Phụ Gia Di Sản

Chương 71

Thủy Thiên Thừa

17/09/2020

Mùa đông là mùa của thịt Tây Tạng và khí lạnh. Ngay cả những người đến phòng tập thể dục rõ ràng đã ít hơn. Ôn Tiểu Huy đã trở thành một bông hoa tuyệt vời ngày nào cũng tới tập. Mọi nhân viên trong phòng tập đều biết cậu.

Ôn Tiểu Huy cắm tai nghe và đi bộ đến máy chạy bộ, tay cầm một chai nước. Một người đàn ông cơ bắp đến, véo lên mông cậu một cái: "Wow, vểnh thật."

Ôn Tiểu Huy liếc anh: "Đê tiện, mau trả tiền cho tôi."

Người đàn ông này là huấn luyện viên cá nhân của cậu, Điền Điền. Mặc dù ngoại hình là một con gấu cơ bắp 1 mét 8, nhưng anh ta có trái tim màu hường phấn.

Điền Điền mỉm cười, nói: "Tôi chỉ đang kiểm tra kết quả làm việc của tôi thôi."

Ôn Tiểu Huy vặn thắt lưng: "Tôi đã giảm 4 cân, còn 3 cân nữa là đạt mục tiêu của tôi rồi."

Điền Điền giơ ngón trỏ ra, vung lên: "Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, cậu không cần phải chú ý đến trọng lượng, điều quan trọng nhất là đường nét của cơ thể! Người gầy nhẹ như một thân cây thì phải có một con "chim" hoàn hảo. Người có vòng eo dài và khỏe thì phải có cả thể lực, hiểu không?"

Ôn Tiểu Huy tròn mắt: "Giống như anh?"

"Tất nhiên, giống như tôi vậy." Điền Điền hất cằm lên.

"Vậy tại sao anh vẫn phải sống bằng tay phải của mình?"

-> Thủ *** bằng tay phải.

"Mẹ kiếp!" Điền Điền mắng, "Thỉnh thoảng tôi cũng dùng tay trái mà."

Ôn Tiểu Huy lười để ý tới anh ta, bắt đầu làm nóng người.

"Này, anh đẹp trai ngày đó tới đón cậu thật sự không phải là bạn trai cậu à?"

"Không phải."

"Pháo hữu à?"

-> Nôm na là mấy thằng đàn ông cùng thủ *** với nhau.

"Không phải."

"Chưa lăn giường?"

"Thật đấy, anh muốn làm gì hả, tôi cho anh biết, anh ấy không thích thân hình này của cậu đâu." Gu của Lê Sóc thế nào cậu biết chứ, lấy cái dáng vẻ của tên này, người ta vừa nhìn cái đã không muốn làm rồi.

Điền Điền bĩu môi: "Giới thiệu cho người ta một chút đi mà, nói không chừng anh ta sẽ thích tôi đó."

"Tha cho tôi đi chị gái ơi, anh cường tráng hơn anh ấy đấy, anh ấy chỉ muốn làm 1 thôi."

Điền Điền trợn tròn mắt: "Đó là do chưa thử thôi, nếu anh ấy đồng ý thử có khi sẽ khác."

Ôn Tiểu Huy "Ờ ờ" hai tiếng, bắt đầu bật máy chạy bộ.

Điền Điền bắt đầu điều chỉnh độ dốc.

"Sao lại tăng thêm một độ! Anh muốn chọc tức tôi à."

"Cơ bắp chân của cậu bây giờ đã rất khỏe, nên tăng thêm độ khó, 20 phút, chạy xong tới phòng yoga tìm tôi." Điền Điền uốn éo cái mông rời đi.

"Tiện nhân. . ." Ôn Tiểu Huy cắm tai nghe, điều chỉnh hô hấp, bắt đầu một ngày luyện tập.

Lần trước phẫu thuật sống mũi đã thành công, họ dùng một chiếc mũi giả để cố định chỗ gãy lìa, nhưng cậu không hài lòng lắm về hiệu quả của nó. Mặc dù cao lên thật, nhưng cậu nhìn thế nào cũng cảm thấy giả, sau khi thương lượng với bác sĩ xong thì cậu quyết định chờ thêm một hai năm nữa, chờ khi nào sống mũi hoàn toàn lành lại, cậu sẽ lấy giả thể ra, đến lúc đó tùy trường hợp mà cậu sẽ xem xét nên giữ lại hay bỏ đi.

Dù sao bây giờ chỉ cần chờ tiêu sưng, lỗ mũi của cậu sẽ không nhìn ra khác thường, cậu tích cực giảm cân, khỏe mạnh. Cậu ý thức được nếu như mình không ở trạng thái tốt nhất thì ngay cả khi rời khỏi Lạc Nghệ, cậu vẫn sẽ phải sống trong bóng tối.

Cậu không muốn sống như vậy.

Chạy bộ xong, cậu bắt đầu đi theo Điền Điền tập định hình cơ bắp, trước kia cậu vô cùng ghét vận động, vừa mệt lại còn chảy mồ hôi, bây giờ cậu lại cảm nhận được sự vui thú của vận động, vừa có thể khiến mình quên hết tất cả trong một khoảng thời gian ngắn, vừa có thể khiến cậu ngủ ngon giấc sau khi về nhà. Hơn nữa, ở chỗ này còn có người nói chuyện với cậu, uống trà cùng cậu, khiến cậu cảm thấy cũng không quá cô đơn.

Sau khi huấn luyện xong, cậu muốn đưa Điền Điền đi ăn cơm, Điền Điền nói anh ấy đã có hẹn, cậu không thể làm gì khác ngoài việc gọi điện thoại cho Lê Sóc, Lê Sóc vừa vặn cũng đang rảnh rỗi.

Hai người hẹn nhau ăn ở một nhà hàng Tây.

Ôn Tiểu Huy mới vừa tắm xong, cả người thoang thoảng hương thơm, tuy mặc một bộ quần áo thể thao nhưng vẫn không thể giấu đi được khí chất thời trang.

Lê Sóc thấy cậu từ xa, vẫy vẫy tay với cậu.

Ôn Tiểu Huy đi qua: "Anh Lê, anh chờ lâu chưa?"

"Không sao, anh cũng vừa mới tới thôi." Lê Sóc lại cười nói, "Sao lại có tinh thần như vậy."

"Mới vừa vận động xong, đang hưng phấn." Ôn Tiểu Huy cười nói, "Gọi thức ăn đi, em đói chết mất."

"Thấy em có tinh thần như vậy, anh cũng rất an tâm, mấy tháng mới tới tâm trạng của em thật sự là. . ." Lê Sóc muốn nói lại thôi.

"Rất tệ hại đúng không." Ôn Tiểu Huy cúi đầu xuống, nhàn nhạt cười một tiếng, "Em biết, đoạn thời gian đó quả thật tương đối tệ hại, sống mơ mơ hồ hồ, cho đến tận một ngày nọ, em phát hiện em mập tới nỗi không mặc được quần jean, thế là em liền bị dọa cho tỉnh lại, ha ha ha."

Lê Sóc cảm khái nói: "Em như bây giờ anh cũng thấy rất vui và yên tâm."

"Đã để anh lo lắng rồi." Ôn Tiểu Huy chân thành nói, "Anh Lê, anh quả thật là một người tốt, đặc biệt đặc biệt tốt, nếu như không có anh thì em cũng không biết bây giờ mình sẽ như nào nữa."

"Em không cần nói lời khách khí với anh, quen biết với nhau đã là duyên phận rồi." Lê Sóc giơ nước chanh lên, "Tới, cụng ly nào, chúc mừng em giảm cân thành công."

Ôn Tiểu Huy cười lớn đứng dậy.

Hai người vừa ăn cơm, vừa trò chuyện công việc. Văn phòng của Lê Sóc vừa mới nổi lên nên anh đang vô cùng bận rộn, nhưng qua những lời nói vô cùng hưng phấn của anh, hiển nhiên là tương lai đầy hứa hẹn. Ôn Tiểu Huy cao hứng thay cho Lê Sóc. Cậu cảm thấy mình cũng nên suy tính một chút chuyện tương lai.

Vừa vặn Lê Sóc cũng đứng lên mà hỏi: "Hết năm nay em có muốn tìm việc làm không? Anh có thể giới thiệu giúp em một chút."

Ôn Tiểu Huy suy nghĩ một lát rồi nói: "Em không muốn đi làm việc cho người khác, em muốn mở một cửa tiệm cắt tóc nhỏ, kiếm đủ là được."

"Cũng tốt, tìm chuyện để làm cũng là trọng yếu."

Ôn Tiểu Huy vươn vai một cái, cười nhạt nói: "Đúng vậy, tìm chút chuyện để làm thì sẽ không nghĩ lung tung nữa."

Lê Sóc khẽ thở dài một tiếng, không nói gì.

Ôn Tiểu Huy dùng cái muỗng múc kem ly lên, đút từng miếng từng miếng vào miệng, cái lạnh kia như kích thích hàm răng cậu run rẩy, khí lạnh xông thẳng lên ót, suy nghĩ như bị ngừng lại, không biết tại sao, tự dưng cậu không còn nhớ tới Lạc Nghệ nữa.

Vừa mới tới Bằng thành, cậu vô cùng nhớ hắn, cho dù là ngày hay đêm cũng đều nhớ, còn thường xuyên phải dựa vào rượu cồn hoặc thức suốt đêm để chơi game, chơi tới nỗi tê liệt chính mình, khiến bản thân mệt mỏi tới cực điểm thì cậu mới có thể ngả đầu xuống ngủ, bây giờ đã tốt hơn nhiều, thời gian để nghĩ về những chuyện hỏng bét kia càng ngày càng ít, hơn nữa, có vẻ thực ra cũng không đau đớn như vậy.

Thời gian là thứ dược liệu hữu hiệu, nó có thể chữa khỏi tất cả các căn bệnh trên đời, cậu không còn cách nào khác ngoài việc đặt niềm tin vào điều này.

Sau khi Lê Sóc đưa cậu về nhà, cậu đi nghiên cứu một cuốn sách mới của một bậc thầy làm đẹp Hàn Quốc. Vốn đã tới đây gần nửa năm rồi, đã đến lúc phải bổ sung chút tinh thần tươi mát cho bản thân.

Đang đọc sách thì điện thoại reo lên, cậu cầm điện thoại, là La Duệ gửi đến một cái tin nhắn ngắn. Hộp thư này được thiết kế đặc biệt để liên lạc với La Duệ, hai người thỉnh thoảng mới liên lạc với nhau, đây là cách duy nhất để mẹ liên lạc với cậu.

Mẹ cậu mạnh mẽ và lý trí hơn cậu nghĩ. Trong khoảng thời gian này, bà vẫn tận tâm an ủi cậu, bà cho cậu xem những bức ảnh của mình ở Mỹ, điều này khiến cậu cảm thấy vô cùng thoải mái. Lúc này có một tin nhắn khác nhảy vào, cậu cho rằng đó lại là một tấm ảnh của mẹ mình, vội vàng mở ra

Lần này không có đính kèm bất kỳ tấm ảnh nào, chỉ có một hàng chữ ngắn gọn: Thiệu Quần tìm tớ, hắn muốn một phương thức liên lạc với cậu, có cho hay không? Hắn nói hắn sẽ không nói cho Lạc Nghệ đâu.

Ôn Tiểu Huy ngẩn người, suy xét trong chốc lát rồi trả lời: Cho đi.

Nếu Thiệu Quần từng giúp cậu, hẳn là sẽ không khiến cậu bị bắt lại đâu nhỉ, bất kể thế nào đi nữa, cậu thiếu Thiệu Quần một phần ân tình rất lớn.

Rất nhanh, bên kia đã phản hồi: Bấy bì, tớ nhớ cậu rất nhiều.

Ôn Tiểu Huy trong lòng chua chát: Tớ cũng nhớ cậu, nhớ đến sắp chết rồi.

La Duệ gửi đến một biểu cảm khóc thầm: Sau Tết, tớ sẽ tìm cách tìm cậu, đợi tớ.

Ôn Tiểu Huy nhắn lại một cái 'kiss', trước mắt có chút mờ đi.

Chưa xem xong một bộ phim thì một cuộc điện thoại lạ đã gọi đến. Cậu có linh cảm là Thiệu Quần, quả nhiên khi cậu trả lời điện thoại, đó thực sự là: "Thiệu công tử."

"Ừ, đang ở nơi nào đấy?"

"Ở Bằng thành." Ôn Tiểu Huy dè dặt nói.

"Không cần đề phòng tôi, tôi mà muốn nói cho Lạc Nghệ sẽ không chờ tới bây giờ đâu."

Ôn Tiểu Huy thở phào nhẹ nhõm: "Thiệu công tử, cám ơn anh."

"Không có gì, tôi cao hứng là được." Thiệu Quần dừng lại một chút, "Tôi cũng định đi Bằng thành."

"Hả?"

"Không phải tôi đã nói trước rồi sao? Gia đình tôi cứ luôn quản tôi ở thủ đô. Thật là khó chịu. Tôi muốn đến khu vực ven biển để phát triển sự nghiệp. Tôi chỉ có một người bạn là cậu đang ở Bằng Thành. Chúng tôi đang bàn về một cái dự án nọ, cậu tới giúp tôi một khoảng thời gian đi."

"Tôi có thể giúp anh như nào?"

"Tôi tạm thời đang thiếu quan hệ, tôi nhớ tửu lượng của cậu cũng không tệ phải không?"

"Anh đã lên tiếng thì tôi nhất định sẽ đồng ý rồi." Cậu không muốn thiếu nhân tình của người khác, nếu Thiệu Quần có chỗ cần dùng tới cậu thì cho dù có phải uống tới ói ra máu thì cậu cũng sẽ không từ chối. Cậu lăn lộn trong Tụ Tinh lâu như vậy, năng lực giao tiếp tuyệt đối là đủ điều kiện. Ở cái thành phố giải trí lớn như Bằng thành này, quả thực rất khó để tìm một người vừa có thể nói, vừa có thể thổi, vừa có thể uống như cậu. Cái loại công tử quyền quý từ ngoài thành tới như Thiệu Quần, nếu vừa muốn xã giao với giới quyền quý ở địa phương vừa muốn bản thân không bị hạ giá, thì chỉ có thể nhờ người khác tới xã giao.

Bất kể là liệu Thiệu Quần giúp cậu trước là vì hắn muốn sử dụng đến cậu trong ngày hôm nay hay không, cậu vẫn vô cùng cảm kích Thiệu Quần, hơn nữa sống chung với người như Thiệu Quần thì đôi bên đều phải cùng có lợi, hai người không thiếu nợ nhau là tốt nhất.

"Ừ, vậy thì tốt, chờ khi nào tôi đến, tôi sẽ liên lạc với cậu."

Mấy ngày sau, Thiệu Quần tới Bằng thành, hắn hẹn cậu ra ngoài.

Hai người vừa thấy mặt nhau, Thiệu Quần liếc mắt nhìn cậu một chút rồi nói: "Có phải cậu mập lên hay không."

Ôn Tiểu Huy nín nhịn thôi thúc muốn chửi thề, cậu cười nói: "Hắc hắc, béo hơn một chút, đang giảm cân."

"Cậu như bây giờ là vừa vặn, quá gầy cũng rất khó nhìn." Thiệu Quần đưa thuốc lá đến miệng, lục trong túi tìm bật lửa.

Thiệu Quần mặc một chiếc áo gió dài màu xám cashmere cùng với một bộ đồ tây cùng màu. Một vài sợi tóc mái rơi lả tả trên trán cậu. Trên cổ tay hắn là một chiếc đồng hồ kim cương vàng đen làm nổi bật sự sang trọng thanh lịch của hắn. Trên đường phố chỉ có mình hắn ta là như đang đi sàn catwalk.

Ôn Tiểu Huy chân chó đi tìm mượn một cái bật lửa của người qua đường, quay qua đốt thuốc cho Thiệu Quần. Cậu không nhịn được mà hồi tưởng lại lần đầu tiên gặp Thiệu Quần, khi đó trong lòng còn cậu tràn ngập những suy nghĩ huyền huyễn không biết xấu hổ, dẫu sao thì với cái vẻ ngoài này cũng đủ khiến cậu chảy nước miếng, thật may là sau khi tiếp xúc với người này khá lâu thì cậu đã thông minh bỏ đi tất cả ý niệm không phù hợp kia. Nếu có người nào thích dạng người như Thiệu Quần, vậy đó tuyệt đối là cú ngã tồi tệ nhất trong tám kiếp của họ. Thật ra Thiệu Quần cũng không phải là ác, chẳng qua hắn vô cùng bạc tình.

Thiệu Quần rít một hơi thuốc: "Tôi có việc phải làm, nói hạng mục tiếp theo của cậu cho tôi đi. Tôi sẽ còn tới lại lần nữa sau khi ăn Tết xong, thù lao sẽ là tất cả những gì cậu thích, cậu có xe hơi không?"

"Không có."

"Không có cũng không sao, đến lúc đó tôi sẽ xếp cho cậu một tài xế." Thiệu Quần nói đại khái về dự án bất động sản sắp tới của hắn.

Ôn Tiểu Huy nghe cũng nửa hiểu nửa không, cuối cùng cậu nói: "Thiệu công tử, anh thật sự để mắt đến tôi sao, tôi có thể làm tốt không?"

"Chỉ cần cậu uống rượu, kể chuyện cười, nịnh nọt rồi sắp đặt mọi chuyện gần gũi với họ hơn, có khó gì không?"

"Không khó."

"Vậy là được rồi." Thiệu Quần liếc cậu một cái, "Bây giờ cậu đang làm gì đấy?"

"Không làm gì, năm sau định mình mở tiệm hớt tóc."

"Ừ, thiếu tiền sao?"

"Không thiếu."

"Yo, không tệ nha, thời điểm tuyển người nhớ lưu ý cho tôi một chút."

"Hả? Lưu ý cái gì?"

Thiệu Quần liếc cậu một cái: "Lưu ý xem có bé nào dáng dấp tốt, ít kiếm chuyện, nhưng mà cũng phải sạch sẽ chút đấy, tôi có thể sẽ phải ở Bằng thành trong một đoạn thời gian ngắn nữa."

"Ồ, tốt thôi, không thành vấn đề." Ôn Tiểu Huy oán thầm, ai thèm dẫn con mẹ nó mồi cho cậu chứ.

Thiệu Quần nheo mắt lại: "Người bạn ấy của cậu, khá thú vị."

Ôn Tiểu Huy trừng mắt lên: "Thiệu công tử, người bạn của tôi kia thật sự không đụng vào được đâu. Đó là một người đặc biệt thanh thuần, hoàn toàn là một thiếu nam thanh thuần, anh làm xong là không bỏ rơi được đâu, dù thế nào cũng phải kết hôn với cậu ta mới được, nếu anh dám chia tay với cậu ta, bảo đảm cậu ta sẽ muốn tự sát." Cậu tuyệt đối sẽ không để Thiệu Quần chấm mút La Duệ. Cậu rất hiểu tâm lý Thiệu Quần. Nếu như cậu nói La Duệ đặc biệt khó cua, không chừng sẽ kích thích ham muốn chinh phục của Thiệu Quần, nhưng nếu nói La Duệ đặc biệt khó bỏ, Thiệu Quần sẽ lười đi tìm phiền toái.

Thiệu Quần liếc mắt: "Thật là phiền toái, ban đầu tôi còn rất thích cậu ta."

"Tôi nhất định sẽ tìm cho anh một đối tượng tốt hơn, thật đấy." Ôn Tiểu Huy thở phào nhẹ nhõm.

"Cậu chờ điện thoại của tôi đi." Thiệu Quần dập điếu thuốc, xoay người lên xe.

Ôn Tiểu Huy nhìn xe hơi mui trần rời đi, tâm tình cực kì phức tạp, mặc dù Thiệu Quần là ân nhân của cậu, nhưng từ đầu đến cuối cậu vẫn luôn có một loại phòng bị và sợ hãi với Thiệu Quần.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Phụ Gia Di Sản

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook