Phụ Gia Di Sản

Chương 63

Thủy Thiên Thừa

17/09/2020

Sau khi thuốc mê hết hiệu lực, cậu tỉnh dậy khỏi cơn mê man. Cơn đau vẫn ám ảnh cậu, nhưng cậu cảm thấy đôi mắt mình có thể mở ra.

Nhìn vào khung cảnh toàn màu trắng xung quanh, cậu biết mình đang ở trong bệnh viện, mũi cậu đã được phẫu thuật chưa? Khuôn mặt cậu có bị huỷ không? Cậu vô thức muốn vươn tay ra chạm vào mũi mình.

Một bàn tay đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu. Cậu quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của La Duệ.

La Duệ nghẹn ngào, "Đừng chạm vào, vừa mới phẫu thuật xong."

Vành mắt Ôn Tiểu Huy chua xót, hốc mắt nhất thời chảy ra hai hàng nước mắt trong suốt.

La Duệ sờ đầu cậu: "Đừng khóc, dễ bị nhiễm trùng."

Ôn Tiểu Huy chống thân thể ngồi dậy, rưng rưng nước mắt nhìn La Duệ, nói bằng giọng khàn khàn: "Mặt tớ bị sao thế, mũi của tớ sao rồi?"

"Cậu đừng sợ, xương mũi đã được cố định rồi, có thể nối lại, chờ khi nào cậu khỏi thì sẽ giống hệt như trước đây."

Ôn Tiểu Huy nghẹn ngào nói: "Thật, có thật không?"

"Thật, thật sự là thật." La Duệ sợ cậu không tin, gật đầu như giã tỏi, "Bác sĩ nói như vậy, so với xương lớn trên người thì gãy xương mũi sẽ dễ phát triển lại hơn, cậu không bị hủy dung đâu, yên tâm đi, không có chuyện gì."

Ôn Tiểu Huy nhẹ nhàng bụm mặt, khóc thầm.

La Duệ ôm lấy cậu, dùng sức xoa tóc cậu, khóc không thành tiếng.

Ôn Tiểu Huy rúc vào trong ngực La Duệ, bộ ngực tuy gầy gò nhưng lại mang đến cho cậu sự thoải mái ấm áp mà cậu đang cần nhất. Cậu cảm thấy mình như đang trải qua một cơn ác mộng không bao giờ tỉnh lại, bất kể cậu gọi thế nào, cho bất kỳ ai, giãy giụa như thế nào đi nữa thì cũng không được cứu sống.

La Duệ hít mũi, run giọng nói: "Tiểu Huy, cậu nói cho tớ xem rốt cuộc cậu bị làm sao thế, Lạc Nghệ nói cậu đụng phải lũ cướp, tớ không tin, cậu mất tích ba ngày, chúng tớ đã phải báo cảnh sát."

Cơ thể Ôn Tiểu Huy không ngừng run lẩy bẩy. Khi cậu nghe thấy hai chữ "Lạc Nghệ", trái tim cậu run rẩy không ngừng. Cậu hít một hơi thật sâu, lo lắng nói, "Còn mẹ tớ thì sao? Bà ấy có biết tớ bị thương không?"

"Lạc Nghệ thông báo tớ tới bệnh viện, tớ thấy cậu bị thương không nặng, nên lừa cô, tớ bảo cậu uống nhiều nên mất điện thoại di động, bây giờ cô đang ở nhà tớ thì phải? Cậu có thể an tâm."

Ôn Tiểu Huy thở phào nhẹ nhõm, La Duệ vĩnh viễn hiểu cậu nhất, hiểu cậu muốn gì nhất, mẹ cậu đang vui mừng hớn hở chuẩn bị hôn lễ. Giờ phút này cậu không muốn tăng thêm lo lắng cho mẹ, cậu cũng không biết phải giải thích như thế nào về việc mình mất tích hơn ba ngày, lại còn gãy mũi nữa. Cậu nên nghe lời mẹ mới phải, ngay từ đầu đã phải tránh xa Lạc Nghệ ra, tránh xa khỏi con "quái vật" đó. Bây giờ cậu không muốn cũng như không dám đối mặt với mẹ cậu.

La Duệ nhìn cậu: "Tiểu Huy, nói cho tớ biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Có phải có liên quan đến Lạc Nghệ không ? Sao cậu lại biến thành như vậy." Cậu ta nói xong lời cuối, giọng mang theo nức nở.

Ôn Tiểu Huy áp trán mình vào trán cậu, thì thầm: "Tớ không thể nói với cậu, đừng hỏi, nhưng từ giờ tớ sẽ không bao giờ có bất kỳ liên hệ nào với Lạc Nghệ nữa, cậu ta là một con quái vật, một con quỷ, một con quái thú." Ôn Tiểu Huy nghiến răng, hận không thể nhai nát thịt của Lạc Nghệ."

Cả người La Duệ chấn động một cái, đau tới mức không chịu nổi, chỉ có thể dùng sức ôm chặt Ôn Tiểu Huy: "Được, chúng ta không để ý tới hắn nữa..." Cậu không dám nghĩ về những gì Ôn Tiểu Huy đã trải qua những gì trong ba ngày này, nhưng mà cậu biết thứ Ôn Tiểu Huy bị hủy hoại không chỉ là thể xác mà còn là một nơi nào đó sâu trong lòng.

Ôn Tiểu Huy, người luôn tự do, vui vẻ, yêu chính mình, không sợ hãi trong tâm trí cậu, đã bị Lạc Nghệ hủy hoại.

Ôn Tiểu Huy ở trong bệnh viện ngu người hai ngày, La Duệ cũng dành hai ngày cho cậu, Ôn Tiểu Huy lừa gạt mẹ mình, nói mình muốn đi xa, phải mất hai tuần mới có thể về được. Cậu hy vọng đến lúc đó mũi của cậu có thể bớt sưng rồi.

Vào ngày xuất viện, La Duệ dậy sớm đón cậu, nhưng cậu ta bị kẹt trên đường bèn gửi một tin nhắn kèm theo một bức ảnh về kẹt xe, trông có vẻ như một con rồng dài.

Ôn Tiểu Huy gửi tin nhắn lại, bảo cậu cứ từ từ đi. Cậu mặc quần áo, ngồi lên phía đầu giường. Bàn tay cậu nắm lấy chiếc điện thoại thật chặt. Cậu hồi hộp một lát, vẫn không kìm được mà tìm kiếm trên web: Tập đoàn Thường Hồng.

Cậu muốn biết Lạc Nghệ hy sinh mình để đổi lấy cái gì.

Trang mạng còn chưa tải xong, cửa phòng bệnh liền bị đẩy ra.

Ôn Tiểu Huy bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đối mặt với một đôi mắt đen thẳm như hồ nước, bình lặng không một gợn sóng. Trái tim cậu lập tức thắt lại, rùng mình, cái lạnh lan dọc theo mạch máu tới toàn thân, khiến cậu cứng ngắc lại vì sợ hãi.

Lạc Nghệ!

Lạc Nghệ đóng cửa lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Ôn Tiểu Huy, nói nhẹ nhàng, "Hai tay anh cũng bị hư rồi."

Nếu như không phải mũi cậu vừa mới giải phẫu xong, Ôn Tiểu Huy không biết biểu hiện của mình thời khắc này sẽ dữ tợn như thế nào. Cậu nắm chặt quả đấm, nặng nề hít thở một chút. Mắt cậu sắc như đao, hận không thể hóa giả thành thật, cắt đứt từng miếng da của Lạc Nghệ!

Lạc Nghệ đi tới, Ôn Tiểu Huy bỗng nhiên đứng lên, nhặt bình nước ấm lên ném về phía hắn ta.

Lạc Nghệ né người thoáng qua, nhẹ giọng nói: "Đừng động tới vết thương của anh."

"Lạc... Nghệ..." Giọng nói của Ôn Tiểu Huy run rẩy. Cậu không hề mong đợi sẽ được gặp Lạc Nghệ sớm như vậy. Cậu vẫn chưa sẵn sàng. Sự thù hận và sợ hãi sắp sửa nhấn chìm cậu, cậu ước mình có thể biến mất ngay lập tức.

Lạc Nghệ cúi đầu xuống: "Giá cổ phiếu của Thường hồng giảm mạnh, bị phong toả lại rồi. Người kia bị SFC báo cáo, đã bị giam giữ, nhưng hắn ta đã xin được bảo lãnh, có thể sẽ đi ra rất nhanh thôi. Thế cho nên chúng ta cũng không được an toàn, anh không nên tới chỗ La Duệ, như vậy sẽ khiến cậu ta thêm phiền toái thôi, em sẽ tới đón anh về nhà, sẽ có người 24 giờ bảo vệ anh."

"Lạc Nghệ!" Ôn Tiểu Huy gầm nhẹ: "Tên súc sinh này! Sao cậu không đi chết!"

Cơ thể Lạc Nghệ khẽ run lên, nhẹ nhàng cắn môi, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng mà kiên định: "Anh Tiểu Huy, khiến anh bị thương là em sai, mặc dù đã có kế hoạch... Nhưng đúng là em cân nhắc không chu toàn. Vết thương của anh có thể được trị hết, sau này có thể sẽ cần phải tu bổ lại nhiều lần, nhưng sẽ không ảnh hưởng đến ngoại hình đâu."

Đôi mắt của Ôn Tiểu Huy đỏ ngầu. Lúc này, cậu cảm thấy không một câu từ nào có thể biểu lộ tất cả sự tức giận và thù hận của cậu. Mạch não của Lạc Nghệ dường như không cùng một thế giới với cậu. Tại sao người này lại còn đám đứng đối diện với cậu?

Lạc Nghệ ngắm nhìn Ôn Tiểu Huy, thu hết mọi sự hận thù vào đáy mặt mình. Có một nỗi đau không giải thích được truyền tới từ trái tim. Điều này khiến hắn có chút không biết làm sao, hắn không nhịn được mà lại gần.

Ôn Tiểu Huy bỗng nhiên lùi lại mấy bước, trong mắt tràn đầy sợ hãi.

Không sai, là sự sợ hãi không che giấu chút nào.

Lạc Nghệ giật mình, bước chân nặng trĩu như chì, dù cố gắng thế nào đi nữa cũng không thể tiến lên dù chỉ một bước..

Ôn Tiểu Huy run giọng nói: "Tôi không muốn gặp lại cậu, cậu và cái gã đáng chết Thường Hồng đó, ân oán giữa hai người, cho tới tận bây giờ vẫn không có quan hệ gì tới tôi hết, là do mắt tôi bị mù, là do tôi ngu đần, đời này chuyện tôi hối hận nhất chính là quen biết cậu! Cút ra ngoài, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa, cút ra ngoài!"

Lạc Nghệ nhắm hai mắt lại, lúc mở ra lần nữa, ánh mắt khôi phục sự tỉnh táo như trước: "Anh Tiểu Huy, bây giờ anh cần em bảo vệ, em không thể để cho anh về nhà, anh muốn mang tới phiền toái cho người nhà của mình sao?"

Ôn Tiểu Huy thiếu chút cắn nát răng: "Cậu cái tên này..."

"Em xin lỗi, em đã nói dối anh, sự đơn thuần của anh nằm ngoài sức tưởng tượng của em." Lạc Nghệ đi qua từng bước, "Lúc đầu, những gì em muốn từ anh chỉ là di sản, sau này, em muốn anh mỉm cười, sự chăm sóc của anh, cơ thể của anh, sau đó là trái tim của anh." Lạc Nghệ ép Ôn Tiểu Huy vào góc, dễ dàng đưa tay ra chặn lấy nắm đấm của Ôn Tiểu Huy mà xoa nắn . Hắn cúi người xuống, vây cậu vào giữa tường và bản thân mình. Đôi mắt hắn sâu thẳm như biển khơi, nhìn chằm chằm vào Ôn Tiểu Huy không chớp mắt. Hắn tiếp tục dùng loại âm thanh không nhanh không chậm đó, nói thẳng: "Anh đã hỏi em nhiều lần, ai mới thực sự là em? Em nói cho anh biết, những gì anh thấy ngay bây giờ là em, chân chính em, muốn tất cả những gì của anh, dù anh có ghét em đi nữa thì cũng đừng mong rời xa em."

Đôi mắt của Ôn Tiểu Huy tròn xoe, mắt hằn đầy tơ máu kéo dài vào con ngươi đen nhánh, cậu nhìn chằm chằm vào Lạc Nghệ như thể cậu đang nhìn thấy một con quỷ vậy.

Lạc Nghệ véo cằm cậu, nhẹ nhàng ấn một nụ hôn lên môi cậu: "Em sẵn sàng giả vờ dáng vẻ anh thích, miễn là anh yêu cầu."

Ôn Tiểu Huy hất tay cho hắn một cái bạt tai nặng nề.

Lạc Nghệ nghiêng mặt, lông mi khẽ run, hốc mắt có chút đỏ.

Tay Ôn Tiểu Huy cũng đang phát run: "... Súc sinh." Cậu không dám tin tưởng, người thiếu niên kêu Lạc Nghệ cậu đã từng thích, người thiếu niên ôn nhu, quan tâm, rực rỡ như mặt trời đó, chẳng qua chỉ là ảo ảnh do ác ma hóa thành, cho tới tận bây giờ, người đó vẫn chưa từng tồn tại.

Giống một ảo ảnh đã chết.

Lạc Nghệ liếm khóe miệng một cái, khẽ mỉm cười: "Anh Tiểu Huy, anh biết không, con người thật của em, thứ mà anh tò mò nhất, thật ra thì anh đã được gặp từ rất sớm rồi, giống như Thường Hồng vậy, em và hắn là cùng một loại người, cho nên mẹ rất sợ ta, cho nên em nhất định phải diệt trừ hắn, bởi vì bọn em đều biết, em và gã - chỉ có thể một người tồn tại."

Ôn Tiểu Huy vô thức co người lại, định cách xa Lạc Nghệ một chút, xa một chút nữa, nhưng cậu không có chỗ trốn.

Cậu tin tưởng lời Lạc Nghệ nói —— khả năng là đây là chuyện duy nhất cậu có thể tin tưởng Lạc Nghệ —— Lạc Nghệ và Thường Hồng là cùng một loại người. Không, bọn họ là một loại quái vật, cơ trí, tỉnh táo, máu lạnh, tàn độc, vô nhân tính, để đạt được mục đích sẽ không chừa bất kỳ thủ đoạn nào, giống như mãnh thú ẩn núp trong bóng tối, chẳng biết khi nào sẽ xông tới, cho người khác một kích trí mạng.

Cậu lại sống cùng người như vậy tận ba năm, chuyện này sao có thể chỉ sử dụng từ "kinh khủng" để hình dung.

Lạc Nghệ ôn nhu sờ đầu cậu một cái: "Đi thôi, em đưa anh về nhà."

"Không ..." Ôn Tiểu Huy nghiến răng và nói, "Tôi không cần sự bảo vệ của cậu. Tôi sẽ tự mình đi ra ngoài. Tôi sẽ trốn ở nơi Thường Hồng không thể tìm thấy. Tôi không muốn gặp lại cậu!"

Lạc Nghệ ôm eo cậu, khẽ thì thầm: "Em sẽ không để anh rời xa em, em sẽ đền bù cho anh, em sẽ cho anh cuộc sống tốt nhất. Tiểu Huy, anh là người duy nhất em quan tâm. Tất cả những người, những thứ mà Lạc Nghệ này muốn, đều phải ở trong tay."

"Cậu điên rồi, đồ quái vật ..." Ôn Tiểu Huy siết chặt cổ áo hắn, sững sờ nói: "Cậu dám đưa tôi về nhà? Tôi sẽ không nhịn được mà cầm dao đâm cậu đấy, tôi sẽ giết cậu, tôi sẽ giết cậu, tôi sẽ giết cậu! "

Lạc Nghệ nhẹ nhàng nói: "Vậy thì trong khoảnh khắc đó, em sẽ không bao giờ chống cự đâu." Hắn cúi đầu, hôn lên trán Ôn Tiểu Huy. "Cái chết không thể đe dọa em, sự tồn tại của em căn bản không có ý nghĩa gì cả. Thường Hồng là mục tiêu đầu tiên của em, anh là mục tiêu thứ hai của em, vì vậy nếu anh muốn giết em, em sẽ rất sẵn lòng. "

Ôn Tiểu Huy hung hăng đập mạnh vào vai hắn, cú đấm đó tràn đầy giận dữ và sự hận thù không thể phát tiết: "Lạc Nghệ! Coi là tôi con mẹ nó cầu cậu! Cậu bỏ qua cho tôi đi! Cậu khiến tôi rất chán ghét, cậu con mẹ nó khiến tôi rất chán ghét! Xem như tôi đã mang đến rất nhiều giá trị cho cậu, tôi cầu xin cậu hãy để cho tôi đi đi! "Nước mắt lăn dài, cả người trở nên cuồng loạn. Khi cổ họng bị bóp nghẹn, khi lưỡi dao đâm vào da thịt, không ai có thể thoải mái.

Lạc Nghệ há miệng một cái, đôi môi khẽ run, ánh mắt Ôn Tiểu Huy tràn đầy căm ghét, điều này khiến cho hắn vô cùng đau đớn. Hắn nhẹ nhàng cầm tay Ôn Tiểu Huy, bình tĩnh nói: "Trở về cùng em đi."

Hắn dùng một tay nắm tay Ôn Tiểu Huy, một tay khác kéo hành lý đơn sơ của cậu đi ra ngoài cửa.

Ôn Tiểu Huy dùng sức giãy giụa đứng lên, Lạc Nghệ quay đầu lại: "Anh Tiểu Huy, nếu như anh không nghe lời thì em không thể bảo đảm an toàn cho người nhà anh và bạn bè của anh."

Ôn Tiểu Huy lạnh lùng nói: "Cậu dám uy hiếp tôi!"

"Em không phải uy hiếp anh, em chẳng qua là đang cảnh cáo anh, Thường Hồng không biết sẽ dùng cái thủ đoạn gì, mẹ anh và La Duệ đều có người của em âm thầm theo dõi, nếu như anh hy vọng bọn họ được an toàn thì tạm thời đừng gặp bọn họ."

Ôn Tiểu Huy kinh ngạc nhìn hắn.

Lạc Nghệ kéo cậu ra khỏi phòng.

Ôn Tiểu Huy chết lặng theo sát phía sau lưng hắn, hồi lâu, thấp giọng nói: "Lạc Nghệ, tôi hận cậu."

Lạc Nghệ mím chặt môi: "Em biết."

"Cả đời này, tôi cũng sẽ không tha thứ cho cậu."

Lạc Nghệ nheo mày lại, biểu cảm đóng băng dường như có hơi giãn ra, lần này cậu không trả lời, chỉ kéo Ôn Tiểu Huy lên xe.

Sau khi lên xe, hắn lấy điện thoại di động từ trong túi Ôn Tiểu Huy , bấm một số điện thoại.

Giọng nói vui vẻ của La Duệ vang lên trong chiếc xe yên tĩnh: "Tớ sẽ đến ngay, bấy bì. Đoạn đường này không tắc lắm, tớ đã hẹn trước một quán cá nướng, khi nào tớ đón cậu..."

"La Duệ, tôi là Lạc Nghệ."

Ôn Tiểu Huy hung tợn trợn mắt nhìn Lạc Nghệ.

Tiếng phanh xe đột ngột phát ra từ trong điện thoại, La Duệ hét lớn: "Tiểu Huy đâu?! Cậu muốn làm gì!"

"Tôi tới đón anh tiểu Huy về nhà, anh không cần tới đâu."

"Cậu đã đối xử với Tiểu Huy như thế nào, đồ khốn, để Tiểu Huy trả lời điện thoại!"

Lạc Nghệ đưa điện thoại cho Ôn Tiểu Huy và ra hiệu cho cậu bằng ánh mắt.

Ôn Tiểu Huy cứng ngắc nhận lấy điện thoại di động, nhắm hai mắt lại, bình tĩnh nói: "Mẹ nhỏ, cậu không cần tới, tớ ở chỗ Lạc Nghệ nghỉ ngơi mấy ngày, cậu không cần lo lắng cho tớ đâu."

"Ôn Tiểu Huy, cậu bị làm sao thế, có phải hắn uy hiếp cậu hay không? ! Giữa các cậu rốt cuộc có chuyện gì? Ôn Tiểu Huy!"

Lạc Nghệ cúp điện thoại , ôn nhu vô cùng nói: "Anh thích ăn quán cá nướng nào? Em mang anh đi được hay không?"

Ôn Tiểu Huy cất điện thoại di động vào trong túi, rúc vào cửa xe, quay đầu lại.

Lạc Nghệ nhìn sau ót cậu, mấy lần đưa tay ra muốn sờ một cái, cuối cùng vẫn rụt trở về.

Ôn Tiểu Huy nhìn khung cảnh xẹt qua cửa sổ, cậu có cảm giác mình bị một đoàn mây đen bao phủ, ngăn cách với cả thế giới. Ở nơi này, vừa lạnh vừa đau đớn, nhưng không ai có thể cứu cậu, bây giờ ước muốn duy nhất của cậu chỉ có một, đó là thoát khỏi Lạc Nghệ, nhưng cậu có thể làm được không?

Ai có thể cứu cậu...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Phụ Gia Di Sản

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook