Diệp Đại Lang rời đi, Nhị Lang Diệp gia luôn bị trong nhà thúc giục ra lang bạt, cố tình chính mình bản lĩnh không lớn, làm cái gì cũng không thành, thiếu tiền chỉ sợ cũng là không ít, nếu không cũng không đến mức lấy muội tử đổi tiền.

Khoản nợ này theo lý thuyết hẳn là không truy, chỉ sợ Diệp Nhị Lang thiếu tiền nhiều, không nhớ rõ nợ này cũng thật bình thường, lại nói hai nhà kết thân, chút tiền ấy ở trong mắt Kỳ Vân cũng không tính cái gì, không thu lại thì không thu lại.

Nhưng hắn lại chậm chạp không có xóa khoản nợ này, cũng không xé bỏ giấy nợ.

Giương mắt nhìn Diệp Kiều, Kỳ Vân cúi đầu không biết suy nghĩ cái gì, buông bút, một lần nữa thả giấy nợ lại vở kẹp, hắn lại là khoác áo ngoài chuẩn bị đứng lên.

Nhưng vừa đứng dậy, hắn đột nhiên cảm thấy đầu có chút choáng váng.

Đỡ cái bàn lung lay một chút, cuối cùng vẫn là chịu đựng không nổi, trước mắt tối sầm, ngã ngồi trở về trên ghế!

Giá bút trên bàn đổ, động tĩnh không nhỏ, Diệp Kiều cũng lập tức mở to mắt, có chút kinh ngạc kéo ra mành trên giường.

Tối hôm qua nàng vì giúp hắn bổ dưỡng nhiều một ít, ôm người này ngủ cả một đêm, chờ đến lúc gà gáy mới lén lút rời đi giường mềm, đi trên giường ngủ.

Kết quả mới vừa mở mắt đã nhìn thấy Kỳ Vân sắc mặt trắng bệch ngồi ở chỗ đó, Diệp Kiều căn bản không rảnh lo đi giày, xuống giường để chân trần chạy đến bên cạnh hắn, một phen ôm lấy nam nhân.

Kỳ Vân nhắm hai mắt cau mày, tùy ý nữ nhân ôm mình vào trong lòng, hốt hoảng như là muốn tỉnh lại, lại ngay cả đôi mắt đều không mở ra được.

“Tướng công, tướng công?” Diệp Kiều có chút gấp gáp, muốn sờ hắn, nhưng tay mới vừa đụng tới mặt nam nhân, đã cảm giác được đầu ngón tay có chút nóng rực.

Kỳ Vân, nóng lên.

Tác giả có lời muốn nói: Kỳ Vân: Lần đầu ôm nương tử ngủ, ta vậy mà không biết……

Diệp Kiều: Bánh đậu đỏ ăn ngon thật

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Phúc Vận Kiều Nương

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook