Phụ Gia Di Sản

Chương 64

Thủy Thiên Thừa

17/09/2020

Lạc Nghệ đưa Ôn Tiểu Huy trở lại biệt thự. Nơi này từng là nơi yêu thích nhất của cậu, nhưng bây giờ thì ngược lại. Cậu ghét nơi đó nhất, bởi vì ngay cả cái nóc nhà cũng như đang cười nhạo sự ngu ngốc của cậu.

Lạc Nghệ ôm vai cậu: "Em lớn lên ở đây từ khi còn nhỏ. Sau khi anh xuất hiện thì đây mới là 'nhà' của em."

Ôn Tiểu Huy đẩy hắn ra, đề phòng nói: "Khi nào thì tôi mới có thể trở về."

"Thường Hồng sẽ thành công trong việc nộp đơn xin bảo lãnh lần này. Sau khi hắn ra ngoài, sẽ có hai khả năng. Khả năng đầu tiên có thể là 'âm thầm giải quyết' em, bởi vì em có đủ bằng chứng trong tay, thứ có thể khiến ông ta cả đời không ra khỏi nhà tù, khả năng còn lại chính là chạy trốn. Nếu là khả năng thứ hai, em sẽ để anh về nhà sớm thôi. "

"Nếu như là cái trước thì sao?" Ôn Tiểu Huy cắn răng nói, "Chẳng lẽ cậu muốn tôi bị ám ảnh cả đời?"

"Em muốn anh được an toàn."

"An cái đ*o gì!" Ôn Tiểu Huy lạnh lùng nói, "Là cậu, chính cậu đã kéo tôi vào mối hận thù giữa hai người. Cậu là người đặt tôi vào nơi không an toàn nhất, là cậu lừa gạt tôi đi làm con tin cho Thường Hồng, bây giờ còn ra vẻ làm người tốt cái chó gì chứ? Cậu thật con mẹ nó khiến người khác phải chán ghét!"

Lạc Nghệ nhạt nhẽo nói: "Em không có giả bộ làm người tốt, trước kia có lẽ từng giả, nhưng mà bây giờ thì không, em không phải là người tốt, nhưng sẽ không ai yêu anh hơn em đâu."

"Cậu không tư cách nói chữ kia!" Ôn Tiểu Huy cả giận nói: "Cậu không xứng đáng nói chữ 'yêu' ! Cái yêu của cậu chính là lại lừa dối tôi thêm một lần, lợi dụng tôi, đưa tôi đến làm con tim cho kẻ thù của cậu? Lạc Nghệ, cậu là người điên, cậu căn bản không phải là con người."

"Em cũng không rõ ràng 'yêu' là cái gì, nhưng mà em cần anh ở bên cạnh em, em muốn mỗi giờ mỗi khắc đều phải thấy anh, em muốn cuộc đời sau này của em có anh, em muốn chiếm hữu anh làm của riêng, nếu như anh cười với người khác, em sẽ chịu không nổi." Ánh mắt của Lạc Nghệ trở nên thâm tình vô cùng.

"Tôi không phải chỉ là 'đồ chơi' thôi sao, trong miệng cậu có lời nào là thật không?"

"Đó là nói cho bọn họ nghe." Lạc Nghệ than nhẹ một tiếng, "Anh Tiểu Huy, khi em liên lạc với anh lần đầu tiên, em chỉ dự định theo đuổi anh để lấy ba triệu đô la thôi. Nhưng anh ... tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy, anh chưa bao giờ nghi ngờ em, không mất nhiều thời gian để em coi anh như một gia đình. Có lẽ anh nghĩ những người như em thật không thể tưởng tượng nổi. Đối với em mà nói, những người như anh thật phi thường. Anh quá ngu ngốc, ngu ngốc đến nỗi ... nếu em không thấy anh, em sẽ không yên tâm."

Ôn Tiểu Huy nắm chặt quả đấm, cậu hận không thể đấm nát xương sống mũi của Lạc Nghệ. Đ*****, cậu quả là ngu xuẩn thật, cậu đã không hề nghi ngờ chút nào mà cho con trai chị mình vào làm người nhà, cuối cùng thậm chí còn không do dự động tâm giúp hắn ta. Cái người cậu thích căn bản là một con quái vật không cảm xúc đột lốt con người, cậu thật ngu xuẩn!

Lạc Nghệ nắm tay cậu, nhẹ nhàng bẻ ngón tay: "Em biết anh hận em, em nghĩ kế hoạch của mình là rất hoàn hảo, em không muốn làm tổn thương anh, em sẽ không bao giờ để anh tham gia vào những việc nguy hiểm trong tương lai đâu. Em sẽ đền bù cho anh thật tốt."

Ôn Tiểu Huy cảm thấy lạnh run cả người. Cậu rất muốn nói cho Lạc Nghệ, sự căm thù của cậu đến từ việc hắn lợi dụng và lừa dối cậu thêm lần nữa chứ không phải là thương thế trên người cậu, nhưng như vậy cũng không cần thiết, cho dù là bởi vì cái gì đi nữa, cậu không thể tha thứ người này. Cậu thậm chí còn không muốn trả thù, bởi vì cậu rất sợ Lạc Nghệ, cậu chỉ muốn rời xa hắn thôi.

Cậu muốn rút tay về, nhưng lại bị Lạc Nghệ nắm lại rất chặt.

Lạc Nghệ đem cậu ôm vào trong ngực, cúi đầu hôn lên môi của cậu, nụ hôn mặc dù ôn nhu, nhưng bàn tay đặt ở eo cùng sau ót cứng như sắt khó mà lay chuyển, Ôn Tiểu Huy muốn đẩy hắn ra, nhưng là phí công, Lạc Nghệ dùng đầu lưỡi mở khớp hàm của cậu, đầu lưỡi linh hoạt tiến quân thần tốc, bá đạo quét sạch khoang miệng của cậu.

Ôn Tiểu Huy tìm đúng lúc này, ác ý cắn thật mạnh vào môi hắn, Lạc Nghệ đau đến co rút một cái, không lùi mà tiến tới, thô bạo mút cánh môi của cậu, nụ hôn mang theo mùi máu tanh khiến cho da đầu cậu tê dại.

Cho đến khi Ôn Tiểu Huy thở không ra hơi thì Lạc Nghệ mới buông cậu ra.

Ôn Tiểu Huy chật vật, kinh hoàng trợn mắt nhìn hắn.

Lạc Nghệ khẽ run, nhỏ giọng nói: "Anh sợ em?"

Ôn Tiểu Huy khàn giọng nói: "Cậu quan tâm không?"

"Không phải sợ em..." Lạc Nghệ vùi đầu vào cánh tay cậu, "Tất cả mọi người đều sợ em, anh không thể sợ em."

"Súc sinh, buông tôi ra." Ôn Tiểu Huy cắn răng nghiến lợi.

"Em sẽ không buông ra, anh có biết giả làm cháu ngoại ngoan của anh mệt mỏi như thế nào không? Lạc Nghệ mà anh biết luôn ân cần và dịu dàng, luôn chiều theo bất cứ những gì anh yêu cầu, nhưng mà đó không phải là em." Lạc Nghệ vuốt ve Ôn Tiểu Huy, từng tấc da một, khí lực tràn đầy cảm giác chiếm hữu, "Em muốn anh, anh không thể đi đâu hết, đây mới là em chân chính."

Ôn Tiểu Huy có cảm giác mình như thể đang bị một con rắn độc cuốn lấy thân vậy. Trong thoáng chốc, cậu vẫn không dám tin tưởng rằng Lạc Nghệ mà mình thích là một với người trước mắt này.

Lạc Nghệ hôn nhẹ lên trán cậu, ôn nhu nói: "Đi tắm đi, em sẽ làm cho anh món trứng ốp la anh yêu thích."

Ôn Tiểu Huy đẩy hắn ra, xoay người chạy lên lầu.

Phòng ngủ của Lạc Nghệ vẫn giống như trong ký ức, nhưng giữa hai người đã hoàn toàn khác. Ôn Tiểu Huy đẩy cửa, không dám mở mắt ra, bởi vì chỗ này có rất nhiều ký ức của họ ở khắp mọi nơi, lúc thì dựa người nằm trước giường chơi game, nằm trên thảm nói chuyện bao la trời đất, nghiên cứu mấy thứ kỳ lạ trước showcase, làm tình điên cuồng trên giường. Từng hình ảnh một, tất cả đều là những ký ức ngọt ngào và hạnh phúc của hai người họ. Quá đáng sợ, nơi này quá đáng sợ, những hình ảnh đó chẳng khác gì một lưỡi dao sắc, lăng trì trái tim cậu.

Cậu nhanh chóng vọt vào phòng tắm, xối nước lạnh một cái, nhưng mà trí óc bị nóng lên của cậu lại không nguội xuống chút nào. Cậu ra khỏi phòng tắm, theo thói quen mở tủ quần áo ra, đáng buồn nhất là cậu phát hiện quần áo của mình vẫn còn được treo trong ngăn kéo. Không chỉ trang phục mà tất cả các vật sở hữu của cậu vẫn còn ở chỗ này, khắp phòng đều tràn đầy dấu vết của cậu.

Cậu đổi quần áo, ôm đầu gối ngồi xuống bên giường, cậu muốn co mình vào một thế giới riêng, không chịu sự quấy nhiễu của bên ngoài, chỉ có như vậy thì cậu mới có thể yên lặng trong chốc lát được.

Chẳng qua, Lạc Nghệ sẽ không cho cậu như ý.

Cửa phòng bị đẩy ra, đi đôi với tiếng tiếng bước chân tiến vào phòng ngủ chính là mùi thơm ấm áp của món cơm trứng ốp la.

Lần đầu tiên cậu đến đây thì Lạc Nghệ đã làm cho cậu một món trứng ốp la, bây giờ khi ngửi thấy cái mùi này một lần nữa, cậu chỉ cảm thấy thật khôi hài và đau đớn.

Lạc Nghệ đặt cái khay lên bàn cạnh tủ đầu giường, ngồi xuống cạnh giường. Hắn chạm vào đầu của Ôn Tiểu Huy: "Mũi của anh đau lắm hả? Uống thuốc giảm đau đi."

Ôn Tiểu Huy không nhúc nhích, thậm chí còn không muốn ngẩng đầu lên.

"Phải làm thế nào anh mới có thể hết giận đây? Em chặt tay tên kia nhé."

Ôn Tiểu Huy ngẩng đầu lên, hung tợn nói: "Tại sao cậu không chặt tay mình đi?"

Lạc Nghệ yên tĩnh nhìn cậu mấy giây, sau đó kéo tủ đầu giường ra, bên trong bất ngờ có một dao quân trang, hắn cầm dao lên, không chút do dự đâm về phía cổ tay trái của mình.

Ôn Tiểu Huy kinh hãi, theo bản năng nơi hung hăng đẩy hắn ra, lưỡi dao đâm sâu vào thịt, rạch ra một vết trên tay Lạc Nghệ!

Máu tươi văng tung tóe, nhiễm đỏ ga trải giường và thảm, có mấy giọt còn bắn hẳn lên chân Ôn Tiểu Huy, chỗ bị văng máu lên khiến cậu có cảm giác như thể bị đốt cháy vậy.

Mồ hôi lạnh toát ra trên trán Lạc Nghệ: "Sao thế? Anh không muốn nhìn à?"

Ôn Tiểu Huy hung hăng tát hắn một cái: "Cút ra ngoài!" Hốc mắt cậu nóng lên, một sự tuyệt vọng đập thẳng vào lòng cậu, rốt cuộc là cậu đã trêu chọc tới gã điên này khi nào chứ?

Lạc Nghệ liếc nhìn cậu bằng đôi mắt đen sâu không thấy đáy, hồi lâu sau mới ném con dao đi và ấn vào huyệt vị để cầm máu. Hắn khẽ nói: "Ăn cơm đi."

"Cút..." Ôn Tiểu Huy run giọng nói, "Cút ra ngoài."

"Em muốn nhìn thấy anh ăn xong cơm." Lạc Nghệ cười một tiếng, "Vết thương không sâu, đừng sợ."

Ôn Tiểu Huy hất trứng ốp la xuống đất , lạnh lùng nói: "Tôi đã nói là cút ra ngoài!"

Lạc Nghệ nhìn cơm nóng hổi vãi ra khắp nơi, làn môi run rẩy, trong mắt lóe lên vẻ đau thương, hắn nhẹ giọng nói: "Em cảm thấy đây là bữa ăn em làm ngon nhất."

Ôn Tiểu Huy cắn chặt môi, nhìn cánh tay Lạc Nghệ máu chảy đầm đìa, cậu cảm thấy đầu nhức tới mức sắp nứt đến nơi.

Lạc Nghệ cúi đầu, trầm mặc một hồi, nói: "Anh Tiểu Huy, anh có thể tha thứ cho em không? Bảo em làm bất cứ điều gì cũng được."

Ôn Tiểu Huy vùi mặt vào sâu trong đầu gối.

Lạc Nghệ cúi người xuống, không nhịn được áp tay lên ngực cậu, sắc mặt hắn có chút tái nhợt, hồi lâu sau, hắn nắm cổ tay đứng lên và rời khỏi phòng.

Ôn Tiểu Huy dùng sức níu tóc, cậu cảm giác như cả thế giới đều điên hết rồi.

Cũng không biết qua bao lâu sau thì Lạc Nghệ trở lại, bưng một tô mì tới, giọng của hắn lại khôi phục cái giọng nói bình thản như không có chuyện gì xảy ra: "Ăn cơm đi, anh đã không ăn gì trong suốt một ngày rồi."

Ôn Tiểu Huy vẫn vùi đầu.

Lạc Nghệ hòa nhã nói: "Nếu anh không ăn, em sẽ dùng miệng đút cho anh, em nói được là làm được đấy."

Ôn Tiểu Huy cắn răng, ngẩng đầu lên, hốc mắt sưng đỏ.

Lạc Nghệ đưa mì sợi đưa cho cậu. Cậu chú ý thấy trên cổ tay Lạc Nghệ đã quấn đầy băng vải.

Ôn Tiểu Huy cầm bát mì ăn một cách máy móc. Bụng cậu đã đói suốt một ngày, ngay lúc vừa tiếp xúc với thức ăn, thông tin phản hồi lên đại não là đau đớn, nhưng nỗi đau không tính là gì; mũi, não, tim, không nơi nào không đau đớn.

Lạc Nghệ nhìn chằm chằm cảnh cậu ăn nửa bát mì, hắn ta thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói: "Thật ra thì em rất muốn đút cho anh ăn."

Ôn Tiểu Huy đặt chiếc bát lên đầu giường, lạnh lùng nhìn hắn.

Lạc Nghệ vén mái tóc khá dài của cậu: "Anh gầy quá nên em muốn vỗ béo anh một chút."

Ôn Tiểu Huy hất tay hắn ra, xoay mình đi xuống giường.

"Anh đi đâu vậy."

"Ngủ."

Lạc Nghệ lôi cậu trở lại: "Anh phải ngủ trên cái giường này."

Ôn Tiểu Huy giận dữ, trợn mắt nhìn hắn.

"Nếu anh muốn ngủ ở lầu 1 thì cũng có thể, chẳng qua chúng ta sẽ phải chen nhau trên cái giường rộng có một thước rưỡi thôi, em cũng không ngại đâu." Lạc Nghệ nhìn cậu, "Trước kia chúng ta trước kia cũng hay ngủ chung mà."

Ôn Tiểu Huy lườm hắn, nhưng không thể làm gì, cậu đấu tranh ba giây, rốt cuộc vẫn trở về cái giường kia, vén chăn lên, chui vào.

Lạc Nghệ cười một tiếng, cũng lên giường chui vào chăn, ôm lấy Ôn Tiểu Huy từ phía sau lưng.

Ôn Tiểu Huy cả người cứng ngắc, cảm giác như thể đang bị rắn độc trườn lên người vậy.

"Anh gầy quá." Lạc Nghệ hôn tai của hắn, "Ôm nhẹ bẫng à."

Ôn Tiểu Huy nhắm hai mắt lại, cậu tận lực làm bộ như thể người phía sau không tồn tại, nhưng bộ ngực ấm áp của Lạc Nghệ, cánh tay mạnh mẽ, mùi cơ thể quen thuộc lại khiến cậu nhớ lại một số ký ức thêm lần nữa, điều này khiến cho cậu vô cùng hồi hộp.

Lạc Nghệ ôm eo: "Sau khi anh rời khỏi đây, em nhận ra rằng em rất thích ôm anh như thế này, cơ thể anh rất ấm áp, còn mềm mại nữa, anh sẽ chủ động quấn lấy eo của em, mời gọi em mau cắm ---- vào đi, anh sẽ hôn em thật sâu, còn em sẽ kéo khóa quần của anh, anh rất ngon miệng, em chỉ muốn nuốt chửng anh vào bụng mình."

Ôn Tiểu Huy nắm chặt tay, nhắm mắt lại. Lúc này thì có lẽ chỉ có sự im lặng mới có thể bảo vệ cậu.

Nụ hôn của Lạc Nghệ rơi xuống cổ anh: "Một ngày nào đó, em rất hy vọng anh có thể cười với em một lần nữa." Giọng hắn buồn bã.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Phụ Gia Di Sản

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook