Phụ Gia Di Sản

Chương 62

Thủy Thiên Thừa

17/09/2020

Ôn Tiểu Huy đau đến tỉnh giấc, cả khuôn mặt như bị ai đốt lên vậy. Cậu miễn cưỡng mở mắt ra, nhưng cậu phát hiện mắt mình đã sưng đến nỗi chỉ có thể mở ra một cái kẽ hở nhỏ. Phản ứng đầu tiên của cậu chính là khuôn mặt của mình đã bị hủy, "Hủy dung", hai chữ này không ngừng trôi tới trôi lui trước mắt cậu. Một sự sợ hãi tràn lên đầu cậu, sự sợ hãi ấy che kín tầm mắt cậu, cậu không khống chế được mà khóc òa lên.

Không ngờ vừa khóc thì lỗ mũi như bị kích thích vậy. Từ trên lỗ mũi truyền tới từng trận đau nhức, cậu hét to lên, dùng sức ngồi dậy một cách khó khăn. Cậu khóc không được, kêu cũng không được, cậu cảm giác mình sắp điên rồi.

"Tốt nhất là cậu không nên hét to lên." Trong phòng truyền tới một giọng nữ trầm thấp.

Ôn Tiểu Huy quay đầu lại, miễn cưỡng nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo khoác dài trắng từ trong tầm mắt hẹp của mình, đây rõ ràng là một bác sĩ.

Bác sĩ đi tới, kéo tay cậu ra khỏi mặt: "Đừng chạm lung tung, mới vừa xử lý xong thôi."

Ôn Tiểu Huy mơ hồ nói: "Tôi bị hủy mặt sao, khuôn mặt của tôi bị hủy sao? Gương đâu? Đưa gương cho tôi."

"Xương mũi bị gãy mà thôi, còn có thể lành lại. Nếu cậu di chuyển lộn xộn thì ngược lại có thể cậu sẽ bị hủy dung thật đấy."

Nước mắt Ôn Tiểu Huy rào rào chảy xuống, mũi của cậu, mũi của cậu!

Bác sĩ cầm khăn giấy lau mặt cậu: "Đừng khóc, sẽ nhiễm trùng đấy."

"Gương, tôi muốn nhìn mình trong gương."

"Nhìn làm gì, toàn mặt sưng lên như đầu heo vậy, bây giờ cái cậu cần chính là một lần phẫu thuật." Bác sĩ ôm ngực nhìn cậu, "Nhưng ở đây không có vật liệu và điều kiện để giải phẫu."

Ôn Tiểu Huy cưỡng ép chính mình nuốt nước mắt xuống, cậu hoảng hốt xuống giường, đi vào phòng tắm, cậu nhất định phải nhìn mặt mình một chút, cậu phải biết mình có bị hủy cả khuôn mặt không! Nhưng vừa mới đi không được mấy bước, cậu cảm thấy đùi mình như bị gãy nát. Cậu cúi đầu nhìn một cái, lúc này cậu mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào chân cậu đã treo thêm một cái vòng sắt, vòng sắt cứng và xích sắt thật dài, phần cuối của xích sắt là một quả cầu sắt nặng đến mấy chục cân.

Bác sĩ đẩy kính một cái: "Tất cả những gì cậu cần làm bây giờ là nghỉ ngơi, đừng chạm vào mặt cậu, thuốc giảm đau để trên giường của cậu, uống mỗi bốn giờ và chờ điều trị y tế kịp thời khi có điều kiện."

Ôn Tiểu Huy ngồi trên mặt đất, run rẩy che kín mặt. Cậu chưa bao giờ có một loại tuyệt vọng kinh khủng đến mức này. Cậu sợ tới nỗi cả người phát run, sống mũi của cậu bị gãy? Mũi của cậu nhìn đẹp đến vậy ... Mặt của cậu thì sao? Mặt của cậu thì như thế nào? Cậu còn có thể giống như trước đây không, cậu sẽ bị hủy dung sao? Cậu còn có thể nguyên vẹn đi ra từ nơi này không!

Cậu không muốn bị hủy dung, không muốn tàn phế, không muốn chết! Lạc Nghệ tên súc sinh này, Thường Hồng tên súc sinh này, tất cả những chuyện này nào có quan hệ với cậu. Tại sao chứ? Tại sao cậu phải chịu đựng hết thảy những điều này!?

Cậu không dám khóc, không dám kêu, thậm chí không dám có biểu cảm kịch liệt gì, cậu chỉ có thể run rẩy ôm đầu, cảm giác một bàn tay vô hình, đem cậu ấn chìm xuống vực sâu.

Cửa được mở ra, gã vệ sĩ đi vào, đến trước mặt Ôn Tiểu Huy, ngồi xổm xuống, nắm cằm cậu, cưỡng ép bắt cậu ngẩng đầu lên, trong miệng phun ra lời uy hiếp lạnh như băng: "Ôn tiên sinh, tôi đã sớm bảo cậu đàng hoàng một chút rồi, đừng có tự mình chuốc lấy cực khổ, nếu như thiếu gia có thể thực hiện cam kết trong khoảng thời gian ước định, chúng tôi sẽ đưa cậu đi bệnh viện, yên tâm đi, đây chỉ là một cuộc giải phẫu nhỏ, nếu như không thể... Không bằng gửi mũi cậu cho hắn đi."

Ôn Tiểu Huy rùng mình một cái, trong mắt không còn sự tàn bạo của một con thú nhỏ nữa, chỉ còn lại sự hoảng loạn. Cậu đẩy tay người vệ sĩ ra, hai chân cậu như nhũn ra thành nước, khàn giọng hô: "Hắn sẽ không thực hiện cam kết gì đâu, hắn chỉ đang lợi dụng tôi để kéo dài thời gian thôi!"

Người vệ sĩ đứng lên, móc ra một chiếc điện thoại từ trong túi Ôn Tiểu Huy, vỗ mặt cậu một cái rồi chụp ảnh mặt cậu lại, sau khi chụp xong, ngón tay hắn nhanh chóng đánh chữ trên bàn phím. Màn hình điện thoại di động hiện lên khuôn mặt cậu vô cùng nhợt nhạt, trong mắt Ôn Tiểu Huy, điều này quả thực rất đáng sợ.

Người vệ sĩ quơ quơ điện thoại di động: "Tôi đã gửi ảnh của cậu cho Lạc Nghệ. Đoán xem cậu ta sẽ làm gì."

Ôn Tiểu Huy mỉm cười buồn bã, và cả khuôn mặt đau đớn đến mức muốn khóc: "Hắn sẽ phản ứng như thế nào? Khi hắn lừa dối tôi, không phải hắn mong đợi điều đó sao? Các người nhốt tôi ở đây hoàn toàn không có ích gì đâu, vì Lạc Nghệ không quan tâm, hắn không quan tâm, không quan tâm một chút nào hết."

Người vệ sĩ nheo mắt lại, nhìn chằm chằm điện thoại, như thể hắn đang chờ đợi câu trả lời từ nó.

Mắt của Ôn Tiểu Huy cũng rơi vào màn hình điện thoại di động, nếu Lạc Nghệ vẫn còn nhân tính...

Thật đáng tiếc, sau khi chờ đợi gần năm phút, điện thoại vẫn không phản hồi gì cả. Ôn Tiểu Huy nắm chặt tay, từ từ nhắm mắt lại.

Người vệ sĩ để điện thoại vào túi: "Thư giãn đi." Sau đó, hắn rời khỏi phòng với bác sĩ.

Ôn Tiểu Huy đi tới đi lui, cậu dùng sức ôm lấy cái quả cầu sắt chết tiệt kia, đi từng bước một về phòng tắm, khi cậu bước tới cánh cửa phòng tắm, cậu do dự một chút, cuối cùng vẫn ôm quyết tâm liều chết, đạp cửa đi vào.

Gương trong phòng tắm phản chiếu một khuôn mặt chật vật không chịu nổi, toàn bộ khuôn mặt của cậu đỏ và sưng đến mức không thể nhìn thấy rõ ràng. Cậu chỉ có thể nhìn thấy hai khe hở qua mắt. Có một miếng gạc lớn trên mũi cậu, mặt cậu được quấn băng hai lớp để cố định. Trên mặt cậu có vài vết bầm tím, nước mắt còn ướt chưa khô. Cậu thực sự không thể chấp nhận được việc người trong gương là cậu. Đây là khuôn mặt cả đời này cậu trân trọng nhất. Lạc Nghệ đã lấy đi của cậu bao nhiêu thứ rồi chứ?!

Cậu xiết chặt nắm đấm, cơn giận dữ và nỗi căm ghét không tài nào hoá giải được. Trái tim đau đớn tới nỗi vượt qua tất cả những vết thương trên cơ thể, như thể bị hàng nghìn con kiến giày xéo trái tim, nó tàn phá ý chí của cậu đến mức không còn một chút gì. Cậu cảm giác quả cầu sắt kia như đang kéo cậu xuống địa ngục vô biên vậy...

Tác dụng của thuốc giảm đau hoàn toàn không đủ để giảm bớt cơn đau của cậu. Sau khi ăn xong, cậu hơi buồn ngủ, nhưng rồi sẽ bị đánh thức lại bởi cơn đau đớn một lần nữa. Cậu biết mình chỉ còn ít thời gian, khoảng ba ngày nữa là hạn định của hai người kia sẽ kết thúc. Cậu không chỉ mất đi khuôn mặt xinh đẹp của mình mà còn tự khiến bản thân tê dại vô lực. Cho đến lúc này cậu mới biết tuyệt vọng thực sự là như thế nào, cậu thậm chí còn không đủ khả năng để sợ hãi và tức giận, cậu như một người đã chết vậy. Cậu ngồi phịch xuống giường, chờ đợi "phiên tòa xét xử" của mình.

Nửa đêm, vào thời điểm cậu đang mơ màng buồn ngủ, cánh cửa phòng đột nhiên mở ra, một vài người xông vào. Liếc mắt liền thấy gã vệ sĩ cầm đầu lao vào dùng chìa khóa mở xích chân của cậu ra, thô bạo kéo cậu xuống giường, lôi đi ra ngoài.

Ôn Tiểu Huy không muốn phí công hỏi xem mình đang đi chỗ nào, cậu đã bị dọa sợ đến choáng váng rồi!

Bọn họ muốn làm gì? Bọn họ muốn làm gì!

Người vệ sĩ lôi cậu ra khỏi biệt thự, nhét vào một chiếc xe, chiếc xe Mercedes màu đen nhanh chóng trượt vào màn đêm, phi như bay ra ngoài.

Ôn Tiểu Huy kinh hoàng nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, lúc này cậu mới chắc chắn mình đang ở trong một ngọn núi. Chiếc xe kia nhanh chóng lái qua con đường núi qua quanh co. Nguồn sáng duy nhất trên đường đến từ đèn pha xe ô tô. Nhìn con đường núi vừa nhỏ hẹp vừa tối tăm liên tục bị rút ngắn lại, nhưng dưới tầm mắt quá hẹp mà tốc độ xe vẫn rất nhanh, máu của Ôn Tiểu Huy dâng trào lên cổ họng, cậu không thể nào khống chế được việc tưởng tượng tới hình ảnh chiếc xe này và địa điểm chiếc xe này sẽ phi tới.

Cậu ôm đầu rúc vào trong góc, không thèm nhìn nữa.

Người vệ sĩ đột nhiên rút tay ra, đưa cho cậu chiếc điện thoại di động rồi ra lệnh: "Gọi cho Lạc Nghệ".

Ôn Tiểu Huy nghe điện thoại, trong mắt nổi lên một tầng hơi nước.

Người vệ sĩ lạnh nhạt nói: "Gọi cho Lạc Nghệ! Mở loa ngoài ra."

Ôn Tiểu Huy run rẩy nhấn vào số điện thoại di động của Lạc Nghệ, bấm mở loa ngoài. Âm thanh quay số vang lên trong chiếc xe im lặng, mỗi lần nó vang lên y như một cú đấm mạnh nện vào trái tim của Ôn Tiểu Huy.

Sau khi âm thanh quay số vang lên gần bảy lần, Ôn Tiểu Huy cảm thấy mình như đang bị lăng trì bởi bảy con dao.

Rốt cuộc, điện thoại cũng được nhận, Ôn Tiểu Huy nắm chặt điện thoại, cơ thể run rẩy không kiểm soát nổi .

Có tiếng sột soạt từ đầu dây bên kia, nhưng không ai nói gì.

Ôn Tiểu Huy cắn chặt môi. Cậu cho rằng khi đối mặt với Lạc Nghệ, cậu nhất định sẽ phun ra những từ ngữ độc ác nhất mà cậu có thể nghĩ ra trong cuộc đời mình, nhưng đến lúc thực tế xảy ra thì cậu lại không biết phải nói gì.

Được một lúc lâu sau, giọng nói bình tĩnh của Lạc Nghệ vang lên từ điện thoại: "Nói đi, nếu không tôi sẽ cúp máy."

Người vệ sĩ cướp điện thoại: "Lạc Nghệ, còn sáu giờ nữa là đến kỳ hạn, bây giờ cậu lại dám giở trò bịp bợm."

"Tôi đùa bỡn bịp bỡm gì, tôi vẫn một mực làm việc theo kế hoạch."

"Đừng giả bộ, là cậu báo cảnh sát phải không."

Lạc Nghệ trầm mặc một chút: "Ôn Tiểu Huy đã mất liên lạc hơn 60 giờ, người nhà báo cảnh sát thì có gì kỳ quái."

"Nếu như không có ai chỉ điểm thì sao cảnh sát sẽ có thể dùng tốc độ nhanh như thế để điều chỉnh sắp xếp nhân lực theo dõi địa điểm cuối cùng trước khi cậu ta mất tích? Cậu cho rằng chúng tôi là kẻ ngu sao? Hình ảnh mới vừa rồi chỉ là một cảnh cáo nho nhỏ, sau khi thị trường chứng khoán mở cửa ngày hôm nay mà chúng tôi không thấy kết quả như cậu hứa hẹn thì cậu đừng hòng gặp lại Ôn Tiểu Huy nữa."

Lạc Nghệ cười nhẹ đứng lên, giọng nói mị hoặc mà đẹp đẽ, nhưng nó lại khiến da đầu cậu tê dại, hắn dùng một chất giọng lười biếng mà nói: "Được."

Sắc mặt người vệ sĩ xanh mét, gân xanh dữ dội trên trán hằn lên: "Lạc Nghệ, cậu thật sự không quan tâm tới sống chết của anh ta sao?"

Lạc Nghệ nói với một giọng cười cợt: "Anh ấy là đồ chơi yêu thích nhất của tôi, nhưng cũng chỉ là đồ chơi mà thôi."

Ôn Tiểu Huy cảm thấy máu khắp cơ thể như đông cứng lại, trong não cậu trống rỗng, cái gì cũng không có.

Người vệ sĩ không giận, ngược lại còn mỉm cười: "Ngược lại tôi rất tò mò, có phải cậu thật sự một chút cũng không quan tâm hay không? Ôn Tiểu Huy, anh có muốn nói mấy câu với người yêu của mình không?" Người vệ sĩ thô bạo bỏ điện thoại di động vào bên tai cậu.

Ôn Tiểu Huy thất thần nhìn về phía con đường tối ở phía trước. Cậu tưởng tượng chiếc xe này đang bị một lỗ đen cắn nuốt. Cậu ngây người, không phản ứng chút nào.

Người vệ sĩ ra lệnh: "Nói chuyện!"

Ôn Tiểu Huy há miệng một cái, nhỏ giọng nói: " Lạc Nghệ, cậu là tên súc sinh."

Đầu điện thoại bên kia trầm mặc một chút, hắn cúp máy không chút lưu tình.

Ôn Tiểu Huy cúi đầu chết lặng, cả người như bị rút sạch toàn bộ linh hồn, không thể tức giận nổi.

Chiếc xe lao thẳng xuống núi. Tờ mờ sáng, bọn họ tiến vào thành phố, đổi một chiếc xe taxi.

Ôn Tiểu Huy bất giác đi theo sát bọn họ, lên xe xuống xe liên tục, cậu bị nhét vào một nhà trọ khiêm nhường nằm trong một khu nhà cũ kỹ. Cậu gặp lại Thường Hồng trong nhà trọ một lần nữa.

Thường Hồng nhìn mặt cậu, nói với người vệ sĩ: "Sống mũi bị thương sẽ dễ dàng gây nhiễm trùng nội sọ, cậu hẳn là nên đổi sang chỗ khác mới phải."

Người vệ sĩ cung kính nói: "Vâng, hội trưởng."

"Còn mấy giờ nữa thì mở?"

"Bốn giờ."

Thường Hồng gật đầu một cái, đứng lên: "Tôi đến công ty, cậu tiếp tục theo dõi anh ta đi."

"Vâng."

Người vệ sĩ đè Ôn Tiểu Huy xuống ghế sofa, dùng một sợi dây để trói tay và chân cậu lại. Ôn Tiểu Huy ngây người nhìn xung quanh. Ngoài các vệ sĩ, còn hai người khác trong phòng, một người có khuôn mặt khá lạ còn người kia, chính là người lái xe đã bị cậu đâm vào bằng bàn chải đánh răng, người đó lạnh lùng nhìn cậu.

Ôn Tiểu Huy cúi đầu, trong đầu vang vọng lại những lời nói lạnh lùng của Lạc Nghệ "Anh ấy là đồ chơi yêu thích của tôi, nhưng cũng chỉ là đồ chơi mà thôi." Thì ra là như vậy, Lạc Nghệ chọn từ ngữ thật là chuẩn không cần chỉnh. Không hổ là thiên tài, cậu chính là một món "đồ chơi", một thứ đồ chơi có giá trị lợi dụng, mặc dù là thứ hắn thích nhất, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là một món đồ chơi.

Thì ra là như vậy...

Những hình ảnh về những lúc sống chung với Lạc Nghệ trong quá khứ dần dần hiện lên, bây giờ nhìn lại, những chuyện này dường như xảy ra ở một thế giới khác vậy. Cho dù là ai đi nữa cũng khó mà chấp nhận điều đó. Người yêu dịu dàng và hoàn hảo hóa ra lại là một con bọ cạp che giấu trái tim đen tối. Con bọ cạp này đang định đẩy cậu vào vực thẳm. Tất cả những ngọt ngào năm ấy đều mất đi màu sắc đích thực, trở thành màu trắng tàn nhẫn và tuyệt vọng. Khó trách Lạc Nhã Nhã lại sợ hắn, khó trách mẹ cậu phải gọi hắn là "quái vật", cậu đã từng để một con bọ cạp độc ác nằm bên gối mà vẫn không hay biết gì. Nỗi sợ hãi với con dao kề sát vào cổ là nỗi sợ mà không phải người thường nào cũng có thể chịu đựng được.

Nhưng mà, cậu đã chết lặng rồi.

Cậu sẽ chết sao? Hay cậu sẽ tàn phế? Cậu không thể tưởng tượng nổi mẹ cậu và La Duệ sẽ thương tâm đến nhường nào. Chỉ vì sự ngu xuẩn của cậu mà khiến cho những người không quan tâm cậu được lợi, còn những người thật sự thương yêu cậu thì lại khổ sở hết sức, cậu thật là đáng chết.

Sắc trời dần sáng lên, khoảnh khắc ánh sáng xuyên qua mắt cậu, trước mắt cậu sinh ra một ảo ảnh. Căn phòng dường như dần biến thành một màu trắng lạnh lẽo, là màu của cái chết khiến trái tim cậu run rẩy.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, ngoài cửa sổ dần dần truyền tới một vài giọng nói, một ngày mới bắt đầu.

Ôn Tiểu Huy luôn duy trì một tư thế từ đầu đến cuối, ngay cả khi từng cơn đau đớn đã làm méo mó tầm nhìn của cậu.

Đến 9 giờ 30, thị trường chứng khoán mở cửa. Gã vệ sĩ cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại, khuôn mặt hắn ta càng ngày càng vặn vẹo.

Ôn Tiểu Huy nhìn chằm chằm vào mặt gã, chỉ vài phút ngắn ngủi, hắn tựa như cảm thấy mình bị dồn đến đường cùng.

Lúc này, một cuộc điện thoại gọi đến, gã vệ sĩ trả lời điện thoại, khẽ nói một từ "OK". Sau khi cúp điện thoại, hắn rút dao găm ra, lại gần Ôn Tiểu Huy với khuôn mặt lạnh lùng.

Đôi mắt của Ôn Tiểu Huy mở to tràn đầy sự kinh hoàng, thân thể không ngừng lùi lại.

Đột nhiên, người lái xe kia bất ngờ rút súng ra khỏi quần áo, không ngần ngại bắn một phát vào người vệ sĩ. "Pằng" một phát, con ngươi của gã vệ sĩ co rút dữ dội. Vết thương không có dính máu, nhưng hắn không thể nhúc nhích nổi, đây là một khẩu súng thuốc mê!

Một người khác kịp phản ứng lại, cong người chạy ra cửa. Người tái xế kia bắn một phát vào lưng người đó, cố định người đó lại tại chỗ.

Biến cố tới quá nhanh, Ôn Tiểu Huy không kịp đề phòng, ngây người nhìn chằm chằm bọn họ.

Người tài xế bước đến, bắn thêm một phát nữa về phía người vệ sĩ, sau đó rút con dao găm ra, mặt vô cảm nhìn Ôn Tiểu Huy: "Ôn tiên sinh, tay nào của hắn làm cậu bị thương?"

Ôn Tiểu Huy ngây như phỗng, chưa thể phục hồi tinh thần lại.

Tài xế dẫm lên cổ tay trái của người vệ sĩ, lăn qua lăn lại. Một tay hắn ta che miệng gã, một tay đâm dao găm vào cổ tay gã.

Gã vệ sĩ thân thể như sắp chết đột ngột co rút run rẩy kịch liệt, lưỡi dao xoay một vòng, trực tiếp cắt đứt gân tay của hắn..

Người lái xe chà con dao lên quần áo của gã vệ sĩ sau đó đứng dậy: "Hẳn là tay trái nhỉ, tên này thuận tay trái mà." Sau đó bước tới, cắt đứt sợi dây trói của Ôn Tiểu Huy.

Ôn Tiểu Huy vừa kinh hãi vừa shock: "Anh là..."

Người lái xe kia không nói chuyện vô nghĩa với cậu. Anh ta đưa cậu ra khỏi căn hộ, họ nhanh chóng đi xuống cầu thang và lao ra khỏi khu nhà nhỏ. Một chiếc xe màu đen lái tới ngay lúc này, người lái xe kia nhét cậu vào trong xe.

Não của Ôn Tiểu Huy vừa mới quay lại. Cậu vừa nhớ lại cảnh tượng vừa nãy vừa đổ mồ hôi lạnh: "Anh, anh là ai?"

Người tài xế mặt không biểu tình nói: "Người phụ trách bảo vệ cậu, nếu như cậu không bị thương thì sẽ không lộ mặt."

"Là Lạc Nghệ phái anh tới?"

Người tài xế gật đầu một cái.

"Cậu muốn dẫn tôi đi đâu?" Ôn Tiểu Huy đột nhiên hét lớn: "Tôi không muốn nhìn thấy hắn ta nữa!" Cậu dùng sức quá lớn, lớn đến nỗi còn động lên vết thương trên lỗ mũi của cậu, đau đến nỗi cậu chảy cả nước mắt.

Tài xế nhìn cậu một cái: "Đến bệnh viện."

Ôn Tiểu Huy nắm chặt tay rồi ngã người yếu ớt xuống chiếc ghế.

Chiếc xe quả nhiên được lái tới bệnh viện, Ôn Tiểu Huy được đưa vào phòng phẫu thuật bởi các nhân viên y tế đã chuẩn bị xong từ sớm. Cho đến khi cậu bị tiêm thuốc mê vào, đầu óc mơ màng muốn ngủ, trong não đột nhiên tỉnh táo lại một chút, lúc này cậu mới ý thức được —— cậu đã thoát khỏi hiểm nguy rồi?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Phụ Gia Di Sản

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook