Phúc Vận Kiều Nương

Chương 11

An Bích Liên

13/10/2020

Edit: kaylee

Hiện tại mọi người chú ý “Ba ngày gội đầu, 5 ngày tắm rửa”, Kỳ Vân cũng không ngoại lệ.

Tuy rằng Kỳ gia so không được hào môn nhà giàu trong thành, chỉ là ở làng trên xóm dưới coi như là giàu có và đông đúc nhất, có thôn trang có cửa hàng, than lửa chưa bao giờ thiếu, nước ấm cũng ứng phó nổi.

Bởi vì có đôi khi trên người Kỳ Vân sẽ chợt lạnh chợt nóng, hơn nữa mấy ngày nay đốt than, trong phòng nóng, Diệp Kiều lại luôn nhìn chằm chằm hắn ở trên giường đắp chăn nghỉ ngơi, có đôi khi tỉnh ngủ chính là một thân mồ hôi, Kỳ Vân sẽ tắm cần mẫn chút.

Nhưng mà thời gian Kỳ Vân tắm rửa khác với Diệp Kiều, Kiều Nương của hắn thích tắm gội ở buổi tối, còn Kỳ Vân lại luôn chọn ở ban ngày, miễn cho vào đêm nhiễm khí lạnh.

Hắn còn sẽ chọn ở thời điểm Diệp Kiều không ở, hôm nay cũng là giống vậy, vốn thời gian này Diệp Kiều nên mang theo bồn Thạch Nha Thảo kia đi phơi nắng, chỉ là không biết có phải Diệp Kiều đá cầu mệt mỏi hay không, ngủ trưa ngủ đến có chút trầm, không có tỉnh lại, Kỳ Vân thừa dịp lúc này gọi nước tắm gội.

Thân thể mình chính mình biết, thân thể Kỳ Vân vốn sinh ra đã yếu ớt lại suy yếu, cho dù là nuôi sống, thân cao không có hại, nhưng trên người tuy nói không coi là gầy kinh người, nhưng so với nam nhân bình thường vẫn là hiện lên đơn bạc chút.

Đổi thành người khác, Kỳ Vân mới không để bụng bọn họ nhìn mình thế nào.

Nhưng đổi thành Diệp Kiều, Kỳ Vân lại hết sức để ý cái nhìn của người này đối với mình.

Mãi cho đến hiện tại, Diệp Kiều cũng chưa thật sự thấy qua người này ngâm mình ở thau tắm là dáng vẻ gì.

Lần này tốt, xem đến rõ ràng, nhìn không sót gì.

Lúc Diệp Kiều nói ra câu cảm khái “Thật trắng” kia, Kỳ Vân theo bản năng bắt được khăn mặt bên cạnh thau tắm, trực tiếp che đến dưới eo bụng.

Kỳ thật Diệp Kiều còn không có xem cẩn thận như vậy, đôi mắt vẫn luôn vây quanh ngực của nam nhân, thấy động tác như vậy của hắn mới nhìn đi xuống, kết quả lại nghe Kỳ Vân hơi hơi nâng lên âm điệu: “Kiều Nương!”

Tiểu nhân sâm tinh cũng không hiểu được cái gì nam nữ đại phòng, cũng không biết Kỳ Vân che cái bụng làm cái gì.

Nhưng mà lúc nghe thấy Kỳ Vân kêu nàng, Diệp Kiều vẫn là mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm hắn, cười trả lời: “Tướng công, ta vẫn là lần đầu thấy ngươi cởi quần áo đấy,” Nói xong, Diệp Kiều thò lại gần, vén tay áo mình lên trên, duỗi đến bả vai Kỳ Vân so sánh: “Nhìn, không sai biệt lắm.”

Kỳ Vân theo bản năng mà nhìn qua, lập tức nhìn thấy một đoạn cánh tay oánh bạch như ngọc, chỉ là màu da của mình lại là tái nhợt không khỏe mạnh.

Đều là trắng, nhưng mà Kiều Nương chính là xinh đẹp giống như ngọc, mình mảnh khảnh giống như là giấy.

Điểm chú ý của Diệp Kiều ở chỗ, tướng công cổ đẹp, ngực bằng phảng, thật không giống mình, còn có lỗ tai…… Ơ, như thế nào lỗ tai tướng công đỏ? Nước quá nóng?

Đúng lúc này, Kỳ Vân nghiêng đầu nhìn nàng, hơi hơi ngửa mặt đối diện với Diệp Kiều.

Vốn tưởng rằng sẽ ở trên khuôn mặt nhìn thấy chút ngượng ngùng, hoặc là mất mát không hài lòng đối với hắn, chỉ là rơi vào trong mắt Kỳ Vân cũng chỉ có một đôi con ngươi sạch sẽ sáng trong, giống như là hồ nước liếc mắt một cái có thể nhìn thấy đáy.

…… Đúng vậy, hắn đang miên man suy nghĩ cái gì?

Kiều Nương nhà mình cái gì cũng đều không hiểu, thuần thiện thiên chân, không giống hắn, mỗi ngày miên man suy nghĩ.

Cố tình biểu tình thuần nhiên như vậy của Diệp Kiều làm Kỳ Vân nhiều không ít cảm giác an toàn, trên mặt hắn có tươi cười, âm thanh là nhẹ nhàng chậm rãi chỉ khi đối với Diệp Kiều mới có: “Kiều Nương, đi bên ngoài chờ ta đi, ta tắm rất nhanh là xong rồi.”

Diệp Kiều quen nghe lời hắn nói, nghe vậy, lập tức buông tay áo, xoay người đi ra ngoài từ sau bình phong.

Bên trong lại truyền đến tiếng nước, hình như là âm thanh nam nhân bước ra.

Diệp Kiều lại không tò mò gì, duỗi tay cầm một quả mận màu đỏ ở mâm trên bàn nhét vào trong miệng cắn một ngụm.

Hít, chua.

Nhưng nàng không tin tất cả đều chua, muốn tìm được quả ngọt mới bỏ qua.

Nhưng mà tiểu nhân sâm không thích lãng phí, ăn nhiều đất nên nàng đối với bất luận đồ ăn gì đều có một trái tim cảm ơn thành kính, cho dù chua cũng ăn sạch sẽ.

Qua một lát, Kỳ Vân thu thập sạch sẽ, nước trong phòng đều có người nâng đi ra ngoài, lại mở cửa sổ gian phòng ngoài thông gió, tản mất hơi nước trong phòng, hai người đi phòng trong.

Một trái một phải ngồi ở trên giường, Diệp Kiều đưa hai quả mận nắm chặt trên tay mình qua: “Cho.”

Trên người Kỳ Vân ăn mặc áo ngủ, bên ngoài khoác áo choàng có chút dày nặng, lúc tiếp nhận quả mận Diệp Kiều đưa đến, lại không lập tức ăn, mà là điều chỉnh tốt tâm tình, ôn thanh nói: “Buổi sáng ở chỗ nương đều tốt sao?”

Diệp Kiều nghe vậy lập tức cười nói: “Tốt, ăn chén hạnh sữa đặc ở chỗ nương, ăn thật sự ngon, cũng không biết lần sau khi nào có thể lại ăn một chén, ta vốn định mang về cho ngươi, chỉ là nương nói chỉ hầm ba chén, chờ lần sau lại lấy cho ngươi.”

Một chén hạnh sữa đặc khiến cho nàng nhớ rõ như vậy, Kỳ Vân đầu tiên là cười, chỉ là lập tức lại không có cười.

Không đợi Diệp Kiều phân biệt rõ ràng biểu tình của Kỳ Vân, đã thấy nam nhân lại cong lên khóe miệng: “Ngươi không cần luôn ở trong phòng chiếu cố ta, hôm nay đệp

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Phúc Vận Kiều Nương

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook